Tiếng Rít Đêm Đông
Smog-Town chưa bao giờ biết đến sự im lặng. Đối với Nhạc Du, thế giới của anh được dệt nên bởi những tần số rỉ sét, tiếng thở dài rít buốt của hơi nước áp suất cao và nhịp tích tắc cơ học đều đặn như một lời nguyền từ đỉnh Đại Hồng Chung Thần Sa. Đêm nay, cái lạnh của mùa đông Lâu Lan tràn xuống khu ổ chuột, mang theo những bông tuyết nặng trĩu bám đầy bụi than xám xịt. Sương lưu huỳnh công nghiệp đậm đặc luồn qua từng khe hở của chung cư rỉ sét số 9, bóp nghẹt buồng phổi của những phu mỏ và thợ lò nghèo khổ đang chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Nhạc Du ngồi xếp bằng trên sàn gỗ ọp ẹp của căn gác xép rách nát. Đôi mắt anh quấn chặt một dải băng vải thô thấm dầu đen kịt, che đi đôi nhãn cầu đã mất đi ánh sáng từ năm mười tuổi. Trên tai anh là bộ tai nghe giảm âm bằng đồng thau tự chế, những lò xo giảm chấn nhỏ li ti bên trong đang khẽ rung lên để triệt tiêu tiếng gầm rú âm u từ các nhà máy dệt phía bên kia sông. Đột ngột, một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên, phá vỡ nhịp điệu quen thuộc của căn phòng.
Nhạc Du không vội vã. Anh đứng dậy, tay cầm cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng, khẽ gõ nhẹ xuống sàn. Sóng âm phản hồi vẽ nên hình dáng của một người phụ nữ gầy gò, lưng hơi còng đang đứng run rẩy bên ngoài cửa. Đó là dì Nhạc Yên.
"Du... là dì đây," giọng bà khàn đặc, lẫn trong tiếng ho khan do sương lưu huỳnh.
Nhạc Du vặn chốt cửa đồng thau. Một luồng khí lạnh buốt tràn vào kéo theo mùi mỡ động vật cháy khét. Dì Nhạc Yên bước vào, đôi bàn tay thô ráp của bà run rẩy nắm lấy vai anh. Bà không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đặt vào lòng bàn tay Nhạc Du một vật thể bằng kim loại lạnh ngắt và nặng trịch.
"Chiếc hộp nhạc này... của cha cháu, Nhạc Sơn," dì Nhạc Yên thì thầm, giọng nói u uất như tiếng gió rít qua khe đá. "Ông ấy đã bảo dì giữ nó mười năm trước, trước khi bị lính hoàng gia áp giải đi. Đêm nay, khi tiếng chuông chuẩn hoàng gia chạy sai nhịp, dì biết đã đến lúc phải giao lại cho cháu. Hãy cẩn thận, Du. Đừng để bọn cảnh vệ nhìn thấy nó."
Trước khi Nhạc Du kịp hỏi thêm, dì Nhạc Yên đã xoay người bước nhanh vào làn sương mù dày đặc bên ngoài cầu thang sắt lộ thiên. Nhạc Du đứng lặng trong bóng tối. Ngón tay trần nhạy cảm của anh lướt qua bề mặt chiếc hộp nhạc cơ khí của Nhạc Sơn. Lớp vỏ đồng thau đã bị rỉ sét hóa từng mảng lớn, nhưng các bánh răng lộ thiên bên hông vẫn giữ được cấu trúc tinh xảo tuyệt đối. Anh cảm nhận được một chiếc chìa khóa vặn cót hình cánh chim ở mặt dưới, khẽ lay động nhưng không dám vặn mạnh.
Đột ngột, sàn gỗ dưới chân Nhạc Du rung lên bần bật.
Không phải là một cơn địa chấn tự nhiên. Đó là một dao động tần số cao, cực kỳ sắc bén truyền qua các dầm thép chịu lực của chung cư rỉ sét số 9. Nhạc Du áp tai phải sát xuống sàn nhà. Kỹ thuật Thính Giác Rung Động giúp anh lập tức nhận diện hiểm họa: Đường hầm hơi nước chính Smog-Town chạy ngầm dưới Block 9 đang gặp sự cố quá tải áp suất nghiêm trọng. Tiếng rít khí nén dồn dập vang lên từ sâu trong lòng đất, âm thanh chói tai ấy đang tăng dần từ 80 decibel lên mức báo động đỏ. Nếu van xả áp chính không được giải tỏa trong vòng mười lăm phút, một vụ nổ áp suất khổng lồ sẽ xé toạc toàn bộ khu dân cư nghèo khổ này thành đống tro tàn.
"A Bảo!" Nhạc Du gọi nhỏ.
Từ góc phòng tối, cậu bé mồ côi câm A Bảo nhanh nhẹn lao ra, tay cầm chiếc đèn bão phốt pho phát ra ánh sáng xanh mờ nhạt. Cậu bé gõ liên tục vào lòng bàn tay Nhạc Du theo nhịp nhanh: *Cảnh vệ tuần tra bọc thép đang ở đầu phố số 3. Đường hầm chính bị khóa từ bên ngoài.*
Nhạc Du siết chặt cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng, quấn chặt lại băng vải đen trên mắt. Anh không thể đứng nhìn hàng trăm gia đình công nhân bị thiêu rụi bởi hơi nước nóng rực. Với tư cách là một Thợ Sửa Van Smog-Town dã chiến, anh biết mình phải hành động.
Nhạc Du và A Bảo lao xuống cầu thang sắt rỉ sét năm tầng bên hông chung cư. Sương mù đêm đông lạnh buốt phả thẳng vào mặt, mang theo vị đắng ngắt của lưu huỳnh và hơi ẩm nóng hầm hập bốc lên từ các khe nứt mặt đường. Nhạc Du gõ nhẹ đầu gậy xuống đất. *Clack. Clack.* Tiếng gõ gậy định vị phát ra sóng âm tần số thấp phản xạ từ các vách tường gạch đỏ, vẽ nên một bản đồ không gian 3D chi tiết trong đầu anh. Anh có thể cảm nhận được từng đường ống rỉ sét treo lơ lửng trên đầu, từng hố ga đang phả hơi nóng rực.
"Tránh bên trái, ba bước," Nhạc Du thì thầm với A Bảo. Cậu bé câm nhanh chóng kéo anh lách qua một đoạn dầm thép sụt lún.
*Rầm... Rầm...*
Tiếng bước chân nặng nề, cơ khí hóa vang lên từ phía ngã tư cách đó năm mươi mét. Nhạc Du khựng lại. Đó là nhịp bước đặc trưng của các tuần tra viên giáp đồng bọc thép thuộc Cảnh vệ Smog-Town. Tiếng động cơ hơi nước mini đeo sau lưng chúng phát ra tiếng xì khí nhịp nhàng 'xì... xì...' đầy đe dọa. Bọn chúng đang lùng sục những kẻ tự ý điều chỉnh van hơi nước công cộng.
Nhạc Du ra hiệu cho A Bảo nín thở. Hai người nhanh chóng lách vào khoảng trống hẹp phía sau một bồn chứa dầu thải rỉ sét bên đường. Nhạc Du áp sát lưng vào thành sắt nóng rực của bồn dầu, cảm nhận luồng khí nóng rát rượt qua đỉnh đầu khi một tuần tra viên đi ngang qua. Bộ tai nghe giảm âm của anh khẽ rung động, lọc bỏ tiếng ồn cơ giới để giữ cho tâm trí anh hoàn toàn tỉnh táo. Anh nghe thấy tiếng bánh xích bọc thép của xe tuần tra Lôi Kính đang nghiến sỏi đá từ xa. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, bọn chúng sẽ nổ súng hơi nước áp lực cao thiêu rụi họ.
Khi tiếng bước chân giáp đồng xa dần, Nhạc Du lập tức lao về phía lối vào đường hầm hơi nước chính của Block 9. Không khí ở đây nóng lên rõ rệt, sương mù chuyển sang màu xám trắng do hơi nước rò rỉ nồng độ cao.
Nhạc Du tiếp cận van xả áp chính của Block 9. Đó là một bánh đà bằng đồng khổng lồ bám đầy rêu phong và muối rỉ sét. Anh áp đầu gậy cộng hưởng đồng thau rỗng vào thân van, nhắm mắt tập trung toàn bộ thính lực tai phải còn sót lại.
Tiếng rít khí nén bên trong đường ống gầm rú như một con quái vật bị giam cầm. Nhạc Du cố gắng bịt một vết nứt nhỏ bằng mỡ động vật dã chiến pha bột than chì mang theo, nhưng áp suất quá cao lập tức thổi bay lớp mỡ bôi trơn rẻ tiền trong tích tắc. Sức ép khí nén dội ngược lại, tạo ra một tiếng nổ cục bộ cực mạnh sát bên tai trái Nhạc Du.
*Bùm!*
Nhạc Du loạng choạng lùi lại, một tay ôm lấy tai trái. Một cơn đau buốt nhói xé toạc màng nhĩ, tiếng ù tai cơ học liên tục dội lên khiến anh mất thăng bằng suýt ngã quỵ. Máu tươi ấm nóng khẽ rỉ ra từ dưới lớp tai nghe bọc da, thấm đỏ một góc băng vải quấn mắt. Tai trái của anh đã hoàn toàn mất đi thính lực tạm thời, chỉ còn lại tai phải đang rung lên bần bật.
"Anh Du!" A Bảo hốt hoảng gõ nhịp lên tay anh.
"Anh không sao," Nhạc Du nghiến răng, nuốt ngụm máu tanh vào cổ họng. Anh biết mình không được phép thất bại lúc này.
Anh áp sát trán vào thành van đồng nóng rực, dùng chính xương sọ của mình để hấp thụ rung động cơ học trực tiếp. Kỹ thuật Thính Giác Rung Động giúp anh nhận biết độ mỏng của thành ống qua độ đục của tiếng vang dội lại. Van chính không bị kẹt hoàn toàn, mà là do một vết nứt vi mô siêu nhỏ bằng sợi tóc đang lan rộng dọc theo rãnh bánh răng hành tinh phía trong.
Nhạc Du đưa tay vào túi áo khoác da, chạm vào chiếc hộp nhạc cơ khí của Nhạc Sơn. Trong cơn tuyệt vọng, anh khẽ vặn nhẹ chìa khóa hình cánh chim. Trục đồng bên trong hộp nhạc xoay chuyển, phát ra những nốt nhạc thanh mảnh, cổ xưa của giai điệu "Khúc Ca Sương Mù".
Ngay khoảnh khắc đó, Nhạc Du sững sờ hoàn toàn.
Tiếng rít sắc bén, chói tai của hơi nước áp suất cao đang thoát ra từ vết nứt vi mô trên đường ống không phải là một tiếng gào rú hỗn loạn vô nghĩa. Khi đi qua màng lọc thạch anh thô sơ của bộ tai nghe và tiếng nhạc của hộp nhạc dội lại, tần số rít của hơi nước trùng khớp một cách hoàn hảo, không sai lệch một Hertz nào với giai điệu ru con quen thuộc đang phát ra từ chiếc hộp nhạc rỉ sét của cha anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!