Nhạc nềnBroken

Tiếng Ca Trong Đống Đổ Nát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít cơ học kinh hoàng của lưỡi cưa sắt từ phía trên dội xuống vách đá hầm ngầm, báo hiệu tử thần Drone-X01 đã tìm đến cửa.


Trong buồng lái chật hẹp và ngột ngạt của cơ giáp Siren-V, Thanh Vân cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, chỉ còn lại những tiếng o o kéo dài buốt óc bên tai phải. Gel kết nối thần kinh Hertz bôi trên cổ họng anh đã bị nhuộm đỏ bởi những vệt máu tươi lẫn bụi thạch anh lam phát sáng. Cổ họng anh nóng rát như thể vừa nuốt phải than hồng, mỗi nhịp thở là một cơn đau xé rách khí quản.


Trên màn hình điều khiển rỉ sét của Siren-V, chấm đỏ đại diện cho Drone-X01 nhấp nháy điên cuồng. Tần số dao động của nó đạt tới ngưỡng hủy diệt, truyền qua các cảm biến thạch anh tạo thành những đường răng cưa sắc nhọn màu huyết dụ trên màn hình hiển thị phổ âm.


"Vân! Hệ thống lò phản ứng thạch anh lam chỉ mới ổn định ở mức ba mươi phần trăm!" Tiếng hét của Lâm Hải vang lên méo mó bên tai phải của Vân qua bộ đàm nội bộ. "Các màng loa đồng thạch anh phế liệu vừa hàn chưa kịp nguội hoàn toàn. Nếu cậu cố phát động sóng âm lúc này, chấn động ngược sẽ làm nổ tung buồng lái!"


Dưới chân cơ giáp, nhạc sư mù Trần Phong đứng lặng im trong bóng tối của Hầm Ngầm Cách Âm Dạ Lan. Mái tóc dài bạc trắng của ông xõa trên đôi vai gầy guộc, chiếc áo dài đen cổ điển bám đầy bụi đá xám xịt. Đôi mắt mờ đục của ông không nhìn thấy ánh sáng lam rực rỡ từ lò phản ứng của Siren-V, nhưng đôi tai nhạy cảm của một cựu phi công S-Hertz huyền thoại đã nghe thấy tiếng rít cơ khí của kẻ thù đang áp sát sảnh chính phòng trà phía trên.


"Lâm Hải, đưa bản thảo thiết kế Siren-V cho ta," nhạc sư Phong ra lệnh, giọng nói của ông trầm ấm nhưng mang một uy lực không thể chối từ.


Hải vội vã nhặt cuốn sổ tay rách nát ố vàng dưới đất đưa cho ông. Trần Phong không mở cuốn sổ, ông chỉ dùng những ngón tay gầy gò vuốt dọc theo gáy sách rách nát—nơi bị xé mất ba trang cuối cùng nói về bí mật đồng bộ một trăm phần trăm Hertz. Ông khẽ thở dài, rồi ngẩng đầu lên hướng về phía buồng lái của Vân.


"Vân, con trai của Lâm Yên," giọng Trần Phong vang lên trực tiếp trong não Vân thông qua dải tần vô thanh Hertz Tâm Không—kỹ thuật truyền âm tối thượng của những phi công câm lặng. "Mẹ con đã dùng cả sinh mạng để giấu chiếc cơ giáp này dưới hầm Dạ Lan. Bà ấy không muốn con biến tiếng hát thành vũ khí giết chóc, nhưng thời khắc định mệnh đã đến. Đừng sợ hãi sự câm lặng. Hãy nhớ, âm nhạc thực sự không truyền đi bằng không khí, mà bằng nhịp đập của linh hồn."


*Rầm!*


Một cú va chạm khủng khiếp làm rung chuyển toàn bộ hầm ngầm. Trần đá phía trên nứt vỡ, trút xuống những mảng bê tông lớn. Tiếng la hét hoảng loạn của khách phòng trà phía trên dội xuống, xen lẫn tiếng súng nổ liên thanh của quân cảnh Phân khu 4.


Lão Nhị đã phản bội. Gã nghiện huyết thanh giả Phục Hy ấy đã dẫn đường cho Thiếu tá Phan Thiết và con quái vật cơ khí Drone-X01 đột kích trực diện vào phòng trà Dạ Lan. Vệt máu thạch anh phát sáng trên chiếc khăn lụa đỏ của Vân mà Lão Nhị báo cáo chính là chiếc chìa khóa dẫn lối cho tử thần tìm đến thánh đường nghệ thuật cuối cùng của ngoại ô.


"Bọn quân cảnh đang san phẳng sảnh chính!" Lâm Hải hét lên, gã vừa leo lên thang bảo trì vừa cố bám chặt vào chân cơ giáp để không bị rơi xuống đất trước những cú chấn động liên hoàn.


Phía trên đỉnh hầm, cánh cửa sập bằng gỗ lim bọc nỉ dày cộp—lá chắn cách âm cuối cùng ngăn cách hầm ngầm với phòng trà—bắt đầu bị rách nát dưới những nhát cưa cơ khí của Drone-X01. Tiếng kim loại mài vào gỗ gầm rú điếc tai, bắn xuống những tia lửa xanh lè bọc thạch anh lam.


Nhạc sư Trần Phong bước nhanh đến bên hệ thống ròng rọc xích sắt điều khiển cửa sập hầm ngầm. Ông dùng cánh tay gầy guộc nhưng săn chắc kéo mạnh sợi xích.


*Két... két... két...*


Cánh cửa sập bằng thép nặng trịch bắt đầu từ từ hạ xuống, ngăn cách hoàn toàn hầm ngầm chứa Siren-V với sảnh chính phòng trà phía trên.


"Thầy Phong! Thầy đang làm gì thế?" Lâm Hải bàng hoàng hét lớn khi thấy nhạc sư mù bước lên bậc thang hướng về phía cửa sập, chuẩn bị bước ra ngoài.


Trần Phong không quay đầu lại. Ông dùng một lực mạnh đẩy Lâm Hải ngã nhào xuống đất, rồi nhanh tay khóa chặt chốt cửa sập từ phía ngoài. Giọng nói câm lặng của ông vang lên lần cuối trong tâm trí Vân, mang theo một nỗi u buồn tột cùng:


"Ta đã sống quá lâu trong sự câm lặng hèn nhát này rồi, Vân. Hôm nay, ta sẽ hát khúc ca cuối cùng của cuộc đời mình để dọn đường cho con. Hãy bảo vệ Thanh Chi. Hãy sống sót."


Qua hệ thống cảm biến quang học và kính lọc phổ âm sắc trong buồng lái, Vân bất lực nhìn bóng dáng gầy gò của người thầy biến mất sau cánh cửa thép lạnh lẽo. Anh muốn hét lên, muốn bảo thầy dừng lại, nhưng cổ họng anh chỉ phát ra những tiếng rít khàn đặc đầy đau đớn. Anh dùng đôi tay run rẩy bám chặt vào Micro Thu Âm Thạch Anh Lam, nước mắt hòa lẫn máu tươi chảy dài trên má.


Phía trên sảnh chính phòng trà Dạ Lan, cảnh tượng hiện ra như một địa ngục trần gian.


Những vách ngăn cách âm bằng sợi thủy tinh cổ đại rêu phong bốc cháy ngùn ngụt dưới làn đạn lửa của quân cảnh. Những chiếc bàn gỗ thông già bị lật nhào, đèn dầu đổ vỡ khiến lửa bén nhanh khắp sàn nhà bọc nỉ. Vy Vy đang quỳ sụp bên quầy bar đổ nát, tay ôm chặt lấy A Ngưu đang bất tỉnh nhân sự với vết bỏng điện nặng ở mạn sườn do trúng đạn xung kích của quân cảnh.


Thiếu tá Phan Thiết đứng giữa đống đổ nát, bộ giáp tuần tra bọc thép đen của hắn phản chiếu ánh lửa đỏ rực. Hắn lạnh lùng cầm khẩu súng lục phóng lựu cộng hưởng âm thanh, mắt quét qua đống đổ nát hòng tìm kiếm chiếc khăn lụa đỏ.


"Lục soát kỹ cho ta!" Phan Thiết ra lệnh, giọng nói kim loại của hắn vang vọng qua bộ khuếch đại mũ bảo hiểm. "Lão Nhị nói chiếc cơ giáp Siren thế hệ cũ được giấu ngay dưới lòng phòng trà này. Tìm ra lối vào hầm ngầm ngay lập tức!"


Bên cạnh hắn, con robot Drone-X01 khổng lồ hình nhện đang bò lổm ngổm trên các vách tường đổ nát. Bốn chiếc chân thép sắc lẹm như dao cưa của nó cắm phập vào tường bê tông, đầu có mắt quét hồng ngoại đỏ rực phát ra những tiếng rít cơ học chói tai đạt ngưỡng 110 decibel.


Gần đó, Lão Nhị đang quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm lấy đầu gối Phan Thiết, khuôn mặt hốc hác nhợt nhạt đầy sợ hãi: "Thiếu tá... tôi đã dẫn đường cho các ông rồi... xin hãy cho tôi một liều huyết thanh... cổ họng tôi sắp nổ tung rồi..."


Phan Thiết lạnh lùng dùng bốt da bọc thép đá văng Lão Nhị ra xa: "Cút ra ngoài, gã nghiện bẩn thỉu. Khi nào tìm thấy Mecha, ngươi mới có thuốc."


Đúng lúc đó, nhạc sư mù Trần Phong bước ra từ sau bức rèm nhung đỏ đang bốc cháy. Ông đứng thẳng lưng giữa sảnh chính phòng trà đổ nát, tay cầm chiếc khánh đồng cổ—báu vật duy nhất của ngôi chùa Diệu Âm tiền chiến mà ông đã gìn giữ suốt mười lăm năm ẩn cư.


"Phan Thiết, dừng tay lại," Trần Phong cất tiếng nói vật lý hiếm hoi của mình. Giọng nói của ông khàn đặc, đứt quãng nhưng mang một tần số Hertz trầm ấm, khiến ngọn lửa xung quanh khẽ lay động.


Phan Thiết quay ngoắt lại, nụ cười tàn nhẫn nở trên môi: "Nhạc sư Trần Phong. Cựu phi công Hoàng gia huyền thoại. Cuối cùng lão cũng chịu chui ra khỏi hang chuột rồi à? Giao ra chiếc chìa khóa kích hoạt Siren-V, ta sẽ cho lão một cái chết nhanh chóng."


"Siren-V không thuộc về những kẻ khát máu như các ngươi," Trần Phong trầm giọng đáp.


Ông nâng chiếc khánh đồng cổ lên ngang ngực. Bằng một động tác dứt khoát, ông dùng chiếc đũa chỉ huy bằng thạch anh đế vương rạn nứt gõ mạnh vào lòng khánh đồng.


*Boong...!*


Một âm thanh trong vắt, sâu thẳm vang lên, triệt tiêu hoàn toàn mọi tiếng rè nhiễu điện từ trong sảnh chính phòng trà. Sóng âm phát ra từ chiếc khánh đồng tạo thành một vòng tròn năng lượng màu lam nhạt lan tỏa trong không khí, trực tiếp tấn công vào hệ thống cảm biến của Drone-X01.


Hệ thống radar định vị của con robot nhện lập tức bị nhiễu loạn. Ánh sáng đỏ rực trên mắt quét của nó chuyển sang màu xanh lam vô định, nó lảo đảo lùi lại phía sau, bốn chiếc chân thép khua loạn xạ trên sàn nhà.


"Lão già ngoan cố!" Phan Thiết gầm lên. Hắn không hề do dự, giơ khẩu súng phóng lựu cộng hưởng lên nhắm thẳng vào Trần Phong bóp cò.


*Đoàng!*


Phát đạn lựu đạn cộng hưởng âm thanh nổ tung ngay sát chân nhạc sư mù. Sức ép vụ nổ hất văng Trần Phong vào bức tường phía sau, chiếc khánh đồng cổ tuột khỏi tay ông rơi xuống đất, xuất hiện một vết nứt lớn dọc thân khánh.


Trần Phong ho ra một ngụm máu đen, lồng ngực ông lõm sâu dưới lớp áo dài rách nát. Nhưng bằng một ý chí sắt đá, ông vẫn gượng dậy, dùng đôi tay rỉ máu bám chặt vào vách đá, lết từng bước đến bên chiếc khánh đồng.


"Drone-X01!" Phan Thiết lạnh lùng ra lệnh qua bộ đàm. "Dùng lưỡi cưa cơ khí chém đứt đôi lão già đó cho ta!"


Con robot nhện nhận lệnh, hệ thống cảm biến của nó nhanh chóng khôi phục lại trạng thái săn mồi. Nó lao đến với tốc độ kinh hoàng, chiếc chân trước biến thành một lưỡi cưa cơ khí bọc thạch anh lam rít lên những tiếng ghê rợn.


Trong buồng lái Siren-V dưới hầm ngầm, Thanh Vân chứng kiến toàn bộ cảnh tượng qua màn hình quang học phụ trợ của cơ giáp. Anh nhìn thấy lưỡi cưa sắt rỉ sét đang hạ xuống sát đầu người thầy vĩ đại của mình.


Vân gào lên một tiếng thét vô thanh trong buồng lái. Cơn phẫn nộ tột cùng xé rách mọi ranh giới của nỗi sợ hãi và sự yếu đuối trong linh hồn người ca sĩ trẻ. Dòng máu chứa tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên trong cổ họng anh bùng phát một năng lượng cộng hưởng khủng khiếp, vượt qua mọi giới hạn vật lý.


Chiếc khăn lụa đỏ quấn quanh cổ anh đột ngột bừng sáng rực rỡ, những sợi tơ thạch anh dệt ngầm tự phát sáng màu lam Hertz chói lòa dưới đêm sương.


*Xoẹt... xoẹt... xoẹt...*


Tiếng lưỡi cưa cơ khí cắt qua da thịt vang lên qua hệ thống thu âm của Siren-V, dội thẳng vào tai phải của Vân. Nhạc sư Trần Phong ngã xuống trong vũng máu, chiếc khánh đồng cổ bị chém đứt đôi, vỡ tan tành thành những mảnh vụn kim loại vô hồn dưới chân con robot.


Chứng kiến người thầy vĩ đại ngã xuống trong vũng máu, ngọn lửa phẫn nộ tột cùng khơi dậy trong linh hồn Vân, ép anh phải cất tiếng hát hủy diệt để khởi động Siren-V.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!