Nhạc nềnSteam_Fortress

Lửa Đỏ Và Thép Nóng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết lưu huỳnh tràn qua Smog-Town như một lưỡi cưa băng giá, rít lên qua những khe hở của các tòa nhà chung cư rỉ sét và để lại một lớp bột mịn màu xám tro trên những đường ống hơi nước lộ thiên. Nhạc Du bước đi trong bóng tối dày đặc của làn sương độc. Tai trái của anh giờ đây chỉ còn là một khoảng lặng câm hoàn toàn—hậu quả của vụ nổ van xả áp tại Block 9 vẫn còn âm ỉ đau nhức bên dưới lớp băng vải thô thấm dầu đen kịt quấn quanh thái dương. Tai phải còn lại của anh phải gồng mình gánh vác toàn bộ thế giới âm thanh của khu ổ chuột: tiếng rít buốt nhói của gió lạnh, tiếng thở phì phò nặng nề của những lò hơi quá tải từ xa, và tiếng bước chân lạo xạo của cậu bé câm A Bảo đang dắt tay anh đi phía trước.


Bàn tay phải của Nhạc Du phồng rộp, bỏng rát bên dưới lớp vải quấn dã chiến. Mỗi khi gió tuyết tạt qua, vết bỏng lại co rút đau đớn như bị hàng vạn mũi kim châm thẳng vào xương cốt. Nhưng anh không thể dừng lại. Phó thanh tra Tào đã nhận diện được kỹ thuật sửa van đặc trưng của dòng họ Nhạc cổ xưa. Lệnh truy quét đã ban xuống, và xưởng rèn sắt của Lão Tạ chính là mục tiêu tiếp theo của quân cảnh vệ bọc thép.


"Nhanh lên, A Bảo," Nhạc Du ra hiệu bằng cách gõ nhẹ ba nhịp dồn dập vào lòng bàn tay cậu bé.


A Bảo dẫn anh rẽ vào một con hẻm hẹp bám đầy muội than đen kịt, nơi hơi ấm địa nhiệt tỏa ra từ những khe nứt mặt đất làm tuyết lưu huỳnh tan chảy thành những vũng nước màu vàng nhạt bốc mùi hăng hắc. Cuối con hẻm, một nhịp đập quen thuộc vang lên, truyền qua mặt đất rỉ sét và dội thẳng vào lòng bàn chân Nhạc Du.


*Keng... Coong... Keng...*


Đó là tiếng búa rèn của Lão Tạ. Tiếng gõ không nhanh không chậm, đều đặn như nhịp đập của một trái tim sắt khổng lồ ẩn mình dưới lòng đất Smog-Town.


Nhạc Du đẩy cánh cửa gỗ bọc tôn rỉ sét của xưởng rèn. Một luồng khí nóng hầm hập mang theo mùi than đá nung đỏ, mùi đồng cháy và hơi nước nóng rực phả thẳng vào mặt anh. Sự tương phản đột ngột giữa cái lạnh buốt xương ngoài trời và nhiệt độ cực hạn bên trong lò nung khiến vết bỏng trên tay phải của Nhạc Du nhói lên dữ dội. Anh khẽ rên rỉ, bước hụt chân do mất thăng bằng—hậu quả trực tiếp của việc điếc tai trái khiến hệ tiền đình của anh bị rối loạn.


Một bàn tay khổng lồ, thô ráp bám đầy bụi sắt bất ngờ chộp lấy vai anh, giữ chặt lấy cơ thể đang xiêu vẹo của Nhạc Du.


"Thằng nhóc ngu xuẩn," giọng nói cộc cằn, ồm ồm như tiếng búa tạ đập vào đe rèn vang lên. Đó là Lão Tạ. Lão già mù hai mắt, gương mặt xám xịt do bụi sắt bám lâu năm co rúm lại thành một nụ cười nhạt. "Mất một bên tai mà đã không đứng vững được rồi sao? Dòng máu đúc chuông của họ Nhạc nhà ngươi chỉ có thế thôi à?"


Nhạc Du gượng đứng thẳng dậy, cúi đầu kính cẩn: "Thầy... con xin lỗi. Tai trái của con..."


"Ta biết rồi," Lão Tạ ngắt lời, buông vai anh ra và bước về phía chiếc đe rèn khổng lồ đặt cạnh lò nung địa nhiệt đang cháy đỏ rực. "Tiếng rít của van Block 9 dội qua đường ống ngầm đã nói cho ta biết mọi thứ. Ngươi đã vá mối van đó bằng lá đồng mỏng chịu áp, nhưng màng nhĩ tai trái của ngươi đã bị rách do xung lực áp suất ngược. Và tệ hơn nữa... thằng Tào đã nhận ra kỹ thuật của họ Nhạc."


Lão Tạ cúi xuống, nhấc bộ tai nghe giảm âm bằng đồng thau bị nứt màng lọc của Nhạc Du đặt lên mặt đe rèn. Lão dùng những ngón tay gân guốc, chai sạn vuốt qua lớp vỏ đồng thau bám đầy muội than.


"Màng ngăn đồng thau bên trong đã bị sóng điện từ từ roi điện của thằng Tào bẻ gãy hoàn toàn. Nếu ngươi tiếp tục đeo nó, tiếng rít của lò hơi trung tâm sẽ nghiền nát màng nhĩ tai phải còn lại của ngươi trong vòng ba ngày," Lão Tạ lạnh lùng nói, mắt mù hướng về phía Nhạc Du. "Muốn sống sót qua đợt truy quét này, ngươi phải tôi luyện lại bộ tai nghe này. Nhưng đồng thau thông thường không còn chịu nổi áp suất nữa. Chúng ta cần dùng thứ cứng hơn."


Lão Tạ xoay người, lôi từ trong hòm gỗ ra một phôi kim loại màu xám đen, xù xì nhưng tỏa ra ánh kim mờ nhạt dưới ánh lửa lò rèn.


"Thép carbon tôi luyện Lão Tạ," Nhạc Du khẽ thì thầm khi ngón tay trần của anh lướt qua bề mặt lạnh ngắt, nặng trịch của phôi thép. Anh cảm nhận được độ nhám vi mô và mật độ phân tử cực cao của khối kim loại được tôi bằng nước địa nhiệt sâu dưới cống ngầm.


"Đúng thế," Lão Tạ nhấc chiếc búa rèn tổ truyền 'Thiết Cốt' lên. Chiếc búa nặng trịch chế tạo từ thép thiên thạch tỏa ra một luồng sát khí cơ học lạnh lùng. "Ta sẽ dùng Thiết Cốt để rèn cho ngươi một màng lọc thạch anh áp điện mạ bạc bọc thép carbon. Nhưng phôi thép này cực kỳ bướng bỉnh. Để màng lọc đạt độ dày micro mét không rạn nứt, ngươi phải dùng tai phải còn lại để nghe tiếng ngân của thép dưới búa của ta. Ngươi phải đạt đến Thính lực cộng hưởng để chỉ ra chính xác điểm có bọt khí tạp chất. Nếu ngươi nghe sai một nhịp, nhát búa của ta sẽ đập nát màng nhĩ còn lại của ngươi."


Nhạc Du nín thở. Đây là một thử thách sinh tử. Trong không gian ồn ào của lò rèn, tiếng búa tạ Thiết Cốt quật xuống thép carbon sẽ tạo ra luồng sóng âm chấn động cực lớn. Với một màng nhĩ tai trái đã điếc hoàn toàn và tai phải đang bị tổn thương, việc gánh chịu những xung lực âm thanh này không khác gì tự sát.


Nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Nếu không nâng cấp tai nghe, anh sẽ điếc hoàn toàn trước khi kịp tìm ra chân tướng về sự biến mất của cha mình.


"Con đã sẵn sàng, thưa thầy," Nhạc Du nói, quấn lại băng vải quấn mắt cho thật chặt, che đi đôi mắt mù và dòng máu khô xám bên tai trái.


Lão Tạ không nói lời nào, gắp phôi thép carbon bỏ vào lò nung địa nhiệt. Tiếng béc phun hơi nước rít lên dữ dội, nung khối thép chuyển dần từ màu xám đen sang đỏ hồng, rồi cam rực.


Con mèo máy rỉ sét Tích Tắc do cha Nhạc Du chế tạo khẽ nhảy lên đống than đá cạnh lò nung, thấu kính thạch anh một bên mắt của nó phát ra ánh sáng đỏ mờ nhạt. Nó cọ xát chiếc đuôi lò xo đồng vào chân Nhạc Du, phát ra tiếng kêu *rít... rít...* như một lời động viên thầm lặng.


"Lên đe!" Lão Tạ hét lớn, dùng kìm gắp khối thép carbon nóng đỏ đặt lên mặt đe rèn.


Lão Tạ vung cao cánh tay gân guốc, chiếc búa Thiết Cốt xé gió quật mạnh xuống khối thép nóng đỏ.


*KENG! OONG!*


Nhát búa đầu tiên quật xuống, tạo ra một luồng sóng âm chấn động khổng lồ dội thẳng vào tai phải của Nhạc Du. Cơn đau chói tai lập tức bùng phát sâu trong đại não, khiến Nhạc Du lảo đảo, suýt ngã quỵ xuống sàn đất nóng rực. Bộ tai nghe cũ đang đeo trên đầu anh rung bần bật, màng lọc đồng thau nứt vỡ bên trong phát ra tiếng kêu rít chói tai, dường như sắp rã ra thành từng mảnh. Máu tươi từ tai trái bị điếc của anh lại bắt đầu rỉ ra, thấm qua lớp băng vải xám.


"Đứng thẳng dậy!" Lão Tạ gầm lên. "Điều hòa nhịp thở theo nhịp pít-tông hơi nước của lò nung! Lọc bỏ tạp âm ngoài rìa, tập trung vào tiếng ngân của thép!"


Nhạc Du nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Anh nhắm chặt mắt, ép bản thân phải đứng vững trong thế mất cân bằng. Anh bắt đầu áp dụng Kỹ thuật Thính Giác Rung Động, điều hòa nhịp thở của mình trùng khớp với nhịp xả khí *xì... xì...* đều đặn của pít-tông hơi nước lò rèn. Nhịp tim của anh chậm lại, huyết áp trong tai giảm dần, giúp anh lọc bỏ tiếng rít gầm rú của béc đốt lò nung.


*KENG! OONG!*


Nhát búa thứ hai quật xuống. Lần này, Nhạc Du không lùi bước. Sóng âm dội vào tai phải của anh vẫn đau đớn như bị búa gõ trực tiếp vào xương sọ, nhưng anh đã nghe thấy một tiếng ngân vang kỳ lạ phát ra từ khối thép nóng đỏ. Tiếng ngân trầm đục, kéo dài nhưng ở giây thứ ba, âm sắc bỗng bị lệch nhịp, phát ra một tiếng *rạn* siêu nhỏ.


"Trái ba phân! Lực giảm hai thành! Có bọt khí lưu huỳnh bên trong phân tử thép!" Nhạc Du hét lớn qua ống khuếch đại bằng đồng thau.


Lão Tạ cười lớn, điều chỉnh góc búa Thiết Cốt cực nhanh, quật xuống nhát búa thứ ba với lực đạo nhẹ hơn nhưng chuẩn xác từng milimet.


*KENG! COONG...*


Tiếng ngân vang lần này trở nên trong trẻo, ngân dài hoàn mỹ xuyên qua không gian ồn ào. Nhạc Du cảm nhận được dòng phân tử thép carbon đang được nén chặt lại dưới lực búa của Lão Tạ, tạo ra một cấu trúc tinh thể đồng đều không tỳ vết.


"Tốt! Tiếp tục nghe cho ta!" Lão Tạ quai búa liên tục.


Nhạc Du tập trung tinh thần vượt ngưỡng chịu đựng cực hạn. Mồ hôi hòa cùng máu chảy ròng ròng trên gương mặt mù của anh. Mỗi nhát búa quật xuống là một lần màng nhĩ tai phải của anh bị chấn động mạnh, nhưng anh đã bước vào trạng thái Thính lực cộng hưởng sơ khai. Anh nghe thấy tiếng kim loại nóng đỏ co giãn, nghe thấy sự ma sát của từng hạt carbon siêu nhỏ bên trong phôi thép.


"Phải hai phân! Tăng lực một thành!"

"Thẳng giữa! Giữ nguyên lực!"


Nhạc Du chỉ huy nhịp nhàng theo nhịp búa gõ kiểm kim của Lão Tạ. Hai thầy trò mù phối hợp ăn ý như một cỗ máy hoàn hảo trong khói lửa rực đỏ của xưởng rèn.


Nhưng thử thách chưa dừng lại ở đó. Để đúc các bánh răng mini và trục truyền động siêu nhỏ cho bộ tai nghe giảm âm mới, Nhạc Du phải tự tay quai búa rèn đồng. Anh cầm lấy chiếc búa rèn nhỏ hơn, cố gắng định vị phôi đồng chịu áp trên đe rèn.


*Keng! Rầm!*


Nhát búa đầu tiên của Nhạc Du bị lệch hoàn toàn do thính lực tai trái bị mất khiến anh phán đoán sai khoảng cách không gian bên trái. Nhát búa đập hụt vào mặt đe rèn, tạo ra một phản lực mạnh mẽ chấn động ngược lên cánh tay phải đang bị bỏng rách da của anh. Cơn đau thấu xương khiến Nhạc Du làm rơi búa, phôi đồng đầu tiên bị biến dạng, hỏng hoàn toàn.


"Ngu ngốc!" Lão Tạ gõ mạnh cán búa Thiết Cốt xuống sàn gỗ. "Ngươi dùng tai để nhìn, chứ không phải dùng mắt! Tai trái điếc thì dùng tai phải nghe tiếng vang dội từ vách tường để định vị mặt đe! Nghe nhịp thở của đe rèn!"


Nhạc Du cắn răng nhặt búa lên. Anh hít một hơi sâu, áp sát trán vào thành đe rèn một giây để cảm nhận rung động nhiệt lượng dội ngược lên. Anh nhận ra đe rèn sắt có một tiếng ngân tự nhiên rất nhẹ khi pít-tông lò nung hoạt động. Anh dùng tai phải còn lại lắng nghe tiếng ngân đó, vẽ nên hình ảnh 3D của mặt đe trong đầu.


*Keng! Keng! Keng!*


Nhạc Du vung búa liên tục. Lần này, từng nhát búa quật xuống chuẩn xác từng milimet, đập thẳng vào phôi đồng chịu áp. Xúc giác đầu ngón tay của anh cảm nhận độ nhám vi mô của kim loại đang dần định hình thành những bánh răng hành tinh siêu nhỏ đạt sai lệch dưới 1 micro mét.


Lão Tạ gật đầu đầy hài lòng. Lão dùng kìm gắp màng lọc thép carbon mỏng dính vừa rèn xong, nhúng mạnh vào bể nước nóng địa nhiệt thô dưới nền xưởng để tôi luyện khẩn cấp.


*XÈO... XÈO...*


Một luồng hơi nước nóng rực bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi khoáng chất rỉ sét nồng nặc. Lão Tạ nhanh nhẹn lắp ráp màng lọc thép carbon chịu áp mới vào bộ khung đồng thau của tai nghe giảm âm, siết chặt các lò xo giảm chấn bằng đồng mỏng.


"Đeo thử đi, thằng nhóc dòng họ Nhạc," Lão Tạ trao bộ tai nghe giảm âm bằng đồng thau đã nâng cấp cho Nhạc Du.


Nhạc Du run rẩy đón lấy bộ tai nghe, đeo trực tiếp lên đầu. Anh vặn núm đồng bên tai phải để siết chặt lò xo giảm chấn thích ứng với áp suất môi trường.


*Cạch.*


Một sự im lặng kỳ diệu lập tức bao trùm lấy đại não anh. Tiếng rít gầm rú của béc đốt lò nung, tiếng xả khí nén nhức óc của pít-tông hơi nước bỗng chốc bị lọc bỏ tới 90%, chỉ còn lại những tiếng thì thầm êm dịu, không gây đau đớn cho màng nhĩ đang bị tổn thương của anh. Bộ tai nghe mới bọc thép carbon tôi luyện Lão Tạ đã hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn các xung lực âm thanh có hại, bảo vệ an toàn cho tai phải còn lại của anh.


Nhạc Du thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười trong sự im lặng dễ chịu của bộ tai nghe mới. Nhưng thính lực tự nhiên của anh đã bị suy giảm vĩnh viễn thêm 10% do đợt chấn động âm thanh vừa rồi—một cái giá thể chất không thể đảo ngược.


Đột ngột, con mèo máy rỉ sét Tích Tắc đang ngồi trên đống than đá bỗng đứng phắt dậy. Thấu kính thạch anh một bên mắt của nó chớp nháy liên tục ánh sáng đỏ cảnh báo nguy hiểm.


*Tích-tắc, tích-tắc, tích-tắc...*


Tiếng kêu cơ học từ lồng ngực của Tích Tắc bỗng chốc dồn dập, sắc bén một cách bất thường. Nó nhảy xuống sàn đất rỉ sét, dùng chiếc đuôi lò xo đồng gõ liên tục xuống đất.


*Clack! Clack! Clack!*


Nhạc Du khựng lại. Qua bộ tai nghe giảm âm mới nâng cấp, anh cảm nhận được nhịp gõ đuôi của Tích Tắc bỗng chốc đồng bộ hoàn hảo với một nhịp rung động địa nhiệt cực kỳ dữ dội đang truyền lên từ lòng đất sâu dưới nền xưởng rèn.


Mạch nước nóng địa nhiệt thô bắt đầu bốc hơi nóng ngột ngạt qua các khe nứt sàn nhà. Tiếng rít khí nén từ các đường ống xả thải của trạm lò hơi trung tâm dội lại dồn dập, gầm rú như một con quái vật đang điên loạn.


Nhạc Du áp gậy cộng hưởng xuống sàn đá rỉ sét, lắng nghe dải tần âm thanh dội ngược lên. Mặt anh bỗng chốc cắt không còn một giọt máu.


"Thầy... mạch địa nhiệt dưới nền xưởng đang bị tăng áp cưỡng bức!" Nhạc Du hét lên trong kinh hoàng. "Trạm lò hơi trung tâm... lò hơi số 4 sắp phát nổ tự hủy!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!