Tiếng Khóc Của Thạch Anh
Cơn bão tuyết lưu huỳnh ngoài kia vẫn rít lên những tiếng gầm rú hoang dại, dội thẳng vào những khe nứt của cây cầu sắt rỉ sét bắc ngang qua Chợ đen Đồng Thau. Không khí dưới gầm cầu đặc quánh một hỗn hợp mùi hôi hám đặc trưng của khu ổ chuột Smog-Town: mùi rác thải cơ khí phân hủy, mùi dầu bôi trơn rẻ tiền bốc hơi dưới nhiệt độ ẩm ướt của cống ngầm, và trên hết là cái lạnh buốt xương đang chực chờ đóng băng mọi khớp nối kim loại.
Nhạc Du nép mình vào sau một chồng hòm sắt rỉ sét bám đầy muội than. Tai trái của anh hoàn toàn im lặng—một khoảng trống điếc đặc vĩnh viễn không một tiếng động kể từ sau thảm kịch nổ lò hơi số 4. Tai phải còn lại, vốn chỉ còn năm mươi phần trăm thính lực, liên tục phát ra tiếng ù cơ học chói tai ở dải tần mười hai kilohertz. Tiếng rít buốt nhói ấy như một mũi khoan đồng th Thau xoay tròn không ngừng trong hộp sọ anh, khiến mỗi nhịp thở của Nhạc Du đều trở nên nặng nề. Vết rách sâu trên má trái của anh, di chứng từ sợi dây đàn tơ đồng đứt văng trúng từ trận chiến ở Hẻm Than Đá, giờ đã khâu lại bằng những đường chỉ thô ráp của y sĩ Lâm Sanh, đang căng cứng và nhức nhối dưới lớp băng vải thấm dầu Thanh Lương.
Một nhịp gõ xúc giác dứt khoát truyền vào bả vai phải của Nhạc Du. Đó là Cố Dạ Lan. Cô khẽ gõ năm nhịp ngắn bằng đầu ngón tay bọc giáp da lên khớp vai anh: *“Mục tiêu đang đến. Nhánh cống số hai. Ba mươi mét.”*
Nhạc Du khẽ gật đầu. Anh khẽ xoay người, điều chỉnh lại bộ tai nghe giảm âm bằng đồng thau bọc thép carbon trên đầu. Đôi bàn tay của anh, đặc biệt là bàn tay phải, vẫn còn bỏng rát độ hai từ trận chiến cướp than sưởi. Lớp da đầu ngón tay bị mài mỏng rách da rỉ máu dã chiến, được Lâm Sanh băng bó tạm thời bằng vải thô thấm dầu đen kháng khuẩn, giờ đây đang rung lên nhè nhẹ theo nhịp địa thính truyền qua lòng đất.
Con mèo máy rỉ sét Tích Tắc rúc sâu trong túi áo khoác da sờn rách của anh, thấu kính thạch anh duy nhất của nó phát ra ánh sáng đỏ mờ nhạt cảnh báo. Cậu bé câm A Bảo quỳ rạp bên hông Nhạc Du, đôi mắt đen láy cảnh giác nhìn qua khe hở của hòm sắt.
*“Tạch... tạch... xì...”*
Tiếng bánh xe bọc đồng thau lăn đều trên đường ray sắt rỉ sét vang lên từ phía lối vào chợ đen hoang tàn. Đó là chiếc xe đẩy nén khí hạng nhẹ của Nghiệp đoàn Âm thanh Hoàng gia quận Tây. Đi đầu toán vận chuyển là Tống Giai—nữ kỹ sư màng loa thiên tài của Nghiệp đoàn. Cô mặc một chiếc áo choàng lụa mỏng bọc đồng ở cổ tay, mái tóc ngắn gọn gàng che đi một phần chiếc kính gọng tròn màu đen. Tay cô nâng niu một màng thạch anh mỏng phát sáng bạc nhẹ, thứ công nghệ màng loa áp điện tối tân giúp Nghiệp đoàn tăng gấp đôi cự ly phát sóng thôi miên.
Phía sau cô ta, hai automaton tuần tra giáp đồng bọc thép di chuyển chậm chạp, bảo vệ một chiếc hòm chì nhỏ được niêm phong bằng khóa bánh răng xoay ba tầng. Nhạc Du áp tai phải sát vào thanh gậy cộng hưởng đồng thau rỗng, lắng nghe dải tần số phát ra từ chiếc hòm chì.
*Nhịp dao động mười lăm kilohertz.* Đó chính là Tinh thể thạch anh áp điện thô chất lượng hoàng gia cao nhất—tài nguyên cốt lõi mà phiến quân Thanh Âm Lặng Lẽ đang thèm khát để chế tạo bộ lọc âm Thạch Anh Vĩnh Cửu bảo vệ toàn bộ Smog-Town khỏi sóng tẩy não.
*“Dạ Lan, tôi sẽ tiếp cận hòm chì từ phía sau toa xe. Cô giữ chân lính tuần tra,”* Nhạc Du gõ nhanh nhịp thủ ngữ lên cổ tay Cố Dạ Lan.
Anh khẽ lách người ra khỏi bóng tối, bước đi không tiếng động nhờ Kỹ thuật Định vị sương mù. Đầu gậy cộng hưởng gõ cực nhẹ xuống mặt đất đóng băng, thu hồi tiếng vang phản xạ để vẽ nên bản đồ cấu trúc ba chiều trong đầu anh. Nhạc Du luồn lách qua những đống phế liệu đồng thau, tiếp cận chiếc xe đẩy nén khí từ góc khuất của dầm cầu sắt.
Ngay khi ngón tay rỉ máu của Nhạc Du vừa chạm vào thành hòm chì lạnh ngắt, một luồng gió lạnh buốt đột ngột ập đến từ phía sườn trái đã điếc đặc của anh. Bản năng sinh tồn nhạy bén bẩm sinh của dòng họ Nhạc khiến anh rùng mình. Xương sọ tai trái của anh cảm nhận được một nhịp rung động kim loại cực kỳ mảnh nhưng sắc lẹm.
*Cạch.*
Một vật thể kim loại lạnh ngắt và sắc bén chạm thẳng vào ngực áo khoác da của anh, ngay sát khung ảnh đồng thau bọc di ảnh mẹ Diệp Thanh.
Nhạc Du đứng im, không hề cử động. Tai phải của anh tập trung lọc bỏ tiếng bão tuyết bên ngoài, lắng nghe nhịp thở dồn dập, nông nhưng cực kỳ đều đặn của kẻ đối diện.
“Đừng động đậy, thằng mù phản loạn,” một giọng nói trẻ trung, trong trẻo nhưng đầy lạnh lùng vang lên sát tai anh. “Nếu ngươi cử động một milimet, áp kế Vô Song của ta sẽ đâm xuyên qua tim ngươi.”
Đó là Cổ Vô Song.
Qua sóng âm phản hồi trong đầu, Nhạc Du định vị được hình dáng của cô gái trẻ: cô mặc chiếc áo khoác da cừu màu nâu nhạt bọc đồng ở vai, mái tóc thắt bím lệch bên khẽ lay động. Trên tay cô là chiếc áp kế thạch anh bỏ túi 'Vô Song'—một thần khí đo áp suất vi mô tối tân của hoàng gia, nhưng đầu áp kế đã được gắn thêm một lưỡi dao găm bằng đồng đỏ sắc lẹm đang ghim chặt vào ngực anh.
Nhạc Du vẫn giữ điệu bộ điềm tĩnh. Khóe miệng anh khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, vết sẹo khâu trên má trái khẽ co rút: “Cổ tiểu thư, một chuyên gia chế tạo áp kế danh giá của hoàng gia lại phải tự mình đi gác hòm thạch anh sao? Hay cô cũng đang nghi ngờ những gì Nghiệp đoàn đang làm dưới khu ổ chuột này?”
Cổ Vô Song nheo mắt, lưỡi dao găm đồng khẽ ấn sâu thêm một chút, làm rách một đường nhỏ trên lớp da áo khoác của anh: “Nhạc Du, ngươi là kẻ khủng bố âm tần bị Nghiệp đoàn truy nã đỏ. Chính ngươi và lũ phiến quân đã phá hoại hệ thống van xả phụ, gây ra vụ nổ lò hơi số 4 suýt chút nữa thổi bay cả Smog-Town! Ngươi nghĩ ta sẽ tin lời một kẻ phá hoại sao?”
Trong lúc đối thoại, hai bàn tay của Nhạc Du đang giấu sau lưng vẫn không hề ngừng chuyển động. Xúc giác nhạy cảm cực hạn từ mười đầu ngón tay rỉ máu của anh lướt nhanh qua bề mặt bọc hợp kim của chiếc hòm chì. Anh bắt đầu thi triển kỹ năng Đọc ma sát thẻ chì, cảm nhận từng gờ khuyết siêu nhỏ của cơ cấu khóa bánh răng ba tầng.
*Bánh răng thứ nhất... lệch ba mươi độ về phía nam.* Ngón tay anh khẽ xoay nhẹ trục đồng bên hông hòm chì cực kỳ êm ái, tiếng tích tắc của khóa cơ học hoàn toàn bị che lấp bởi tiếng gió rít qua khe cầu sắt.
“Tôi phá hoại lò hơi?” Nhạc Du thì thầm, giọng nói của anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sức nặng đanh thép. “Cổ tiểu thư, cô là nhà khoa học tôn sùng sự chính xác tuyệt đối. Cô đã bao giờ tự hỏi tại sao van xả phụ của lò hơi số 4 lại bị khóa từ bánh răng trước khi vụ nổ xảy ra chưa? Cô nghĩ một thợ sửa van nghèo khổ như tôi lại có thể sở hữu công nghệ khóa từ tối tân của hoàng gia sao?”
Cổ Vô Song hơi khựng lại. Nhịp tim của cô đột ngột tăng nhanh thêm mười nhịp mỗi phút—một chi tiết không thể qua mặt được tai phải nhạy cảm của Nhạc Du.
“Ngươi nói dối! Nghiệp đoàn tăng áp suất là để tối ưu hóa sản lượng dệt sưởi ấm cho quận Tây!” Vô Song chất vấn, nhưng giọng nói của cô đã bớt đi vài phần đanh thép bướng bỉnh.
Nhạc Du không giải thích bằng lời. Anh lén dùng ngón tay trái rút tấm Thẻ chì đục lỗ thời gian bám đầy máu tươi—vật chứng tối mật anh cướp được từ hòm chì của Tư Không Chấn ở Hẻm Than Đá—ném nhẹ xuống nền đất đóng băng dưới chân Cổ Vô Song.
*Keng.*
Tấm thẻ chì mỏng chạm vào mặt đá rỉ sét phát ra tiếng ngân thanh mảnh.
“Dùng áp kế Vô Song của cô mà đọc đi,” Nhạc Du lạnh lùng nói. “Đó là thẻ chì vận hành gốc bị sửa đổi thông số áp suất do chính Cao Tiến lập trình. Nghiệp đoàn cố ý gây ra các vụ nổ lò hơi cũ nát để lấy cớ tịch thu đất đai xây dựng các trạm phát sóng thôi miên. Họ không sưởi ấm cho ai cả. Họ đang tẩy não toàn bộ Smog-Town để biến chúng ta thành công cụ sinh học sống.”
Cổ Vô Song nhìn chằm chằm vào tấm thẻ chì bám máu dưới đất. Sự tò mò khoa học bẩm sinh và tư duy độc lập của cô bắt đầu trỗi dậy. Cô khẽ cúi người, tay phải vẫn giữ chặt lưỡi dao găm ghim vào ngực Nhạc Du, tay trái dùng áp kế bỏ túi quét qua các lỗ đục trên tấm thẻ chì.
Khi các thấu kính thạch anh trên áp kế Vô Song phân tích các thông số áp suất bị cố ý sửa đổi vượt ngưỡng chịu đựng an toàn lên tới ba mươi bar, gương mặt trẻ trung của Cổ Vô Song dần trở nên tái mét. Đôi môi cô run rẩy: “Không... chuyện này không thể nào... Ông nội ta... Cổ Diệp... ông ấy không bao giờ cho phép họ dùng kỹ nghệ cơ khí để làm việc tàn bạo này!”
“Ông nội cô đã bị họ bóc tách não bộ từ mười năm trước,” Nhạc Du bồi thêm một đòn quyết định vào tâm lý đối thủ. “Họ giam giữ bộ não của ông cô trong buồng kính nén khí heli lỏng đỉnh Tháp đồng hồ để làm bộ vi xử lý điều tiết năng lượng. Tiếng chuông chuẩn hoàng gia mà cô nghe thấy mỗi ngày... thực chất là tiếng khóc cầu cứu của ông cô!”
Sự bàng hoàng cực độ hiện rõ trên khuôn mặt Cổ Vô Song. Lưỡi dao găm đồng trong tay cô run rẩy dữ dội, suýt chút nữa tuột khỏi tay.
Đúng lúc đó, từ đầu nhánh cống ngầm, tiếng bước chân dồn dập của biệt đội đặc nhiệm bọc thép vang lên. Tiếng xì khí nén đặc trưng từ mũ giáp của lính tuần tra Nghiệp đoàn đang tiến sát. Tống Giai đã dẫn đội tuần tra quay trở lại Chợ đen Đồng Thau để kiểm tra lô hàng.
Từ trong bóng tối phía sau Cổ Vô Song, bóng dáng nhanh nhẹn của Cố Dạ Lan hiện lên. Cô rút cặp song đao hơi nước Dạ Vũ, luồng khí nén rít nhẹ chuẩn bị chém thẳng vào gáy Vô Song để giải cứu Nhạc Du.
Nhạc Du lập tức nhận biết được tình huống nguy hiểm. Anh không thể để Dạ Lan giết Vô Song—cô gái này là chìa khóa duy nhất giúp họ tiếp cận bộ não của Cổ Diệp sau này. Anh dùng đầu gậy cộng hưởng gạt nhẹ vào chuôi đao của Dạ Lan, ra hiệu bằng thủ ngữ dứt khoát: *“Giữ thế đàm phán hòa bình. Không được sát thương!”*
Đồng thời, Nhạc Du nâng chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng nứt nẻ sau lưng lên. Dù đàn bị đứt hai dây chính, anh vẫn dùng một ngón tay gẩy nhẹ vào sợi dây đồng thau mỏng còn sót lại, phát ra một dải tần số siêu thấp dưới mười hertz dội thẳng xuống nền đất rỉ sét.
Sóng âm tần số thấp lan tỏa trong làn sương mù dày đặc, triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân và tiếng kim loại va chạm của Cố Dạ Lan, giúp họ ẩn mình hoàn toàn trước cảm biến thính giác của đội tuần tra Tống Giai đang đi ngang qua vách tường sắt cách đó chỉ năm mét.
Cổ Vô Song kinh ngạc nhìn người mù trước mặt. Cô nhận ra anh vừa cứu mạng mình khỏi lưỡi đao của phiến quân, đồng thời sử dụng một kỹ thuật cộng hưởng âm tần dã chiến cực kỳ tinh vi để bảo vệ cả hai khỏi bị đặc nhiệm hoàng gia phát hiện.
Khi đội tuần tra của Tống Giai đã đi xa dần vào nhánh cống số ba, Nhạc Du khẽ thở hắt ra một hơi. Đầu ngón tay rỉ máu của anh khẽ miết nhẹ nốt khuyết cuối cùng trên khóa hòm chì.
*CẠCH.*
Nắp hòm chì từ từ hé mở. Bên trong, những khối Tinh thể thạch anh áp điện thô phát ra ánh sáng bạc rực rỡ, phản chiếu lên khuôn mặt đầy sẹo và đôi mắt mù quấn băng vải thấm dầu đen của Nhạc Du.
Nhạc Du nhanh chóng thu hồi lô thạch anh thô vào túi áo khoác da. Anh quay sang Cổ Vô Song, giọng nói thì thầm nhưng kiên định: “Tôi đã lấy được thạch anh để cứu dân nghèo. Giờ cô có thể báo động cho cảnh vệ hoàng gia để bắt tôi, hoặc cô tự mình đi tìm chân tướng về ông nội cô.”
Cổ Vô Song đứng im lìm trong bóng tối gầm cầu sắt. Lưỡi dao găm đồng trên tay cô từ từ hạ xuống. Cô nhìn chằm chằm vào người thợ sửa van mù nghèo khổ bám đầy muội than, lòng kiêu hãnh của một thiên tài hoàng gia hoàn toàn bị khuất phục trước chứng cứ đanh thép và lòng trắc ẩn của anh.
Cô hít một hơi thật sâu, định quay lưng bỏ đi trong im lặng. Thế nhưng, khi ánh sáng bạc từ những tinh thể thạch anh áp điện còn sót lại trong hòm chiếu rọi qua bàn tay phải đang băng bó của Nhạc Du, lớp vải thô thấm dầu đen khẽ tuột ra.
Trên cổ tay phải của Nhạc Du, lộ ra một vết sẹo bỏng rộp cũ kỹ, hằn sâu vào da thịt.
Vết sẹo bỏng ấy không phải là một vết thương vô tình, mà nó mang một hình dáng cơ học cực kỳ tinh xảo: hình dạng của một chiếc bánh răng hành tinh mười hai răng bọc quanh một lõi thần kinh.
Cổ Vô Song đứng chết lặng. Đôi mắt cô giãn to ra vì kinh hoàng tột độ. Cô run rẩy chỉ tay vào cổ tay anh, giọng nói lạc đi trong tiếng gió rít:
“Vết... vết bỏng bánh răng này... Làm sao ngươi lại có nó? Đây chính là ký hiệu bảo hộ tối mật của ông nội ta, Cổ Diệp! Nó là chìa khóa sinh học duy nhất để mở khóa lõi thần kinh Tháp đồng hồ hoàng gia!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!