Nhạc nềnSteam_Fortress

Mạch Địa Nhiệt Bị Khóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng cống ngầm sương mù không chỉ lạnh, nó còn đặc quánh mùi rỉ sét và lưu huỳnh ăn mòn.


Nhạc Du nằm rạp sát đất, một bên mặt áp chặt vào lớp đá rỉ sét bọc đồng thau của mật đạo cổ xưa. Sau trận chiến khốc liệt tiêu diệt Đội trưởng Độc Nhãn, cơ thể anh đã chạm đến giới hạn chịu đựng vật lý. Tai trái hoàn toàn chìm vào khoảng không im lặng tịch mịch vĩnh viễn. Tai phải—năm mươi phần trăm thính lực cuối cùng—đang bị tra tấn bởi tiếng ù cơ học liên tục ở dải tần mười hai kilohertz, chói gắt như tiếng mài kim loại dưới áp suất cao.


Bàn tay phải của anh, quấn chặt trong những lớp băng vải thô bết dầu đen Thanh Lương của y sĩ Lâm Sanh, khẽ siết lấy cây Gậy cộng hưởng đồng thau rỗng. Vết bỏng độ hai rách da thịt rỉ máu tươi đang co rút đau nhức nhối dưới tác động của hơi lạnh ngột ngạt. Thế nhưng, tất cả những đau đớn thể xác ấy đều bị lu mờ trước một dị biến đáng sợ đang truyền qua xương sọ của anh.


*Rầm... Rầm... rầm... xì...*


Nhịp đập địa thính truyền qua lòng đất—thứ vốn là mạch đập ấm áp của dòng Nước nóng địa nhiệt thô nuôi sống toàn bộ mạng lưới phiến quân Thanh Âm Lặng Lẽ dưới Smog-Town—đột ngột sụt giảm biên độ một cách tàn nhẫn. Dòng chảy cuồn cuộn dưới lòng cống bỗng chốc trở nên đứt quãng, tiếng nước sôi sùng sục rít qua các kẽ đá lùi xa dần, thay vào đó là một luồng hơi nóng khô khốc, ngột ngạt dâng lên.


“Mạch địa nhiệt... đang bị khóa,” Nhạc Du thì thầm, giọng nói khàn đặc của anh bị bóp nghẹt dưới lớp mặt nạ phòng độc bằng da thuộc. Anh cố gượng dậy nhưng sự mất thăng bằng cơ thể nghiêm trọng do điếc một bên tai khiến anh lảo đảo, suýt ngã quỵ xuống dòng nước thải địa nhiệt đang cạn dần.


Một bàn tay nhanh nhẹn bọc trong giáp da đen khẽ đỡ lấy khuỷu tay anh. Qua năm nhịp gõ dứt khoát trên vai, Nhạc Du nhận ra Cố Dạ Lan. Cô dùng thủ ngữ cơ khí gõ nhịp: *“Hơi sưởi ở căn cứ phụ đang đóng băng. Nhiệt độ tụt dốc. Địch đã ra tay.”*


Từ trong bóng tối của ngách mật đạo cổ, một bóng người lưng còng rạp xuống đất bước ra. Da dẻ lão sần sùi như vỏ cây cổ thụ bám đầy muội than, đôi mắt mờ đục xám xịt do làm việc quá lâu trong bóng tối lòng đất. Đó là Lão Đăng, trưởng lão phu mỏ địa nhiệt với bốn mươi năm kinh nghiệm khai thác nhiệt ngầm. Lão cầm chiếc búa gõ đá bằng hợp kim chịu nhiệt siêu nhẹ, giọng nói rít lên như tiếng gió thổi qua khe đá:


“Thằng mù nói đúng rồi. Không phải tự nhiên nước sụt áp. Có kẻ đã can thiệp vào van xả phụ số bốn ngầm. Dòng nước nóng thô đang bị chuyển hướng ngược lên khu trung tâm giàu có của Nghiệp đoàn quận Tây. Chúng muốn đóng băng tất cả chúng ta dưới lòng đất này!”


Nhạc Du áp tai phải sát vào vách đá rỉ sét, sử dụng Kỹ thuật Thính Giác Rung Động để lọc bỏ tiếng ù tai chói tai. Anh lắng nghe tiếng rít khí vi mô truyền qua các đường ống đồng chạy ngầm. Qua tiếng kim loại giãn nở vì nhiệt độ thay đổi đột ngột, anh nhận ra một dải tần số quen thuộc đang khóa chặt các khớp bánh răng của van xả phụ ngầm dưới nước.


“Là Chu Kỹ Sư,” Nhạc Du nghiến răng, vết khâu rách da trên má trái co rút lại đau nhói. “Hắn đã lắp đặt hệ thống khóa từ bánh răng tại van xả phụ ngầm dưới cống số bốn. Lực từ trường cơ khí đang khóa chết trục xoay.”


“Van xả phụ số bốn nằm dưới lòng hồ địa nhiệt sâu năm mét,” Cố Dạ Lan gõ nhanh lên tay Nhạc Du. *“Nước ở đó đang sôi sùng sục do áp suất nén ngược. Người thường xuống đó sẽ bị luộc chín ngay lập tức.”*


“Để tôi đi!”


Một giọng nói hào sảng vang lên từ phía sau. Một gã đàn ông da sạm đen, người nồng nặc mùi bùn ngầm và mỡ cá bước ra. Đó là Phùng Hải, thợ lặn cống ngầm dũng cảm của phiến quân. Lưng gã đeo bình nén khí bằng đồng bọc hai lớp chịu áp, người mặc bộ đồ lặn bằng da thuộc dày bôi mỡ cá chống nước nóng cực kỳ thô ráp. Gã kéo chiếc kính lặn bằng đồng có thấu kính thạch anh chống mờ hơi nước xuống mắt, vỗ mạnh vào vai Nhạc Du: “Cậu mù, tôi đã bôi mỡ cá dày ba lớp, bình khí nén bọc đồng có thể chịu được nhiệt độ nước sôi trong mười phút. Nhưng dưới đó tối đen như hũ nút, nước nóng địa nhiệt thô lại đục ngầu khoáng chất rỉ sét. Tôi không thể nhìn thấy vị trí khóa từ.”


“Tôi sẽ là đôi mắt của anh,” Nhạc Du kiên định nói. Anh nhặt cây Gậy cộng hưởng đồng thau rỗng lên, dùng băng vải buộc chặt nó vào bàn tay phải đang bị bỏng để giữ lực bám. “Tôi không thể lặn xuống vì tai trong bị tổn thương không chịu được áp suất nước, nhưng tôi sẽ đứng trên bờ, áp gậy cộng hưởng vào đường ống sắt dẫn xuống van để nghe nhịp rung động dưới nước. Tôi sẽ gõ nhịp chỉ huy hướng vặn cho anh.”


Lão Đăng bước tới, đặt bàn tay khô ráp lên trán Nhạc Du: “Nhớ lấy lời ta dạy, thằng bé dòng họ Nhạc. Đừng chỉ nghe tiếng nước. Hãy nghe tiếng rít của đá rỉ xung quanh mạch van. Áp suất đất đá dưới nước sẽ báo cho ngươi biết khi nào dòng nước nóng chuẩn bị phun trào dữ dội nhất.”


Họ nhanh chóng di chuyển đến khu vực van xả phụ số bốn thuộc Hệ thống cống ngầm sương mù. Không khí ở đây hầm hập hơi nóng khô khốc, sương mù lưu huỳnh màu vàng nhạt bao phủ dày đặc khiến tầm nhìn gần như bằng không. Dưới lòng cống sâu, một hồ nước địa nhiệt thô đang sôi sùng sục, bọt khí bốc lên sủi tăm liên tục phát ra những tiếng *ục ục* chấn động vách đá.


Phùng Hải bước xuống rìa hồ nước nóng. Lớp mỡ cá bôi trên đồ lặn da thuộc bắt đầu bốc mùi khét nồng khi tiếp xúc với hơi nóng 80 độ C. Gã hít một hơi sâu qua mặt nạ nén khí, rồi gieo mình xuống dòng nước nóng cuồn cuộn chảy.


Nhạc Du quỳ sụp bên bờ hồ đá rỉ sét. Vì mất thăng bằng nghiêm trọng do điếc tai trái, Cố Dạ Lan phải quỳ bên cạnh, một tay ôm chặt lấy eo anh để giữ cho anh không bị trượt ngã xuống hồ nước sôi. Nhạc Du áp sát trán và tai phải vào đầu cây gậy cộng hưởng đồng thau đang cắm sâu xuống đường ống sắt dẫn nhiệt ngập dưới lòng hồ.


*Clang... clang...*


Dao động cơ học truyền qua lõi đồng rỗng dội thẳng vào xương thái dương của Nhạc Du. Trong bóng tối của đôi mắt mù, bản đồ ngầm dưới nước hiện lên bằng những đường vân sóng âm màu xám bạc. Anh cảm nhận được Phùng Hải đang lội ngược dòng nước nóng, tiếp cận bệ van xả phụ cách đó năm mét.


*“Hải, đi thẳng hai bước, lệch trái một mét,”* Nhạc Du dùng búa rèn Thiết Cốt gõ nhẹ vào thành ống sắt trên bờ để truyền tín hiệu rung động dưới nước cho Hải.


Phùng Hải dưới lòng nước nóng nhận được tín hiệu rung động truyền qua vỏ đồ lặn, gã mò mẫm bước tới, tay chạm vào khối thép khổng lồ của van xả phụ. Gã rút chiếc xà-báng bằng thép carbon cường lực dắt bên hông, luồn đầu sắt vào khe hở của hệ thống khóa từ bánh răng của Chu Kỹ Sư hòng cậy chốt khóa.


*KENG! Thịch!*


Một tiếng động kim loại chói tai dội ngược lên đường ống sắt. Nhạc Du biến sắc, anh hét lên qua đường ống: “Dừng lại, Hải! Lực hút từ trường của khóa quá mạnh!”


Thế nhưng đã muộn. Lực hút từ trường của khóa từ bánh răng bỗng chốc tăng vọt, hút chặt lấy thanh xà-báng thép của Phùng Hải. Áp lực từ trường cực mạnh làm mẻ cong đầu xà-báng, giật mạnh cánh tay Hải khiến gã suýt nữa bị dòng nước nóng cuốn trôi. Hơi nước nóng rực từ khớp nối van phụ bị rò rỉ phun xối xả vào cánh tay trái của Hải qua khe hở da thuộc.


*“Hải bị bỏng nhẹ ở tay trái rồi!”* Cố Dạ Lan gõ dồn dập lên vai Nhạc Du khi nhìn thấy bọt khí sủi lên dữ dội dưới hồ.


Cùng lúc đó, thông qua địa thính xương sọ, Nhạc Du cảm nhận được một luồng dao động áp suất cực mạnh đang truyền dọc từ trạm bơm mặt đất của Nghiệp đoàn xuống lòng cống.


“Chu Kỹ Sư đã phát hiện ra chúng ta can thiệp van,” Nhạc Du nghiến răng nói. “Hắn đang tăng công suất trạm bơm mặt đất để dồn áp suất nước nóng địa nhiệt phun ra dữ dội hơn hòng đẩy lùi Phùng Hải!”


*Ầm... Ầm... ục ục!*


Dòng nước nóng thô trong hồ đột ngột dâng cao, những luồng nước sôi từ các ống xả phụ phun ra dữ dội, tạo thành những vòng xoáy nhiệt độ cực cao bao vây lấy Phùng Hải. Kính lặn của Hải bị hơi nước nóng làm mờ hoàn toàn, gã mất phương hướng trong bóng tối đục ngầu, cơ thể bị dòng nước xiết đẩy lùi liên tục.


Trong tình thế sinh tử, Nhạc Du không thể đứng nhìn. Anh buông cây gậy cộng hưởng, tay trái nhanh nhẹn mở khóa hòm dụng cụ đặt bên cạnh, lôi chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng ra. Mặc dù chiếc vĩ cầm đang bị nứt nhẹ hộp cộng hưởng bạc và đứt hai dây tơ đồng chính, Nhạc Du vẫn áp sát bầu đàn vào thành ống sắt dẫn nhiệt.


Anh dùng ngón tay trái rỉ máu gảy mạnh vào sợi dây tơ đồng thứ ba còn sót lại, đồng thời vặn núm đồng trên tai nghe giảm âm để hiệu chỉnh tần số cộng hưởng siêu thấp dưới mười hertz.


*OONG... OONG... OONG...*


Một dải âm tần siêu thấp, âm u như tiếng gầm rú của lòng đất, truyền qua thân đàn vĩ cầm dội thẳng vào đường ống sắt dẫn xuống hồ nước nóng. Sóng âm tần số thấp này hoạt động như một bộ giảm chấn vật lý, triệt tiêu biên độ dao động của dòng nước nóng đang cuồn cuộn chảy, làm dịu bớt áp lực nước phun xung quanh Phùng Hải.


“Hải! Nghe tiếng gõ của tôi!” Nhạc Du hét lớn. Anh dùng búa rèn Thiết Cốt gõ liên tục lên thành ống sắt theo Kỹ thuật Định vị sương mù để tạo ra các nhịp chuông định hướng vang vọng dưới nước.


*Keng... tạch... keng...*


Phùng Hải dưới lòng nước nóng cảm nhận được nhịp rung động truyền qua xương sườn. Gã nín thở chịu đựng cơn đau bỏng rát ở cánh tay trái, mò mẫm bò theo hướng nhịp gõ của Nhạc Du, một lần nữa tiếp cận được lõi khóa từ bánh răng.


Nhạc Du áp tai phải sát vào gậy cộng hưởng, tập trung thính giác cực hạn để phân tích tiếng rít khí nén bên trong khóa từ. Xúc giác và thính giác siêu phàm của anh nhận ra một quy luật: hệ thống khóa từ của Chu Kỹ Sư hoạt động dựa trên chu kỳ nén khí của Nghiệp đoàn, cứ mỗi mười giây nén khí sẽ có một khoảng trống xả áp phụ kéo dài đúng ba giây.


“Hải! Chuẩn bị!” Nhạc Du gõ mạnh ba nhịp dồn dập lên ống sắt. “Chờ tiếng rít khí nấc ba... vặn chốt van ngay lập tức!”


*Xì... xì... xì...*


Tiếng khí nén rít lên lần thứ ba truyền qua ống dẫn.


*“Xoay!”* Nhạc Du gõ một nhịp búa nặng trịch.


Phùng Hải dùng hết sức bình sinh, hai tay bám chặt lấy chốt van xả phụ, gồng mình xoay mạnh một góc chín mươi độ đúng vào giây xả áp thứ chín của hệ thống khóa từ.


*CẠCH! RẮC...*


Khối từ trường cơ khí khổng lồ bị bẻ gãy lõi thép, hệ thống bánh răng khóa từ xoay tròn rồi nhả ra. Mạch nước nóng địa nhiệt thô lập tức phun trào qua van xả phụ, hơi ấm nồng đậm dâng lên, cung cấp nguồn nhiệt sưởi ấm tạm thời cho toàn bộ hệ thống mật đạo ngầm của phiến quân. Hơi sương lạnh giá bám trên vách đá rỉ sét bắt đầu tan chảy thành những giọt nước ấm áp.


Thế nhưng, ngay khi Phùng Hải vừa chạm tay vào van xả phụ để hoàn thành nhát vặn cuối cùng, một dị biến kinh hoàng bùng phát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!