Trận Chiến Cướp Than
Tiếng xích sắt khổng lồ nghiền nát đá dăm dội qua lòng đất Hẻm Than Đá, truyền thẳng vào lòng bàn chân trần đang run rẩy của Nhạc Du.
Dưới cái lạnh âm độ của đêm bão tuyết lưu huỳnh, lòng hẻm sâu đáng lẽ phải đóng băng thì giờ đây lại hầm hập như một lòng lò bánh mì khổng lồ. Không khí đặc quánh bụi than Anthracite nén li ti, loại bụi đen sộc thẳng vào phế quản, mỗi lần hít thở là một lần lồng ngực Nhạc Du bỏng rát như bị cào xé. Anh khẽ ho khan, bấu chặt mười đầu ngón tay rỉ máu dã chiến xuống thanh ray sắt lạnh ngắt để giữ thăng bằng. Sự mất thăng bằng vật lý do màng nhĩ tai trái bị điếc đặc vĩnh viễn khiến thế giới trong đầu anh luôn chao đảo nghiêng lệch mười lăm độ. Tai phải còn lại, vốn chỉ còn năm mươi phần trăm thính lực, đang bị hành hạ bởi tiếng ù cơ học liên tục ở dải tần mười hai kilohertz—tiếng rít buốt nhói như một mũi khoan đồng thau xoay tròn không ngừng nghỉ trong hộp sọ.
*“Du, chúng đến rồi. Ba trăm mét. Xe dẫn đầu là loại bọc thép kỵ sĩ hạng nặng,”* Mạnh Hùng gõ dồn dập vào cổ tay Nhạc Du. Lực gõ của gã khổng lồ phu than mạnh đến mức làm vết bỏng độ hai đang rỉ máu trên mu bàn tay phải của Nhạc Du nhói lên đau đớn.
Nhạc Du không rút tay lại. Anh áp trán sát vào cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng, dùng xương sọ để lọc bỏ tạp âm gầm rú của gió tuyết và tiếng rít của các lò sưởi dã chiến xung quanh. Trong bóng tối tuyệt đối của đôi mắt mù quấn băng vải thô bết dầu đen, một bản đồ không gian ba chiều dần hiện lên. Anh cảm nhận được nhịp thở nén khí của chiếc xe bọc thép: tiếng pít-tông thủy lực đập đều đặn, tiếng xì xì của van xả áp nấc ba, và đặc biệt là nhịp dao động siêu thấp dưới mười hertz phát ra từ giữa toa xe—tần số của hòm chì tối mật bọc hợp kim nén khí của Tể tướng Tư Không Chấn.
*“Dạ Lan, chuẩn bị kích hoạt bẫy áp sưởi,”* Nhạc Du dùng thủ ngữ cơ khí gõ nhanh vào lòng bàn tay Cố Dạ Lan đang quỳ bên cạnh.
Mái tóc đuôi ngựa cột bằng dây đồng của nữ thủ lĩnh khẽ lay động trong sương mù bụi than. Cô không đáp, nhưng tiếng song đao Dạ Vũ tra vào bao đồng phát ra tiếng *clack* dứt khoát là câu trả lời rõ ràng nhất.
Từ phía đầu hẻm, một quầng sáng phốt pho màu xanh lét xé toạc màn sương độc. Chiếc xe bọc thép hơi nước khổng lồ của Đại úy Lục lù lù xuất hiện như một con quái thú bọc đồng thau mạ niken sáng loáng. Trên lưng xe, bộ lò hơi tăng áp rít lên những tiếng gầm rú chói tai, xả ra những luồng hơi nước trắng xóa nóng rực làm đông cứng không khí xung quanh. Đại úy Lục đứng trên tháp pháo bọc thép, bộ giáp kỵ sĩ kềnh càng của gã phát ra tiếng rít cơ giới dồn dập khi gã nâng cây thương nén khí khổng lồ "Phá Trận" lên chỉ thẳng về phía rào chắn dã chiến của phiến quân.
"Lũ chuột cống ngầm! Nghĩ rằng cắt nguồn sưởi của các ngươi là chưa đủ sao? Hôm nay, ta sẽ dùng tro than của Hẻm Than Đá để chôn vùi toàn bộ Smog-Town!" Giọng nói của Lục bị khuếch đại qua bộ loa đồng trên mũ giáp, gầm rú vang dội vách đá.
"Kích hoạt béc đốt lửa! Thiêu rụi đống rác rưởi đó cho ta!" Lục ra lệnh.
Một tiếng rít cơ khí chói gắt vang lên. Phía trước đầu xe bọc thép, hai họng béc phun hơi nước bọc thép bắt đầu phun ra những luồng lửa phốt pho màu xanh lục rực cháy, liếm thẳng vào rào chắn dập bằng thép phế liệu của phiến quân. Sức nóng kinh hoàng lập tức làm biến dạng các dầm thép chịu lực, tuyết lưu huỳnh trên vách đá bốc hơi nghi ngút thành những làn khói độc màu vàng hăng hắc.
*“Tấn công!”* Cố Dạ Lan ra lệnh bằng thủ ngữ.
Hàng chục phu than của Hiệp hội Phu Than Hẻm Than Đá lập tức ném những quả bom lưu huỳnh tự chế vào thân xe bọc thép. Họ muốn tạo ra một màn khói độc để che mắt cảm biến hồng ngoại của xe bỵ kỵ sĩ. Thế nhưng, Đại úy Lục chỉ cười lạnh. Gã nhấn mạnh nút xả khí trên cây thương nén khí "Phá Trận". Một luồng gió nén áp lực cực đại phun ra từ mũi thương, tạo thành một cơn lốc hơi nước thổi bay toàn bộ luồng khói độc lưu huỳnh dội ngược lại trận địa của phiến quân. Hàng loạt công nhân nghèo ho sặc sụa, mắt bỏng rát gục xuống lòng hẻm.
"Lũ rác rưởi vô dụng!" Lục gầm lên, chiếc xe bọc thép tăng ga, bánh xích thép nghiền nát các dầm sắt, tiến sát đến vị trí của Nhạc Du.
Trong khoảnh khắc sinh tử, một bóng đen khổng lồ lao vút ra từ làn khói than đen kịt. Đó là Mạnh Hùng. Với cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng nung đỏ, gã phu than vác thanh đòn bẩy bằng thép carbon cường lực dài một mét tám, lao thẳng vào gầm xe bọc thép. Gã gầm lên một tiếng xé lòng, dồn toàn bộ nội lực cơ bắp quật mạnh thanh đòn bẩy thép vào khớp xích truyền động bên trái của chiếc xe.
*OÀNG!!!*
Tiếng kim loại va chạm rầm trời vang lên. Sức nặng của chiếc xe bọc thép nén khí ép cong thanh đòn bẩy thép carbon, nhưng lực đòn bẩy cực đại của Mạnh Hùng đã làm chệch hướng di chuyển của bánh xích. Chiếc xe bọc thép khổng lồ khựng lại, xích xe bên trái trượt khỏi đường ray sắt, nghiêng lệch sang một bên vách đá với tiếng rít mài mòn chói tai.
"Thằng ngu khổng lồ! Ngươi tìm cái chết!" Đại úy Lục tức giận xoay họng béc phun lửa bọc thép trực tiếp vào đầu Mạnh Hùng. Luồng lửa xanh lục chuẩn bị phụt ra từ béc đốt nóng rực.
Nhạc Du biết Mạnh Hùng không thể tránh kịp ở cự ly gần như vậy. Anh nhổm người dậy, gạt phắt chiếc tai nghe giảm âm bằng đồng thau bọc thép carbon xuống cổ. Anh cần thính giác nhạy cảm nhất của tai phải để bắt đúng dải tần số cộng hưởng của béc đốt.
Anh rút chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng đeo sau lưng. Hộp cộng hưởng bằng hợp kim bạc chịu lực của đàn vẫn còn vết nứt nhỏ chưa kịp phục chế, hai sợi dây đàn tơ đồng chính bị đứt từ trận trước vẫn lơ lửng, chỉ còn lại hai sợi dây phụ bằng đồng thau mỏng dính. Vết rách trên má trái của Nhạc Du co rút lại đau nhói, rỉ ra những giọt máu xám khô khi anh áp cằm vào thân đàn lạnh ngắt.
Bàn tay phải bỏng rộp của anh siết chặt cây vĩ kéo. Cơn đau từ các đầu ngón tay rách da rỉ máu truyền thẳng lên đại não, nhưng Nhạc Du nhắm chặt mắt, dồn toàn bộ ý chí vào một nốt nhạc duy nhất.
*KÉTTTTTTT!!!*
Nhạc Du kéo mạnh vĩ đàn. Một âm thanh chói tai, sắc bén như hàng vạn cây kim châm xé toạc màn sương khói bụi than của Hẻm Than Đá. Đó là "Khúc Rít Van Xả"—kỹ thuật tấn công âm tần cực hạn được khuếch đại qua hộp cộng hưởng hợp kim bạc. Sóng âm không truyền qua không khí thông thường, mà Nhạc Du chủ động hướng thẳng luồng sóng âm vào họng béc phun hơi nước bọc thép của chiếc xe bọc thép.
Âm tần nốt cao cực hạn của vĩ cầm tạo ra một vùng dao động áp suất ngược pha mạnh mẽ ngay tại cửa nạp khí của béc đốt. Sóng âm nén chặt luồng không khí xung quanh, triệt tiêu hoàn toàn dòng oxy cung cấp cho ngọn lửa phốt pho.
*BÙM! BÙM!*
Ngọn lửa xanh lục chuẩn bị phun ra lập tức bị bóp nghẹt ngay từ trong họng súng, dập tắt ngọn lửa khẩn cấp. Áp suất ngược từ vụ tắt lửa đột ngột dội thẳng vào buồng đốt của xe bọc thép, làm rạn nứt các đường ống dẫn heli làm mát bên trong. Chiếc xe bọc thép phun ra một luồng khói đen kịt, động cơ hơi nước nén khí tắt lịm.
"Cái gì? Một tiếng đàn có thể tắt được lửa béc phun của hoàng gia?" Đại úy Lục kinh ngạc hét lên. Gã cúi xuống, thấu kính hồng ngoại trên mũ giáp quét qua màn sương mù, lập tức khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của người mù đang cầm vĩ cầm.
"Nhạc Du! Hóa ra là nghiệt chủng của dòng họ Nhạc! Hôm nay ta sẽ dùng đầu của ngươi để dâng lên Tể tướng!"
Lục điên cuồng nhảy xuống khỏi tháp pháo. Bộ giáp kỵ sĩ hơi nước khổng lồ của gã phát ra tiếng rít gầm rú khi gã vung cây thương nén khí "Phá Trận" lao thẳng về phía Nhạc Du. Thương nén khí tích tụ áp suất cực đại, đầu thương xoay tròn tạo ra một luồng gió xoáy nén khí có thể đâm xuyên cả vách đá.
Nhạc Du áp gậy cộng hưởng xuống nền đất rỉ sét. Tai phải anh bắt được tiếng rít gió xé gió của mũi thương đang lao tới với tốc độ kinh hoàng. Anh mất thăng bằng, không thể né tránh nhanh sang hai bên vách đá hẹp.
*OÀNG!!!*
Mũi thương nén khí của Lục đâm sầm vào vách đá sát bên hông Nhạc Du, luồng gió nén áp lực cực đại xé toạc một mảng đá khổng lồ, dội thẳng một xung lực chấn động vào cơ thể anh. Nhạc Du bị hất văng vào vách đá, vĩ cầm Vọng Âm Đồng tuột khỏi tay. Anh quỵ xuống, tai phải rỉ ra một dòng máu tươi ấm nóng, thính lực tự nhiên vốn đã yếu ớt giờ đây chìm vào một màn sương ù tai điếc đặc tạm thời.
Cố Dạ Lan lao tới, song đao Dạ Vũ xả khí nén tạo lực chém cực mạnh, chém liên tiếp vào bộ giáp đồng của Lục để cản bước gã. Thế nhưng, lớp giáp kỵ sĩ hoàng gia quá dày, song đao chỉ để lại những vết chém xước rỉ lửa đồng thau. Lục vung thương nén khí gạt phắt Dạ Lan ra xa, dồn Nhạc Du vào chân tường đá sụp đổ.
"Chết đi, thằng mù!" Lục nâng thương định đâm xuyên ngực Nhạc Du.
Nhạc Du quỳ trong bóng tối, tai phải không nghe thấy gì ngoài tiếng ù điếc đặc, tay phải bị bỏng rát do sức nóng từ van hơi của chiếc xe bọc thép gần đó dội ra. Nhưng trong khoảnh khắc cận kề cái chết, xúc giác của bàn chân trần và phần màng nhĩ tai trái bị hỏng của anh bỗng cảm nhận được một nhịp rung động siêu thấp truyền qua lòng đất.
*Xì... xì... tích... tắc...*
Đó là tiếng xì khí định kỳ phát ra từ van xả áp phụ nằm ngay sau mũ giáp kỵ sĩ của Đại úy Lục. Bộ giáp kỵ sĩ hơi nước khổng lồ ấy muốn vận hành được sức mạnh áp đảo thì lò hơi tăng áp sau lưng phải liên tục xả áp khí nóng qua van sau gáy để tránh quá nhiệt.
Nhạc Du siết chặt cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng bằng bàn tay phải rỉ máu. Anh không dùng vĩ cầm nữa. Anh dồn toàn bộ sức lực còn lại, mượn nhịp rung động địa thính để phán đoán vị trí của Lục trong làn sương mù bụi than đen kịt.
Anh nhổm người dậy, gậy cộng hưởng trong tay vung lên một đường vòng cung chuẩn xác tuyệt đối trong bóng tối.
*COONG!!!*
Đầu mẻ của gậy cộng hưởng đập mạnh dứt khoát vào đúng nắp van xả áp sau mũ giáp của Đại úy Lục.
Nhát đập không đủ mạnh để phá vỡ lớp giáp thép, nhưng độ rung cộng hưởng từ cây gậy đồng thau rỗng dội thẳng vào lõi lò xo của van xả áp, làm lệch áp suất sưởi ấm bên trong bộ giáp.
*XÌIIIIIIII!!!*
Luồng hơi nước nóng hơn một trăm độ C tích tụ bên trong bộ giáp không thể xả ra ngoài, dội ngược vào bên trong hệ thống làm mát của mũ giáp. Đại úy Lục hét lên một tiếng thảm thiết qua bộ loa đồng. Sức nóng của hơi nước dội ngược làm bỏng rát khuôn mặt gã bên trong mặt nạ, hệ thống pít-tông thủy lực của chân chạy bộ giáp bị bó cứng do quá nhiệt đột ngột.
"Aaaa! Bộ giáp... bộ giáp của ta quá nhiệt rồi!" Lục loạng choạng lùi lại, cây thương Phá Trận rơi keng xuống đất. Gã không thể tiếp tục chiến đấu dưới sức nóng tự hủy của bộ giáp, buộc phải ôm lấy mũ giáp, gầm rú ra lệnh cho quân cảnh vệ rút lui khẩn cấp.
"Rút... rút lui! Mang xe bọc thép đi!"
Quân cảnh vệ bọc thép hốt hoảng kéo chiếc xe bọc thép bị hỏng bánh xích tháo chạy khỏi Hẻm Than Đá, bỏ lại toàn bộ đoàn xe chở than sưởi phía sau.
Tiếng xích xe bọc thép xa dần, trả lại sự im lặng ngột ngạt cho Hẻm Than Đá bám đầy muội than. Phiến quân Thanh Âm Lặng Lẽ reo hò không tiếng động bằng những cái ôm chặt và những nhịp thủ ngữ phấn khích. Đoàn xe than Anthracite tinh luyện đã bị cướp hoàn toàn, dân nghèo Smog-Town đã có nguồn sưởi ấm để vượt qua mùa đông băng giá.
Nhạc Du nằm gục bên vách đá rạn nứt, lồng ngực phập phồng thở dốc, bọt máu xám lẫn bụi than rỉ ra từ khóe miệng dưới lớp băng vải. Tai phải của anh ù đặc, hai bàn tay bỏng rát rách da thịt rỉ máu liên tục.
Cậu bé câm A Bảo chạy đến, khóc không thành tiếng, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy lau đi vết máu trên tai phải của Nhạc Du. Con mèo máy Tích Tắc nhảy lên vai anh, cọ cái đầu đồng rỉ sét vào má anh, phát ra tiếng kêu rít nhẹ ấm áp.
Nhạc Du gượng dậy. Anh biết mình chưa thể nghỉ ngơi. Mục tiêu thực sự của anh trong chiến dịch này không chỉ là than sưởi.
Anh dùng gậy cộng hưởng dò đường, lảo đảo bước đến bên toa xe dẫn đường bị lật nghiêng của đoàn xe than. Dưới gầm toa xe, chiếc hòm chì tối mật bọc hợp kim nén khí của Tư Không Chấn vẫn đang nằm im lìm trong đống đổ nát, tỏa ra dải tần số dao động siêu thấp dưới mười hertz đầy bí ẩn.
Nhạc Du quỳ xuống bên chiếc hòm chì khổng lồ. Anh tháo băng vải quấn quanh bàn tay phải rỉ máu, dùng các đầu ngón tay trần đã bị mài mỏng đến mức cực kỳ nhạy cảm để lướt qua bề mặt bọc hợp kim lạnh ngắt.
Anh cảm nhận được cơ cấu khóa bánh răng xoay bốn tầng bọc chì bên trong. Mỗi bánh răng có một nhịp gờ khuyết siêu nhỏ ở mức micro mét. Nhạc Du nhắm mắt, áp tai phải còn ù đặc sát vào thành hòm chì, lắng nghe tiếng tích tắc cơ học cực nhỏ của lõi khóa từ xa dội lại.
*Cạch... tạch... cạch... coong.*
Mười đầu ngón tay rỉ máu của anh xoay nhẹ các vòng bánh răng đồng thau theo đúng nhịp dao động địa thính của dòng họ Nhạc. Sau ba tiếng khớp nối cơ khí chuyển động giòn giã, chiếc hòm chì tối mật phát ra một tiếng *xì* nhẹ của khí nén thoát ra, nắp hòm từ từ mở hé.
Nhạc Du luồn bàn tay rỉ máu vào bên trong hòm chì lạnh buốt. Ngón tay anh chạm vào một tấm thẻ chì đục lỗ mỏng dính, bọc trong một lớp da gấu cách nhiệt.
Anh lướt nhẹ các đầu ngón tay qua các lỗ khuyết trên tấm thẻ chì để đọc ma sát thông tin. Đột ngột, cơ thể Nhạc Du run bắn lên.
Trên bề mặt thẻ chì đục lỗ, các gờ khuyết nhị phân tạo thành những ký tự ngôn ngữ cơ khí cổ đại, ghi chép lại toàn bộ danh sách các nạn nhân của dự án thử nghiệm sóng âm thôi miên tàn bạo của Nghiệp đoàn Âm thanh Hoàng gia.
Nằm ở dòng thứ mười bảy của tấm thẻ chì, có một cái tên được đục lỗ kèm theo vết sẹo hình bánh răng nhỏ bảo hộ:
*"Nhạc Linh — Ngưỡng chịu đựng sóng âm cấp độ ba. Hiện đang bị giam giữ tại: Phòng thử nghiệm âm thanh Nghiệp đoàn quận Tây."*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!