Lửa Đốt Hẻm Than
Cái lạnh của mùa đông Lâu Lan không giống bất kỳ nơi nào khác trên thế giới. Nó không mang cái buốt giá tinh khiết của tuyết trắng, mà là một sự kết hợp tàn nhẫn giữa sương giá buốt xương và những hạt lưu huỳnh công nghiệp xám xịt lơ lửng trong không khí. Khi Nghiệp đoàn Âm thanh Hoàng gia quận Tây ra lệnh cắt hoàn toàn nguồn hơi sưởi của Smog-Town, cả khu ổ chuột lập tức biến thành một nấm mồ đóng băng khổng lồ. Những đường ống dẫn nhiệt lộ thiên chạy dọc vách đá rỉ sét, vốn là huyết mạch sinh tồn của hàng vạn dân nghèo, giờ đây im lìm và lạnh ngắt như những khúc xương khô của một con quái vật cơ khí đã chết.
Trong căn hầm ngầm tạm bợ của phiến quân Thanh Âm Lặng Lẽ, Nhạc Du ngồi bệt trên một hòm sắt rỉ sét. Đôi bàn tay của anh quấn chặt những lớp vải thô thấm dầu Thanh Lương dã chiến, đau nhức nhối sau những vết bỏng rách da từ trận chiến dưới lòng đầm lầy dầu rỉ sét. Má trái của anh, nơi có vết sẹo khâu từ sợi dây đàn tơ đồng bị đứt, căng cứng và ngứa ngáy dưới làn hơi lạnh. Tai trái của anh hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn một khoảng im lặng vĩnh viễn và trống rỗng. Tai phải còn lại liên tục phát ra tiếng ù cơ học chói tai ở dải tần 12kHz, như tiếng một chiếc tua-bin mini đang quay điên cuồng trong não. Sự mất thăng bằng vật lý do điếc một bên tai khiến mỗi lần Nhạc Du đứng dậy đều là một thử thách với trọng lực.
Một bàn tay khổng lồ, thô ráp bám đầy muội than khẽ đặt lên vai anh. Qua nhịp gõ thô kệch nhưng đầy ấm áp truyền qua thớ vải áo khoác da, Nhạc Du nhận ra đó là Mạnh Hùng, thủ lĩnh của Hiệp hội Phu Than Hẻm Than Đá.
*“Du, dân nghèo ở Block 9 đang đóng băng. Lũ trẻ bắt đầu ho ra máu xám. Chúng ta không thể chờ đợi bộ lọc thạch anh hoàn thành nữa. Chúng ta cần lửa. Chúng ta cần than sưởi,”* Mạnh Hùng gõ nhịp xúc giác lên cổ tay Nhạc Du, lực gõ của gã khổng lồ mạnh mẽ đến mức làm bả vai anh hơi lệch đi.
Nhạc Du khẽ gật đầu. Anh biết rõ tình hình tàn khốc bên ngoài. Nghiệp đoàn cố tình dùng cái lạnh để ép dân nghèo phải giao nộp anh. Nếu không có nhiên liệu để duy trì lò sưởi dã chiến, Smog-Town sẽ bị xóa sổ trước khi họ kịp thâm nhập Tháp đồng hồ.
Cố Dạ Lan bước đến từ bóng tối của căn hầm. Mái tóc đuôi ngựa cột cao bằng dây đồng của cô khẽ đung đưa theo nhịp bước đi nhanh nhẹn. Cô mặc bộ giáp da bó sát bọc thép nhẹ bám đầy bụi than, hông đeo cặp song đao hơi nước Dạ Vũ. Cô không nói lời nào, chỉ dùng thủ ngữ cơ khí siêu tốc để phân chia đội hình tác chiến. Các ngón tay của cô di chuyển linh hoạt, mô phỏng chuyển động của các bánh răng hành tinh và pít-tông áp lực cao. Kế hoạch rất rõ ràng: phiến quân sẽ đột nhập vào Hẻm Than Đá—nơi tập trung các lò đốt than tạo áp suất hơi nước cho quận Tây giàu có—để cướp đoàn xe chở Than đá Anthracite tinh luyện của hoàng gia trước khi nó được vận chuyển lên các pháo đài bay.
Nhạc Du đứng dậy, dắt chiếc búa rèn Thiết Cốt của Lão Tạ vào hông, tay trái cầm cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng đã bị mẻ đầu đồng từ trận chiến trước. Anh khẽ gõ nhẹ đầu gậy xuống nền đá rỉ sét. Tiếng *clack* dội lại méo mó qua tai phải còn lại của anh, nhưng bằng Kỹ thuật Định vị sương mù, anh vẫn có thể vẽ nên sơ đồ không gian 3D của lối đi ngầm dẫn đến Hẻm Than Đá trong tâm trí.
Khi họ bước ra khỏi đường hầm ngầm và tiếp cận Hẻm Than Đá, sự tương phản nhiệt độ lập tức ập vào mặt Nhạc Du như một cái tát nóng bỏng. Từ cái lạnh đóng băng của khu ổ chuột, họ bước vào một lòng hẻm sâu ngập tràn khí nóng hừng hực và bụi than đen kịt. Không khí ở đây đặc quánh, bốc mùi hăng hắc của lưu huỳnh cháy và mỡ bôi trơn quá nhiệt. Tiếng gầm rú của các lò đốt than khổng lồ vang vọng từ vách đá, tạo nên những dải âm tần hỗn loạn đe dọa trực tiếp đến thính giác nhạy cảm của Nhạc Du.
Không có mặt nạ lọc khí chính quy của hoàng gia, hệ hô hấp của Nhạc Du lập tức bị kích ứng mạnh. Anh ho khan dữ dội, lồng ngực bỏng rát khi hít phải những hạt bụi than nén li ti lơ lửng trong không khí. A Bảo nhanh nhẹn tiến tới, dùng một băng vải sạch thấm dầu Thanh Lương quấn chặt quanh mũi và miệng anh để giảm bớt sự bỏng rát.
*“Bám sát tôi,”* Mạnh Hùng gõ nhẹ vào lòng bàn tay Nhạc Du, rồi dẫn anh luồn lách qua các ngách tối, hẹp của Hẻm Than Đá để tránh hệ thống camera nhiệt và cảm biến quang học của quân cảnh vệ.
Nhạc Du áp sát trán mình vào một đường ống dẫn nhiệt chạy dọc vách đá. Anh nhắm chặt đôi mắt mù quấn băng vải thô thấm dầu đen, tập trung toàn bộ thính giác còn lại của tai phải vào dao động kim loại. Qua tiếng rít khí xả định kỳ phát ra từ các khớp nối van phụ, anh bắt đầu tính toán nhịp tuần tra của quân kỵ sĩ hơi nước bọc thép do Đại úy Lục chỉ huy.
*“Xe bọc thép di chuyển theo chu kỳ mười lăm phút. Tiếng động cơ nén khí của chúng đang cách đây năm trăm mét về phía Bắc,”* Nhạc Du dùng thủ ngữ cơ khí báo lại cho Cố Dạ Lan. *“Chúng ta có đúng ba phút giao ca giữa hai đội tuần tra để thực hiện việc đấu nối van lậu.”*
Cố Dạ Lan ra hiệu cho đội thợ rèn câm điếc nhanh chóng di chuyển hành lý dã chiến. Họ lén lắp ráp một bình tích áp tự chế khổng lồ làm bằng hợp kim đồng thau chịu lực bọc da dày cách nhiệt, kết nối trực tiếp với đường ống dẫn hơi sưởi chính chạy qua hẻm. Đây là bẫy áp sưởi nén khí mà Nhạc Du đã thiết kế—một thiết bị có khả năng trích xuất khẩn cấp nhiệt lượng áp suất cao để tạo ra một vụ nổ hơi nước dập tắt lửa béc đốt của xe bọc thép nếu bị phát hiện.
Tuy nhiên, môi trường Hẻm Than Đá chứa đựng một hiểm họa chí mạng: bụi than nén ở đây cực kỳ đậm đặc. Nếu có bất kỳ tia lửa cơ khí nào phát ra từ búa rèn hoặc mối hàn, nó sẽ châm ngòi cho một vụ nổ bụi than vĩ mô, thiêu rụi toàn bộ hẻm núi cùng phiến quân.
*“Không được tạo ra tia lửa. Sử dụng van xả áp hơi nước phụ để phun sương ẩm liên tục, làm ẩm không khí xung quanh khu vực hàn,”* Nhạc Du gõ dồn dập vào tay Lục Thiết, người đang chuẩn bị mỏ hàn nhiệt dã chiến.
Lục Thiết gật đầu, mồ hôi nhễ nhại trên khuôn ngực trần bám đầy muội than. Ông cẩn thận vặn nhẹ van xả phụ, để một làn sương nước nóng mịn màng phun ra, làm ẩm toàn bộ không gian hẹp xung quanh mối hàn ống dẫn lậu.
Nhưng tai biến bất ngờ ập đến. Một thợ hàn hơi nước trẻ tuổi của phiến quân do quá căng thẳng đã vặn sai khớp nối của ống dẫn hơi phụ.
*XÌIIII!!!*
Một tiếng rít khí nén cực lớn và chói tai vang lên từ điểm nối bị hở. Luồng hơi nước áp lực cao phun ra xối xả, thổi bay lớp sương ẩm và tạo ra một tiếng động kim loại chói gắt dội thẳng vào vách đá hẻm núi.
Nhạc Du giật mình. Tai phải của anh rung lên dữ dội trước tần số rít chói tai này. Anh biết tiếng rít lớn này chắc chắn sẽ kích hoạt hệ thống cảm biến âm thanh của trạm gác cảnh vệ cách đó không xa.
Không một giây do dự, Nhạc Du nhoài người tới trong bóng tối. Sự mất thăng bằng khiến anh suýt ngã nhào, nhưng bằng xúc giác nhạy cảm của người mù, anh định vị chính xác khớp nối bị hở. Anh rút nhanh một chiếc chốt khóa bánh răng bằng đồng mỏng từ thắt lưng da, nhét mạnh vào khe hở hành trình của pít-tông van xả phụ.
*CẠCH!*
Chiếc chốt đồng dẻo bị áp lực khí nén ép chặt quánh lại, bịt kín lỗ rò rỉ và dập tắt tiếng rít khí nén ngay lập tức. Toàn bộ hành động diễn ra trong vòng chưa đầy hai giây, đưa không gian trở lại sự im lặng ngột ngạt trước khi hệ thống cảnh báo của trạm gác kịp phản ứng.
Từ phía trên cao của một dầm thép rỉ sét treo lơ lửng giữa lòng hẻm, cậu bé câm A Bảo khẽ lắc nhẹ chiếc chuông đồng thau nhỏ tự chế. Chiếc chuông phát ra một dải âm tần siêu cao, hoàn toàn vô hại và không thể bị nghe thấy bởi tai người thường hay cảm nhận của giáp bọc thép, nhưng nó dội thẳng vào tai phải hyper-sensitive của Nhạc Du một nhịp rung dứt khoát: *Trận địa đã hoàn thành. Đoàn xe than đang tiến vào.*
Nhạc Du thở hắt ra một hơi nóng rực qua lớp băng vải quấn mũi. Anh quỳ sụp xuống, áp sát tai phải còn lại sát vào thành ống dẫn nhiệt chính chạy ngầm dưới lòng đường đá để nghe ngóng nhịp rung động của đoàn xe bọc thép đang tiến gần từ phía đầu hẻm.
*Uỳnh... Uỳnh... Uỳnh...*
Nhịp xích xe bọc thép hơi nước khổng lồ nghiền nát mặt đường đá rỉ sét dội qua tầng địa chất, truyền vào xương sọ Nhạc Du. Nhưng khi anh tập trung phân tích dải tần số rung động của đoàn xe bọc thép nặng nề bọc đồng thau mạ niken, chân mày anh bỗng nhíu chặt lại dưới lớp băng quấn mắt thấm dầu đen.
Âm thanh dội lại từ chiếc xe đi đầu không chỉ có tiếng lộc cộc khô khốc của Than đá Anthracite tinh luyện chất chồng trong hòm chứa.
Nằm sâu dưới gầm của toa xe dẫn đường, có một tần số cộng hưởng kim loại cực kỳ nặng nề, đặc và lạnh lẽo. Đó là dải tần số đặc trưng của hợp kim chì chịu lực cao dùng để bọc kín các thiết bị phóng xạ hoặc tài liệu tối mật khỏi sự rò rỉ năng lượng.
Nhạc Du áp gậy cộng hưởng đồng thau rỗng sát vào đường ray sắt để khuếch đại tiếng vang. Anh nghe thấy tiếng nhịp đập của một cơ cấu khóa bánh răng xoay bốn tầng phức tạp đang hoạt động bên trong khối chì khổng lồ đó. Trên bề mặt của chiếc hòm chì, có những rãnh khắc đục lỗ tinh vi phát ra một dải âm tần siêu thấp dưới 10Hz—tần số mà chỉ có thính giác biến dị của dòng họ Nhạc mới có thể cảm nhận.
Đó là con dấu niêm phong mật mã đục lỗ tối mật của Tể tướng Tư Không Chấn.
Đoàn xe than sưởi này không chỉ chở than cứu ấm cho Smog-Town. Nó đang vận chuyển một chiếc hòm chì tối mật chứa đựng huyết mạch thông tin của dự án "Đồng Bộ Hóa Quốc Gia" tàn bạo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!