Mật Mã Trong Thẻ Chì
Dòng nước địa nhiệt sôi sục dưới lòng cống ngầm số bốn bỗng chốc hóa thành một chiếc lồng giam vô hình. Khi Phùng Hải vừa chạm tay vào van xả phụ, luồng xung kích âm tần từ hệ thống khóa từ bánh răng của Chu Kỹ Sư dội ngược qua làn nước nóng, biến những bọt khí sủi tăm thành những lưỡi dao rung động vô hình găm thẳng vào màng nhĩ gã thợ lặn.
Phùng Hải co rúm người lại dưới nước, hai tay ôm lấy mũ lặn bằng đồng, cơ thể co giật dữ dội. Trên bờ đá rỉ sét, Nhạc Du áp sát trán vào cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng, màng nhĩ tai phải của anh rung lên bần bật dưới dải tần số thôi miên cưỡng bức cực gắt đang truyền dẫn qua đường ống sắt. Tiếng rít vô hình dội thẳng vào não bộ anh ở dải tần mười bốn kilohertz, buốt nhói như một mũi khoan nung đỏ.
“Hải! Mau lên!” Cố Dạ Lan hét lớn trong vô vọng. Nhìn thấy dòng nước sủi bọt đỏ ngầu khoáng chất rỉ sét, cô không chần chừ, lao sát xuống rìa hồ, dùng lực cánh tay bọc giáp da kéo mạnh sợi dây cáp bảo hộ bọc đồng gắn sau lưng Phùng Hải.
Nhạc Du lảo đảo đứng dậy, sự mất thăng bằng cơ thể nghiêm trọng do tai trái điếc hoàn toàn khiến anh nghiêng lệch sang một bên. Anh phải dùng búa rèn Thiết Cốt dắt hông ghim mạnh xuống khe nứt mặt đá để giữ thăng bằng. Tai phải anh, dải thính lực năm mươi phần trăm còn lại, đang rỉ ra một vệt máu xám khô nhẹ. Anh ngửi thấy mùi mỡ cá chống nước nóng trên đồ lặn của Hải bị đốt cháy khét lẹt khi gã được Cố Dạ Lan lôi lên bờ cống.
Phùng Hải ngã vật ra nền đá rỉ sét, hai tai gã rỉ ra vệt máu tươi đỏ thẫm hòa cùng dòng nước nóng. Gã thở dốc, đôi mắt trợn trừng vô hồn dưới lớp kính thạch anh mờ sương. Khóa từ bánh răng đã bị bẻ gãy một phần cơ cấu vật lý, nhưng giao thức thôi miên cưỡng bức tự động kích hoạt của nó đã khóa chặt dòng hơi sưởi của toàn bộ Block 9, đồng thời phóng ra luồng sóng âm phá hủy thần kinh của bất kỳ kẻ nào dám can thiệp.
“Nhiệt độ... đang tụt dốc,” Lão Đăng từ trong bóng tối bước ra, bàn tay sần sùi của lão run rẩy chạm vào đường ống dẫn nhiệt chính. “Van số bốn đã đóng băng hoàn toàn từ bên trong. Nếu không có mật mã quản trị để kích hoạt giao thức xả áp lậu, trong vòng nửa giờ nữa, hàng vạn dân nghèo trên mặt đất sẽ chết cóng.”
Giữa lúc phiến quân đang chìm vào tuyệt vọng, từ ngách tối của mật đạo cổ đại rỉ sét ngầm, một tiếng bước chân dồn dập, rách rưới vang lên. Tiếng giày da mài trên nền đá ẩm ướt phát ra những nhịp điệu hoảng loạn, không đều.
Cố Dạ Lan lập tức rút song đao Dạ Vũ, luồng khí nén nạp sẵn trong chuôi đao rít lên nghe *xì xì* đầy đe dọa. Nhưng Nhạc Du khẽ giơ tay ngăn cô lại. Tai phải anh bắt được tiếng rít nhẹ của một chiếc la bàn áp suất bỏ túi—kỷ vật đặc trưng của các kỹ sư Nghiệp đoàn.
“Là Trương Khải,” Nhạc Du thì thầm.
Một bóng người gầy gò, thư sinh lao ra khỏi làn sương mù lưu huỳnh. Trương Khải thở không ra hơi, chiếc kính cận gọng tròn bám đầy bụi than và hơi nước mờ đục, bộ đồng phục kỹ sư Nghiệp đoàn bọc đồng ở vai xộc xệch, chiếc cúc áo trên cùng cài lệch do lo sợ tột độ. Gương mặt gã trắng bệch không còn một giọt máu, hai tay ôm khư khư một chiếc hộp thiếc tròn bọc chì bảo vệ.
“Nhạc... Nhạc Du! Tôi lấy được rồi!” Trương Khải quỵ xuống bên cạnh Nhạc Du, giọng nói run rẩy đến mức suýt lạc đi. “Tôi đã đột nhập vào văn phòng lập trình của Ban Kiểm soát Thẻ Thời gian quận Tây. Đây là những Thẻ chì đục lỗ thời gian chứa mật mã vận hành van địa nhiệt gốc của Thẩm Đạc. Nhưng... nhưng Cao Tiến đã phát hiện ra tôi biến mất! Hạm đội tuần tra đang lùng sục khắp các ngõ ngách Smog-Town!”
Nhạc Du không lãng phí một giây. Anh quỳ sụp xuống cạnh chiếc hộp thiếc, bàn tay phải quấn băng vải thô thấm dầu đen kháng khuẩn khẽ chạm vào nắp hộp. Khi nắp thiếc mở ra, mùi kim loại chì lạnh lẽo và mùi sáp ong bọc bảo quản xộc thẳng vào mũi anh. Bên trong là ba tấm thẻ chì mỏng dính, bề mặt đục chi chít những lỗ khuyết hình chữ nhật siêu nhỏ.
“Cao Tiến đã thiết lập thuật toán khóa sưởi động,” Trương Khải nói gấp, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán gã. “Hắn đang cắt giảm bảy mươi phần trăm nhiệt lượng của khu ổ chuột để dồn hơi nước nén áp suất cao lên các pháo đài bay hoàng gia. Tấm thẻ chì này chứa mật mã điều phối dòng hơi sưởi, nhưng thuật toán của hắn cực kỳ phức tạp. Nếu chúng ta nạp thẻ sai một nốt, Ban Kiểm soát sẽ khóa chết dòng địa nhiệt của Block 9 vĩnh viễn từ xa!”
“Để tôi,” Nhạc Du kiên định nói.
Anh tháo lớp găng tay bảo hộ dã chiến, lộ ra những đầu ngón tay trần gầy gò. Da đầu ngón tay của anh đã bị mài mỏng rách da, rỉ máu rớm hồng do ma sát liên tục với các linh kiện kim loại từ những trận chế tác trước. Anh hít một hơi sâu, nhắm chặt đôi mắt mù quấn băng vải đen, rồi lướt nhẹ các đầu ngón tay trần lên bề mặt tấm thẻ chì thứ nhất.
Sử dụng Kỹ thuật Giải Mã Đục Lỗ và kỹ năng Đọc ma sát thẻ chì, thế giới bóng tối của Nhạc Du lập tức được lấp đầy bởi những rung động ma sát vi mô. Khi đầu ngón tay nhạy cảm cực hạn của anh lướt qua các lỗ khuyết rộng chưa đầy không phẩy hai milimet, não bộ anh tự động dịch chuyển lực ma sát thành những chuỗi mã nhị phân cơ học.
*Tạch... tạch... tạch...*
Tiêu Phàm nhanh chóng mang đến chiếc máy đọc thẻ lậu dã chiến—một cỗ máy bọc đồng thau rỉ sét chạy bằng động cơ lò xo dây cót. Nhạc Du đặt tấm thẻ chì vào khe đọc. Con mèo máy Tích Tắc nhảy lên vai anh, thấu kính thạch anh trên mắt nó phát ra ánh sáng đỏ cảnh báo dồn dập. Tiếng nhịp gõ của máy đọc thẻ vang lên *tạch tạch* liên tục, báo hiệu thời gian đếm ngược của hệ thống an ninh hoàng gia bắt đầu siết chặt.
“Ba mươi giây để đồng bộ hóa dòng lệnh!” Trương Khải nhìn chiếc la bàn áp suất bỏ túi, giọng nói run rẩy gào lên. “Nếu không bẻ khóa xong, Ban Kiểm soát sẽ nhận diện được kết nối lậu!”
Đột ngột, tiếng rít của máy đọc thẻ dã chiến chuyển sang tông giọng chói tai *e... e...*. Trên mặt đất rỉ sét của mật đạo cổ, các đường ống dẫn nhiệt bắt đầu rung chuyển dữ dội.
“Đáng chết! Hệ thống Ban Kiểm soát đã phát hiện ra tín hiệu lậu của chúng ta!” Cố Dạ Lan hét lên, tay cô siết chặt song đao Dạ Vũ phòng thủ. “Chúng đang kích hoạt giao thức khóa từ xa!”
Một luồng điện cao áp từ dòng lệnh khóa tự động truyền dọc theo đường dây đồng kết nối, dội thẳng vào máy đọc thẻ lậu. Tấm thẻ chì mỏng trong khe đọc bắt đầu nóng rực lên dưới tác động của nhiệt lượng cơ học, tỏa ra mùi sáp ong cháy khét. Sức nóng truyền thẳng vào đầu ngón tay Nhạc Du, đe dọa thiêu rụi lớp da nhạy cảm duy nhất giúp anh đọc mã.
“Nhạc Du! Rút tay ra! Tấm thẻ sẽ nóng chảy mất!” Trương Khải hoảng sợ lùi lại.
“Không được dừng lại!” Nhạc Du gầm lên.
Anh dùng tay trái chộp lấy lọ dầu bôi trơn dã chiến—loại mỡ động vật pha bột than chì rẻ tiền—nhỏ thẳng lên khe đọc thẻ đang bốc khói. Lớp mỡ đen kịt bám vào tấm thẻ chì, bốc khói khét lẹt nhưng làm giảm ngay lập tức lực ma sát cơ học và hạ nhiệt độ của tấm thẻ nung đỏ, bảo vệ đôi bàn tay rỉ máu của anh khỏi bị bỏng hoại tử.
Nhận thấy thuật toán khóa động của Cao Tiến đang siết chặt, Nhạc Du tập trung thính giác tai phải vào nhịp gõ *tạch tạch* của máy đọc thẻ lậu. Đầu ngón tay anh lướt qua tấm thẻ chì thứ hai. Anh phát hiện ra một quy luật tàn nhẫn: Cao Tiến luôn để lại một khoảng trống xả áp rộng không phẩy hai milimet ở góc phải của mỗi thẻ chì quản trị—một điểm yếu kỹ thuật bắt buộc để tránh cho các máy tính cơ học khổng lồ của hoàng gia không bị quá nhiệt khi xử lý dữ liệu sưởi.
“Tôi thấy điểm nghẽn rồi,” Nhạc Du nghiến răng nói, vết khâu rách da trên má trái căng cứng rỉ máu khô xám.
Anh rút chiếc kìm bấm thẻ chì siêu tốc bằng thép không rỉ dắt bên hông. Bằng xúc giác định vị cực hạn, anh nhắm thẳng vào khoảng trống xả áp không phẩy hai milimet trên tấm thẻ chì bám mỡ đen, bóp mạnh kìm để bấm thêm một lỗ khuyết phụ nhằm làm lệch hướng dòng lệnh khóa của Ban Kiểm soát.
*TẠCH!*
Tiếng máy đọc thẻ đột ngột phát ra tiếng kêu rít chói tai cảnh báo sai mã.
“Sai rồi! Nhạc Du! Thuật toán đã thay đổi ở nốt cuối!” Trương Khải hét lên, gã ôm đầu tuyệt vọng khi thấy kim áp suất trên chiếc la bàn bỏ túi vọt lên mức báo động đỏ. Chỉ còn mười giây cuối cùng trước khi dòng hơi sưởi bị khóa chết vĩnh viễn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Nhạc Du nhắm chặt mắt. Anh không nghe tiếng la hét của Trương Khải, cũng không màng đến cơn đau rát buốt tận xương tủy ở mười đầu ngón tay đang bị mài rách da rỉ máu. Anh áp sát trán vào vỏ máy đọc thẻ bọc đồng, dùng xương sọ hấp thụ trực tiếp nhịp gõ cơ học của các bánh răng hành tinh bên trong.
Anh nhận ra nhịp gõ sai lệch không phải do thuật toán của Cao Tiến, mà do lớp mỡ dã chiến bám vào lỗ khuyết làm lệch hướng cảm biến lực ma sát.
Nhạc Du dùng móng tay trần gạt mạnh lớp mỡ bám trên lỗ khuyết phụ vừa bấm, rồi dùng kìm bấm thêm một nhát dứt khoát vào góc đối diện của thẻ chì để tạo ra một dải tần số đối kháng ngược pha.
*CẠCH! Tạch... tạch... coong...*
Tiếng kêu rít chói tai đột ngột tắt lịm. Thay vào đó là tiếng động cơ lò xo của máy đọc thẻ lậu dã chiến xoay chuyển nhịp nhàng, phát ra tiếng ngân vang giòn giã của hợp kim đồng thau.
*ẦM... ẦM... xì...*
Từ sâu trong các đường ống dẫn nhiệt của Hệ thống cống ngầm sương mù, những tiếng groan khổng lồ vang lên dồn dập. Dòng Nước nóng địa nhiệt thô bị chặn đứng trước đó bỗng chốc phun trào trở lại qua các van xả phụ. Hơi nước nén áp suất cao rít lên mạnh mẽ, mang theo nhiệt lượng ấm áp tỏa ra khắp mật đạo cổ xưa, sấy khô những mảng sương giá lưu huỳnh đang đóng băng trên vách đá.
“Thành công rồi!” Tiêu Phàm gieo mình xuống đất, nước mắt giàn giụa trên gương mặt bám đầy bụi than. “Block 9... Block 9 đã ấm trở lại rồi! Mạch địa nhiệt đã thông suốt!”
Cố Dạ Lan thở phào nhẹ nhõm, cô thu song đao Dạ Vũ vào bao, quỳ xuống đỡ lấy Phùng Hải đang dần lấy lại tỉnh táo khi cơn co thắt thôi miên dứt hẳn. Lão Đăng mỉm cười nhìn Nhạc Du, ánh mắt đầy sự kính phục đối với hậu duệ của dòng họ Nhạc.
Thế nhưng, Nhạc Du vẫn quỳ lặng lẽ trước chiếc máy đọc thẻ lậu bọc đồng. Đầu ngón tay trần của anh, bết chặt máu tươi và mỡ đen dã chiến, vẫn đang lướt qua những lỗ khuyết của tấm thẻ chì quản trị cuối cùng vừa được bẻ khóa thành công.
Sự im lặng của anh kéo dài đến mức đáng sợ, khiến niềm vui chiến thắng của phiến quân xung quanh đột ngột chững lại.
“Nhạc Du... có chuyện gì vậy?” Cố Dạ Lan khẽ chạm vào vai anh, gõ nhanh những nhịp xúc giác lo lắng.
Nhạc Du không trả lời bằng thủ ngữ. Anh khẽ nâng tấm thẻ chì bám máu lên sát tai phải còn lại của mình. Khi dòng hơi nước nén áp suất cao rít qua khe đọc thẻ để đồng bộ hóa hệ thống sưởi, một dải âm tần siêu cao vô hình, dao động ở dải mười sáu kilohertz, đột ngột rít lên xé toạc màng nhĩ anh.
Trong bóng tối của đôi mắt mù, Nhạc Du bàng hoàng nhận ra dải mật mã ẩn giấu sâu nhất bên trong thuật toán của Cao Tiến. Đó không phải là mật mã điều phối hơi sưởi thông thường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!