Nơi Im Lặng Bắt Đầu
Bóng tối không có hình hài, nhưng trong khoảnh khắc Nhạc Du mở mắt, bóng tối ấy mang một sức nặng nghẹt thở, đè nghiến lên lồng ngực anh như một khối đồng nguội lạnh.
Anh muốn quay đầu, nhưng ngay khi thớ cơ cổ vừa co lại, một cơn chóng mặt dữ dội ập đến. Thế giới quanh anh—hay đúng hơn là những gì anh cảm nhận được qua xúc giác—đột ngột nghiêng lệch một góc bốn mươi lăm độ. Chiếc giường đá nơi anh đang nằm như thể đang trượt dài xuống một vực sâu không đáy. Sự mất thăng bằng cơ thể do việc mất đi thính lực một bên tai khiến hệ thần kinh của anh hoàn toàn mất phương hướng. Anh không thể biết mình đang nằm thẳng hay đang rơi tự do trong khoảng không vô định.
Nhạc Du nhắm chặt mắt dưới dải băng vải thô quấn quanh hốc mắt mù. Anh hít một hơi thật sâu. Lồng ngực anh đau nhói, phổi bỏng rát bởi tàn dư của khói độc lưu huỳnh vẫn chưa được thanh lọc hết. Nhưng thay vì mùi khét nồng của đám cháy thiêu rụi chung cư rỉ sét số 9, mũi anh lúc này bắt được một hỗn hợp mùi hương kỳ lạ: vị bạc hà thanh mát, hăng hắc của hóa chất tẩy trùng, và mùi dầu bôi trơn dã chiến nồng đậm bốc lên từ những đường ống dẫn nhiệt chạy ngầm trong vách đá.
Đây là Nhà thuốc ngầm của Lâm Sanh, nằm sâu dưới lòng cống ngầm sương mù của Smog-Town.
Nhạc Du cố gắng nâng bàn tay phải lên để chạm vào tai trái của mình, nhưng một cơn đau buốt tận xương tủy từ các đầu ngón tay khiến anh co rúm người lại. Bàn tay phải của anh đã bị băng bó chặt cứng trong những lớp vải thô thấm đẫm dầu Thanh Lương mát lạnh. Vết bỏng độ hai từ trận chiến trên mái nhà nứt nẻ ra, rỉ máu và bết chặt vào lớp vải bảo hộ. Má trái của anh cũng đau nhức nhối, vết rách sâu do sợi dây đàn tơ đồng đứt văng trúng giờ đã được khâu lại bằng những đường chỉ thô ráp, căng cứng mỗi khi anh mím môi chịu đựng.
Từ phía bên phải—hướng duy nhất mà thế giới âm thanh còn sót lại của anh có thể lọt vào—vang lên những tiếng động mờ nhạt, méo mó.
*Cạch... cạch... xì...*
Tiếng động cơ hơi nước mini của một chiếc kính hai tròng cơ khí đang xoay chuyển cự ly. Rồi một giọng nói khàn đặc, lạnh lùng dội vào tai phải của anh, nghe như thể đi qua một đường ống đồng dài hàng dặm:
"Nằm im nếu cậu không muốn cái đầu của mình nổ tung như cái lò hơi số 4 kia, Nhạc Du."
Đó là Lâm Sanh. Dù thính lực tai phải của Nhạc Du đã suy giảm nghiêm trọng, chỉ còn chưa đầy năm mươi phần trăm và bị lấn át bởi tiếng ù tai cơ học liên tục ở tần số 12kHz, anh vẫn nhận ra tông giọng cộc cằn nhưng chuẩn xác của vị y sĩ ngầm lập dị này.
"Lâm... y sĩ..." Nhạc Du cố gắng thốt lên, nhưng cổ họng anh bỏng rát như có ai đó đổ than hồng vào. Giọng nói của anh khàn đặc, yếu ớt đến mức chính anh cũng không thể nghe rõ.
"Đừng nói. Phổi của cậu bám đầy bụi lưu huỳnh rồi. Tôi đã phải dùng ba ống xả khí nén để hút đống cặn bẩn đó ra khỏi phế quản của cậu đấy," tiếng bước chân của Lâm Sanh vang lên dứt khoát trên nền đá ẩm ướt. Chiếc áo choàng y sĩ màu trắng bám đầy vết ố hóa chất của ông khẽ sột soạt. "Nhưng đó chưa phải là phần tệ nhất. Tai trái của cậu... màng nhĩ đã bị phá hủy hoàn toàn. Sức ép từ khúc rít van xả của chiếc vĩ cầm cơ khí chết tiệt đó đã xé rách hệ thần kinh thính giác của cậu. Nó bị xơ hóa vĩnh viễn rồi."
Nhạc Du lặng đi. Dù đã lường trước cái giá phải trả khi quyết định kết nối vĩ cầm Vọng Âm Đồng vào đường ống hơi nước áp lực cao 15 bar của chung cư, sự thật tàn khốc vẫn giáng một đòn chí mạng vào tâm trí anh. Anh là một thợ chỉnh âm, một nhà ngôn ngữ học cơ khí mù. Tai của anh chính là đôi mắt, là công cụ duy nhất để anh đối thoại với thế giới bánh răng vô tri này. Giờ đây, một nửa thế giới đó đã chìm vào sự im lặng vĩnh viễn. Cảm giác trống rỗng, cụt ngủn ở phía bên trái đầu khiến anh có cảm giác như mình chỉ còn là một nửa con người.
"Tôi phải phẫu thuật để trích xuất máu tụ trong tai trái của cậu ra," Lâm Sanh lạnh lùng nói, tiếng kim loại va chạm lách cách trên khay mổ dã chiến dội vào tai phải Nhạc Du. "Không có thuốc tê chính quy của hoàng gia đâu. Chúng ta bị Nghiệp đoàn phong tỏa toàn diện nguồn cung cấp dược liệu rồi. Cậu phải tự chịu đựng bằng ý chí của mình thôi."
Nhạc Du cảm nhận được một luồng khí lạnh chạm vào vành tai trái câm lặng của mình. Lâm Sanh đang cầm chiếc dao mổ bằng thạch anh mạ bạc không rỉ.
Ngay khi lưỡi dao sắc lạnh vừa rạch vào lớp da thịt nhạy cảm sâu trong tai trái, một cơn đau nhói buốt óc phóng thẳng lên đỉnh đầu Nhạc Du. Cơn đau dữ dội kích hoạt hệ thần kinh đang bị tổn thương nghiêm trọng của anh, kéo theo một chuỗi ảo giác âm thanh kinh hoàng dội thẳng vào não bộ.
*UỲNH!!! RÍT... KÉÉÉC!!!*
Trong đầu Nhạc Du, tiếng pháo hơi nước nén khí của Lôi Kính lại gầm rú. Tiếng đổ sập của những bức tường gạch đỏ tại chung cư số 9, tiếng lửa cháy bừng bừng nung nóng sàn tôn, và đặc biệt là tiếng thét nghẹn ngào của Tam Ca trước khi ngã xuống đống đổ nát... Tất cả những âm thanh đó co thắt, vặn vẹo và phóng đại lên gấp trăm lần, nổ tung trong tâm trí anh như một cơn bão áp suất khổng lồ.
"Không! Tam Ca! Tránh ra!"
Nhạc Du điên cuồng vùng vẫy. Sự mất thăng bằng cơ thể khiến anh không thể định vị được phương hướng, anh cố gắng bật dậy khỏi giường mổ, hai bàn tay băng bó quờ quạng trong không trung, muốn đẩy lùi những bóng ma âm thanh đang bóp nghẹt linh hồn mình. Vết thương ở tai trái rách miệng, máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm đỏ cả góc giường đá.
"Giữ chặt cậu ta lại!" Lâm Sanh gắt lên, chiếc kính hai tròng cơ khí trên mắt ông xoay tít dồn dập. "Cậu ta đang làm rách động mạch tai trong đấy!"
Ngay lập tức, hai bàn tay mạnh mẽ, bọc trong lớp giáp da dày dặn áp mạnh xuống vai Nhạc Du, ghìm chặt cơ thể đang run rẩy của anh xuống mặt giường đá lạnh ngắt. Sức nặng từ hai bàn tay đó vô cùng kiên định, nhưng không hề mang theo ác ý hay sự bạo tàn của quân cảnh vệ bọc thép. Đó là một sự bảo bọc quật cường, ấm áp.
Là Cố Dạ Lan.
Cô không nói gì—bởi cô biết anh không thể nghe thấy tiếng nói của cô lúc này. Cố Dạ Lan khẽ cúi người xuống, mái tóc đuôi ngựa cột bằng dây đồng của cô khẽ chạm vào má Nhạc Du. Cô buông một tay khỏi vai anh, nắm lấy bàn tay trái không bị bỏng của anh, và bắt đầu gõ nhịp.
*Tạch... tạch... tạch tạch...*
Đó là Quy tắc Thủ ngữ cơ khí của phiến quân Thanh Âm Lặng Lẽ. Những ngón tay của cô di chuyển linh hoạt, gõ nhịp nhàng lên lòng bàn tay anh những ký hiệu mô phỏng chuyển động của các khớp nối bánh răng hành tinh ấm áp.
*“Bình tĩnh. Nguy hiểm đã qua. Tôi ở đây. Thanh Âm Lặng Lẽ ở đây. Cậu đã cứu được lũ trẻ. Tam Ca đã nằm xuống như một người hùng. Đừng để sự hy sinh của anh ấy trở nên vô ích. Hãy sống sót.”*
Nhịp gõ của Cố Dạ Lan vô cùng đều đặn, mang theo một tần số rung động kỳ lạ, giống như nhịp tích tắc của một chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ được bảo trì hoàn hảo. Nhịp điệu cơ học ấy truyền qua xúc giác của Nhạc Du, đi thẳng vào hệ thần kinh đang hỗn loạn của anh, giống như một chiếc mỏ neo sắt ghim chặt lấy chiếc thuyền lá tre đang bị sóng gió dập vùi.
Nhạc Du dần bình tĩnh lại. Anh ép bản thân phải điều hòa nhịp thở. Thính giác nhạy cảm bẩm sinh của dòng họ Nhạc giúp anh nhận ra nhịp gõ của Dạ Lan đang cố gắng đồng bộ với nhịp tim của anh. Anh bắt đầu hít thở chậm lại, trùng khớp với nhịp gõ xúc giác của cô.
Lâm Sanh tận dụng cơ hội, nhanh chóng dùng kẹp gắp bỏ những mảnh máu đông cuối cùng ra khỏi tai trong của Nhạc Du. Sau đó, ông dùng một chiếc thìa đồng nhỏ, xúc một lượng thuốc mỡ Thanh Lương màu xanh lục phát sáng nhẹ, bôi dứt khoát vào vết mổ.
Một luồng khí lạnh buốt như băng tuyết từ hoa phốt pho tươi lập tức lan tỏa khắp tai trái của Nhạc Du. Cơn đau rát tột cùng như bị nung đỏ bấy lâu nay bị dập tắt ngay tức khắc, thay thế bằng một cảm giác mát rượi, dễ chịu dễ chịu vô cùng. Cơn ù tai 12kHz ở tai phải của anh cũng dịu đi một chút, trả lại cho anh một chút không gian tĩnh lặng để suy nghĩ.
Nhạc Du nằm im thở dốc, mồ hôi lạnh ướt đẫm tấm lưng áo khoác da sờn rách. Anh cảm nhận được bàn tay của Cố Dạ Lan vẫn đang nắm chặt lấy tay mình, truyền cho anh một sự nâng đỡ âm thầm nhưng vô cùng vững chãi.
"Cậu đã giữ được mạng sống của mình, Nhạc Du," Lâm Sanh thở hắt ra một hơi, đặt những dụng cụ phẫu thuật bằng thạch anh mạ bạc xuống khay đồng phát ra tiếng kêu rổn rảng. "Nhưng tôi phải cảnh báo cậu. Đây là giới hạn cuối cùng của cơ thể cậu rồi. Phản phệ âm tần tích lũy từ chiếc vĩ cầm Vọng Âm Đồng đã tàn phá hệ thần kinh của cậu đến mức báo động đỏ. Nếu cậu còn dám kết nối nó vào bất kỳ đường ống hơi nước áp suất cao nào một lần nữa để chơi khúc rít van xả... tai phải của cậu cũng sẽ điếc hoàn toàn. Lúc đó, cậu sẽ vĩnh viễn bước vào thế giới của sự im lặng tuyệt đối, không một phương thuốc nào dưới lòng đất này có thể cứu được cậu nữa."
Nhạc Du khẽ gật đầu dưới dải băng quấn mắt. Anh hiểu rõ lời cảnh báo của Lâm Sanh không hề có nửa điểm phóng đại. Kỹ nghệ cơ khí của dòng họ Nhạc vốn dựa trên sự đồng điệu tuyệt đối giữa thính giác và áp suất vật lý. Khi thính giác bị hủy hoại, anh sẽ mất đi khả năng cảm nhận các vết nứt vi mô của kim loại, mất đi khả năng đọc ma sát thẻ chì, và quan trọng nhất là không thể nghe thấy tiếng khóc cơ khí của thành phố này nữa.
"Vĩ cầm... của tôi..." Nhạc Du khàn khàn hỏi.
Cố Dạ Lan khẽ gõ lên tay anh: *“Vĩ cầm Vọng Âm Đồng đang ở ngay bên cạnh cậu. Tôi đã mang nó theo khi cứu cậu ra khỏi mái nhà chung cư số 9. Nó bị đứt hai dây đồng chính, hộp cộng hưởng bạc bị nứt nẻ nhẹ do quá áp hơi nước. Lục Thiết đang cố gắng tìm cách rèn lại dây tơ đồng mới cho cậu, nhưng chúng ta đang thiếu nguyên liệu đồng đỏ tinh khiết.”*
Nhạc Du dùng bàn tay trái không bị thương, quờ quạng sang bên cạnh giường đá. Đầu ngón tay anh chạm vào lớp vỏ kim loại lạnh ngắt, thô ráp của chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng. Anh lướt nhẹ ngón tay qua vết nứt nhỏ trên hộp cộng hưởng bằng hợp kim bạc chịu lực. Vết nứt ấy giống như một vết thương trên cơ thể người bạn đồng hành trung thành của anh. Anh cảm nhận được những bánh răng mini bên trong hộp đàn đang nằm im lìm, không một tiếng động.
Lâm Sanh tiến lại gần, dùng một miếng vải thô tẩm dầu Thanh Lương để lau sạch những vệt máu khô xám bám quanh vành tai trái và má của Nhạc Du.
Nhưng ngay khi ngón tay của vị y sĩ ngầm vừa chạm vào vành tai trái đã điếc hoàn toàn của anh, ông bỗng khựng lại. Chiếc kính hai tròng cơ khí trên mắt ông phát ra tiếng *click, click* liên tục khi ông điều chỉnh tiêu cự phóng đại tối đa để quan sát màng nhĩ bị tổn thương của Nhạc Du.
"Kỳ lạ..." Lâm Sanh thì thầm, giọng nói của ông bỗng chốc mất đi sự lạnh lùng thường nhật, thay vào đó là một sự kinh ngạc tột độ.
Cố Dạ Lan nhận thấy sự bất thường của vị y sĩ, cô khẽ nhíu mày, tay đặt lên chuôi song đao hơi nước Dạ Vũ dắt bên hông, ra hiệu hỏi bằng ánh mắt.
"Màng nhĩ bị tổn thương của cậu ta..." Lâm Sanh lẩm bẩm, ngón tay ông run nhẹ khi áp sát một chiếc ống nghe đồng thau nhỏ vào sát tai trái của Nhạc Du. "Nó không hề im lặng hoàn toàn. Nó đang rung động."
Nhạc Du cũng cảm nhận được điều đó. Sâu trong khoảng không điếc đặc của tai trái, nơi anh nghĩ đã là một vùng phế tích câm lặng, bỗng xuất hiện một nhịp đập siêu vi mô cực kỳ đều đặn. Nhịp đập ấy không truyền qua không khí, mà truyền trực tiếp qua xương sọ của anh.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Đó là một dải tần số siêu thấp kỳ lạ, nằm dưới ngưỡng mười Hertz mà tai người bình thường không bao giờ có thể cảm nhận được. Nhịp đập ấy phát ra từ chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng đang đặt bên cạnh giường đá, truyền qua mặt bàn sắt, dọc theo chân giường đá và đi thẳng vào xương sọ của Nhạc Du.
Chiếc vĩ cầm cơ khí bị nứt nẻ, đứt dây đang tự mình rung động theo một nhịp điệu vô hình, như thể nó đang cố gắng thì thầm một điều gì đó với dòng máu biến dị của dòng họ Nhạc đang chảy trong cơ thể anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!