Nhạc nềnSteam_Fortress

Cơn Điên Lò Hơi Số 4

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng từ lòng đất Smog-Town không còn là một dòng chảy êm dịu sưởi ấm cho những mái nhà rỉ sét nữa. Nó đã biến thành một con quái thú bị giam cầm, gầm rú và cào xé dưới những phiến đá rạn nứt của xưởng rèn Lão Tạ. Nhạc Du đứng yên trong bóng tối rực đỏ của lò nung địa nhiệt, tay phải quấn băng vải thô bám đầy muội than siết chặt lấy cây gậy cộng hưởng bằng đồng thau rỗng. Dưới lòng bàn chân trần của anh, mặt đất đang rung chuyển theo một nhịp điệu dồn dập, hỗn loạn—mỗi giây ba nhịp đập cực mạnh, trùng khớp hoàn hảo với tiếng rít áp suất cao của lò hơi số 4 từ Trạm lò hơi trung tâm cách đó hai dãy phố.


Bộ tai nghe giảm âm bằng đồng thau bọc thép carbon tôi luyện—di vật vừa được Lão Tạ rèn lại bằng búa Thiết Cốt—đang ôm chặt lấy thái dương Nhạc Du. Bên tai trái của anh là một khoảng lặng câm hoàn toàn, một hố sâu không đáy của sự im lặng vĩnh viễn. Nhưng bên tai phải, dải màng thạch anh áp điện vừa được gia cố đang hoạt động hết công suất. Nó lọc bỏ đến chín mươi phần trăm tiếng gầm rú chói tai của béc đốt lò rèn, chỉ để lại tiếng tích tắc cơ học đều đặn của con mèo máy Tích Tắc đang đứng dưới chân anh và tiếng rít khí nén dồn dập từ lòng đất.


"Thầy... mạch địa nhiệt đang bị nén đến giới hạn rồi," Nhạc Du thì thầm, giọng nói của anh bị bóp nghẹt bởi chiếc mặt nạ phòng độc bằng da thuộc bọc đồng. "Nếu lò hơi số 4 phát nổ, toàn bộ Block 9 sẽ bị thổi bay thành tro bụi."


Lão Tạ đứng trong bóng tối bên cạnh chiếc đe rèn khổng lồ, tay vẫn cầm chiếc búa tạ Thiết Cốt nóng rực. Đôi mắt mù xám xịt của lão hướng về phía cửa ra vào. Lão không nói gì, nhưng nhịp thở nặng nề của lão cho thấy lão hiểu rõ thảm họa sắp xảy ra.


*RẦM!*


Cánh cửa gỗ bọc tôn rỉ sét của xưởng rèn bị đẩy tung ra. Gió tuyết lưu huỳnh tràn vào, mang theo cái lạnh buốt xương của đêm đông Smog-Town và mùi hăng hắc đặc trưng của sương độc. Một bóng người loạng choạng bước vào, ngã quỵ xuống đống than đá cạnh cửa, ho sặc sụa ra những búng đờm đen kịt.


"Du... Nhạc Du! Cứu... cứu lấy mọi người!"


Nhạc Du khẽ xoay người, hướng tai phải về phía nguồn âm thanh. Tiếng bước chân khập khiễng, tiếng thở dốc rít qua cuống họng bị bỏng lưu huỳnh, và tiếng cờ-lê lực bằng đồng thau va chạm vào thắt lưng da—đó là Từ Đông, người đồng nghiệp cũ của anh tại trạm sửa van dã chiến.


Nhạc Du bước nhanh tới, cúi xuống đỡ Từ Đông dậy. Bàn tay phải bị bỏng rát của anh nhói lên một cơn đau buốt khi chạm vào bộ áo bảo hộ lao động sờn rách, bám đầy dầu mỡ nóng hổi của Từ Đông.


"Từ Đông, chuyện gì đang xảy ra ở trạm trung tâm?" Nhạc Du hỏi, giọng thì thầm nhưng sắc bén.


Từ Đông bám chặt lấy vai Nhạc Du, hơi thở đứt quãng: "Giám sát viên Vương... gã điên rồi! Nghiệp đoàn Âm thanh Hoàng gia quận Tây vừa ra lệnh tăng sản lượng xưởng dệt lên gấp ba để kịp chuyến tàu hàng đêm nay. Gã Vương đã khóa chết van xả phụ của lò hơi số 4, bắt công nhân lò hơi xúc than đá liên tục không ngừng nghỉ. Áp suất đã vượt ngưỡng báo động đỏ từ mười phút trước! Công nhân... hàng chục người đã bị điếc tai vĩnh viễn do tiếng rít áp lực cực đại. Nếu không xả áp ngay lập tức, lò hơi sẽ nổ tung!"


Nhạc Du nghiến chặt răng. Sương lưu huỳnh độc hại bốc lên từ người Từ Đông xộc thẳng vào mũi anh, khiến phổi anh nhói lên một cơn bỏng rát nhẹ. Nghiệp đoàn hoàng gia coi mạng sống của dân nghèo Smog-Town không bằng một ounce dầu bôi trơn máy dệt. Họ sẵn sàng vắt kiệt sức lao động của công nhân, ép công suất lò hơi đến giới hạn tự hủy chỉ để hoàn thành chỉ tiêu của giới tài phiệt quận Tây.


Anh thò tay vào túi áo khoác da da gấu loang lổ, chạm vào phong thư bằng đồng mỏng mà Kẻ giấu mặt đã ném dưới chân anh đêm trước. Bên trong là tấm bản đồ đục lỗ van xả quận Tây. Đây là chìa khóa duy nhất để anh tìm ra đường ống xả phụ ngầm dưới lòng đất mà không cần đi qua lối chính bị cảnh vệ bọc thép canh giữ.


"Con đi cùng anh ấy, thầy Tạ," Nhạc Du quay đầu ra hiệu bằng thủ ngữ cơ khí gõ nhẹ lên mặt đe rèn.


Lão Tạ gật đầu, giọng trầm đục: "Mang theo Thiết Cốt nếu cần. Nhưng hãy nhớ lời hứa của ngươi với dòng họ Nhạc. Đừng để tai phải còn lại của ngươi phải im lặng trước khi ngươi nhìn thấy Tháp đồng hồ ngừng khóc."


Cậu bé dẫn đường A Bảo lanh lợi chạy đến bên Nhạc Du, dùng những ngón tay gầy gò gõ nhanh ba nhịp dồn dập vào lòng bàn tay anh: *Con dẫn đường. Đi lối cống ngầm.* Con mèo máy Tích Tắc cũng nhảy tót lên vai Nhạc Du, thấu kính thạch anh một bên mắt của nó phát ra ánh sáng đỏ rực trong làn sương mù.


Nhạc Du đeo chiếc áp kế cầm tay bọc đồng vào thắt lưng, siết chặt bộ tai nghe giảm âm bằng đồng thau bọc thép carbon mới nâng cấp, rồi cùng A Bảo lao ra ngoài bão tuyết lưu huỳnh.


***


Trạm lò hơi trung tâm Smog-Town sừng sững giữa khu ổ chuột như một pháo đài bằng gạch đỏ và dầm thép rỉ sét khổng lồ. Bốn chiếc ống khói bọc đồng của nó liên tục phun ra những cột khói đen kịt bám đầy bụi than đá nung đỏ, nhuộm màu bầu trời đêm đông thành một dải tuyết đỏ độc hại.


Càng tiến gần đến trạm lò hơi, không khí càng trở nên ngột ngạt và nóng bức một cách bất thường. Nhiệt độ xung quanh đã tăng lên gần năm mươi độ C, khiến tuyết lưu huỳnh chưa kịp chạm đất đã bốc hơi thành một làn sương mù màu vàng nhạt, ăn mòn da thịt và làm rỉ sét mọi khớp nối kim loại.


Nhạc Du và A Bảo lẻn qua một đường ống dẫn hơi nước thải bỏ hoang dưới lòng đất để thâm nhập vào khu vực trạm bơm. Sương lưu huỳnh dày đặc tràn vào đường ống hẹp làm mờ mịt kính bảo hộ của A Bảo. Cậu bé câm ho khan liên tục, đôi chân nhỏ bé run rẩy vì hoảng loạn khi mất đi tầm nhìn trong bóng tối.


Nhạc Du ngay lập tức nhận ra sự bất ổn của cậu bé qua nhịp thở dồn dập. Anh vươn bàn tay trái ra, nắm chặt lấy cổ tay A Bảo. Sử dụng thính giác siêu phàm của tai phải còn lại, Nhạc Du lắng nghe tiếng rít khí vi mô phát ra từ các khớp nối đường ống rò rỉ xung quanh để vẽ nên sơ đồ không gian trong đầu.


*Xì... xì...*


Tiếng rít bên phải cách ba mét—đó là van xả áp phụ bị rò rỉ nhẹ. Tiếng gió thổi qua khe nứt bên trái cách hai mét—đó là lối rẽ dẫn vào kho chứa than. Nhạc Du dùng gậy cộng hưởng gõ nhẹ xuống lòng ống dẫn, dẫn dắt ngược lại cậu bé qua các luồng khí nén nóng rực đang rò rỉ liên tục.


"A Bảo, gõ vào tay anh khi thấy lính tuần gác," Nhạc Du ra hiệu bằng cách viết nhanh lên mu bàn tay cậu bé.


Họ lách qua một cửa xả hơi nước cũ kỹ, bước vào tầng hầm của trạm lò hơi chính.


*VÚT! BẮP!*


Một tiếng roi da sắc bén xé rách không khí nóng rực, theo sau là tiếng gầm rú hống hách của Giám sát viên Vương: "Xúc than vào! Lũ lười biếng! Động cơ dệt quận Tây đang thiếu áp suất! Đứa nào dừng tay, ta sẽ khóa van sưởi ấm của gia đình nó ngay lập tức!"


Nhạc Du áp sát người vào một dầm thép rỉ sét bám đầy muội than. Qua bộ tai nghe giảm âm bọc thép carbon, anh vẫn nghe thấy tiếng roi da bọc đồng thau của Vương quất liên tục lên tấm lưng trần bám đầy bụi than của những công nhân nghèo khổ. Tiếng búa tạ đập vào cửa lò đốt, tiếng xẻng sắt xúc than đá Anthracite tinh luyện vang lên dồn dập, hỗn loạn. Nhịp tim của những công nhân lò hơi đập dồn dập, trùng khớp hoàn hảo với nhịp tăng áp điên cuồng của lò hơi số 4.


*Tạch tạch... tạch tạch...*


A Bảo dùng những ngón tay nhỏ nhắn gõ nhanh vào lòng bàn tay Nhạc Du: *Ba lính gác bọc giáp đồng tuần tra phía trước. Đèn pha phốt pho đang quét qua hành lang van xả chính.*


Nhạc Du nín thở, áp sát tai phải vào thành đường ống dẫn khí nén nóng rực chạy dọc hành lang. Anh sử dụng Kỹ thuật Thính Giác Rung Động để lắng nghe tiếng mài mòn của các bánh răng bên trong giáp đồng của lính tuần tra. Tiếng rít khí xả định kỳ từ mũ giáp hơi nước của chúng phát ra đều đặn cứ mỗi mười hai giây.


"Chúng ta đi đường tắt dưới gầm ống dẫn," Nhạc Du dùng thủ ngữ ra hiệu cho A Bảo. Anh rút tấm bản đồ đục lỗ van xả quận Tây trong phong thư đồng ra, lướt ngón tay trần cảm nhận các lỗ khuyết ma sát để xác định vị trí của van xả phụ ngầm số 4. Bản đồ của Kẻ giấu mặt chỉ ra một đường ống phụ chạy ngầm dưới sàn sắt, không nằm trong tầm quét của camera nhiệt hoàng gia.


Họ bò rạp người dưới gầm những đường ống dẫn hơi nước khổng lồ đang rung chuyển dữ dội do áp suất quá tải. Nhiệt độ ở đây đã vượt quá sáu mươi độ C. Nước sôi rò rỉ từ trần nhà nhỏ xuống vai áo khoác da của Nhạc Du, bốc hơi nghi ngút và để lại những vết bỏng rát đau đớn.


Nhạc Du lôi chiếc áp kế cầm tay bọc đồng ra khỏi thắt lưng, dùng đầu ngón tay cảm nhận vị trí kim chỉ thép xanh qua mặt kính thạch anh. Kim chỉ đã vượt qua vạch đỏ báo động đỏ, đang tiến sát đến giới hạn nóng chảy của thành ống thép.


*UỲNH!!!*


Một tiếng rít áp suất cực đại đột ngột bùng phát từ van xả chính phía trên, tạo ra một luồng sóng âm xung kích khổng lồ dội thẳng vào tai phải của Nhạc Du. Tiếng rít chói tai vượt quá một trăm decibel làm tê liệt tạm thời khả năng định vị thính giác của anh. Đầu óc Nhạc Du quay cuồng, tai phải vang lên tiếng ù chói tai liên tục như tiếng còi hơi nước bị kẹt.


Anh mất phương hướng, suýt chút nữa đã bước chân vào một béc phun hơi nước bọc thép tự động đang xả luồng khí nén nóng rực cách đó nửa mét.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Nhạc Du dứt khoát cởi bỏ đôi ủng da sờn rách, đứng chân trần trên những phiến sắt nóng bỏng của sàn nhà. Xúc giác cực nhạy từ lòng bàn chân anh cảm nhận được nhịp đập địa nhiệt ngầm đang truyền qua cấu trúc thép của trạm lò hơi. Anh dùng xương sọ của mình để hấp thụ và phân tích rung động cơ học, tìm lại hướng đi trong bóng tối tuyệt đối của sự điếc tạm thời.


Anh dùng gậy cộng hưởng đồng thau rỗng gõ nhẹ lên một van xả phụ từ xa, cố gắng dùng lực đòn bẩy cơ học để xoay van xả áp cứu khu ổ chuột. Nhưng đầu gậy đồng thau chạm vào van chỉ phát ra một tiếng *cạch* khô khốc. Van xả phụ đã bị khóa cứng hoàn toàn từ bên trong, không thể dịch chuyển dù chỉ một milimet.


Nhạc Du rùng mình nhận ra: Đây không phải là sự cố kẹt van thông thường do rỉ sét. Có kẻ đã cố tình khóa chết hệ thống xả áp thủ công để ép áp suất lò hơi lên mức cực hạn.


"Phải vào phòng xả áp chính," Nhạc Du viết nhanh vào lòng bàn tay A Bảo. Phổi anh nhói lên một cơn đau buốt, anh vừa vô tình hít phải một ngụm nhỏ sương lưu huỳnh công nghiệp rò rỉ từ đường ống nứt. Cơn ho khan ập đến, anh phải dùng băng vải quấn mắt bịt chặt miệng để tránh phát ra tiếng động đánh động lính gác.


A Bảo dũng cảm dắt tay Nhạc Du lách qua những khe hở hẹp của hệ thống tua-bin khổng lồ đang quay cuồng phát ra tiếng gầm rú cơ khí. Họ tiếp cận được cánh cửa thép chịu lực của phòng xả áp khẩn cấp số 4.


Cánh cửa thép dày cộm bám đầy rỉ sét đồng xanh đang đóng chặt. Nhưng qua tai phải dần hồi phục thính lực, Nhạc Du nghe thấy một tiếng động cơ học kỳ lạ phát ra từ phía sau cánh cửa—tiếng mài mòn tinh vi của những bánh răng nhỏ và tiếng lực hút từ trường của nam châm cơ khí.


Nhạc Du áp sát tai vào khe cửa thép.


Phía sau cánh cửa, Chu Kỹ Sư—gã kỹ sư phản bội đố kỵ đang mặc chiếc áo choàng Nghiệp đoàn bám đầy dầu bôi trơn vàng nhạt—đang cầm chiếc thước kẹp đồng thau, tự tay lắp đặt một ổ khóa từ bánh răng khổng lồ bọc thép carbon lên van xả phụ số 4. Gã vừa vặn các ốc vít khóa từ, vừa cười lạnh lùng trong màn sương hơi nước:


"Nhạc Sơn... bản thiết kế tuần hoàn hơi nước của ngươi sẽ bị chôn vùi cùng cái khu ổ chuột rác rưởi này. Thẩm Đạc đã ra lệnh, không một ai được phép chạm vào van xả này trước khi lò hơi số 4 đạt công suất hủy diệt!"


Nhạc Du đứng lặng người trong bóng tối hành lang. Ổ khóa từ bánh răng của Chu Kỹ Sư đã khóa chết hoàn toàn mọi hy vọng xả áp thủ công của công nhân nghèo khổ. Smog-Town đang đếm ngược những phút cuối cùng trước khi bị nổ tung bởi cơn điên của lò hơi số 4.


Ngay lúc đó, tiếng kêu tích tắc của con mèo máy Tích Tắc trên vai Nhạc Du bỗng vang lên dồn dập, sắc bén như một tiếng chuông báo tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!