Vết Nứt Của Ký Ức
Smog-Town không bao giờ ngủ, nó chỉ rên rỉ dưới lớp sương mù công nghiệp xám xịt. Cơn đau từ màng nhĩ tai trái bị rách của Nhạc Du dội lên từng cơn buốt nhói, máu tươi rỉ ra ấm nóng, thấm qua lớp băng vải thô quấn mắt và hòa vào dòng dầu máy đen kịt bám trên cổ áo khoác da. Tai trái của anh giờ đây chỉ còn là một khoảng không lặng câm, trống rỗng, nhưng tai phải lại nhạy cảm đến mức cực đoan. Nhịp tích tắc cơ học đều đặn từ chiếc hộp nhạc rỉ sét của cha vẫn đang ngân vang trong túi áo, hòa vào tiếng rít chói tai của đường ống hơi nước đang quá tải dưới lòng Block 9.
"Đi thôi, A Bảo," Nhạc Du thì thầm, giọng anh khản đặc vì hít phải khói lưu huỳnh nóng rực. Anh đưa tay áp chặt vào Khung ảnh đồng thau bọc di ảnh Diệp Thanh đeo trước ngực. Hơi ấm từ tấm ảnh kim loại nhỏ bé ấy như một điểm tựa duy nhất giữ cho ý thức của anh không sụp đổ trước cơn đau đầu như búa bổ.
Cậu bé câm A Bảo nhanh nhẹn nắm lấy khuỷu tay Nhạc Du, khẽ gõ nhẹ ba nhịp dồn dập vào lòng bàn tay anh: *Cảnh vệ bọc thép đang xuống hầm chính. Chúng ta phải rút xuống cống ngầm.*
Nhạc Du gật đầu. Anh dùng cây Gậy cộng hưởng đồng thau rỗng gõ khẽ xuống mặt đất đá rỉ sét. *Clack. Clack.* Sóng âm phản hồi vẽ nên những dầm thép cong vênh và các đường ống hơi nước chằng chịt trong bóng tối. Họ nhanh chóng lách qua một nắp cống rỉ sét, tuột thẳng xuống Hệ thống cống ngầm sương mù—nơi dòng nước nóng địa nhiệt thô đang cuồn cuộn chảy, tỏa ra làn hơi nước nóng hầm hập và mùi lưu huỳnh hăng hắc.
Càng đi sâu vào lòng đất, tiếng rít khí nén càng trở nên chói tai. Nhạc Du biết họ đang tiếp cận Vết nứt tần số Lâu Lan—một điểm rò rỉ âm tần tự nhiên cực kỳ nguy hiểm trên đường ống xả áp chính của thủ đô chạy qua Smog-Town. Tiếng rít ở đây sắc bén như hàng ngàn cây kim châm dội thẳng vào màng nhĩ tai phải của anh. Sức ép khí nén ở đây lớn đến mức có thể thổi bay một người lớn xuống vực sâu nếu sẩy chân.
*Uỳnh! Uỳnh!*
Tiếng bước chân nặng nề, cơ khí hóa vang dội từ phía trên dầm cầu sắt rỉ sét bắc ngang lòng cống. Nhạc Du khựng lại, kéo A Bảo nép sát vào một khe hẹp của vách đá rạn nứt.
"Lục soát kỹ cho ta!" Một giọng nói hống hách, khàn khàn vang lên. Đó là Phó thanh tra Tào. Qua bộ tai nghe giảm âm bằng đồng thau, Nhạc Du nghe rõ tiếng rít ga từ bộ giáp hơi nước kỵ sĩ nặng nề của gã. "Bọn chuột cống sửa van lậu chắc chắn đang lẩn trốn quanh đây. Đứa nào che giấu chúng, ta sẽ cắt sạch nguồn hơi sưởi của cả Block!"
*Xoẹt! Xoẹt!*
Tiếng roi điện nén khí "Hỏa Xà" của Tào quất mạnh vào các đường ống đồng dọc lối đi để dọa dẫm cư dân nghèo đang trốn trong các hốc đá. Những tia lửa điện cao áp xanh lè phóng ra, nổ lách tách trong màn sương ẩm ướt, truyền qua dòng nước ngầm và dội thẳng vào bộ tai nghe của Nhạc Du. Cơn đau từ xung điện làm màng lọc thạch anh thô sơ trong tai nghe của anh rung lên bần bật. Nhạc Du phải cắn chặt môi đến bật máu, dùng tay áp chặt tai nghe để triệt tiêu bớt dao động điện từ đang hành hạ đại não.
"Tào đang ở rất gần," Nhạc Du ra hiệu bằng thủ ngữ cơ khí cho A Bảo. "Chúng ta phải vá vết nứt đường ống ngay lập tức. Nếu áp suất tiếp tục tăng, luồng hơi nóng sẽ thổi bay cả dầm cầu sắt này."
Nhạc Du quỳ rạp xuống bên cạnh vết nứt đang phun ra luồng hơi nước nén áp suất cao rực nóng. Anh lấy ra những Lá đồng mỏng chịu áp và chiếc kìm siết lực từ túi đồ nghề. Kỹ thuật Thính Giác Rung Động giúp anh cảm nhận được độ mỏng của thành ống dẫn khí cực nóng qua tiếng rít cơ học phát ra từ vết rạn.
*Xìííí!*
Nhạc Du lách người vào khe hẹp sát vách đá, áp chặt cơ thể vào mặt đá lạnh để chống chọi với luồng nhiệt lượng đang tỏa ra từ đường ống. Anh đưa lá đồng mỏng bọc quanh vết nứt. Nhưng ngay nhịp đầu tiên, bàn tay phải của anh—vốn đang bị bỏng nhẹ từ sự cố trước—bỗng run rẩy dữ dội do nhiệt độ quá cao phả vào da thịt.
*Rắc!*
Lá đồng bị lệch khớp. Luồng khí nén thoát ra mạnh hơn, phát ra tiếng rít chói tai xé toạc màn sương.
"Tiếng gì thế?" Giọng Phó thanh tra Tào vang lên đầy nghi ngờ từ phía trên dầm cầu. "Tuần tra viên giáp đồng, xuống phía dưới vách đá kiểm tra cho ta!"
Nhạc Du nín thở. Mồ hôi lạnh hòa cùng máu ở tai trái chảy ròng ròng xuống cằm. Anh buộc phải ép bản thân vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Nghe tiếng nứt kim loại giúp anh dự đoán được hành trình giãn nở của vết rạn. Anh nhận ra một quy luật: bộ giáp tuần tra bọc thép của cảnh vệ có chu kỳ xả khí nén làm mát định kỳ kéo dài đúng 12 giây. Trong chu kỳ đó, sẽ có một khoảng trống im lặng kéo dài 4 giây ở giữa.
Anh chỉ có 4 giây để hành động.
Một tuần tra viên giáp đồng nặng nề bước xuống, dừng lại sát bên vách đá nơi Nhạc Du đang ẩn nấp. Đầu dò cảm biến nhiệt trên mũ giáp của nó bắt đầu xoay tròn, phát ra tiếng vo vo cơ học ghê rợn, quét qua khe hẹp.
Nhạc Du đếm nhịp trong đầu. *Một. Hai. Ba...*
Chính là lúc này! Tiếng xả khí nén của giáp tuần tra vang lên che lấp mọi âm thanh xung quanh. Nhạc Du nhanh như cắt dùng kìm siết chặt lá đồng mỏng chịu áp bọc quanh vết nứt, dùng búa đồng gõ nhẹ ba nhát chuẩn xác để cố định mối hàn chì dã chiến.
*Xèo xèo...*
Bàn tay phải của anh chạm trực tiếp vào lá đồng đang bị nung nóng bởi hơi nước 80 độ C. Da thịt rát bỏng, mùi mỡ động vật bôi trơn cháy khét bốc lên hăng hắc. Nhạc Du nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu xương, không để phát ra bất kỳ tiếng động nào. Mối vá khít khao, luồng hơi nước rít chói tai đột ngột tắt lịm.
Đầu dò cảm biến của tuần tra viên giáp đồng dừng lại ngay trước khe đá. Ánh sáng đỏ từ mắt kính hồng ngoại của nó chỉ còn cách băng quấn mắt của Nhạc Du vài inch. A Bảo siết chặt tay Nhạc Du, toàn thân cậu bé run rẩy.
*Keng! Coong!*
Đột ngột, một tiếng động kim loại lớn vang lên từ phía đường cống ngầm đối diện. Một mảnh phế liệu đồng khổng lồ bị ném mạnh vào thành ống dẫn thải, tạo ra tiếng vang dội dữ dội xuyên qua sương mù.
"Có biến ở nhánh cống số 2! Đuổi theo!" Phó thanh tra Tào hét lớn.
Tuần tra viên giáp đồng lập tức quay ngoắt đầu lại, động cơ hơi nước sau lưng nó rít lên một tiếng lớn rồi bước nhanh về phía nguồn phát ra tiếng động. Tiếng bước chân nặng nề xa dần, trả lại sự im lặng âm u cho Vết nứt tần số Lâu Lan.
Nhạc Du đổ ập người vào vách đá, thở dốc. Bàn tay phải của anh đã phồng rộp, đỏ ửng do bỏng nhiệt, nhưng đường ống dẫn khí nén chính của Block 9 đã tạm thời được cứu vãn.
*Cộc.*
Một tiếng động nhẹ vang lên ngay dưới chân Nhạc Du. Anh giật mình, đưa tay sờ soạng dưới mặt đất đá ẩm ướt. Ngón tay anh chạm vào một vật thể bằng kim loại mỏng, lạnh ngắt. Đó là một phong thư bằng đồng mỏng được chế tác tinh xảo, bên trên có khắc những ký hiệu đục lỗ nổi mà chỉ thợ sửa van dã chiến mới hiểu được.
Nhạc Du lướt nhẹ đầu ngón tay qua các lỗ khuyết. Đây là bản đồ cấu trúc hệ thống van xả áp của toàn bộ quận Tây hoàng gia! Kẻ giấu mặt đã ra tay cứu họ và để lại di vật này trước khi biến mất vào màn sương dày đặc.
Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì tiếng rít gió từ phía dầm cầu sắt quay trở lại. Phó thanh tra Tào bước đến sát vị trí vết nứt vừa được vá. Gã cúi xuống, lướt ngón tay bọc giáp thép qua lá đồng mỏng chịu áp vẫn còn nóng hổi.
"Kỹ thuật bọc đồng ba nấc... vết hàn chì dã chiến không để lại bọt khí..." Giọng Tào bỗng chốc run lên vì kinh ngạc xen lẫn giận dữ. Gã đứng phắt dậy, roi điện quất mạnh vào không khí tạo ra tiếng nổ đanh thép. "Kỹ thuật đúc chuông và chỉnh van của dòng họ Nhạc cổ! Thằng mù Nhạc Du vẫn còn sống! Truy lùng tất cả các xưởng rèn và tiệm sửa đồng hồ ở Smog-Town cho ta! Đứa nào chứa chấp dòng họ Nhạc, giết không tha!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!