Đầm Lầy Rỉ Sét
Sự im lặng ập đến không một tiếng động báo trước. Nó không phải là sự yên bình của một đêm đông thanh tĩnh, mà là một khoảng chân không tuyệt đối, lạnh lẽo và tàn nhẫn xé toạc mọi liên kết giữa Nhạc Du và thế giới xung quanh. Sóng xung kích siêu tần từ khẩu súng "Phá Nhĩ" của Đội trưởng Độc Nhãn đã quét qua tai phải của anh, để lại một cảm giác nóng bỏng như có dòng chì lỏng đổ thẳng vào màng nhĩ. Tai trái vốn đã điếc đặc vĩnh viễn từ vụ nổ lò hơi số 4 giờ đây hoàn toàn bất động. Tai phải còn lại, vốn là sợi dây cứu sinh duy nhất của người mù, cũng đã tắt lịm. Chỉ còn tiếng mạch máu đập dồn dập ở hai bên thái dương, dội vào xương sọ những nhịp búa nặng nề, cơ học và đơn độc.
Nhạc Du quỳ sụp trên nền bùn nóng sát bờ Đầm lầy dầu rỉ sét. Dòng máu tươi nóng hổi rỉ ra từ tai phải, hòa cùng lớp dầu đen kịt bám đầy trên chiếc áo khoác da sờn rách, chảy dài xuống cổ. Anh không thể nghe thấy tiếng bão tuyết lưu huỳnh đang gào rú phía trên vòm cống, không thể nghe thấy tiếng gầm rít của dòng nước địa nhiệt nóng bỏng, và càng không thể nghe thấy tiếng thét câm lặng của Cố Dạ Lan bên cạnh.
Một bàn tay thô ráp nhưng nhanh nhẹn chộp lấy bả vai anh, giật mạnh. Qua lực nén cơ khí dứt khoát và nhịp rung lắc truyền qua thớ vải, Nhạc Du nhận ra đó là Cố Dạ Lan. Cô đang cố kéo anh nằm rạp xuống lớp bùn nóng để tránh loạt đạn siêu tần tiếp theo. Cậu bé câm A Bảo bám chặt lấy vạt áo khoác sau lưng anh, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy liên tục gõ vào da thịt anh những nhịp xúc giác hỗn loạn, đứt quãng: *Nguy hiểm! Nguy hiểm cực hạn! Con quái vật đang lao tới!*
Nhạc Du không hoảng loạn. Bóng tối bao trùm đôi mắt quấn băng vải thô thấm dầu đen, và giờ đây là sự im lặng tuyệt đối bao vây hai bên tai. Nhưng trong chính khoảng chân không ấy, một loại bản năng sinh tồn cổ xưa của dòng họ Nhạc—những thợ đúc chuông cổ xưa có thính giác biến dị—bắt đầu thức tỉnh. Anh không thể nghe bằng không khí, nhưng anh có thể cảm nhận bằng xương cốt.
Nhạc Du áp sát trán mình xuống nền bùn nóng địa nhiệt dã chiến. Anh thả lỏng toàn bộ cơ thể, để cho xương sọ, xương gò má và đôi bàn chân trần đang ngập trong bùn nóng trở thành những bộ thu nhận rung động địa thính cực nhạy. Kỹ thuật Cảm nhận địa chấn hơi nước, thứ mà lão phu mỏ địa nhiệt Lão Đăng từng truyền dạy bằng những nhịp gõ búa lên mạch đá ngầm, giờ đây hiển thị một cách sống động trong tâm trí anh.
*Uỳnh... Uỳnh... Uỳnh...*
Những nhịp rung động nặng nề, sắc bén truyền qua tầng địa chất rỉ sét, dội thẳng vào xương trán Nhạc Du. Đó không phải là bước chân của con người. Nhịp độ di chuyển của nó quá nhanh, lực nện xuống đất quá mạnh và có tần số dao động kim loại đặc trưng của bốn chân chạy bằng pít-tông thủy lực.
*Kẻ Thu Hoạch.*
Con dã thú cơ khí khổng lồ của Biệt đội Automaton Hoàng gia đang lao tới. Nó bọc trong lớp giáp thép đen rỉ sét, đầu gắn bộ cảm biến khứu giác siêu nhạy bằng đồng thau, được thiết kế riêng để truy quét mùi hương. Và thứ mùi hương đang dẫn dắt nó chính là vài giọt dầu bôi trơn tinh luyện Hoàng gia bám trên các bánh răng mini của chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng đeo sau lưng Nhạc Du.
Nhạc Du cảm nhận được hướng di chuyển của con thú qua độ nghiêng của nhịp rung dưới lòng đất. Nó đang lao thẳng về phía ngách cống nơi phiến quân Thanh Âm Lặng Lẽ đang ẩn nấp. Với tốc độ và sức càn quét vật lý của một cỗ máy nặng nửa tấn, nó sẽ nghiền nát tất cả những người tị nạn câm điếc trước khi họ kịp lội qua đầm lầy dầu trơn trượt.
*“Tôi sẽ làm mồi nhử. Đưa mọi người rút lui qua dòng cống ngầm cổ đại ngay,”* Nhạc Du gõ nhanh vào lòng bàn tay Cố Dạ Lan, lực gõ của anh dứt khoát như một nhát búa nện xuống đe.
Dạ Lan giật mạnh tay anh, cố gắng phản đối. Qua xúc giác, anh cảm nhận được sự kiên quyết và cả nỗi sợ hãi tột cùng của cô. Nhưng Nhạc Du không cho cô cơ hội tranh luận. Anh dùng bàn tay trái gạt mạnh cô ra, tay phải siết chặt chiếc búa rèn Thiết Cốt của Lão Tạ găm bên hông, rồi nhoài người đứng dậy, bước thẳng về phía lòng Đầm lầy dầu rỉ sét.
Lớp dầu bôi trơn thải đen kịt, nhớp nháp ngập đến đầu gối Nhạc Du. Mùi hóa chất nồng nặc và khí lưu huỳnh bốc lên khiến da thịt anh bỏng rát, đầu óc quay cuồng. Địa hình trơn trượt cực kỳ khó di chuyển, nhất là đối với một người mù đang bị mất thăng bằng nghiêm trọng do điếc cả hai tai. Mỗi bước đi của anh là một sự đánh cược với trọng lực.
Nhạc Du thò tay vào túi áo khoác da, rút ra một lọ mỡ động vật tự chế—thứ dầu bôi trơn dã chiến rẻ tiền bốc mùi khét nồng mà anh vẫn dùng để sửa van. Anh đập vỡ lọ mỡ, bôi vội lên bả vai và tạt mạnh ra hướng ngược lại với lối rút lui của phiến quân. Đồng thời, anh ném một lọ dầu bôi trơn thải Hoàng gia còn sót lại về phía vách đá bên phải.
Sự thay đổi mùi hương đột ngột trong không gian đã kích hoạt bộ cảm biến khứu giác siêu nhạy của Kẻ Thu Hoạch. Con thú cơ khí đang lao nhanh bỗng khựng lại một nhịp. Đầu đồng thau của nó xoay chuyển, phát ra những tiếng rít khí nén nhỏ xé toạc làn sương mù. Nó đã ngửi thấy mùi dầu Hoàng gia ở vách đá, nhưng đồng thời, xung lực bước chân trần của Nhạc Du trên nền bùn nóng cũng dội vào bộ ống nghe định vị của nó.
Nhạc Du lách mình nấp sau một dầm thép rỉ sét khổng lồ—một dầm nâng chịu lực của trần cống đã bị ăn mòn bởi axit lưu huỳnh qua hàng chục năm, chỉ còn liên kết với vòm đá bằng những chiếc đinh tán đồng rỉ xanh.
Con dã thú cơ khí phát hiện ra mục tiêu thực sự. Nó gầm rú—một tiếng rít hơi nước áp lực cực cao dội qua thành cống mà Nhạc Du chỉ có thể cảm nhận bằng sự rung lắc dữ dội của dầm thép sau lưng. Nó lao tới với tốc độ kinh hoàng, móng thép sắc bén cào rách vách đá, bắn ra những tia lửa cơ khí sáng lòa trong bóng tối cống ngầm.
Nhạc Du đứng im, áp sát trán vào dầm thép rỉ sét. Anh đếm nhịp rung động xương sọ: *Ba mét... hai mét... một mét...*
Anh vung chiếc búa rèn Thiết Cốt bằng thép carbon tôi luyện, dùng hết sức bình sinh quai mạnh vào khớp dầm nâng chịu lực ngay phía trên đầu mình.
*BOONG!!!*
Cú va chạm cực mạnh truyền dẫn một luồng xung lực khổng lồ ngược trở lại cánh tay phải đang bị bỏng rách da của anh, khiến vết thương rách miệng, máu tươi thấm đỏ lớp băng vải thô. Đầu gậy cộng hưởng bằng đồng thau dắt sau lưng bị mẻ một miếng lớn do va đập vào thành thép chịu lực, nhưng nhát búa đã đạt được mục đích.
Cấu trúc dầm thép rỉ sét rạn nứt dữ dội. Đúng lúc đó, nhịp đập địa nhiệt dâng trào từ lòng đất sâu—cơn địa chấn hơi nước mà Nhạc Du đã cảm nhận được từ trước—ập đến, cộng hưởng hoàn hảo với nhát búa của anh.
*OÀNH!!!*
Toàn bộ hệ thống dầm nâng trần cống sụp đổ đổ ập xuống. Hàng tấn gạch đá rỉ sét và các thanh thép carbon khổng lồ rơi xuống như mưa vịn.
Nhưng Kẻ Thu Hoạch không phải là một automaton thông thường. Bộ não lập trình săn mồi đặc biệt của hoàng gia giúp nó phản ứng cực nhanh. Nhận thấy nguy hiểm từ phía trên, nó bất ngờ kích hoạt béc phun hơi nước sau lưng, phun ra một luồng khói độc lưu huỳnh nén áp suất cao để đẩy lùi đất đá, đồng thời dùng hai chân trước bám chặt lấy dầm thép chịu lực để tránh bị đè bẹp.
Nhạc Du cảm nhận được luồng khí nóng bỏng rát của khói độc đang ập đến sau gáy. Nếu để con thú phun khói độc bao vây, anh sẽ bị bỏng phổi chết ngạt trước khi kịp bẫy nó.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Nhạc Du lộn người dưới gầm bụng con dã thú. Xúc giác cực hạn của Thợ Chỉnh Âm Bậc Thầy giúp anh sờ thấy pít-tông xả khí nén đang rung bần bật sát bên hông con thú. Anh rút nhanh hai chiếc Chốt khóa bánh răng bằng đồng mỏng từ thắt lưng da.
Lợi dụng đúng nhịp xả khí "xì... xì..." kéo dài nửa giây của động cơ hơi nước, Nhạc Du dùng bàn tay trái không bị thương nhét mạnh chốt đồng dẻo vào khe hở hành trình của pít-tông xả khí.
*CẠCH! KÉT!*
Lực nén cực đại của pít-tông ép chặt chiếc chốt đồng thau dẻo quánh lại, biến nó thành một khối nêm khóa cứng chuyển động của trục bánh răng hành tinh. Béc phun khói độc của Kẻ Thu Hoạch bị nghẹt áp suất ngược, phát ra một tiếng nổ phụ trầm đục bên trong thân máy rồi tắt lịm hoàn toàn.
Nhưng con dã thú vẫn còn hai chân trước bọc thép khổng lồ. Nó quật mạnh chân xuống đất, móng thép sượt qua bả vai Nhạc Du, xé rách lớp áo khoác da và để lại một vết cào bỏng rát rỉ máu trên vai anh.
Nhạc Du cố gắng chọc gậy cộng hưởng đồng thau vào lõi năng lượng của nó dưới bụng, nhưng lớp giáp thép đen quá dày đã làm cong vẹo hoàn toàn đầu gậy đồng thau chịu lực. Lực phản chấn hất văng anh ra xa, ngã nhào vào lòng đầm lầy dầu trơn trượt.
Con thú cơ khí gầm rít, lấy đà lao thẳng vào Nhạc Du để nghiền nát anh dưới móng thép.
Nhạc Du áp lòng bàn tay trái rỉ máu xuống đất, đếm nhịp rung động cuối cùng của mạch địa nhiệt ngầm: *Bây giờ!*
Anh vung búa rèn Thiết Cốt đập mạnh nhát búa cuối cùng vào chiếc đinh tán liên kết dầm nâng phụ ngay sát mép đầm lầy dầu.
*RẦM!!!*
Khối dầm thép khổng lồ nặng hai tấn mất đi điểm tựa cuối cùng, sụp đổ hoàn toàn. Nó đè nặng xuống thân sau của Kẻ Thu Hoạch, tạo ra một lực đẩy quán tính khổng lồ, dồn toàn bộ nửa thân dưới bọc thép của con dã thú cơ khí xuống vùng sụt lún sâu nhất của Đầm lầy dầu rỉ sét.
Lớp dầu đen kịt, nhớp nháp và nặng nề lập tức nuốt chửng lấy hai chân sau và động cơ hơi nước của con thú. Chất lỏng hóa chất bốc mùi nồng nặc tràn vào các khe khớp bánh răng, làm đông đặc lớp mỡ bôi trơn và khóa chặt hoàn toàn hệ thống truyền động pít-tông. Kẻ Thu Hoạch vùng vẫy một cách vô vọng dưới lòng đầm lầy dầu, tiếng động cơ rít lên những nhịp nghẹn ngào rồi lịm dần vào sự im lặng tuyệt đối của bóng tối.
Nhạc Du nằm thở dốc bên bờ đầm lầy, cơ thể loang lổ dầu đen bốc mùi hóa chất hăng hắc. Cánh tay phải của anh run rẩy không còn chút lực, gậy cộng hưởng bọc đồng thau đã bị mẻ đầu và cong vẹo hoàn toàn, bộ giáp da bảo hộ rách bươm.
Nhưng anh đã thắng.
Nhạc Du gượng dậy, bò bằng hai đầu gối qua nền bùn trơn trượt, tiến về phía con dã thú cơ khí đang bị chôn vùi nửa thân dưới lớp dầu đen. Anh dùng bàn tay trái nhạy cảm lướt qua phần đầu bọc giáp thép của nó, cảm nhận các rung động cơ học cuối cùng đang tắt dần.
Ngón tay anh chạm vào bộ cảm biến khứu giác siêu nhạy bằng đồng thau đặt ngay trước mũi con thú. Bằng xúc giác vi mô, anh cảm nhận được bên trong bộ cảm biến ấy có chứa một khối tinh thể thạch anh áp điện nguyên bản mạ bạc cực kỳ tinh khiết—thứ linh kiện kỹ thuật cao cấp chỉ có ở các automaton săn mồi hoàng gia.
Nhạc Du siết chặt búa rèn Thiết Cốt, cạy mạnh lớp vỏ đồng bảo vệ đầu con thú. Anh thọc bàn tay trái vào bên trong, dùng các đầu ngón tay rỉ máu dò tìm và giật đứt các sợi dây tơ đồng liên kết, thu hồi thành công khối tinh thể thạch anh áp điện nguyên bản ra ngoài.
Khối thạch anh mạ bạc lấp lánh nhẹ trong lòng bàn tay anh, phát ra một dải tần số dao động tự nhiên cực kỳ ổn định và mạnh mẽ khi tiếp xúc với nhiệt độ từ dòng máu nóng của anh. Đây chính là tài nguyên vô giá, chiếc chìa khóa cốt lõi mà anh và Cổ Vô Song cần để chế tạo bộ lọc âm Thạch Anh Vĩnh Cửu bảo vệ toàn bộ Smog-Town khỏi sóng thôi miên của Nghiệp đoàn.
Nhạc Du khẽ mỉm cười trong sự im lặng tuyệt đối của tâm hồn. Cố Dạ Lan và cậu bé A Bảo từ trong bóng tối ngách cống lao ra, ôm chặt lấy anh. Qua nhịp đập tim dồn dập và những giọt nước mắt nóng hổi của A Bảo rơi trên vai mình, anh biết họ đã an toàn.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Một nhịp rung động địa chấn cực mạnh đột ngột truyền qua nền đá rỉ sét dưới chân Nhạc Du, dội thẳng vào xương sọ của anh với một tần số dồn dập, sắc lạnh và tàn bạo hơn gấp nhiều lần bước chân của Kẻ Thu Hoạch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!