Trọng Thần Khí Thiết Giáp
Không khí bên trong hầm chứa than sưởi hoàng gia bọc chì đột ngột đặc quánh lại, nóng hầm hập và khét lẹt mùi dầu máy bị nung quá nhiệt. Tiếng còi hơi báo động từ trần hầm vẫn rít lên từng hồi u uất, nhuộm đỏ cả một vùng không gian bằng thứ ánh sáng phốt pho đỏ rực như máu. Cánh cửa thép nén khí khổng lồ phía sau lưng Nhạc Du đã sập xuống hoàn toàn, các chốt khóa từ bánh răng gài chặt vào nhau với lực nén năm mươi bar, phát ra những tiếng *tạch tạch* lạnh lùng của kim loại bị khóa chết. Đường lui đã đứt vĩnh viễn.
Nhạc Du quỳ rạp trên nền sàn đá bám đầy bụi than Anthracite đen kịt. Phổi của anh bỏng rát, mỗi nhịp thở dốc đều kéo theo những hạt bụi than sắc nhọn găm vào phế quản, khiến lồng ngực anh đau nhói như bị cào xé. Tai trái của anh hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn là một khoảng không im lặng, lạnh ngắt và trống rỗng. Tai phải còn lại—vốn chỉ còn năm mươi phần trăm thính lực sau những đợt phản phệ âm tần tích lũy—đang bị hành hạ tàn bạo bởi tiếng ù cơ học liên tục ở dải tần mười hai kilohertz. Tiếng ù gắt gao, nhức nhối như thể có một mũi khoan đồng đang mài miết vào màng nhĩ còn sót lại của anh.
Nhưng ngay dưới dải tạp âm chói tai đó, một nhịp rung động khổng lồ có tần số siêu thấp dưới mười hertz đang truyền qua nền đá rỉ sét, dội ngược lên lòng bàn chân trần và truyền thẳng vào xương sọ của Nhạc Du.
*Ầm... Ầm... Ầm...*
Đó là nhịp bước chân của Thiết Giáp. Gã khổng lồ bọc đồng cao ba mét, trọng thần khí tuần tra tối tân nhất của Biệt đội Automaton Hoàng gia, đang rẽ làn sương khói lưu huỳnh tiến lại gần. Tiếng động cơ hơi nước nén khí độc lập sau lưng nó gầm rú chấn động vách hầm, mỗi nhịp piston chuyển động đều phát ra tiếng thở rít đục ngầu, rung chuyển cả những đống than cao vút xung quanh.
*“Du! Nó phát hiện ra chúng ta rồi! Cảm biến hồng ngoại của nó đang quét thẳng về phía xe than!”*
Cậu bé câm A Bảo điên cuồng gõ mạnh vào cổ tay Nhạc Du những nhịp xúc giác hoảng loạn, đứt quãng. Nhạc Du khẽ gật đầu, khuôn mặt quấn băng vải thô thấm dầu đen bết chặt vào hốc mắt vẫn giữ một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh khẽ đưa bàn tay phải—bàn tay đang bị bỏng độ hai rách da thịt, quấn chặt băng vải thô thấm dầu Thanh Lương—vỗ nhẹ lên vai A Bảo, ra hiệu cho cậu bé lùi sâu vào góc tối của cửa xả thải.
"Mạnh Hùng, chuẩn bị thanh đòn bẩy. Chúng ta không thể chạy trốn cỗ máy này trong không gian kín. Phải ghim chặt chân chạy của nó lại," Nhạc Du thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ bị bóp nghẹt dưới lớp Mặt nạ phòng độc lưu huỳnh bằng da thuộc bọc đồng.
*“Được! Để tôi chặn nó!”* Mạnh Hùng gõ mạnh hai nhịp ngắn lên vai Nhạc Du để xác nhận.
Gã khổng lồ phu than bước lên phía trước, hai cánh tay lực lưỡng bám đầy muội than cuồn cuộn cơ bắp siết chặt lấy thanh đòn bẩy bằng thép carbon tôi luyện Lão Tạ. Thanh đòn bẩy dài gần hai mét, đúc từ phôi thép thiên thạch được tôi bằng nước địa nhiệt ngầm dưới cống, tỏa ra sắc xanh xám lạnh lẽo đầy quật cường.
*VÚT! RẦM!*
Thiết Giáp lao ra khỏi làn khói đen. Cánh tay thép khổng lồ của nó quật ngang, nghiền nát một rào chắn bằng hòm gỗ thông bọc đồng thau thành những mảnh vụn bay tứ tung. Những tia lửa điện nén khí bắn ra từ nắm đấm bọc giáp đồng dày cộp của nó, tỏa ra mùi ozone khét lẹt. Không dừng lại một nhịp, cỗ máy khổng lồ nâng nắm đấm thứ hai lên, nhắm thẳng vào xe đẩy chứa năm hòm than Anthracite tinh luyện mà phiến quân vừa thu hoạch.
"Mạnh Hùng! Hướng hai giờ! Ghim chặt khớp gối hành tinh của nó!" Nhạc Du hét lớn.
Mạnh Hùng gầm lên một tiếng rầm rập như sấm sét. Gã lao mình tới, phóng thanh đòn bẩy bằng thép carbon vào khe hở khớp gối bọc đồng của Thiết Giáp.
*KENGGG!!!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên dữ dội, dội thẳng vào tai phải của Nhạc Du khiến anh lảo đảo, máu tươi rỉ nhẹ ra từ kẽ tai, thấm đỏ một góc băng quấn cổ. Sức nặng ba mét của Thiết Giáp đè nặng xuống, thanh đòn bẩy thép carbon bị uốn cong gập cực hạn dưới lực nén khổng lồ, nhưng nhờ kỹ nghệ tôi luyện huyền thoại của Lão Tạ, thanh thép không hề rạn nứt. Mạnh Hùng gồng mình chịu lực, hai chân gã lún sâu xuống lớp bụi than trên sàn đá, hàm răng nghiến chặt đến rỉ máu để giữ chặt một bên chân chạy của cỗ máy.
*Xì... xì... xì...*
Thiết Giáp bị ghim chặt chân chạy, lập tức phun ra một luồng khói lưu huỳnh độc hại màu vàng đậm từ các béc xả bên hông để che mắt đối thủ. Làn khói độc bao phủ lấy không gian, làm mù hoàn toàn tầm nhìn của Mạnh Hùng và A Bảo. Nhưng đối với Nhạc Du, bóng tối của khói độc không khác gì bóng tối vĩnh viễn trong đôi mắt mù của anh.
Anh nhắm mắt lại, nín thở dưới lớp mặt nạ phòng độc. Anh áp bộ tai nghe giảm âm bằng đồng thau bọc thép carbon sát vào vách máy rung bần bật của Thiết Giáp. Qua dải thính lực năm mươi phần trăm còn sót lại của tai phải, anh tập trung lọc bỏ tiếng gầm rú của béc đốt, lắng nghe tiếng rít khí nén định kỳ phát ra từ pít-tông thủy lực bên trong chân chạy của nó.
*Xì... xì... tạch... xì... xì... tạch...*
"Nó hoạt động theo chu kỳ bánh răng hành trình ba nấc," Nhạc Du phân tích cực nhanh trong đầu. "Cứ sau hai nấc nén khí, nấc thứ ba sẽ là nhịp xả áp phụ kéo dài đúng không phẩy năm giây để giải phóng áp suất ngược. Đó là khoảnh khắc duy nhất piston lộ ra khe hở hành trình."
Cỗ máy khổng lồ gầm rú, cánh tay thép của nó quật mạnh xuống bả vai Mạnh Hùng. Mạnh Hùng chịu một lực thúc cực mạnh, xương vai gã kêu lên những tiếng rắc rắc đau đớn, nhưng gã vẫn quật cường bám chặt lấy thanh đòn bẩy, không chịu lùi bước.
"Du! Mau lên! Tôi không giữ được lâu nữa!" Mạnh Hùng hét lên qua bộ đàm hơi nước dã chiến, giọng nói nghẹn ngào vì đau đớn.
Nhạc Du luồn người dưới thân cỗ máy khổng lồ. Hơi nóng tỏa ra từ lò hơi mini đeo sau lưng Thiết Giáp nóng rực như một lò nung di động, nướng chín lớp giáp da khoác ngoài của anh. Anh đưa bàn tay phải rỉ máu vào túi áo khoác, rút ra chiếc chốt khóa bánh răng bằng đồng mỏng—vũ khí can thiệp cơ khí dã chiến cuối cùng của anh.
Nhịp xả nấc thứ nhất... *Xì...*
Nhịp xả nấc thứ hai... *Xì...*
Nhạc Du nín thở, ngón tay trần rỉ máu chạm vào khe hở piston nóng bỏng của khớp gối Thiết Giáp. Nhiệt độ của piston lên tới hơn tám mươi độ C, đốt cháy lớp da thịt mỏng manh trên đầu ngón tay anh, mang theo cơn đau buốt tận tâm can. Đầu óc anh ong lên, cánh tay run rẩy dữ dội vì nhiệt độ quá cao.
Nhịp xả nấc thứ ba! Khoảnh khắc không phẩy năm giây quyết định!
*XÌIIII!!!*
Nhạc Du dùng hết sức lực nhấn chiếc chốt đồng mỏng vào khe hở piston hành trình. Thế nhưng, do bàn tay phải bị bỏng quá nặng và run rẩy vì nhiệt, góc nêm của chốt bị lệch đi một milimet.
*RẮC!*
Sức ép thủy lực tàn bạo của piston lập tức nghiền nát chiếc chốt đồng mỏng thành những mảnh vụn đồng dẻo méo mó. Luồng khí nén nóng rực xả ra từ khe hở thổi bay Nhạc Du văng ra xa, hai bàn tay anh bị bỏng rát nhẹ, rộp da rỉ máu tươi đỏ thẫm.
"Đáng chết!" Nhạc Du nghiến răng, cơ thể mất thăng bằng nghiêm trọng do điếc một bên tai khiến anh ngã vật xuống nền đá rỉ sét.
Thiết Giáp đã giải phóng xong áp suất ngược, hệ thống bánh răng trong khớp gối của nó xoay chuyển dồn dập, chuẩn bị rút chân ra khỏi thanh đòn bẩy của Mạnh Hùng để giẫm nát Nhạc Du dưới chân chạy bọc thép nặng nề.
*“Du! Tránh ra! Con quái vật sắp giẫm xuống rồi!”* A Bảo điên cuồng gõ nhịp xúc giác lên thành ống dẫn bên hông để cảnh báo.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Nhạc Du nghe thấy tiếng rít gió của béc phun hơi nước bọc thép của Thiết Giáp đang hướng thẳng về phía mình cách chưa đầy nửa mét. Anh không thể đứng thẳng, nhưng bản năng địa thính qua xương sọ giúp anh cảm nhận được hướng di chuyển của bàn chân thép đang giáng xuống.
Anh lăn người sang bên phải một vòng trong gang tấc.
*ẦMMMM!!!*
Bàn chân thép của Thiết Giáp giẫm mạnh xuống nền đá ngay sát vị trí Nhạc Du vừa nằm, tạo ra một vết nứt sâu hoắm trên sàn đá bọc chì, đá vụn bắn ra găm vào má trái anh làm vết khâu rách da cũ rỉ máu khô xám.
Nhạc Du gượng dậy bằng tay trái, tay phải của anh run rẩy thọc sâu vào túi áo khoác da, tìm kiếm chiếc chốt khóa bánh răng bằng đồng mỏng thứ hai—chiếc chốt dự phòng cuối cùng còn sót lại. Anh biết, nếu lần này thất bại, cả anh, Mạnh Hùng và năm hòm than Anthracite tinh luyện sẽ bị nghiền nát thành tro bụi dưới hầm chứa bọc chì này.
Anh áp tai nghe giảm âm vào sát thành máy Thiết Giáp một lần nữa. Lần này, anh không dùng tay trần để định vị. Anh đặt búa rèn Thiết Cốt dắt hông tì sát vào khớp gối của cỗ máy, dùng chuôi búa bằng thép thiên thạch làm vật dẫn âm truyền rung động trực tiếp vào xương sọ tai trái đã điếc hoàn toàn của mình.
Một dải phổ âm rõ ràng đến kinh ngạc hiện lên trong tâm trí anh. Nhịp pít-tông nén khí hiện lên như những vạch sáng nhịp nhàng trong bóng tối.
Nhịp nấc thứ nhất... *Xì...*
Nhịp nấc thứ hai... *Xì...*
Nhạc Du siết chặt chiếc chốt đồng mỏng cuối cùng bằng ba đầu ngón tay còn lành lặn của bàn tay trái. Anh điều hòa nhịp tim đồng bộ hoàn hảo với nhịp xả khí của cỗ máy.
Nhịp nấc thứ ba!
*XÌIIII!!!*
Nhạc Du phóng tay trái ra nhanh như một tia chớp cơ khí. Chiếc chốt đồng mỏng nêm chặt, chuẩn xác đến từng micro mét vào ngay giữa khe hở piston hành trình của chân chạy Thiết Giáp.
Lực nén thủy lực cực đại ập xuống. Thế nhưng, đồng dẻo có độ dẻo cao của chốt nêm dưới sức ép tàn bạo đã biến dạng, dẹt quánh lại và kẹt cứng vào giữa các răng của bánh răng hành tinh đang quay. Lực ma sát tăng vọt lên mức cực hạn trong im lặng.
*KẸT... RẮC... CẠCH!*
Chuyển động chân chạy của Thiết Giáp đột ngột bị khóa chết vật lý hoàn toàn. Hệ thống pít-tông thủy lực bị nghẽn khí nén, phát ra những tiếng rít nghẹn ngào từ bên trong lò hơi mini đeo sau lưng. Cỗ máy khổng lồ cao ba mét đứng khựng lại, toàn bộ khớp giáp đồng bị bó chặt cứng, không thể di chuyển thêm một inch nào.
"Thành... thành công rồi! Nó dừng lại rồi!" Mạnh Hùng quỵ xuống nền than, hai cánh tay rã rời vì mỏi cơ vai cực hạn, nhưng gương mặt bám đầy bụi than của gã rạng rỡ một nụ cười hào sảng.
Nhạc Du không dừng lại để nghỉ ngơi. Anh dùng búa rèn Thiết Cốt gõ mạnh vào nắp bảo trì bên hông ngực của Thiết Giáp.
*KENG! KENG! CẠCH!*
Nắp bảo trì bằng đồng thau bật mở, để lộ ra một khối cầu pha lê thạch anh khổng lồ đang quay tròn nhịp nhàng bên trong lồng kính nén khí heli lỏng. Khối cầu phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, tỏa ra nhiệt lượng cực đại và tiếng ngân vang trầm đục dưới mười hertz đầy kiêu hãnh.
Đó chính là lõi năng lượng hơi nước áp lực cực cao "Địa Hỏa"—nguồn năng lượng vĩ mô tối tân nhất của Nghiệp đoàn hoàng gia.
Nhạc Du đưa hai bàn tay bỏng rát vào bên trong khoang máy nóng rực, dùng xúc giác nhạy cảm của người mù để dò tìm các khớp nối nén khí của lõi năng lượng. Anh khéo léo gạt bỏ ba chốt khóa từ phụ, xoay nhẹ khối cầu thạch anh ngược chiều kim đồng hồ đúng một phần tư vòng.
*XÌIIII!!!*
Luồng khí heli lạnh buốt xả ra làm giảm nhiệt độ khoang máy ngay lập tức. Nhạc Du nhấc bổng lõi năng lượng Địa Hỏa ra khỏi lồng kính. Ngay lập tức, ánh sáng đỏ trên Thiết Giáp tắt lịm, cỗ máy khổng lồ hoàn toàn mất đi nguồn năng lượng sưởi ấm, biến thành một khối đồng rỉ vô hồn đứng sừng sững trong bóng tối hầm chứa.
"Địa Hỏa... Chúng ta đã có được nó," Nhạc Du thì thầm, ôm chặt khối cầu thạch anh đang tỏa ấm vào lòng ngực. Lõi năng lượng này chính là nguồn áp suất khổng lồ mà anh cần để vận hành bộ cộng hưởng dã chiến sau này.
*“Du! Cửa xả thải đã mất điện từ trường khóa! Chúng ta có thể thoát ra ngoài!”* A Bảo điên cuồng gõ nhịp xúc giác lên vai anh.
Mạnh Hùng nhanh chóng đẩy chiếc xe chứa năm hòm than Anthracite tinh luyện vượt qua cánh cửa thép nén khí vừa hé mở. Nhạc Du bám sát phía sau, dắt tay A Bảo bước nhanh vào bóng tối lạnh giá của hệ thống cống ngầm sương mù, bỏ lại sau lưng hầm chứa than hoàng gia hoang tàn.
Thế nhưng, ngay khi họ vừa đặt chân xuống lòng cống ẩm ướt, hệ thống loa truyền thanh hơi nước dã chiến của Nghiệp đoàn gắn trên vách cống đột ngột phát ra tiếng rè rè chói tai. Giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Giám đốc Thẩm Đạc vang lên, dội thẳng vào dải thính lực còn sót lại của Nhạc Du:
"Nhạc Du... Ngươi dám phá hủy Trọng Thần Khí Thiết Giáp của hoàng gia. Lệnh truy quét đỏ đã được nâng cấp. Biệt đội đặc nhiệm Âm Thanh Chết, xuất kích! Quét sạch toàn bộ Smog-Town cho ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!