Nhạc nềnBroken

Trái Tim Thạch Anh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ từ phía sảnh chính phòng trà Dạ Lan phía trên dội xuống hầm ngầm, xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi dầu máy Symphony-9 và bụi thạch anh lam. Dưới độ sâu hai mươi mét, những mảng trần đá cổ kính rung lên bần bật, trút xuống một làn mưa bụi xám xịt phủ lên lớp bạt che chiếc cơ giáp Siren-V khổng lồ.


Nhạc sư Trần Phong lập tức giơ bàn tay gầy gò lên, ra hiệu im lặng. Đôi mắt mù lòa của ông không hề động đậy, nhưng đôi tai khẽ giật, lắng nghe từng rung động nhỏ nhất truyền qua vách đá sợi thủy tinh cách âm. Thanh Vân và Lâm Hải đứng chôn chân tại chỗ, nín thở đến mức nghe rõ cả tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.


Mười phút trôi qua dài đằng đẵng như cả một thế kỷ. Tiếng rít cơ khí chói tai của một con drone tuần tra quét qua mặt đất phía trên phòng trà nhạt dần rồi tắt hẳn. Trương Lực và binh lính của hắn chỉ mới rà soát vòng ngoài hẻm 13, nhưng ai cũng hiểu, đây chỉ là sự bình yên giả tạo trước khi cơn bão thực sự đổ bộ. Dạ Lan đã lọt vào tầm ngắm, và họ không còn đường lùi.


"Chúng ta phải nhanh lên," Lâm Hải thì thầm, giọng khàn đặc vì hít phải khói hàn. Gã vớ lấy chiếc kính bảo hộ dính đầy dầu mỡ đeo lên mắt, tay siết chặt chiếc búa hàn gỉ sét. "Vân, hệ thống loa cộng hưởng trên ngực Siren-V bị nứt vỡ nghiêm trọng sau đợt quá tải trước. Nếu không vá lại các màng rung thạch anh này, tiếng hát của cậu sẽ không thể chuyển hóa thành pháo sóng âm. Nó sẽ tự nổ tung trong buồng lái và xé rách cổ họng cậu trước khi kịp chạm đến kẻ thù."


Bên cạnh gã, Lão Mộc—gã thợ hàn phế liệu lập dị với miếng che đen một bên mắt—đang lúi húi khởi động mỏ hàn xì plasma tự chế. Lửa xanh lè phụt ra, chiếu rọi khuôn mặt nhăn nheo, sạm đen vì khói bụi mỏ của lão.


"Để ta giúp một tay," Lão Mộc càu nhàu, giọng nói ồm ồm như tiếng xích sắt kéo lê trên sàn đá. "Lâm Hải, đưa cho ta mấy tấm Đồng thạch anh phế liệu mà cậu vừa mua ở Chợ Sắt. Hợp kim này dẫn truyền âm tốt, nhưng độ giòn cao lắm. Nhớ bôi một lớp dầu máy Symphony-9 vào các khớp nối để giảm chấn, nếu không sóng phản hồi từ nốt cao của thằng bé Vân sẽ làm nứt toàn bộ mối hàn của ta đấy."


Họ bắt đầu lao vào làm việc quên ngày đêm dưới lòng đất tối tăm. Tiếng búa đập lách cách nhẹ nhàng, tiếng xè xè của lửa hàn plasma vang lên nhịp nhàng dưới vòm hầm cách âm. Lâm Hải khéo léo dùng bộ dụng cụ thợ máy đa năng bọc da rỉ sét, tỉ mỉ căn chỉnh từng cuộn cảm năng lượng xung quanh khung ngực của Siren-V. Mỗi mối hàn của Lão Mộc đều được Hải phủ lên một lớp keo cách âm tự chế để đảm bảo tần số Hertz truyền đi không bị rò rỉ ra ngoài vách đá.


Đến nửa đêm, khi cả Hải và Lão Mộc đều đã mệt lả, một tiếng động lạ phát ra từ đường ống thoát nước ngầm ngập nước sát góc hầm. Lâm Hải giật mình cầm búa cảnh giác, nhưng từ trong bóng tối, một bóng người thấp đậm, lưng còng rạp bước ra.


Đó là Lão Sáu, người tiếp nhiên liệu thạch anh lậu của nhóm. Gã đeo đôi găng tay bảo hộ dày cộp bám đầy bột đá, lồng ngực thở phập phồng, tay ôm khư khư một chiếc hộp chì nặng trịch.


"Lão Sáu! Sao chú lại đi đường cống ngầm?" Lâm Hải vội vã lao đến đỡ lấy chiếc hộp.


Lão Sáu quẹt mồ hôi trên trán, giọng run rẩy: "Quân cảnh phong tỏa toàn bộ ngõ hẻm phía trên rồi. Ta phải bò qua ba đoạn cống ngập đầy khí độc thạch anh mới đến được đây. Nhìn này... ta mang đến thứ gì cho các cậu."


Lão Sáu cẩn thận vặn chốt chiếc hộp chì. Khi nắp hộp vừa hé mở, một luồng ánh sáng xanh lam đậm, thuần khiết và rực rỡ đột ngột bùng phát, nhuộm sáng cả căn hầm tối tăm. Một dải năng lượng vô hình lan tỏa trong không khí, khiến vách đá sợi thủy tinh xung quanh phát ra những tiếng u u cộng hưởng trầm ấm.


"Trời đất ơi..." Lão Mộc đánh rơi cả mỏ hàn, mắt trợn tròn nhìn vào trong hộp. "Đây là... Tinh thể Thạch Anh Lam Cấp S?"


"Chính nó," Lão Sáu thì thầm đầy kiêu hãnh. "Khối thạch anh lam đế vương thô cực hiếm từ lõi mỏ cổ hẻm núi Tiếng Vọng. Ta đã dùng kỹ thuật gõ búa nghe tiếng vọng suốt ba ngày đêm để tách nó ra khỏi đá mẹ mà không làm vỡ cấu trúc tinh thể. Đây là nguồn năng lượng cực phẩm duy nhất có thể kích hoạt hoàn toàn lò phản ứng của Siren-V lúc này."


Thanh Vân bước lại gần, nhìn chằm chằm vào viên tinh thể lam đang tỏa ra những xung động đều đặn như nhịp tim. Anh cảm nhận được một sự thấu cảm mơ hồ, vết sẹo bẩm sinh trên cổ họng anh nhói lên một cơn đau buốt dịu nhẹ. Viên tinh thể này mang một năng lượng sóng âm khổng lồ, nhưng cũng chứa đựng rủi ro phản phệ tột cùng. Nếu anh không thể đồng bộ hóa dải tần của mình với nó, sóng phản hồi ngược sẽ phá hủy hoàn toàn dây thanh quản của anh vĩnh viễn.


Lâm Hải lập tức bắt tay vào việc cấy viên tinh thể vào buồng đốt lò phản ứng trước ngực Siren-V. Gã định dùng bộ lọc âm phế liệu cũ nhặt từ bãi rác để tiết kiệm linh kiện, nhưng ngay khi gã vừa đóng cầu chì thử nghiệm ở công suất hai mươi phần trăm, một tiếng nổ lớn vang lên.


*Bùm!*


Tia lửa điện bắn tung tóe, màng lọc phế liệu bị nổ tung thành trăm mảnh thủy tinh vụn dưới áp lực năng lượng quá lớn của tinh thể cấp S. Khói đen khét lẹt bốc lên nghi ngút.


"Chết tiệt!" Lâm Hải rủa thầm, ho sặc sụa. "Năng lượng của tinh thể cấp S quá mạnh, bộ lọc cũ không chịu nổi chấn động. Lão Mộc, cháu cần bộ lọc thạch anh lam mới bọc titan y tế ngay!"


Lão Mộc nhanh chóng lục tìm trong giỏ đồ, lôi ra một bộ lọc thạch anh lam bọc titan y tế rỉ sét mà lão giấu bấy lâu nay giao cho Hải. Sau hơn hai tiếng hiệu chuẩn căng thẳng, hệ thống lò phản ứng cuối cùng cũng ổn định ở trạng thái chờ, phát ra ánh sáng lam dịu nhẹ.


"Vân, đến lượt cậu rồi," Lâm Hải quay sang nhìn Vân, ánh mắt đầy lo âu và nghiêm nghị. "Chúng ta phải thực hiện ca đồng bộ thử nghiệm đầu tiên. Nhớ kỹ, đây là tinh thể cấp S, dải tần phản hồi của nó sẽ mạnh gấp mười lần những gì cậu từng trải qua. Cậu phải dùng phương pháp đồng bộ nhịp tim của thầy Phong để điều hòa dòng năng lượng, tuyệt đối không được dùng sức mạnh cơ học thanh quản để cưỡng ép."


Thanh Vân lặng lẽ gật đầu. Anh tháo chiếc khăn lụa đỏ quanh cổ, để lộ vết sẹo lồi lõm sần sùi—nơi các tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên đang bám rễ sâu dưới lớp da cổ. Anh lấy lọ Gel kết nối thần kinh Hertz, bôi một lớp keo lạnh buốt lên cổ họng và thái dương. Chất gel thấm vào da, mang lại cảm giác nóng rát như lửa đốt khi dòng năng lượng thạch anh bắt đầu kích hoạt thần kinh cảm giác.


Anh bước lên buồng lái chật hẹp, ẩm ướt của Siren-V. Không gian bên trong nồng nặc mùi dầu máy Symphony-9 và bụi thạch anh lam. Vân đeo chiếc tai nghe chụp bọc da cổ điển, kéo chiếc Micro thu âm Thạch Anh Lam sát miệng. Chiếc micro phát ra ánh sáng lam nhạt khi nhận diện được sự hiện diện sinh học của anh.


"Khởi động lò phản ứng," giọng Lâm Hải vang lên qua bộ đàm.


Thanh Vân nhắm mắt lại. Anh bắt đầu hít thở thật chậm theo nhịp hít sâu nén áp suất lồng ngực xuống bụng dưới. Anh tập trung toàn bộ thính giác còn lại của tai phải, lắng nghe tiếng u u trầm đục của lò phản ứng thạch anh lam đang dao động dưới ghế lái.


*U... u... u...*


Anh bắt đầu cất tiếng hát nhẩm không lời qua Micro Thạch Anh Lam. Anh hướng dải tần giọng hát của mình đạt ngưỡng tần số 1000Hz—một nốt cao Hertz mộc mạc nhưng mang đầy nội lực ngầm.


*"Ư... ư... ư..."*


Ngay lập tức, viên Tinh thể Thạch Anh Lam Cấp S trong lò phản ứng bùng phát một luồng ánh sáng xanh lam chói lòa. Năng lượng âm thanh được khuếch đại lên gấp trăm lần qua hệ thống loa mới hàn của Lão Mộc, tạo ra một cơn chấn động lực học mạnh mẽ lan tỏa khắp buồng lái.


Nhưng đi kèm với đó là một làn sóng phản hồi ngược tàn bạo dội thẳng vào hệ thần kinh của Vân.


*Xoẹt!*


Một tiếng rít điện từ kinh hoàng vang lên trong tai nghe. Vân trợn tròn mắt, lồng ngực anh thắt chặt lại vì đau đớn tột cùng. Màng nhĩ tai trái của anh—vốn đã bị suy giảm thính lực từ trước—đột ngột bị một tiếng nổ vô thanh đè bẹp. Một sự im lặng tuyệt đối, lạnh lẽo bao trùm lấy nửa bên trái đầu anh. Tai trái của anh đã hoàn toàn ù đi vĩnh viễn, không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của thế giới vật lý nữa.


Cổ họng Vân nóng rực lên như bị đổ axit, máu tươi lẫn những hạt bụi thạch anh nhỏ li ti bắt đầu rỉ ra từ vết sẹo cũ, thấm đẫm lớp gel kết nối thần kinh.


"Vân! Nhịp tim của cậu đang tăng vọt lên 140 nhịp/phút! Cậu phải dừng lại, lò phản ứng sắp quá tải!" Tiếng hét hoảng loạn của Lâm Hải vang lên méo mó bên tai phải của anh.


Không! Vân nghiến chặt răng, hai tay bám chặt vào đũa chỉ huy thạch anh lam. Nếu dừng lại lúc này, Siren-V sẽ bị cạn kiệt năng lượng hoàn toàn và họ sẽ không có vũ khí để đối đầu với quân cảnh ngày mai. Anh không thể đầu hàng.


Anh vận dụng toàn bộ ý chí, áp dụng phương pháp đồng bộ nhịp tim của thầy Phong. Anh nhắm mắt, phớt lờ cơn đau rách phế quản và tiếng ù tai bên trái, tập trung cảm nhận nhịp rung động của lò phản ứng. Anh ép nhịp tim của mình đập chậm lại, từng nhịp, từng nhịp một, ép dòng máu của mình chảy nhịp nhàng theo tần số dao động của thạch anh lam.


*Thịch... thịch... thịch...*


Nhịp tim của Vân và dao động của lò phản ứng dần hòa làm một.


Ánh sáng lam chói lòa trên bảng điều khiển dịu lại thành một dải màu xanh thuần khiết, trong vắt. Chỉ số đồng bộ thần kinh hiển thị trên màn hình từ từ tăng lên và ổn định ở mức 30%. Tiếng rè nhiễu điện từ biến mất, nhường chỗ cho một tiếng u u trầm ấm, thanh thản bao bọc lấy toàn bộ cơ giáp Siren-V.


Cơ giáp đã sẵn sàng chiến đấu.


Thanh Vân đổ gục người lên bảng điều khiển, thở hổn hển. Máu tươi lẫn thạch anh lam phát sáng khô nhỏ giọt xuống sàn buồng lái rỉ sét. Anh mỉm cười một nụ cười thanh thản, dù tai trái của anh giờ đây chỉ còn là một khoảng không câm lặng vĩnh viễn.


"Đồng bộ thành công ở mức 30% rồi!" Lâm Hải reo lên bên dưới gầm Mecha, nhưng niềm vui của gã chưa kịp trọn vẹn thì một tiếng bíp bíp dồn dập vang lên từ hệ thống radar quét âm học của Siren-V.


Trên màn hình hiển thị tần số, một chấm đỏ rực rỡ đột ngột xuất hiện ở khu vực mặt đất phía trên phòng trà Dạ Lan, phát ra dải tần số quét vô tuyến cực ngắn định vị trực diện xuống lòng đất.


Đó là tín hiệu nhận dạng của Drone-X01. Con robot săn mồi tàn bạo của Phục Hy đã bắt được dao động năng lượng thạch anh lam cấp S cực đại phát ra từ cuộc thử nghiệm của Vân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!