Giao Thoa Tư Tưởng
Ánh sáng xanh mờ ảo từ những sợi địa y phốt pho bám trên vách đá rỉ sét của Nhà thuốc ngầm không đủ để sưởi ấm bầu không khí đang đông cứng lại. Dưới lòng cống ngầm sương mù của Smog-Town, mùi bạc hà hăng hắc từ những lọ thuốc mỡ của y sĩ Lâm Sanh trộn lẫn với mùi khí lưu huỳnh nồng nặc rò rỉ từ các khớp nối ống dẫn phía trên.
Cổ Vô Song đứng chết lặng, chiếc áp kế thạch anh bỏ túi Vô Song trên tay cô run rẩy, kim chỉ thép dao động liên hồi. Đôi mắt cô gái trẻ ngập tràn nước mắt, dán chặt vào cổ tay phải đang rỉ máu của Nhạc Du. Dưới lớp băng vải thô thấm dầu đen kháng khuẩn vừa bị tuột ra một nửa, vết sẹo bỏng hình bánh răng hành tinh mười hai răng hiện lên rõ mòn một, đỏ rực và gồ ghề như một dấu ấn định mệnh.
“Vết bỏng này... chính là ký hiệu bảo hộ của ông nội ta,” Vô Song thì thầm, giọng nói của cô lạc đi giữa tiếng rít đều đặn của những đường ống dẫn khí nén xung quanh. “Làm sao một thợ sửa van dã chiến như ngươi lại có được nó?”
Nhạc Du khẽ thở dài. Anh điều chỉnh lại bộ tai nghe giảm âm bằng đồng thau bọc thép carbon trên đầu, cảm nhận cơn đau buốt từ màng nhĩ tai trái đã điếc hoàn toàn và tiếng ù liên tục ở tần số mười hai kilohertz bên tai phải. Bàn tay phải bị bỏng độ hai của anh khẽ siết lấy chuôi chiếc búa rèn Thiết Cốt dắt bên hông, cảm giác lạnh ngắt của thép thiên thạch giúp anh giữ vững tâm trí.
“Mười năm trước, trước khi cha tôi—Nhạc Sơn—mất tích, ông ấy đã dùng một mảnh đồng nung đỏ khắc dấu ấn này lên tay tôi,” Nhạc Du nói, giọng thì thầm nhưng vang vọng trong không gian hẹp. “Ông nội cô, Cổ Diệp đại sư, đã chế tạo ra lõi thần kinh của Tháp đồng hồ hoàng gia. Nhưng hoàng gia không muốn một thiên tài sống tự do. Họ cần một bộ não không biết phản kháng để vận hành guồng máy sưởi ấm khổng lồ kia.”
“Ngươi nói dối!” Vô Song hét lên, nhưng sự bướng bỉnh trong giọng nói của cô đã bị bẻ gãy bởi những chứng cứ đanh thép. Cô lùi lại một bước, chạm lưng vào chiếc bàn đá chứa đầy các dụng cụ phẫu thuật cơ khí rỉ sét của Lâm Sanh. “Nghiệp đoàn... Nghiệp đoàn luôn nói rằng ông nội ta đang dưỡng bệnh tại cung điện trên cao!”
Cố Dạ Lan bước ra từ góc tối, song đao hơi nước Dạ Vũ bên hông cô khẽ xả một luồng khí nén nhỏ như một tiếng thở dài cảnh giác. Cô dùng đầu ngón tay bọc giáp da gõ nhanh năm nhịp lên vai Nhạc Du: *“Tên lính tuần tra phía trên đang tăng áp. Chúng ta không có nhiều thời gian.”*
Nhạc Du khẽ gật đầu với Dạ Lan. Anh quay sang Vô Song: “Nếu cô muốn biết Bản chất thực sự của tiếng chuông chuẩn hoàng gia, hãy tự mình kiểm chứng. Cô mang theo bản vẽ gốc của Cổ Diệp đại sư đúng không?”
Vô Song cắn chặt môi đến rỉ máu. Sự tò mò khoa học bẩm sinh và gánh nặng tội lỗi của dòng họ thúc ép cô hành động. Cô run rẩy mở chiếc túi da cừu, rút ra một cuộn giấy đồng mỏng—bản vẽ đục lỗ gốc của Cổ Diệp có những hoa văn chống nhiễu sóng não bằng bạc mỏng thêu tay.
“Đây là bản thiết kế hệ thống màng lọc thạch anh áp điện mà ông nội để lại,” Vô Song nói, trải cuộn giấy đồng lên bàn đá. “Nhưng nó đã bị mã hóa bằng thuật toán khóa động của Nghiệp đoàn. Ta đã thử hàng trăm lần nhưng không thể giải mã được các rãnh đục lỗ.”
Nhạc Du bước tới. Anh dùng những đầu ngón tay trần bám đầy vết thương bỏng rách da rỉ máu của bàn tay phải, nhẹ nhàng lướt qua các lỗ khuyết trên bản vẽ đồng mỏng. Xúc giác cực hạn của một người mù giúp anh cảm nhận được từng độ nhám, từng độ dốc vi mô của rãnh khắc.
*“Tạch... tạch... cạch...”*
Con mèo máy rỉ sét Tích Tắc dưới chân Nhạc Du đột ngột gõ mạnh chiếc đuôi lò xo xuống nền đá, thấu kính thạch anh trên mắt nó phát ra ánh sáng đỏ dồn dập.
*ÙUUUUU—*
Một tiếng rít hơi nóng trầm đục dội lại từ các đường ống cống ngầm. Nhiệt độ trong Nhà thuốc ngầm đột ngột tăng lên ba độ C chỉ trong vài giây. Làn sương mù lưu huỳnh bắt đầu đặc lại, bốc mùi khét lẹt.
“Đặc nhiệm âm thanh đang tăng áp sấy cống!” Lâm Sanh từ góc phòng hét lên, tay ông cầm một ống tiêm thạch anh chứa đầy thuốc mỡ Thanh Lương. “Thẩm Đạc đã ra lệnh xả hơi nước nhiệt độ cao vào nhánh cống số bốn để lùng sục phiến quân! Chúng ta chỉ có mười phút trước khi nơi này biến thành một lò hấp!”
Áp lực thời gian đè nặng lên ngực Nhạc Du. Anh cố gắng tập trung toàn bộ thính giác còn lại vào nhịp gõ của trục đồng bên trong chiếc Hộp nhạc cơ khí của Nhạc Sơn đặt cạnh bản vẽ. Anh muốn so khớp dải tần số của hộp nhạc với các lỗ đục trên giấy đồng.
Thế nhưng, cơn ù tai mười hai kilohertz bên tai phải đột ngột bùng phát dữ dội, dội thẳng những ảo giác âm thanh chói tai vào não anh. Sự mất cân bằng cơ thể do điếc tai trái khiến Nhạc Du lảo đảo, ngón tay anh miết mạnh lên tấm giấy đồng, suýt chút nữa làm rách màng thạch anh mỏng mạ bạc đang được đặt thử nghiệm trên bàn.
“Đừng cử động một mình!” Vô Song hét lên. Cô lao tới, giữ chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Nhạc Du. “Tai trái của ngươi bị điếc hoàn toàn, ngươi không thể nghe được dải tần số thấp dưới mười hertz của màng thạch anh đâu! Để ta dùng áp kế Vô Song đo dải tần rung động!”
Sự kết hợp hoàn hảo bắt đầu. Kiến thức học thuật đỉnh cao của một kỹ sư hoàng gia như Cổ Vô Song phối hợp nhịp nhàng với thính giác biến dị bẩm sinh của Nhạc Du. Vô Song áp sát chiếc áp kế thạch anh vào thành ống dẫn nước nóng địa nhiệt thô, đọc các chỉ số dao động vi mô của thạch anh áp điện mạ bạc. Cô đọc to các con số nhị phân: “Mười bốn... hai mươi mốt... ba mươi hai!”
Nhạc Du lắng nghe qua xương sọ tai phải, đối chiếu với giai điệu Khúc Ca Sương Mù đang ngân vang yếu ớt trong hộp nhạc. Anh nhận ra quy luật: “Ông nội cô không lập trình theo thuật toán của Nghiệp đoàn. Ông ấy mã hóa bản vẽ theo sơ đồ tuần hoàn hơi nước của cha tôi! Hãy cắt màng thạch anh theo đúng rãnh xả áp của van số bốn!”
Nhiệt độ trong phòng đã tăng lên gần năm mươi độ C. Hơi nóng sấy cống bắt đầu làm giãn nở các bánh răng mini bằng thép của chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng đặt trên bàn, phát ra những tiếng ken két khô khốc nguy hiểm.
“Đồng giãn nở sẽ làm kẹt khớp đàn!” Vô Song nhanh trí rút từ hông ra một bình khí làm mát Heli lỏng đóng chai, phun một luồng khí cực lạnh vào hộp cộng hưởng bạc của vĩ cầm. Lớp sương lạnh bốc lên, hạ nhiệt khẩn cấp cho nhạc cụ ngay trước khi các khớp bánh răng bị biến dạng.
Nhạc Du siết chặt kìm bấm thẻ chì, dùng đầu ngón tay cảm nhận lực ma sát cuối cùng để đục một lỗ khuyết quyết định trên tấm thẻ chì mới.
*CẠCH!*
Tấm màng lọc thạch anh áp điện mạ bạc đầu tiên đã được hoàn thành, phát ra một luồng ánh sáng bạc nhẹ dịu mắt, triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít chói tai của hơi nước nóng xung quanh.
Nhạc Du nâng chiếc vĩ cầm Vọng Âm Đồng lên, cắm đuôi đàn vào một van xả áp phụ trên vách đá. Anh kéo một nốt đàn dài, trầm đục. Tiếng đàn đi qua bộ lọc thạch anh mới chế tạo, khuếch đại dải tần số siêu cao đang ẩn giấu dưới nhịp tích tắc của Tháp đồng hồ dội qua đường ống dẫn nhiệt.
Vô Song áp tai vào bộ tai nghe giảm âm đồng thau bọc màng lọc thạch anh.
Trong không gian im lặng tuyệt đối của bộ lọc, cô không nghe thấy tiếng chuông chuẩn hoàng gia du dương nữa. Thay vào đó là một tiếng thét đau đớn, một dải âm tần hỗn loạn, rách rưới của một linh hồn đang bị giam cầm, gào khóc trong heli lỏng cực lạnh của lõi thần kinh đỉnh tháp.
Đó là tiếng khóc của ông nội cô—Cổ Diệp.
Vô Song quỵ xuống nền đất ẩm ướt, đôi vai run rẩy dữ dội. Toàn bộ niềm tin tôn sùng hoàng gia, toàn bộ danh dự của một kỹ sư chính quy trong cô hoàn toàn sụp đổ thành tro bụi dưới tiếng khóc cơ khí tàn bạo ấy. Cô ngước nhìn Nhạc Du, đôi mắt ngập tràn sự căm phẫn và quyết tâm: “Họ... họ đã biến ông ta thành một cỗ máy không có sự sống. Nhạc Du... ta sẽ đi cùng các ngươi. Ta phải giải thoát cho ông nội!”
Đúng lúc đó, một tiếng còi hơi vang dội chấn động toàn bộ hệ thống cống ngầm.
*BÍIIII—BÍIIII—*
Tiếng chuông chuẩn hoàng gia từ Tháp đồng hồ đột ngột vang lên dồn dập, đứt quãng giữa đêm đông lạnh giá. Những luồng hơi nước nóng rực trong các đường ống sưởi ấm đột ngột bị ngắt hoàn toàn, thay vào đó là tiếng rít của khí lạnh tràn vào.
Lâm Sanh nhìn vào chiếc áp kế treo tường đang tụt dốc không phanh, gương mặt ông biến dạng vì hoảng sợ: “Thẩm phán Tạ đã ký lệnh truy nã đỏ đối với cả Cổ Vô Song vì tội đồng lõa phản quốc! Lệnh phong tỏa đỏ Smog-Town chính thức bắt đầu! Họ đã cắt hoàn toàn hơi sưởi của toàn bộ khu ổ chuột!”
Cái lạnh buốt xương bắt đầu tràn xuống lòng cống, đe dọa đóng băng hàng vạn dân nghèo Smog-Town trong đêm đông tuyết đỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!