Nhạc nềnSteam_Fortress

Đột Nhập Hầm Than Hoàng Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Smog-Town vào giữa mùa đông không khác gì một nấm mồ bằng sắt rỉ bị đóng băng. Trên mặt đất, cái lạnh buốt xương của những cơn gió tuyết lưu huỳnh cuộn tròn qua những ngõ hẻm tối tăm, kết thành những chùm gai băng nhọn hoắt, xám xịt trên các đường ống dẫn nhiệt công cộng đã bị Nghiệp đoàn ngắt hơi sưởi. Dưới hệ thống cống ngầm sương mù, cái lạnh ẩm ướt nồng nặc mùi lưu huỳnh hăng hắc bám chặt lấy da thịt, thấm sâu vào từng vết thương chưa lành của những người kháng chiến.


Trong căn hầm đá ẩm ướt của mật đạo cổ đại rỉ sét ngầm, hơi lạnh đang tràn xuống từng đợt như muốn bóp nghẹt chút tàn dư ấm áp cuối cùng. Phùng Hải nằm bất động trên chiếc giường rơm dã chiến, hai tai gã quấn băng vải thô bết máu tươi đỏ thẫm do dư chấn của dải tần số thôi miên từ trận chiến trước. Cậu bé câm A Bảo co rúm người bên đống lửa tàn, đôi môi thâm tím vì lạnh, liên tục thở ra những làn sương trắng mờ đục. Phía ngoài vách đá, tiếng ho khan đặc quánh của những đứa trẻ nghèo bị nhiễm độc khí lưu huỳnh dội lại, nghe rách rưới và tuyệt vọng như tiếng rên rỉ của kim loại bị mài mòn.


"Chúng ta không thể đợi màng lọc thạch anh hoàn thành nữa," Mạnh Hùng quẹt một dòng mồ hôi trộn lẫn bụi than đen kịt trên trán, giọng gã khàn đặc nhưng rầm rập như tiếng búa tạ gõ xuống đe rèn. Gã khổng lồ đứng sừng sững trong bóng tối, bờ vai rộng gần hai mét co rút lại vì lạnh, bàn tay thô ráp bám đầy muội than siết chặt lấy thanh đòn bẩy bằng thép carbon tôi luyện Lão Tạ. "Lũ trẻ ở Block 9 đang ho ra máu xám. Nếu đêm nay không có than sưởi, ngày mai chúng ta sẽ chỉ còn thu nhặt xác đông cứng của chúng."


Nhạc Du lặng lẽ ngồi tựa lưng vào một đường ống dẫn nhiệt đã nguội ngắt. Lớp băng vải thô quấn quanh đôi mắt mù của anh bết chặt dầu đen, má trái nhói buốt khi vết rách khâu dã chiến co rút lại dưới cái lạnh dưới không độ. Tai trái của anh hoàn toàn im lặng—một khoảng trống điếc đặc vĩnh viễn không một tiếng động. Tai phải còn lại, dải thính lực năm mươi phần trăm còn sót lại sau những đợt phản phệ âm tần tích lũy, đang bị tra tấn bởi tiếng ù cơ học liên tục ở tần số mười hai kilohertz, gắt gao như tiếng tua-bin rít gió.


Anh đưa bàn tay phải quấn băng vải thô thấm dầu Thanh Lương khẽ chạm vào chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng đặt bên hông. Hộp cộng hưởng bằng hợp kim bạc của nó đang nứt nhẹ một đường mảnh dọc theo thớ gỗ, hai sợi dây đàn tơ đồng chính bị đứt vẫn buông thõng rỉ sét. Anh biết, trong tình trạng này, anh không thể chiến đấu bằng âm tần. Nhưng anh vẫn còn đôi bàn chân nhạy cảm với địa thính và một tai phải đủ để đọc vị dòng khí nén.


"Tôi sẽ đi cùng anh," Nhạc Du thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ của anh bị bóp nghẹt dưới lớp Mặt nạ phòng độc lưu huỳnh bằng da thuộc bọc đồng. "Hầm chứa than sưởi hoàng gia của Nghiệp đoàn bọc chì rất kỹ. Bụi than Anthracite ở đó dày đặc đến mức có thể làm mù hoàn toàn cảm biến quang học của quân cảnh vệ, nhưng nó cũng sẽ làm nhiễu loạn tiếng bước chân. Mạnh Hùng, anh cần đôi tai của tôi để dẫn đường."


Mạnh Hùng nhìn người thanh niên mù gầy gò trước mặt, khẽ gật đầu xúc động. Gã gõ nhẹ ba nhịp ngắn lên vai Nhạc Du—thứ thủ ngữ cơ khí dã chiến mà họ dùng để giao tiếp trong bóng tối: *Bám sát tôi.*


Chiến dịch đột nhập bắt đầu trong im lặng tuyệt đối. Mạnh Hùng vác hòm công cụ nặng trịch bằng thép carbon lẻn qua cửa xả thải rỉ sét của hầm chứa than sưởi hoàng gia, Nhạc Du và cậu bé A Bảo lặng lẽ bám sát phía sau.


Ngay khi bước qua cánh cửa xả thải bọc chì, không khí đột ngột thay đổi. Cái lạnh đóng băng của Smog-Town lập tức bị đẩy lùi, thay thế bằng một luồng khí nóng khô khốc, ngột ngạt và đậm đặc bụi than đen kịt. Bụi than Anthracite tinh luyện bay lơ lửng trong không khí như một bức màn sương đen dày đặc, bám vào lớp da thuộc của mặt nạ phòng độc, chui vào cổ họng Nhạc Du khiến lồng ngực anh bỏng rát (Hệ hô hấp của anh bị tổn thương nhẹ do hít phải lượng lớn bụi than đen kịt). Bóng tối ở đây đặc quánh đến mức ngay cả những ngọn đèn pha phốt pho của lính gác cũng chỉ có thể rạch lên những vệt sáng mờ nhạt, vàng đục như mắt mèo trong đêm.


Nhạc Du quỳ một gối xuống sàn đá lạnh lẽo, tay phải cầm cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng khẽ gõ nhẹ xuống đất.


*Clack. Clack.*


Sóng âm tần số thấp phát ra từ đầu gậy lan tỏa trên mặt đất rỉ sét, dội ngược lại tai phải của anh. Thế nhưng, bụi than nén quá dày dưới sàn đã hấp thụ và làm nhiễu loạn dải âm phản hồi, biến những tiếng vang dội về thành những dải âm méo mó, đứt quãng. Nhạc Du nhíu mày, mạch máu ở thái dương nổi rõ lên dưới lớp băng quấn mắt. Anh nhanh chóng đưa tay lên tai nghe giảm âm bằng đồng thau bọc thép carbon, vặn núm đồng siết chặt lò xo giảm chấn để lọc bỏ tiếng ồn trầm đục phát ra từ lò hơi trung tâm bên ngoài hầm chứa, chỉ tập trung hoàn toàn vào dải tần số cao đặc trưng của các khớp giáp tuần tra.


*Xì... xì... cạch...*


"Cách ba mươi mét, hướng mười một giờ," Nhạc Du khẽ gõ nhịp xúc giác vào lòng bàn tay Mạnh Hùng. "Một Tuần tra viên giáp đồng. Trọng lượng giáp khoảng ba trăm pound, di chuyển chậm, pít-tông chân phải bị rò rỉ khí nén nhẹ."


Mạnh Hùng siết chặt thanh đòn bẩy thép, nín thở kéo Nhạc Du và A Bảo nấp sát vào sau một đống than Anthracite cao vút như ngọn đồi nhỏ. Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng vàng vọt từ đèn pha phốt pho của tuần tra viên quét qua đỉnh đống than, rọi sáng những hạt bụi đen đang nhảy múa trong không khí. Luồng khí nóng từ mũ giáp hơi nước của tên lính tuần tra xả ra định kỳ nghe *xì... xì...* đầy đe dọa, chỉ cách vị trí họ ẩn nấp chưa đầy năm bước chân.


Nhạc Du áp sát tai phải vào thành ống dẫn nhiệt bằng đồng chạy dọc vách hầm. Qua nhịp rung động cơ học, anh nhận thấy cỗ máy giáp đồng tuần tra di chuyển theo một nhịp tuần hoàn bánh răng cố định: hai mươi giây di chuyển và mười giây dừng lại để xả áp hơi nước. Trong mười giây xả áp đó, tiếng rít khí nén từ mũ giáp sẽ làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm biến âm thanh của chính bộ giáp.


"Mạnh Hùng, khi tiếng xì hơi nấc thứ ba vang lên, anh có mười giây để chuyển năm bao than lên xe đẩy dã chiến," Nhạc Du ra hiệu bằng thủ ngữ.


*XÌIIII!!!*


Tiếng xả áp hơi nước rít lên chói tai từ phía sau đống than. Mạnh Hùng nhanh nhẹn như một con báo đen trong đêm, gã gồng cơ bắp cuồn cuộn bốc xếp những bao than Anthracite tinh luyện nặng hàng trăm pound lên chiếc xe đẩy dã chiến bọc da triệt âm. Mỗi hành động của gã đều chuẩn xác từng giây theo nhịp đếm thầm trong đầu Nhạc Du.


Thế nhưng, tai biến bất ngờ xảy ra ở bao than thứ tư. Một phu than đi cùng trong đội vận chuyển do quá căng thẳng đã trượt chân trên nền đá bám dầu trơn trượt, làm rơi chiếc xẻng sắt xuống sàn thép.


*XẺNG... COONG!*


Tiếng động kim loại va chạm chói tai vang lên, dội ngược vào vách hầm chứa bọc chì, phá vỡ hoàn toàn sự im lặng.


Tiếng rít khí xả của tên tuần tra viên giáp đồng đột ngột ngắt quãng. Tiếng bánh răng hành tinh trong khớp gối của nó xoay chuyển dồn dập, báo hiệu cỗ máy đang quay đầu hướng về phía nguồn phát âm thanh.


"Đáng chết! Nó đang quay lại!" Trương Khải lén nhìn từ phía cửa xả thải, giọng run rẩy thì thầm qua bộ đàm hơi nước.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nhạc Du không hề hoảng loạn. Anh nhanh tay rút chiếc còi đồng thau dã chiến dắt ở ngực áo khoác da—thiết bị tự chế phát ra âm tần siêu cao. Anh ngậm chặt còi, thổi một hơi dứt khoát nhưng không phát ra tiếng động mà người thường nghe được.


Một dải âm tần mười tám kilohertz sắc bén như kim châm phóng ra, giả lập hoàn hảo tiếng rít rạn nứt của một ống xả hơi nước áp lực cao ở góc đối diện của hầm chứa.


Bộ cảm biến âm thanh trên mũ giáp của tên tuần tra viên giáp đồng bị dải âm tần siêu cao đánh lừa. Nó đứng khựng lại, hệ thống bánh răng rít lên một nhịp rồi từ từ xoay người bước về phía góc hầm đối diện để kiểm tra vết rò rỉ khí giả.


"Đi!" Nhạc Du gõ nhanh vào tay Mạnh Hùng.


Mạnh Hùng nhanh chóng chất bao than cuối cùng lên xe đẩy, dắt Nhạc Du và A Bảo rút lui về phía cửa xả thải chính. Năm hòm than Anthracite tinh luyện chất lượng cao nhất đã nằm gọn trên xe đẩy dã chiến—nguồn nhiệt lượng vô giá đủ để cứu sống hàng vạn cư dân Block 9 khỏi cái chết lạnh giá trong suốt mùa đông phong tỏa đỏ.


Thế nhưng, khi họ chỉ còn cách lối thoát duy nhất mười bước chân, một tiếng còi hơi vang dội từ trung tâm hầm chứa đột ngột rít lên chói tai.


*UUU... UUU... UUU...*


Đèn pha phốt pho trên trần hầm chứa đồng loạt chuyển sang màu đỏ rực. Hệ thống cảnh báo nhiệt lượng thay đổi của Nghiệp đoàn đã ghi nhận sự sụt giảm khối lượng nhiên liệu trong kho chứa chính.


*RẦM! CẠCH! TẠCH! TẠCH! TẠCH!*


Cánh cửa thép nén khí khổng lồ của cửa xả thải thải đột ngột sụp xuống, các chốt khóa từ bánh răng tự động khóa chặt với lực nén lên tới năm mươi bar, chặn đứng lối thoát duy nhất của họ vào hệ thống cống ngầm sương mù.


"Cửa... cửa khóa chết rồi!" Trương Khải hoảng loạn hét lên qua bộ đàm hơi nước. "Áp suất khóa đang tăng vọt! Chúng ta bị nhốt rồi!"


Nhạc Du đứng khựng lại, áp sát tai phải vào cánh cửa thép nóng rực. Anh nghe thấy tiếng lực từ trường cơ khí đang siết chặt các bánh răng khóa từ bên trong, hoàn toàn không có khe hở để bẻ khóa dã chiến bằng chốt đồng mỏng.


Đột ngột, một tiếng gầm rú trầm đục, rung chuyển cả vách đá bọc chì vang lên từ phía kho chứa chính sâu bên trong hầm. Đó không phải là tiếng bước chân nặng nề của những tuần tra viên giáp đồng thông thường.


Đó là tiếng động cơ hơi nước nén khí công suất cực lớn đang gầm rú chấn động, tiếng xích sắt khổng lồ mài sát trên nền đá rỉ sét phát ra những dải âm tần siêu thấp dưới mười hertz dội thẳng vào xương sọ tai trái của Nhạc Du.


Một bóng đen khổng lồ cao hơn ba mét bọc giáp thép carbon dày cộm bắt đầu xuất hiện sau làn sương mù bụi than đen kịt, đôi mắt thấu kính thạch anh khổng lồ phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ dập dờn như ngọn lửa địa ngục.


Automaton chỉ huy Thiết Giáp khổng lồ của biệt đội kỵ sĩ hoàng gia đã được kích hoạt để tuần tra hầm chứa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!