Bản Vẽ Trong Bóng Tối
Tiếng gõ dồn dập của Tiêu Phàm trên cánh tay Cố Dạ Lan vang lên như những nhát búa rách rưới nện thẳng vào bầu không khí ẩm ướt của Trạm bơm nước ngầm bỏ hoang. Nhạc Du không cần nhìn thấy gương mặt thư sinh bám đầy bụi than của cựu lính truyền tin hoàng gia ấy, cũng có thể cảm nhận được luồng khí lạnh buốt từ cơ thể anh ta đang run lên vì hoảng sợ. Qua thính giác tai phải chỉ còn một nửa và tiếng ù cơ học liên tục ở tần số 12kHz, anh nghe thấy tiếng xì xì dồn dập từ bình nén khí đeo sau lưng Tiêu Phàm—thiết bị thu phát tín hiệu đang hoạt động quá tải để cố gắng duy trì màng lọc âm.
Dạ Lan lập tức siết chặt chuôi song đao hơi nước Dạ Vũ bên hông, những phiến đồng bọc trên giáp da của cô va vào nhau phát ra tiếng kêu két két lạnh lùng. Cô gõ nhanh lên lòng bàn tay Nhạc Du: *“Kẻ Thu Hoạch đã vượt qua nhánh cống số 3. Đội đặc nhiệm Âm Thanh Chết đang bám theo mùi dầu vĩ cầm của anh. Chúng ta phải rút lui ngay lập tức.”*
Nhạc Du mím chặt môi, vết khâu trên má trái co rút lại đau nhói dưới lớp băng vải thấm đẫm dầu Thanh Lương. Anh không muốn di tản. Dòng nước nóng địa nhiệt thô dưới lòng trạm bơm vừa mới được khôi phục, hơi ấm đang lan tỏa sấy khô những mảng sương giá lưu huỳnh trên vách đá rỉ sét. Nếu họ bỏ chạy bây giờ, toàn bộ nỗ lực sửa van của Lục Thiết sẽ đổ sông đổ biển, và trạm bơm này sẽ bị quân cảnh vệ của Lôi Kính niêm phong vĩnh viễn.
Nhưng quan trọng hơn, nhịp đập địa thính thứ ba mà anh vừa cảm nhận được qua thành ống đồng nóng rực vẫn đang vang lên đều đặn trong xương sọ tai trái đã điếc hoàn toàn của anh. Nhịp đập ấy—ba nhịp dài, một nhịp ngắn—không phải là tiếng động vô tri của máy móc. Đó là một mật mã cơ học sống động, một lời kêu cứu trùng khớp hoàn hảo với giai điệu ru con cổ xưa của dòng họ Nhạc ẩn giấu trong chiếc Hộp nhạc cơ khí của Nhạc Sơn.
"Cha tôi đã ở đây," Nhạc Du khàn giọng thì thầm, giọng nói của anh bị bóp nghẹt sau chiếc mặt nạ phòng độc bằng da thuộc bọc đồng. "Ông ấy không chỉ thiết lập hệ thống tuần hoàn hơi nước cho thành phố này... ông ấy còn để lại một thứ khác dưới nền trạm bơm này. Một mật thất."
Dạ Lan khựng lại. Cô dùng thủ ngữ cơ khí gõ lên vai anh, nhịp gõ mang đầy vẻ nghi hoặc nhưng cũng ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối: *“Mật thất? Cảnh vệ đang ở rất gần, anh chắc chắn chứ?”*
Nhạc Du không trả lời bằng lời nói. Anh gượng đứng dậy, sự mất thăng bằng cơ thể do điếc một bên tai khiến anh hơi lảo đảo, suýt ngã về phía hố nước nóng địa nhiệt cuồn cuộn. Cậu bé câm A Bảo nhanh như một con sóc lao đến đỡ lấy khuỷu tay anh, dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng rắn rỏi để làm điểm tựa cho anh. Nhạc Du siết chặt cây Gậy cộng hưởng đồng thau rỗng trong bàn tay phải đang băng bó chặt cứng, khẽ gõ đầu gậy xuống nền đá rỉ sét.
*Clack. Clack.*
Sóng âm phản hồi vẽ nên sơ đồ không gian 3D trong đầu người mù. Anh lần theo nhịp đập địa thính lạ đang truyền qua lòng đất, bước từng bước cẩn trọng về phía bức tường gạch đỏ cũ nát nằm khuất sau hệ thống tua-bin phụ của trạm bơm. Bức tường này bám đầy rêu lưu huỳnh màu vàng xám, ẩm ướt và nóng rực do nhiệt lượng tỏa ra từ các đường ống ngầm.
Nhạc Du áp sát trán vào bề mặt gạch thô ráp. Sự rung động xương sọ lập tức kích hoạt, truyền dẫn dải tần số siêu thấp từ sâu trong lòng đất thẳng vào thần kinh thính giác tai trái của anh. Nhịp đập ba dài một ngắn dội lên mạnh mẽ nhất tại một viên gạch nhô ra ở góc dưới bên trái.
"Chính là chỗ này," Nhạc Du thì thầm. Anh dùng các đầu ngón tay trần của bàn tay trái lướt qua các kẽ gạch, cảm nhận lực ma sát vi mô. Có một khe hở siêu nhỏ, rộng chưa đầy một milimet, ẩn sau lớp vữa rỉ sét. Đây không phải là một bức tường gạch thông thường, mà là một cơ cấu khóa bánh răng xoay 4 tầng được thiết kế tinh vi bọc ngoài bằng gạch giả.
Để mở được cơ cấu cổ đại này, anh cần một chiếc chìa khóa tương thích tần số. Nhạc Du run rẩy thò tay vào túi áo khoác da sờn rách, lôi chiếc Hộp nhạc cơ khí của Nhạc Sơn ra. Trục đồng của hộp nhạc hơi rỉ sét, nhưng cánh chim vặn cót bằng đồng thau vẫn sáng bóng dưới ánh sáng mờ nhạt của những cây nấm phốt pho phát sáng dưới cống.
Nhạc Du bắt đầu vặn cót chiếc hộp nhạc. Tiếng cơ cấu lò xo nén khí bên trong hộp nhạc rít lên những tiếng tạch tạch nhỏ xíu, sắc bén. Anh áp sát phần hộp cộng hưởng bằng đồng của hộp nhạc vào khe hở của bức tường gạch, rồi buông tay để giai điệu Khúc Ca Sương Mù vang lên.
*Ting... Tăng... Tùng...*
Giai điệu ru con cổ xưa, thanh mảnh nhưng mang một dải tần số đối kháng đặc biệt, bắt đầu lan tỏa trong mật thất tối tăm.
Ngay lập tức, cơ cấu khóa bánh răng xoay tầng thứ nhất bên trong bức tường nhích chuyển. Tiếng rít kim loại rỉ sét khô khốc vang lên từ sâu trong vách đá, nghe như tiếng xương cốt của một gã khổng lồ đang chuyển động.
*Cạch!*
Tầng thứ nhất đã mở. Nhưng niềm phấn khích chưa kịp dâng lên thì một luồng sát khí nóng rực đã ập đến. Nhạc Du nghe thấy tiếng rít gió cực nhanh của một béc phun hơi nóng rò rỉ vừa được kích hoạt tự động bởi bẫy lò xo nén khí tự hủy của mật thất.
"Né ra!" Nhạc Du hét lớn, dùng lực cánh tay trái đẩy mạnh A Bảo và Dạ Lan lùi lại.
*XÌIIII!!!*
Một luồng hơi nước nén nhiệt độ lên tới 100 độ C phun xối xả ra từ kẽ gạch, chỉ cách bàn tay phải đang băng bó của Nhạc Du chưa đầy hai inch. Sức nóng kinh hoàng làm chảy mềm lớp mỡ động vật dã chiến bôi trơn trên các khớp gậy cộng hưởng của anh, tỏa ra mùi khét nồng nặc. Nếu anh phản xạ chậm một phần mười giây, bàn tay phải của anh đã bị luộc chín.
*“Bẫy tự hủy nén khí đã kích hoạt,”* Dạ Lan gõ dồn dập lên vai anh, song đao Dạ Vũ của cô đã tuột khỏi bao, sẵn sàng chém đứt bất kỳ khớp nối cơ khí nào lộ ra. *“Chúng ta phải rút lui! Cơ cấu này quá nguy hiểm!”*
"Không! Tôi có thể làm được!" Nhạc Du nghiến răng, mồ hôi hòa cùng dầu đen bôi trơn chảy ròng ròng dưới lớp băng quấn mắt mù. "Cha tôi đã lập trình khóa này theo thang âm ngũ cung cổ điển của dòng họ Nhạc. Nếu bẻ khóa sai nhịp nhạc, bẫy lò xo sẽ nghiền nát toàn bộ tài liệu bên trong thành tro bụi. Tôi phải giữ đúng nhịp."
Nhạc Du bắt đầu xoay bánh răng tầng thứ hai của bức tường gạch. Nhưng khớp bánh răng này đã bị kẹt cứng hoàn toàn do bụi than từ các lò đốt của trạm bơm tích tụ suốt mười năm qua. Trục xoay không hề nhúc nhích, trong khi chiếc Hộp nhạc cơ khí cổ đang mài mòn trục quay nghiêm trọng, phát ra những tiếng kêu rít chói tai như thể dây cót bên trong sắp bị gãy vụn.
Nếu dây cót đứt, giai điệu Khúc Ca Sương Mù sẽ dừng lại, và toàn bộ hệ thống bẫy hơi nước nóng sẽ nổ tung.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Nhạc Du vẫn giữ được sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc của một thợ chỉnh âm bậc thầy. Anh dùng tay trái rút một sợi tơ đồng thau mảnh từ túi công cụ ra, luồn nhẹ nhàng qua khe hở của viên gạch, luồn sâu vào bên trong khớp bánh răng tầng thứ hai. Bằng xúc giác nhạy cảm ở đầu ngón tay trần, anh cảm nhận được vị trí bám của lớp bụi than đen kịt. Anh khẽ khều nhẹ, gạt bỏ lớp bụi bám ra ngoài.
Nhạc Du thử xoay bánh răng tầng hai theo chiều kim đồng hồ.
*Tách...*
Một tiếng kêu nứt vi mô cực nhỏ vang lên từ sâu trong kẽ đá. Nhạc Du giật mình, màng nhĩ tai phải giật mạnh. Anh nhận ra đây là tiếng chốt an toàn của bẫy tự hủy đang chuẩn bị gãy. Nếu anh tiếp tục xoay theo chiều này, áp suất ngược sẽ kích nổ lò hơi phụ bên trong vách đá.
Không hề do dự, Nhạc Du lập tức đảo ngược chiều xoay, vặn bánh răng ngược chiều kim đồng hồ một cách dứt khoát.
*Cạch... Rắc...*
Bánh răng tầng thứ hai xoay chuyển trơn tru. Tiếng rít của bẫy hơi nước nóng dịu đi một nhịp.
Nhưng thử thách lớn nhất nằm ở tầng thứ ba. Nhạc Du dùng gậy cộng hưởng áp vào vách đá, thính giác xương sọ của anh bắt được một vết rạn nứt siêu nhỏ trên bề mặt của bánh răng tầng thứ ba. Bánh răng này được làm bằng hợp kim đồng thau chịu lực kém hơn, đã bị mài mòn nghiêm trọng theo thời gian thực. Nếu anh dùng lực quá mạnh, bánh răng sẽ vỡ vụn; nếu dùng lực quá nhẹ, nó sẽ không đủ đà để kích hoạt khớp nối tiếp theo.
Nhạc Du nín thở. Anh dùng chính nhịp đập tim của mình để giữ nhịp xoay bánh răng không bị lệch tông với giai điệu của hộp nhạc. Anh điều hòa nhịp thở, phối hợp nhịp nhàng giữa lực miết của các đầu ngón tay trái và tiếng tích tắc cơ học của con mèo máy Tích Tắc đang đứng gõ đuôi đồng bộ dưới chân.
Anh xoay bánh răng tầng ba một cách cực kỳ chậm rãi, cảm nhận từng micromet chuyển động của các răng thép rỉ sét.
*Cạch...*
Tầng thứ ba đã mở thành công mà không gây ra bất kỳ vết nứt vỡ nào.
Bây giờ là tầng thứ tư—nấc khóa cuối cùng. Giai điệu của chiếc hộp nhạc cơ khí đã đi đến những nốt nhạc trầm cuối cùng của Khúc Ca Sương Mù. Trục đồng của hộp nhạc đã nhô ra hết cỡ, cót đàn yếu dần, tiếng nhạc bắt đầu rè rè và chậm lại.
*Tùng... Tùng...*
Nhạc Du biết mình chỉ còn một cơ hội duy nhất. Anh phải xoay nấc khóa cuối cùng trùng khớp hoàn hảo với nốt nhạc trầm nhất, nốt kết thúc của bài hát ru.
Anh áp sát tai phải vào thành đá, lắng nghe tiếng gõ tạch tạch của trục đồng hộp nhạc. Nhịp tim của anh đập thình thịch trong lồng ngực, rung động cộng hưởng cùng nhịp địa nhiệt dưới lòng đất.
*Ba nhịp dài... một nhịp ngắn...*
Nốt nhạc trầm cuối cùng ngân vang.
Nhạc Du dứt khoát dùng búa rèn Thiết Cốt gõ nhẹ một nhịp vào tâm viên gạch xoay tầng thứ tư, đồng thời dùng ngón tay trái miết mạnh nấc khóa cuối cùng.
*UỲNH... RẮC...*
Một tiếng động trầm đục vang lên. Toàn bộ cơ cấu khóa bánh răng 4 tầng sụp đổ hoàn toàn vào bên trong. Bức tường gạch đỏ nặng nề từ từ dịch chuyển sang một bên, để lộ ra một lối đi hẹp dẫn sâu vào lòng vách đá tối tăm. Một luồng khí ấm áp, mang theo mùi dầu bôi trơn tinh luyện Hoàng gia và mùi giấy da cũ kỹ phả vào mặt Nhạc Du.
Mật thất của Nhạc Sơn đã được mở ra an toàn.
Nhạc Du thở hắt ra một hơi dài, lảo đảo khuỵu gối xuống đất. Chiếc hộp nhạc cơ khí cổ trên tay anh phát ra một tiếng *rắc* khô khốc rồi im lặng hoàn toàn—trục quay của nó đã bị mài mòn nghiêm trọng, dây cót đã bị giãn ra đến giới hạn và suýt nữa thì đứt gãy vĩnh viễn. Cái giá phải trả cho cuộc bẻ khóa sinh tử này là sự hư hại nặng nề của kỷ vật gia đình duy nhất mà anh có.
Dạ Lan nhanh chóng đỡ anh dậy, dùng thủ ngữ gõ nhanh: *“Anh làm được rồi, Nhạc Du! Mau vào trong trước khi cảnh vệ phát hiện ra luồng khí nóng!”*
Nhạc Du gật đầu, bám lấy vai Dạ Lan bước vào trong mật thất. A Bảo và Tích Tắc nhanh chóng đi sau, kéo bức tường gạch giả đóng lại để che mắt kẻ thù.
Không gian bên trong mật thất rộng chưa đầy mười mét vuông, được xây dựng kiên cố bằng những dầm thép carbon tôi luyện chịu lực cực tốt. Trên chiếc bàn gỗ thông cũ nát ở trung tâm mật thất là một chồng tài liệu bám đầy bụi than và một cuốn sổ tay da dê đã sờn rách—cuốn nhật ký nghiên cứu tối mật của Nhạc Sơn.
Nhạc Du dùng bàn tay trái run rẩy lướt qua những trang giấy da cũ kỹ. Xúc giác nhạy cảm của anh cảm nhận được những nét chữ khắc sâu, mạnh mẽ của cha mình. Anh lật từng trang, cho đến khi ngón tay anh chạm vào một bản vẽ kỹ thuật có các ký tự đục lỗ nổi tinh vi.
Đó là bản thiết kế nguyên bản của bộ lọc âm "Thạch Anh Vĩnh Cửu".
Bản vẽ ghi lại chi tiết Kỹ thuật Chế tác màng lọc thạch anh: phương pháp mài mỏng tinh thể thạch anh áp điện mạ bạc và cố định vào màng loa của tai nghe giảm âm để tạo ra một vùng im lặng tuyệt đối, bảo vệ não bộ khỏi sóng thôi miên cưỡng bức của hoàng gia. Tuy nhiên, dòng chữ chú thích cuối trang khiến Nhạc Du thắt tim lại:
*“Để chế tạo thiết bị này trên quy mô lớn bảo vệ phiến quân, chúng ta cần một lượng lớn Tinh thể thạch anh áp điện thô—loại khoáng vật chỉ có thể khai thác lén lút từ các vỉa đá sâu xung quanh mạch nước nóng địa nhiệt hoặc thu thập từ nghĩa địa máy phế thải hoàng gia.”*
Nhạc Du siết chặt bản vẽ trong tay. Anh tiếp tục lật đến trang cuối cùng của cuốn nhật ký da dê để tìm kiếm tung tích của cha mình.
Nhưng trang cuối cùng đã bị xé mất một nửa.
Nửa còn lại bám đầy những vết dầu đen khô xám, chỉ để lại một đoạn chữ viết tay nguệch ngoạc, vội vã của Nhạc Sơn trước khi ông bị bắt đi mười năm trước. Nhạc Du dùng ngón tay trượt qua từng nét chữ khắc nổi, nhẩm đọc trong đầu:
*“...Dự án Đồng Bộ Hóa Quốc Gia thực chất là một mạng lưới tính toán sinh học khổng lồ... Họ đang bóc tách não bộ của những người có thính giác biến dị... Nhạc Linh... đứa con gái đáng thương của ta... nó không chết trong vụ nổ lò hơi năm xưa... nó vẫn còn sống... đang bị giam cầm tại Phòng thử nghiệm âm thanh Nghiệp đoàn...”*
*Oành!*
Một tiếng sét vô hình nổ tung trong đầu Nhạc Du.
Anh loạng choạng lùi lại một bước, chiếc búa rèn Thiết Cốt bên hông va vào cạnh bàn phát ra tiếng kêu coong coong khô khốc. Đôi mắt mù dưới lớp băng vải thô co rút dữ dội.
Nhạc Linh... em gái nuôi của anh, cô bé có vết sẹo bỏng hình bánh răng trên cổ tay phải mà anh luôn tin rằng đã chết cháy trong vụ nổ lò hơi năm 8 tuổi... thực chất vẫn còn sống? Cô bé đang bị giam cầm trong ngục tối của Nghiệp đoàn để làm vật thí nghiệm cho những đợt sóng âm tàn bạo?
Sự phẫn nộ và đau đớn tột cùng bùng phát, dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực Nhạc Du. Anh siết chặt hai nắm tay đến mức những vết bỏng ở tay phải rách miệng rỉ máu tươi, nhuộm đỏ cả bản vẽ bộ lọc thạch anh.
Trước khi Nhạc Du kịp thốt lên lời thề trả thù, hệ thống đường ống dẫn khí nén ngầm phía trên trần mật thất đột ngột rung lên bần bật. Tiếng rít của hơi nước chuyển sang một tông giọng chói tai, dồn dập.
Cửa mật thất bị gõ mạnh ba nhịp dồn dập từ phía ngoài. Tiêu Phàm lao vào, gương mặt thư sinh bám đầy bụi than biến dạng hoàn toàn vì hoảng sợ. Anh không kịp dùng thủ ngữ thông thường, mà điên cuồng gõ mạnh lên cánh tay của Cố Dạ Lan những nhịp gõ rách rưới, báo hiệu một thảm họa tàn khốc đang ập xuống đầu họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!