Nhạc nềnSteam_Fortress

Bản Giao Hưởng Ngược Dòng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh buốt xương của đêm đông tuyết đỏ ập xuống lòng cống ngầm nhanh hơn bất kỳ ai dự tính. Khi hệ thống hơi sưởi của Nghiệp đoàn Âm thanh Hoàng gia quận Tây bị ngắt hoàn toàn theo lệnh phong tỏa đỏ của Thẩm phán Tạ, trạm bơm ngầm bỏ hoang bỗng chốc trở thành một hầm băng khổng lồ. Sương giá lưu huỳnh đông cứng lại trên những bức tường đá rỉ sét, tạo thành những mảng tinh thể màu vàng xám sắc nhọn như dao cạo. Hơi thở của con người vừa thoát ra lập tức ngưng tụ thành những làn khói trắng đục, buốt giá.


Trong lòng Nhà thuốc ngầm của Lâm Sanh, Cổ Vô Song vẫn đang quỳ bên chiếc bàn đá đổ nát. Đôi mắt cô gái trẻ trống rỗng, những giọt nước mắt nóng hổi vừa rơi xuống đã nhanh chóng đông lại trên gò má bám đầy muội than. Sự sụp đổ niềm tin vào hoàng gia và nỗi đau đớn khi nghe thấy tiếng khóc cơ khí rách rưới của ông nội—Cổ Diệp—qua chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng đã hoàn toàn tước đi chút kiêu hãnh cuối cùng của một kỹ sư chính quy.


Cố Dạ Lan đứng bên lối vào, hai tay siết chặt lấy chuôi cặp song đao hơi nước Dạ Vũ. Những luồng khí nén nhỏ xả ra từ chuôi đao tạo thành những tiếng rít khe khẽ, nhịp nhàng như nhịp thở cảnh giác của một con báo đêm. Cô khẽ gõ năm nhịp dồn dập lên vai Nhạc Du, truyền đi thông điệp xúc giác bằng thủ ngữ cơ khí: *“Hơi sưởi bị cắt, sương độc đang ngưng tụ thành băng. Địch đang ép sát.”*


Nhạc Du khẽ gật đầu. Anh khẽ chỉnh lại bộ tai nghe giảm âm bằng đồng thau bọc thép carbon trên đầu. Tai trái của anh đã điếc hoàn toàn vĩnh viễn, chỉ còn là một khoảng không im lặng trống rỗng. Tai phải còn lại đang bị tra tấn bởi tiếng ù cơ học liên tục ở tần số mười hai kilohertz, gắt gao như tiếng mài sắt. Vết bỏng độ hai trên bàn tay phải rách miệng vết thương rỉ máu tươi, thấm qua lớp băng vải thô bết dầu đen Thanh Lương mà Lâm Sanh vừa băng bó tạm thời.


*“A Bảo, Tích Tắc. Hai đứa trốn sau bệ đá của Lâm y sĩ, tuyệt đối không được ra ngoài,”* Nhạc Du thì thầm, giọng nói khàn đặc do phổi bị bỏng nhẹ bởi khói lưu huỳnh.


Cậu bé câm A Bảo nhanh nhẹn gõ nhẹ ba nhịp vào lòng bàn tay anh tỏ ý đã hiểu, rồi ôm chặt lấy con mèo máy rỉ sét Tích Tắc chui vào góc tối. Thấu kính thạch anh trên mắt trái của Tích Tắc khẽ nhấp nháy ánh đỏ nhạt, chiếc đuôi lò xo đồng uốn lượn phát ra những tiếng tích tắc dồn dập đầy cảnh báo.


Đột ngột, một tiếng rung động trầm đục truyền qua vách đá rỉ sét của mật đạo cổ.


*ẦM!—*


Một luồng sóng âm vô hình có biên độ cực lớn dội thẳng vào vách kính của phòng khám ngầm, tạo thành những vết rạn nứt chằng chịt như mạng nhện. Tiếng thủy tinh rạn nứt vang lên sắc nhọn. Sức ép từ dải tần số cao làm lồng ngực Nhạc Du nghẹn lại, máu tươi từ tai phải khẽ rỉ ra, thấm đỏ một mảng băng vải xám trên má trái.


“Chúng đến rồi!” Lâm Sanh hét lên, chiếc kính hai tròng cơ khí trên mắt ông xoay chuyển cự ly liên tục. “Đó là súng hơi nước siêu tần Phá Nhĩ của đặc nhiệm hoàng gia!”


Từ trong làn sương mù lưu huỳnh dày đặc ngoài hành lang cống ngầm, những bóng đen mặc giáp da đen bọc đồng chịu lực dần hiện ra. Đi đầu là Đội trưởng Độc Nhãn. Chiếc thấu kính hồng ngoại cơ khí thay thế cho mắt trái của hắn phát ra ánh sáng đỏ lòm, lưng đeo bộ ống nghe định vị áp suất Thính Phong khổng lồ đang hoạt động với những tiếng rít rục rịch. Phía sau hắn, biệt đội đặc nhiệm Âm Thanh Chết bọc thép nâng cao những họng súng siêu tần bọc đồng thau mạ niken lạnh ngắt.


“Nhạc Du! Thằng mù phản nghịch!” Giọng nói của Độc Nhãn vang lên qua bộ loa truyền thanh trên mũ giáp, ồ ồ và lạnh lùng như tiếng sắt cọ sát. “Thẩm phán Tạ đã ký lệnh phong tỏa đỏ. Ngươi và con ả phản quốc Cổ Vô Song không còn đường thoát đâu. Giao nộp chiếc vĩ cầm cơ khí và bản vẽ thiết kế của Nhạc Sơn ra đây!”


“Nằm mơ!” Cố Dạ Lan gầm lên. Cô lao ra khỏi góc tối, cặp song đao Dạ Vũ vung lên tạo thành hai vệt sáng bạc trong màn sương mù. Song đao xả khí nén áp lực cao chém đứt các đường ống dẫn hơi nước phụ chạy dọc vách cống.


*XÌIIII!!!—*


Luồng hơi nước nóng rực phun ra xối xả, tạo thành một bức tường hơi nước dày đặc, tạm thời che khuất tầm nhìn và làm nhiễu cảm biến nhiệt của quân đặc nhiệm.


Lâm Sanh lập tức tận dụng cơ hội, ném mạnh hai quả bom khói lưu huỳnh tự chế về phía trước hòng tạo thêm màn chắn độc tố để phiến quân rút lui. Thế nhưng, Đội trưởng Độc Nhãn phản xạ cực nhanh. Hắn không cần nhìn, chỉ dựa vào bộ ống nghe Thính Phong định vị tiếng gió rít của quả bom đang bay trên không trung.


*BÙNG!—*


Hắn bóp cò khẩu súng siêu tần Phá Nhĩ. Luồng sóng âm xung kích cực mạnh phát ra trong im lặng, nổ tung hai quả bom lưu huỳnh ngay trên không trung khi chúng chưa kịp tiếp cận đội hình đặc nhiệm. Sức ép của vụ nổ ngược pha hắt ngược lại, khí lưu huỳnh nóng rực bắn tung tóe suýt chút nữa làm bỏng cả nhóm Lâm Sanh.


“Lùi lại!” Nhạc Du hét lên. Anh cảm nhận được nhịp đập địa nhiệt ngầm dưới lòng đất đang dâng cao đột ngột. Đó là mạch nước nóng thô đang bị nén khí dồn nén đến giới hạn do Nghiệp đoàn khóa van xả chính mặt đất.


Áp suất đường ống chính dưới cống lúc này đã vọt lên tới mười lăm bar.


Nhạc Du biết, đây là cơ hội duy nhất và cũng là cuối cùng của họ. Anh không thể chạy trốn mãi trong bóng tối im lặng này khi đồng bào đang đóng băng phía trên và kẻ thù đang siết chặt gọng kìm phía dưới. Anh phải chiến đấu bằng thứ ngôn ngữ duy nhất mà anh thấu cảm: âm thanh và áp suất.


Nhạc Du bước tới trước đường ống hơi nước xả áp chính chạy ngầm dưới lòng cống. Bàn tay phải bị bỏng độ hai của anh run rẩy nhưng dứt khoát cắm mạnh phần đuôi nhọn bọc đồng của chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng trực tiếp vào van xả áp phụ của đường ống. Anh vặn chặt núm đồng bên hông đàn, kéo căng bốn sợi dây đàn bằng tơ đồng nguyên chất vừa được gia cố bằng chốt giữ đàn thép carbon tôi luyện.


*“Vô Song! Dạ Lan! Lâm y sĩ! Đeo tai nghe giảm âm lên, vặn núm siết chặt lò xo tối đa!”* Nhạc Du gầm lên.


Anh áp sát trán vào thành hộp cộng hưởng bằng hợp kim bạc của vĩ cầm. Thông qua xương sọ, anh cảm nhận được dòng khí nén mười lăm bar đang cuồn cuộn chảy bên trong đường ống, sẵn sàng phun trào. Nhạc Du nâng cây vĩ kéo lên. Đôi mắt mù quấn băng vải thấm dầu đen hướng thẳng về phía Đội trưởng Độc Nhãn.


Anh bắt đầu kéo bản nhạc tử thần: Bản giao hưởng áp suất ngược.


*KÉTTTT!!!—*


Nốt nhạc đầu tiên vang lên, gắt gao và sắc bén như một nhát dao nung đỏ xé toạc làn sương mù lưu huỳnh. Tiếng đàn không đi qua không khí, mà mượn trực tiếp áp lực khí nén mười lăm bar bên trong đường ống để khuếch đại âm lượng lên gấp mười lần. Toàn bộ hệ thống đường ống hơi nước địa nhiệt dưới cống ngầm bỗng chốc biến thành một chiếc kèn đồng khổng lồ, cộng hưởng và rung chuyển dữ dội.


*ÙUUUUU!!!—*


Sóng âm chấn động phát ra từ chiếc vĩ cầm Vọng Âm Đồng tạo thành những vòng sóng bạc vô hình lan tỏa trong không gian. Đội trưởng Độc Nhãn biến sắc. Hắn lập tức ra lệnh cho biệt đội đặc nhiệm: “Bắn! Súng siêu tần, phát sóng xung kích ngược pha triệt tiêu tiếng đàn!”


Hàng chục khẩu súng siêu tần Phá Nhĩ đồng loạt nổ súng. Những luồng sóng âm xung kích ngược pha dội thẳng về phía Nhạc Du, tạo thành một trận chiến vô hình nhưng tàn khốc giữa hai luồng sóng âm tần số cao ngay giữa lòng cống ngầm.


Nhạc Du nghiến chặt răng đến rỉ máu. Cơn phản phệ âm tần tích lũy lập tức dội ngược vào hệ thần kinh thính giác của anh. Tai phải còn lại của anh đau nhói như bị hàng vạn cây kim châm cứu nung đỏ đâm xuyên qua. Máu tươi rỉ ra liên tục từ màng nhĩ, nhuộm đỏ cả vệt sẹo rách da trên má trái. Anh cảm nhận được thính lực của mình đang tụt dốc không phanh, thế giới âm thanh xung quanh đang dần lùi xa vào một khoảng không im lặng vĩnh viễn.


*“Không được dừng lại... Một nốt nữa thôi!”* Nhạc Du gào lên trong tâm trí.


Anh vặn núm đồng trên bộ tai nghe giảm âm, kích hoạt màng lọc thạch anh áp điện mạ bạc mới mài dã chiến cùng Cổ Vô Song. Màng thạch anh phát sáng bạc rực rỡ, rung động cộng hưởng cùng màng nhĩ tai phải để triệt tiêu dải tần xung kích từ súng của đặc nhiệm. Xung âm tần bảo vệ tạo thành một màn chắn im lặng tạm thời quanh đầu anh, giúp anh giữ vững chút tỉnh táo cuối cùng.


Nhạc Du cảm nhận được nhịp đập địa nhiệt ngầm đang dâng lên đỉnh điểm. Đúng giây thứ mười hai—nhịp xả áp tự nhiên của mạch đá—anh dùng toàn bộ sức lực của cánh tay phải đang bỏng rát, kéo một nốt đàn cộng hưởng quyết định ở tần số mười hai hertz.


*OÀNG!!!—*


Sóng âm cộng hưởng cực hạn trùng khớp hoàn hảo với áp suất khí nén mười lăm bar, làm nổ tung hoàn toàn van xả chính của hẻm cống. Luồng hơi nước nén áp lực cực đại phun ra xối xả, mang theo sức mạnh chấn động âm thanh khổng lồ quét sạch mọi vật cản.


*BÙNG! BÙNG! BÙNG!—*


Màng thu âm siêu nhạy trên mũ giáp của biệt đội đặc nhiệm Âm Thanh Chết lập tức bị quá tải và nổ tung thành những tia lửa điện xanh loét. Những tên lính bọc thép gào thét đau đớn, ôm lấy chiếc tai rỉ máu ngã gục xuống bùn nóng. Sức ép từ vụ nổ hơi nước làm lệch hướng hoàn toàn trận địa súng siêu tần.


Đội trưởng Độc Nhãn kinh hoàng nhìn chiếc ống nghe định vị Thính Phong sau lưng mình rạn nứt rồi vỡ vụn dưới sức chấn động âm thanh vĩ mô. Những dầm thép rỉ sét nâng đỡ trần cống ngầm phía trên đầu hắn bắt đầu nứt gãy dữ dội dưới tần số cộng hưởng mười hai hertz.


“Sập cống rồi! Rút lui!” Độc Nhãn gào lên, nhưng đã quá muộn.


Hàng tấn gạch đá, dầm thép rỉ sét và bùn nóng từ trần cống đổ ập xuống như một trận lở đất khổng lồ, chôn vùi hoàn toàn Đội trưởng Độc Nhãn cùng biệt đội đặc nhiệm dưới đống đổ nát hoang tàn.


Căn cứ trạm bơm ngầm bỏ hoang sụp đổ hoàn toàn trong những tiếng gầm rú của đá lở và hơi nước xả áp.


Nhạc Du buông lỏng cây vĩ kéo. Chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng tuột khỏi tay anh, rơi xuống nền bùn nóng với một vết nứt dài chạy dọc hộp cộng hưởng bạc. Toàn bộ sức lực trong cơ thể anh hoàn toàn cạn kiệt.


Anh ngã gục xuống.


Một vòng tay ấm áp, bọc giáp da mềm mại kịp thời đỡ lấy thân hình gầy gò của anh trước khi anh chạm đất. Qua những rung động nhẹ nhàng truyền qua thớ vải, Nhạc Du biết đó là Cố Dạ Lan. Cô đang ôm chặt lấy anh, đôi môi mím chặt, đôi mắt ngập tràn nước mắt u uất nhìn vết máu xám khô đang chảy dài từ tai phải của anh.


Nhạc Du cố gắng lắng nghe. Nhưng tai phải của anh giờ đây chỉ còn là những tiếng vo ve yếu ớt, mờ nhạt. Thế giới âm thanh đầy màu sắc mà anh từng làm chủ giờ đây đã bị thu hẹp lại, suy giảm vĩnh viễn xuống còn năm mươi phần trăm thính lực.


Sự im lặng lạnh lẽo bao trùm lấy tâm hồn anh, chính thức khép lại chặng đường đầu tiên đầy kiên cường của cuộc kháng chiến dưới Smog-Town. Anh nhắm mắt lại, mỉm cười trong vòng tay của Dạ Lan, giữa đống đổ nát của một trật tự cũ vừa bị bẻ gãy một mắt xích.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!