Bản Giao Hưởng Khói Độc
Cơn bão tuyết lưu huỳnh cuộn xiết qua những khoảng trống hoang tàn của Smog-Town, mang theo những bông tuyết màu vàng nhạt bốc mùi hăng hắc, nện chan chát vào dải băng vải thô quấn quanh đôi mắt mù của Nhạc Du. Dưới chân anh, mặt đất đóng băng rung lên từng đợt dồn dập. Đó không phải là nhịp đập địa nhiệt tự nhiên quen thuộc, mà là chấn động cơ học từ những họng pháo hơi nước hạng nặng của Nghiệp đoàn Âm thanh Hoàng gia đang nã thẳng vào trái tim của khu ổ chuột.
Chung cư rỉ sét số 9—nơi trú ngụ duy nhất của hàng trăm linh hồn nghèo khổ, nơi có căn gác xép nhỏ chứa đầy những mô hình bánh răng của cha anh—đang quằn quại trong cơn bạo bệnh của lửa đỏ và khói độc lưu huỳnh.
"A Bảo, bám chặt lấy ta!" Nhạc Du thì thầm, giọng nói khàn đặc bị bóp nghẹt dưới lớp mặt nạ phòng độc bằng da thuộc bọc đồng. Má trái của anh, vết rách sâu do sợi dây đàn tơ đồng đứt văng trúng từ trận chiến ở chợ đen vẫn đang rỉ máu, dòng máu đỏ thẫm hòa cùng dầu bôi trơn đen kịt chảy dài xuống cổ áo khoác da sờn rách.
Cậu bé câm A Bảo không thể trả lời, chỉ dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn, thô ráp bám chặt lấy vạt áo khoác của Nhạc Du. Cậu bé gõ liên tục vào cổ tay anh những nhịp xúc giác dồn dập, hoảng loạn: *Lửa... lửa lớn lắm! Cảnh vệ bọc thép đã dựng rào chắn quanh chân chung cư. Họ đang xả béc phun lửa nung nóng các lối thoát!*
Nhạc Du nghiến răng chịu đựng cơn ù tai điên cuồng đang dội lên ở tần số 12kHz bên tai phải. Tai trái của anh hoàn toàn im lặng—một khoảng trống điếc đặc vĩnh viễn không một tiếng động. Sự mất thăng bằng cơ thể do điếc một bên tai khiến anh bước đi lảo đảo trên mặt đường trơn trượt. Anh nâng chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng lên, các ngón tay rỉ máu vuốt qua hộp cộng hưởng bằng hợp kim bạc giờ đây đã xuất hiện một vết nứt nhỏ do quá nhiệt. Hai sợi dây đàn tơ đồng quan trọng nhất đã đứt, chỉ còn lại những sợi dây phụ rung lên yếu ớt dưới sức gió buốt giá.
*ẦM!!!*
Một luồng áp suất nén cực mạnh nổ tung từ phía cổng chính chung cư số 9. Tiếng thét gầm rú của động cơ hơi nước nén khí từ chiếc xe bọc thép khổng lồ của Thanh tra Lôi Kính dội thẳng vào màng nhĩ tai phải của Nhạc Du.
"Lũ rác rưởi Smog-Town! Giao nộp thằng mù Nhạc Du ra đây, nếu không ta sẽ biến cái tổ ong rỉ sét này thành lò thiêu xác!" Giọng Lôi Kính dội qua loa khuếch đại hơi nước, rè rè và tàn bạo.
Tại cổng chung cư, Tam Ca—người gác cổng cụt một chân cơ khí—đang gồng mình đứng đó. Chiếc chân giả bằng đồng thô ráp của anh kẹt cứng giữa khe gạch rỉ sét, phát ra tiếng kêu *ken két* đau đớn mỗi khi anh di chuyển. Gương mặt sạm đen vì muội than của anh lộ rõ vẻ quật cường.
"Lũ chó săn Nghiệp đoàn! Muốn bắt cậu Du thì bước qua xác tao trước!" Tam Ca hét lớn, khẩu súng hơi nước dã chiến báng gỗ tự chế trên tay anh gầm lên tiếng cuối cùng.
*HƯU... ĐOÀNG!!!*
Viên đạn chì khổng lồ bắn ra, găm thẳng vào giáp vai bọc đồng của một kỵ sĩ hơi nước đang tiến lên, hất văng gã xuống đất. Nhưng ngay lập tức, họng pháo hơi nước trên xe bọc thép của Lôi Kính xoay nòng, nã một phát pháo nén khí áp lực cực đại thẳng vào vị trí của Tam Ca.
*BÙM!!!*
Sức ép của luồng khí nén nổ tung làm sụp đổ hoàn toàn một góc tường gạch đỏ. Tam Ca bị hất văng ra xa, khẩu súng dã chiến gãy đôi, chiếc chân giả bằng đồng bị vỡ nát bánh răng trục khuỷu. Anh ngã gục xuống đống đổ nát, máu tươi tuôn ra từ lồng ngực bị ép chặt, nhưng đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn về phía quân cảnh vệ.
"Tam Ca!" Nhạc Du thét lên trong đau đớn. Thính giác nhạy cảm của anh bắt được tiếng xương sườn gãy vụn và tiếng thở hắt ra yếu ớt của người bảo vệ trung thành. Cơn giận dữ tột cùng bùng lên trong lồng ngực anh, nóng rực hơn cả ngọn lửa đang thiêu rụi chung cư.
"A Bảo, dẫn ta lên mái nhà! Chúng ta phải biến hệ thống ống dẫn sưởi của chung cư thành bộ khuếch đại!" Nhạc Du ra hiệu bằng thủ ngữ cơ khí siêu tốc lên vai cậu bé.
Họ bắt đầu leo lên chiếc cầu thang sắt lộ thiên đang rung bần bật dưới sức nóng của đám cháy. Hơi nước nóng rực rò rỉ từ các đường ống bị nứt phun xối xả xung quanh. Nhạc Du cố gắng di chuyển nhanh, nhưng sự điếc tai trái khiến anh phán đoán sai khoảng cách của một bậc thang gãy. Chân anh hụt vào khoảng không, cả cơ thể mất đà lao xuống vực sâu.
"A!"
Ngay trong tích tắc sinh tử, một bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy sức mạnh của A Bảo đã chụp chặt lấy cổ tay Nhạc Du, kéo ghì anh lại. Con mèo máy rỉ sét Tích Tắc trên vai anh cũng phát ra tiếng kêu *tích tắc, tích tắc* dồn dập, đuôi lò xo quấn chặt lấy lan can sắt để giữ thăng bằng. Nhạc Du rùng mình, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu chảy ròng ròng dưới băng quấn mắt. Anh gượng dậy, dùng búa rèn Thiết Cốt dắt bên hông găm chặt vào vách tường để leo tiếp lên sân thượng.
Khi đặt chân lên mái tôn nóng rực của sân thượng chung cư số 9, Nhạc Du cảm nhận được luồng khí nóng bỏng rát từ căn gác xép của mình đang bốc cháy dữ dội phía sau lưng. Toàn bộ di sản của cha anh, những ghi chép, những bánh răng bôi trơn dã chiến đều đang biến thành tro bụi. Nhưng anh không có thời gian để khóc.
Dưới đường phố, chiếc xe bọc thép hơi nước khổng lồ của Lôi Kính đang gầm rú, chuẩn bị xả đợt béc phun lửa tiếp theo vào các căn hộ tầng dưới, nơi hàng chục trẻ em và người già đang bị kẹt.
Nhạc Du không do dự. Anh quỳ xuống bên cạnh chiếc van xả áp khẩn cấp bọc đồng thau của hệ thống sưởi ấm Block 9. Bàn tay phải bị bỏng rộp rách da rỉ máu của anh siết chặt lấy chân chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng, cắm mạnh đuôi kim loại của đàn thẳng vào lõi van xả áp.
*XÌIIII!!!*
Luồng hơi nước nén khí áp lực cao 15 bar lập tức tràn vào hộp cộng hưởng bằng bạc của vĩ cầm qua ống nối tự chế, làm toàn bộ thân đàn rung lên bần bật, phát ra tiếng rít cơ học trầm đục như tiếng gầm của một con thú bị giam cầm.
"Lôi Kính! Nghe bản giao hưởng cuối cùng này đi!"
Nhạc Du vung vĩ kéo bằng tơ đồng, kéo mạnh một nốt đàn cực hạn trên hai sợi dây còn lại.
*KÉÉÉÉÉÉC!!!*
Tiếng đàn vĩ cầm cơ khí, được khuếch đại gấp mười lần bởi áp suất hơi nước của toàn bộ chung cư, xé toạc bầu trời đêm đông buốt giá. Sóng âm tần số cao phóng ra dưới dạng một luồng chấn động vô hình, truyền dọc theo hệ thống đường ống sưởi ấm bằng đồng chạy khắp chung cư dội thẳng xuống chiếc xe bọc thép phía dưới.
*XOÀNG! XOÀNG! XOÀNG!*
Toàn bộ các ô cửa kính bọc thạch anh của các tòa nhà lân cận nổ tung thành trăm mảnh. Luồng sóng âm chấn động mạnh mẽ truyền vào hệ thống bánh răng hành tinh của xe bọc thép, tạo ra lực ma sát cực lớn khiến các trục truyền động của xe bắt đầu rung lắc dữ dội rồi gãy vụn.
*BÙM!!!*
Lốp cơ giới bọc thép của chiếc xe nổ tung dưới áp lực cộng hưởng âm tần cực đại, hất văng chiếc xe nghiêng lệch 15 độ sang một bên vách đá rỉ sét.
"Thằng mù chó chết!" Lôi Kính điên cuồng hét lên từ trong cabin xe bọc thép. Gã gạt mạnh cần điều khiển, kích hoạt béc phun lửa nén khí áp lực cực cao phía trước đầu xe.
Một luồng lửa đỏ rực bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc phun thẳng lên mái nhà chung cư, nung nóng sàn tôn dưới chân Nhạc Du lên tới hàng trăm độ C. Lửa bắt đầu bén vào gấu áo khoác da của anh.
Nhạc Du áp sát chiếc ống khuếch đại bằng đồng thau vào miệng. Hít một hơi thật sâu đầy khói độc lưu huỳnh làm phổi bỏng rát, anh lấy hết sức bình sinh hét lớn một tần số cộng hưởng đặc biệt hướng thẳng vào béc đốt hơi nước đang phun lửa.
"HỰ... AAAAA!!!"
Sóng âm từ giọng hát biến dị của dòng họ Nhạc, được khuếch đại qua ống đồng, tạo ra một luồng áp suất ngược pha cực mạnh, triệt tiêu hoàn toàn dòng oxy cung cấp cho béc đốt.
*PHỤT!*
Ngọn lửa khổng lồ tắt lịm ngay lập tức trong sự kinh hoàng của Lôi Kính. Nhưng cái giá phải trả quá tàn khốc. Cổ họng Nhạc Du bỏng rát, máu tươi trào ra khóe miệng, và màng nhĩ tai phải của anh rung lên dữ dội trước khi phát ra một tiếng *pực* khô khốc.
Một cơn đau đầu như búa bổ ập đến. Thế giới âm thanh xung quanh Nhạc Du đột ngột sụp đổ. Tiếng lửa cháy, tiếng gió rít, tiếng gầm rú của động cơ... tất cả đều biến mất, thay thế bằng một sự im lặng tịch mịch, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Tai phải của anh cũng đã mất đi thính lực tự nhiên vĩnh viễn. Anh đã hoàn toàn bước vào thế giới của sự im lặng vĩnh cửu.
Trong bóng tối câm lặng đó, Nhạc Du cảm nhận được một luồng rung động mạnh mẽ từ sàn tôn dưới chân. Một bóng người thon thả, nhanh nhẹn phóng xuống từ làn sương mù lưu huỳnh dày đặc trên trần nhà.
Đó là Cố Dạ Lan. Nữ thủ lĩnh phiến quân xuất hiện như một bóng ma kiêu hùng. Cặp song đao hơi nước Dạ Vũ trên tay cô xả khí nén trắng xóa, chém hai nhát dứt khoát xé toạc trục bánh xe bọc thép còn lại của Lôi Kính, khóa chết hoàn toàn cỗ máy hủy diệt.
Cố Dạ Lan lao đến, ôm chặt lấy thân hình kiệt quệ đang từ từ đổ gục của Nhạc Du. Cô dùng những ngón tay gõ nhịp nhanh lên lòng bàn tay anh, nhưng Nhạc Du đã không còn đủ sức để nhận biết dải mật mã xúc giác ấy nữa. Ý thức của anh mờ dần, chìm sâu vào khoảng không tối tăm và lạnh giá dưới lòng đất Smog-Town.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!