Nhạc nềnSteam_Fortress

Tiếng Thì Thầm Của Đá Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất không có ranh giới, nhưng sự im lặng thì có.


Đối với Nhạc Du, ranh giới ấy giờ đây là một bức tường thép dày cộm chia đôi thế giới của anh thành hai nửa tàn khốc. Bên nửa tai trái, chỉ còn là một khoảng không tịch mịch vĩnh viễn, trống rỗng và câm lặng sau khi dầm nâng của trạm bơm ngầm đổ sập. Còn bên tai phải, tiếng ù tai cơ học liên tục ở tần số mười hai kilohertz đang rít lên điên cuồng, chói gắt và buốt nhói như thể có một chiếc bánh răng rỉ sét đang quay vô tận bên trong thùy thái dương.


“Ráng lên một chút nữa, Nhạc Du. Lối này.”


Một lực kéo dứt khoát nhưng đầy cẩn trọng truyền đến từ bả vai phải của anh. Qua nhịp bước chân dồn dập và độ đàn hồi nhẹ của lớp giáp da bọc đồng thau bám đầy bụi than, Nhạc Du biết đó là Cố Dạ Lan. Nữ thủ lĩnh của phiến quân Thanh Âm Lặng Lẽ đang bế xốc một bên người anh, dìu anh bước đi trong bóng tối ngột ngạt của Mật đạo rỉ sét ngầm.


Mỗi bước chân của Nhạc Du lúc này đều giống như bước đi trên một con thuyền tròng trành giữa tâm bão. Sự điếc hoàn toàn của tai trái đã phá hủy nghiêm trọng hệ thống tiền đình và khả năng giữ thăng bằng vật lý của anh. Chỉ cần anh nhấc chân cao hơn một chút, toàn bộ cơ thể sẽ lập tức nghiêng lệch sang bên trái, khiến anh lảo đảo chực ngã quỵ xuống dòng nước thải địa nhiệt nóng rực đang chảy xiết dưới chân.


*Clack. Clack.*


Cây Gậy cộng hưởng đồng thau rỗng trong tay phải Nhạc Du gõ nhẹ xuống nền đá rỉ sét ẩm ướt. Tiếng vang dội lại truyền qua lõi đồng rỗng vào lòng bàn tay rỉ máu của anh—bàn tay vừa bị bỏng độ hai rách da thịt sau trận chiến sinh tử trước đó, giờ đã được quấn chặt bằng những lớp băng vải thô bết dầu đen Thanh Lương. Nhưng dải âm vang ấy khi truyền ngược lên não bộ lại bị bóp méo một cách kỳ dị. Tiếng vang dội về từ vách đá bên trái hoàn toàn biến mất trong khoảng không điếc đặc, trong khi tiếng vọng từ bên phải lại bị phóng đại lên gấp ba lần bởi cơn ù tai phải đang ở đỉnh điểm, khiến anh phán đoán sai lệch hoàn toàn khoảng cách.


*Bộp!*


Nhạc Du bước hụt. Vai trái của anh va mạnh vào một dầm thép chịu lực rỉ sét nhô ra từ vách mật đạo cổ. Cú va chạm mạnh đến mức làm vết thương rách da trên má trái—vết sẹo khâu từ sợi dây đàn tơ đồng bị đứt văng trúng—co rút lại đau nhói. Lớp băng vải quấn quanh đôi mắt mù của anh, vốn đã thấm đẫm dầu đen bôi trơn dã chiến, bết chặt vào hốc mắt tỏa ra mùi hăng hắc.


“Cẩn thận!” Cố Dạ Lan khẽ gõ nhanh năm nhịp xúc giác lên khớp vai anh bằng những ngón tay bọc giáp da mỏng: *“Vách đá rỉ sét ở đây rất dễ sụt lún. Đừng đi nhanh.”*


Nhạc Du mím chặt môi, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập. Phổi của anh vẫn còn bỏng rát nhẹ do hít phải sương lưu huỳnh công nghiệp rò rỉ từ các đường ống bị nổ tung của trạm bơm phía trên. Anh gõ gậy hai nhịp ngắn tỏ ý đã hiểu, rồi để Dạ Lan dìu vào một ngách hang hẹp được che chắn bởi những tảng đá cổ xưa xây từ thời lập quốc Lâu Lan.


Trong ngách đá tối tăm, mùi bạc hà thanh mát, hăng hắc của hóa chất y tế dã chiến bắt đầu lấn át mùi lưu huỳnh nồng nặc. Một bóng người gầy gò đang ngồi xổm bên cạnh chiếc hòm dụng cụ mạ bạc không rỉ, ngón tay dài mảnh khảnh đang nhanh nhẹn uốn cong những cây kim châm cứu siêu mỏng. Đó là y sĩ Lâm Sanh.


“Ngồi xuống đó đi, thằng mù cứng đầu,” giọng nói của Lâm Sanh vang lên bên tai phải Nhạc Du, lạnh lùng và cộc cằn như thường lệ. “Nếu ngươi còn muốn giữ lại năm mươi phần trăm thính lực cuối cùng của cái tai phải đó, thì câm miệng lại và nằm yên.”


Lâm Sanh đẩy chiếc kính hai tròng cơ khí trên mắt xoay chuyển cự ly liên tục, phát ra những tiếng *tạch tạch* nhỏ xíu. Ông dùng một miếng bông thô thấm đẫm chất lỏng màu xanh lục phát sáng nhẹ—tinh dầu hoa phốt pho tươi vừa được chưng cất dã chiến—áp mạnh lên vùng thái dương bên phải của Nhạc Du.


*XÈO...*


Một cảm giác bỏng rát dữ dội như bị lửa đốt ập vào da thịt Nhạc Du, theo sau đó là một luồng khí lạnh buốt xộc thẳng vào hệ thần kinh thính giác. Nhạc Du co rúm người lại, hai tay siết chặt lấy chiếc búa rèn Thiết Cốt dắt bên hông để ngăn mình không hét lên.


“Phương pháp Thu hoạch hoa phốt pho dưới lòng cống ngầm sương mù này là thứ duy nhất có thể làm chậm tiến trình Phản phệ âm tần tích lũy của ngươi,” Lâm Sanh vừa nói vừa dùng kim châm cứu mạ bạc châm sâu vào huyệt tai sau gáy Nhạc Du. “Sóng xung kích từ súng siêu tần Phá Nhĩ của đặc nhiệm hoàng gia đã xơ hóa hoàn toàn các dải sợi thần kinh thính giác của ngươi. Thuốc mỡ Thanh Lương này chỉ giúp xoa dịu cơn co thắt mạch máu tạm thời. Thính lực của ngươi không thể phục hồi tự nhiên được nữa đâu, hiểu chưa?”


Nhạc Du không trả lời. Anh nằm im trên bệ đá lạnh ngắt, cảm nhận dòng tinh dầu hoa phốt pho đang thấm sâu vào tai trong. Cơn ù tai 12kHz chói gắt dần dịu xuống, thay vào đó là một cảm giác buồn ngủ nhẹ và sự im lặng tương đối bao phủ lấy tâm trí. Nhưng sự im lặng ấy lại mang đến một nỗi sợ hãi vô hình. Khi không còn âm thanh, người mù như anh sẽ hoàn toàn mất đi đôi mắt thứ hai.


“Tôi... tôi phải tập luyện định vị lại,” Nhạc Du thì thầm bằng giọng khàn đặc. “Nếu không thể nghe được khoảng cách, tôi sẽ trở thành gánh nặng khi chúng ta thâm nhập Tháp đồng hồ.”


Cố Dạ Lan nhìn vết máu xám khô bết chặt bên tai phải của anh, đôi mắt cô u uất nhưng tràn đầy sự kiên định. Cô đứng dậy, bước ra giữa mật đạo rỉ sét, cúi người nhặt những mảnh đồng phế liệu và ốc vít rỉ sét rơi vãi trên nền đất.


*“Để tôi giúp anh,”* Dạ Lan gõ nhẹ năm nhịp lên mu bàn tay trái của Nhạc Du. *“Tôi sẽ ném các mảnh đồng xuống đất. Anh hãy dùng gậy cộng hưởng để đoán hướng và khoảng cách.”*


Nhạc Du gượng dậy, chống cây gậy cộng hưởng đồng thau xuống đất. Anh nhắm chặt đôi mắt mù sau lớp băng vải đen, hướng tai phải còn lại về phía khoảng không tối tăm của mật đạo.


*Keng...*


Một tiếng động kim loại nhỏ vang lên phía trước.


Nhạc Du lập tức vung gậy cộng hưởng chỉ về hướng đó: “Phía trước, lệch trái bốn mét.”


Cố Dạ Lan khẽ lắc đầu, cô gõ nhịp xúc giác lên tay anh: *“Sai rồi. Nó nằm lệch phải sáu mét. Tiếng vang dội về từ vách đá rỉ sét bên trái đã đánh lừa tai phải của anh.”*


Nhạc Du mím môi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Anh đứng thẳng người, thử gõ gậy định vị xuống nền đá để tự vẽ bản đồ không gian trong đầu.


*Clack. Clack.*


Thế nhưng, ngay khi tiếng gõ vang lên, một cơn ù tai phải bất ngờ bùng phát dữ dội. Ảo giác âm thanh dội thẳng vào não bộ của anh—tiếng rít của hơi nước quá tải từ trận chiến trước, tiếng gầm rú vô hình của những bánh răng khổng lồ đang nghiền nát tâm trí anh. Nhạc Du lảo đảo, thế giới quay cuồng khiến anh hoàn toàn mất thăng bằng, ngã quỵ xuống nền đá ẩm ướt, cây gậy cộng hưởng tuột khỏi tay lăn lóc.


“Đã bảo là nằm yên!” Lâm Sanh gắt lên, ông bước tới giữ chặt vai anh. “Hệ thần kinh của ngươi đang bị quá tải từ trường. Càng cố gắng ép tai nghe, ảo giác âm thanh sẽ càng hủy hoại tế bào não của ngươi nhanh hơn!”


Nhạc Du thở hổn hển, áp một bên mặt xuống nền đá lạnh ngắt của mật đạo cổ. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, khi tai phải áp sát vào bề mặt đá rỉ sét bọc đồng thau của mật đạo cổ đại, một hiện tượng kỳ lạ bỗng xảy ra.


Cơn ù tai chói tai bỗng chốc bị đẩy lùi.


Thông qua xương sọ và xương thái dương áp sát xuống mặt đất, Nhạc Du cảm nhận được một luồng rung động siêu thấp—dưới mười hertz—đang chạy dọc theo các thớ đá và mạch đồng thau của mật đạo. Rung động ấy không truyền qua không khí, mà truyền trực tiếp qua chất rắn, dội thẳng vào hệ xương sọ của anh.


Nhạc Du nín thở. Anh nhận ra màng nhĩ điếc của mình không thể nghe được âm thanh truyền qua không khí, nhưng hệ xương sọ bẩm sinh biến dị của dòng họ Nhạc vẫn có thể hấp thụ hoàn hảo các dao động cơ học từ lòng đất.


*“Địa thính... Đây chính là kỹ thuật cảm nhận địa chấn hơi nước mà Lão Đăng từng nhắc đến!”* một tia sáng lóe lên trong tâm trí Nhạc Du.


Anh ra hiệu cho Cố Dạ Lan im lặng. Nhạc Du nằm rạp hẳn người xuống nền đất, áp tai phải và thái dương thật chặt vào lớp đá rỉ sét. Anh điều hòa nhịp thở của mình chậm lại, đồng bộ nhịp tim với nhịp đập địa nhiệt ngầm đang truyền lên từ lòng đất sâu.


*Rầm... Rầm... Rầm...*


Trong đầu Nhạc Du, một bản đồ không gian hoàn toàn mới dần hiện ra. Nó không được vẽ bằng tiếng vang của không khí, mà được định hình bằng những đường vân rung động của đá rỉ và các đường ống dẫn nước nóng địa nhiệt chạy ngầm. Anh cảm nhận được vách mật đạo cổ bên trái cách anh ba mét, một dầm thép chịu lực bị nứt vi mô cách năm mét, và dòng nước nóng địa nhiệt thô đang chảy dưới lòng cống sâu mười mét.


“Dạ Lan... ném một mảnh đồng nữa đi,” Nhạc Du thì thầm, mắt vẫn nhắm nghiền, mặt vẫn áp sát đất.


Cố Dạ Lan do dự một chút, rồi ném mạnh một chiếc bánh răng rỉ sét về phía góc tối.


*Keng... rục rịch...*


Rung động của chiếc bánh răng khi chạm đất truyền qua nền đá dội thẳng vào xương thái dương của Nhạc Du.


“Phía sau bên phải, cách bảy mét, sát chân dầm thép,” Nhạc Du dứt khoát nói.


Dạ Lan tròn mắt kinh ngạc. Cô bước tới nhặt chiếc bánh răng lên, đúng vị trí Nhạc Du vừa chỉ, không sai lệch một tấc. Cô vội vàng quỳ xuống cạnh anh, gõ nhanh lên cổ tay anh những nhịp gõ đầy phấn khích: *“Anh làm được rồi! Anh định vị được bằng cách áp sát đất!”*


“Không phải bằng tai... mà bằng xương sọ,” Nhạc Du khẽ mỉm cười nhạt, vết khâu trên má trái khẽ giãn ra. “Lòng đất này bọc đồng thau, nó là một bộ dẫn âm khổng lồ. Chỉ cần tôi áp sát đất, tôi có thể nhìn thấy mọi thứ chuyển động dưới mật đạo này trong vòng mười mét.”


Thế nhưng, nụ cười của Nhạc Du bỗng chốc đông cứng lại.


Khi thính giác địa thính của anh vừa được hiệu chuẩn ổn định, một nhịp rung động địa nhiệt cực kỳ bất thường từ sâu dưới lòng đất bỗng dội ngược lên xương sọ của anh.


Đó không phải là nhịp đập tự nhiên của mạch nước nóng địa nhiệt thô.


*Nhịp đập... ba nhịp dài, một nhịp ngắn... rít... sụt áp...*


Nhịp rung động ấy đang sụt giảm biên độ một cách đột ngột, kéo theo một luồng hơi nóng ngột ngạt, khô khốc bốc lên từ các khe nứt đá rỉ sét. Nhạc Du biến sắc, anh cảm nhận được dòng chảy của nước nóng địa nhiệt thô dưới lòng mật đạo đang bị một lực hút cơ khí khổng lồ từ phía trên mặt đất cưỡng bức chuyển hướng.


“Mạch nước nóng... đang bị can thiệp sụt áp cực nhanh,” Nhạc Du thảng thốt nói, tay siết chặt lấy cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng. “Nghiệp đoàn... chúng đang khóa các van sưởi ấm địa nhiệt ngầm dưới mật đạo này!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!