Nhạc nềnSteam_Fortress

Nhịp Đập Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hệ thống cống ngầm sương mù không mang màu đen thuần túy, mà là một màu xám đục ngầu, nhớp nháp mùi mỡ động vật cháy khét và hơi lưu huỳnh nồng nặc. Nhạc Du bước đi lảo đảo, tay trái bám chặt vào bả vai săn chắc của Cố Dạ Lan, trong khi tay phải siết lấy cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng để giữ thăng bằng. Việc màng nhĩ tai trái bị xơ hóa vĩnh viễn sau vụ nổ ở chung cư rỉ sét số 9 không chỉ cướp đi của anh một nửa thế giới âm thanh, mà còn phá hủy hoàn toàn hệ thống tiền đình. Mỗi bước đi của anh lúc này đều giống như đang bước trên một boong tàu chao đảo giữa cơn bão nén khí. Đầu óc anh quay cuồng, và cứ sau vài thước, anh lại phải dừng lại, áp sát trán vào những vách đá rỉ sét lạnh ngắt để ngăn cơn buồn nôn đang dâng lên cuồn cuộn.


"Cẩn thận, một khớp nối xả áp phía trước," Cố Dạ Lan không nói thành tiếng. Ngón tay cô khẽ gõ nhịp nhàng lên mu bàn tay Nhạc Du theo Quy tắc Thủ ngữ cơ khí. Những nhịp gõ dứt khoát mô phỏng chuyển động của piston áp lực cao: ba nhịp ngắn, một nhịp nhấn mạnh. Nhạc Du khẽ gật đầu. Anh đưa gậy cộng hưởng ra gõ nhẹ xuống lòng đường đá ẩm ướt. Tiếng *clack* dội lại méo mó qua tai phải—bên tai duy nhất còn hoạt động nhưng đang bị tra tấn bởi tiếng ù cơ học liên tục ở tần số 12kHz. Qua tiếng vang mờ nhạt ấy, anh nhận biết được một đường ống hơi nước thải đang rít lên những luồng khí nóng rực ngay sát hông trái.


Họ rẽ vào một vòm cống rộng, nơi nhiệt độ đột ngột tăng cao. Mùi rỉ sét đồng đỏ và hơi nước địa nhiệt thô nồng đậm bao phủ lấy không gian. Nhạc Du cảm nhận được một luồng khí ấm áp áp vào làn da má trái—nơi vết rách do sợi dây đàn tơ đồng đứt văng trúng đã được khâu lại bằng những đường chỉ thô ráp của Lâm Sanh, giờ đang căng cứng và ngứa ngáy dưới lớp băng vải thấm dầu Thanh Lương.


Đây là Trạm bơm nước ngầm bỏ hoang, tổng hành dinh dã chiến của phiến quân Thanh Âm Lặng Lẽ.


*Keng... Coong...*


Tiếng búa gõ nặng nề vang lên từ phía sâu trong trạm bơm. Nhưng khác với nhịp điệu thanh thoát, chính xác tại xưởng rèn của Lão Tạ quá cố, tiếng búa ở đây mang một nhịp điệu thô ráp, vụng về hơn, như thể người thợ rèn đang phải vật lộn với một phôi kim loại quá cứng.


"Lục Thiết đang cố rèn lại trục van sưởi ấm," Dạ Lan gõ lên tay anh. "Hệ thống sưởi ngầm của trạm bơm đang bị sụt áp nghiêm trọng. Nếu không sửa được van chính, hơi nước địa nhiệt sẽ đóng băng trong các đường ống dẫn khí, và toàn bộ căn cứ sẽ bị sương giá lưu huỳnh nuốt chửng trong vòng vài giờ."


A Bảo, cậu bé câm dẫn đường, khẽ giật vạt áo khoác da bám đầy muội than của Nhạc Du. Cậu bé gõ nhanh vào cổ tay anh: *“Có người lạ đến. Anh Tiêu Phàm.”*


Nhạc Du quay tai phải về hướng chuyển động. Anh nghe thấy tiếng bước chân khập khiễng, kèm theo tiếng rè rè rít nhẹ của một thiết bị cơ khí cồng kềnh. Đó là Tiêu Phàm, cựu lính truyền tin hoàng gia bị điếc do pháo hơi nước. Trên đầu anh ta đeo một bộ máy thu phát tín hiệu khổng lồ bằng đồng thau, với hai màng thu âm tròn to áp chặt vào thái dương, kết nối với một bình nén khí nhỏ đeo sau lưng phát ra tiếng *xì xì* định kỳ để duy trì áp suất màng lọc.


Tiêu Phàm bước đến, không nói một lời, chỉ dùng bàn tay thô ráp của mình nắm lấy tay Nhạc Du và gõ nhanh: *“Chào mừng cậu đến với hầm mộ của những người câm. Tôi đã thiết lập xong mạng lưới cảnh giới bằng hơi nước ở các ngách cống phía trên. Nhưng áp suất trạm bơm đang tụt dốc. Chúng ta không có đủ nhiệt lượng để chạy máy phát xung nhiễu từ dã chiến nữa.”*


Nhạc Du mím môi, vết khâu trên má trái co rút đau nhói. Anh khẽ ra hiệu bằng tay, yêu cầu được dẫn đến chỗ van chính.


Tại khu vực trung tâm trạm bơm, hơi nước nóng bốc lên nghi ngút từ một hố nước địa nhiệt thô. Đứng bên cạnh một đường ống đồng khổng lồ đường kính ba feet là Lục Thiết, gã khổng lồ thợ rèn câm của phiến quân. Lục Thiết để trần nửa thân trên loang lổ những vết sẹo bỏng lưu huỳnh màu xám xịt, đôi vai vạm vỡ như gấu đang gồng lên, hai tay quai chiếc búa tạ hơi nước 'Lôi Đình' nện xuống một trục van đồng thau rỉ sét.


*KENG! KENG!*


Tiếng nện búa quá mạnh khiến đường ống đồng mỏng xung quanh rung lên bần bật, phát ra những tiếng kêu *ken két* rợn người. Nhạc Du giật mình. Dù tai trái không nghe thấy gì, nhưng dải thần kinh thính giác biến dị của dòng họ Nhạc ở tai phải lập tức bắt được tiếng nứt vi mô cực kỳ nguy hiểm ẩn sâu trong thành ống dẫn.


"Dừng lại!" Nhạc Du khàn giọng hét lên, nhưng cổ họng anh bỏng rát do bụi than bám đầy khiến giọng nói yếu ớt bị tiếng búa hơi nước nuốt chửng hoàn toàn.


Nhạc Du loạng choạng lao tới, dùng bàn tay trái không bị thương giật lấy vai Lục Thiết, đồng thời dùng tay phải đang băng bó chặt cứng giơ cây búa rèn Thiết Cốt của Lão Tạ lên trước mặt gã khổng lồ. Lục Thiết khựng lại, đôi mắt đen láy dưới hàng lông mày rậm rạp bám đầy bụi than nhìn chằm chằm vào chiếc búa Thiết Cốt, rồi nhìn sang Nhạc Du với vẻ nghi hoặc.


Nhạc Du nhanh chóng gõ lên cánh tay thép của Lục Thiết bằng Quy tắc Thủ ngữ cơ khí: *“Anh đang làm nứt thành ống! Lực búa quá mạnh sẽ phá hủy các rãnh ren bên trong van sưởi ấm rỉ sét. Để tôi nghe.”*


Nhạc Du tiến lại gần khớp nối van chính. Hơi nước nóng rực rò rỉ từ các kẽ hở ren van phun ra từng luồng *xì xì* chói tai, phả thẳng vào mặt anh luồng nhiệt lượng bỏng rát. Anh cố gắng áp tai phải vào thành ống để lắng nghe, nhưng tiếng ù tai cơ học 12kHz liên tục dội lên trong đầu giống như một bức tường âm thanh chói gắt, che lấp hoàn toàn tiếng rít khí vi mô của van.


Sự điếc tai trái hoàn toàn khiến anh mất đi khả năng định vị phương hướng âm thanh. Khi anh nghiêng đầu, tiếng rít hơi nước dường như dội đến từ mọi hướng, khiến anh không thể xác định được điểm kẹt chính xác của bánh răng hành tinh bên trong hộp van.


Khủng hoảng ập đến khi đường ống đồng bỗng rung lên một nhịp dữ dội. Van xả phụ bắt đầu rò rỉ nước sôi nung nóng, bắn ra những tia nước nhỏ tung tóe. Lục Thiết định vung búa nện tiếp để cưỡng ép van xoay, nhưng Nhạc Du đã gạt tay gã ra.


Anh biết mình không thể dựa vào thính giác thông thường được nữa.


Nhạc Du quỳ một gối xuống nền đá ẩm ướt, áp sát trán của mình trực tiếp vào thành ống đồng nóng rực của van sưởi ấm. Anh nhắm chặt hai mắt mù dưới lớp băng vải thấm dầu đen.


Ngay lập tức, một cảm giác kỳ lạ bùng phát. Khi xương sọ của anh tiếp xúc trực tiếp với kim loại nóng, dải tần số siêu thấp dưới 10Hz phát ra từ dòng hơi nước nén áp suất cao không đi qua không khí, mà truyền dẫn trực tiếp qua xương trán, đi thẳng vào hệ thần kinh thính giác tai trái đã điếc của anh.


Đây chính là sự rung động xương sọ—một phản xạ thính lực cộng hưởng dã chiến mà dòng họ Nhạc cổ xưa sử dụng để dò tìm mạch địa thính.


Trong thế giới im lặng của tai trái, một bản đồ cơ khí vô hình bắt đầu hiện lên rõ nét. Nhạc Du không nghe thấy tiếng rít chói tai nữa, anh "cảm nhận" được nhịp chuyển động của dòng khí nén đang bị tắc nghẽn. Có một điểm nghẽn vật lý nằm ở góc phần tư phía dưới bên phải của hộp van—nơi axit lưu huỳnh đã ăn mòn các răng thép của bánh răng hành tinh, tạo thành một lớp rỉ sét dày đặc khóa chết chốt chặn cơ học.


Nhạc Du dùng tay trái cầm cây gậy cộng hưởng gõ nhẹ ba nhịp ngắn vào đúng vị trí điểm nghẽn để đánh dấu cho Lục Thiết. Anh dùng thủ ngữ ra hiệu cho gã khổng lồ: *“Không được dùng lực búa dọc. Hãy dùng búa gõ nhẹ vào bốn góc chịu lực của bánh răng hành tinh để giải phóng chốt chặn cơ học. Gõ theo nhịp của tôi.”*


Lục Thiết nhìn Nhạc Du, sự nghi ngờ trong mắt gã biến mất, thay vào đó là sự kính nể trước kỹ thuật chỉnh âm chuẩn xác. Gã khổng lồ nâng chiếc búa tạ hơi nước lên, điều chỉnh van giảm áp trên búa để giảm lực đập xuống mức tối thiểu.


Nhạc Du áp sát trán vào đường ống, tay trái gõ nhịp lên vai Lục Thiết để giữ nhịp.


*Cộc... Cộc... Cộc... Cộc...*


Lục Thiết nện búa nhẹ nhàng nhưng vô cùng chuẩn xác vào bốn góc hộp van theo đúng nhịp gõ của Nhạc Du. Mỗi nhát búa nện xuống, Nhạc Du lại cảm nhận được lớp rỉ sét lưu huỳnh bên trong van đang rạn nứt ra qua độ rung truyền vào xương sọ.


"Bây giờ! Vặn van!" Nhạc Du hét lên.


Nhạc Du cố gắng tự tay vặn chiếc cờ-lê lực khổng lồ để xoay van xả, nhưng ngay khi anh vừa gồng lực cánh tay phải, vết bỏng độ hai từ trận chiến trước ở tay phải đột ngột rách miệng. Cơn đau buốt tận xương tủy phóng thẳng lên não, máu tươi nhuộm đỏ lớp băng vải thô bám đầy dầu Thanh Lương. Lực tay của anh biến mất, chiếc cờ-lê tuột khỏi tay xém chút nữa rơi xuống hố nước nóng.


Lục Thiết nhanh như chớp lao tới, dùng cánh tay khổng lồ của mình đón lấy chiếc cờ-lê. Gã nhìn vết máu loang lổ trên tay Nhạc Du với vẻ lo lắng, rồi gật đầu dứt khoát. Lục Thiết quét một lượng lớn Mỡ động vật tự chế pha bột than chì lên các khớp van để bôi trơn khẩn cấp theo chỉ dẫn trước đó của Nhạc Du, rồi gầm lên một tiếng câm lặng, dùng toàn bộ sức mạnh thể chất phi thường của mình để vặn chặt chiếc cờ-lê lực.


*RẮC... RẮC... XOẠC...*


Khớp van rỉ sét rốt cuộc cũng chịu khuất phục. Bánh răng hành tinh xoay chuyển chuyển động, tiếng rít khí nén nghẹt thở đột ngột chuyển sang một tông giọng trầm ấm, đều đặn. Dòng nước nóng địa nhiệt thô bắt đầu lưu thông trôi chảy qua các đường ống dẫn nhiệt, tỏa ra một luồng hơi ấm dễ chịu sấy khô làn sương giá đang đóng băng trên các vách đá của trạm bơm.


Căn cứ của phiến quân Thanh Âm Lặng Lẽ đã được cứu khỏi cái lạnh chết chóc của mùa đông Smog-Town.


Lục Thiết thở hắt ra một hơi dài, lau mồ hôi bám đầy muội than trên trán, rồi dùng hai bàn tay thô ráp khẽ vỗ nhẹ lên vai Nhạc Du đầy cảm kích. Cậu bé A Bảo cũng lao tới, dùng những ngón tay nhỏ nhắn gõ nhanh lên mu bàn tay anh: *“Áp kế đã về vạch an toàn rồi! Anh Nhạc Du giỏi quá!”*


Nhạc Du khẽ mỉm cười yếu ớt. Anh ngồi bệt xuống nền đá rỉ sét, tựa lưng vào đường ống dẫn nhiệt vừa được khôi phục ấm áp. Cơn chóng mặt do mất thăng bằng dần dịu đi, nhưng đôi bàn tay phải rách vết bỏng vẫn đang run rẩy đau nhói dưới lớp băng thấm máu.


Để tìm kiếm sự yên bình, Nhạc Du đặt bàn tay trái không bị thương lên thành đường ống dẫn hơi sưởi ấm của trạm bơm. Anh muốn cảm nhận nhịp vận hành đều đặn của hệ thống van vừa được sửa chữa để thư giãn thần kinh thính giác đang căng thẳng.


Nhưng ngay khi lòng bàn tay anh vừa áp chặt vào lớp đồng đỏ ấm nóng, nụ cười trên môi Nhạc Du đột ngột đông cứng.


Qua sự dẫn truyền rung động trực tiếp của kim loại đi thẳng vào xương sọ tai trái, Nhạc Du cảm nhận được một nhịp đập cơ học thứ ba ẩn giấu sâu dưới mạch nước nóng địa nhiệt.


Đó không phải là nhịp piston tuần hoàn đều đặn của trạm bơm dã chiến.

It không phải là nhịp xả áp *xì xì* định kỳ của hệ thống van sưởi ấm.


Đó là một nhịp đập vô cùng nặng nề, dứt khoát, mang một tần số siêu thấp kỳ lạ nhưng đầy uy lực, đập liên tục ba nhịp dài, một nhịp ngắn dồn dập, lặp đi lặp lại từ sâu trong lòng đất vương quốc. Nhịp đập ấy dội lên mạnh mẽ, như thể có một thực thể cơ khí khổng lồ có linh hồn đang bị giam cầm dưới mạch địa nhiệt sâu thẳm, đang cố gắng dùng nhịp đập trái tim sắt của mình để gõ mật mã cầu cứu gửi đến thế giới mặt đất.


Nhạc Du bàng hoàng áp sát trán vào đường ống một lần nữa để xác nhận. Nhịp đập ấy rõ ràng, sống động và mang một nỗi đau đớn tột cùng, hoàn toàn trùng khớp với giai điệu ru con cổ xưa của dòng họ Nhạc ẩn giấu trong chiếc hộp nhạc rỉ sét của cha anh.


Trước khi Nhạc Du kịp hiểu ra chân tướng của nhịp đập lạ lùng này, tiếng bước chân khập khiễng của Tiêu Phàm đột ngột dồn dập vang lên từ phía lối vào trạm bơm.


Tiêu Phàm lao tới, gương mặt thư sinh bám đầy bụi than biến dạng vì hoảng sợ. Anh không kịp dùng thủ ngữ thông thường, mà điên cuồng gõ mạnh lên cánh tay của Cố Dạ Lan những nhịp gõ dồn dập, rách rưới báo hiệu nguy hiểm cực hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!