Hầm Ngầm Dạ Lan
Sương muối Hải Sa buổi hừng đông mang theo vị mặn chát của biển và mùi gỉ sét nồng nặc của những đường ống dẫn dầu bỏ hoang. Thanh Vân bước đi vội vã trong lòng hẻm 13, chiếc bóng mảnh khảnh của anh gần như hòa tan vào màn sương xám đục. Cổ họng anh nóng bỏng như vừa nuốt phải than hồng, mỗi nhịp thở hít vào bầu không khí lạnh ẩm đều khiến lồng ngực co thắt dữ dội. Tai trái hoàn toàn tĩnh lặng—một khoảng trống câm điếc vĩnh viễn sau cơn bão sóng âm đêm qua—trong khi tai phải vẫn không ngừng o o những dải tần số nhiễu loạn.
Anh siết chặt chiếc khăn lụa đỏ quanh cổ. Vết máu khô lẫn những hạt bụi thạch anh nhỏ li ti bám trên thớ vải thô ráp khẽ cọ vào vết sẹo bẩm sinh, nhói lên từng nhịp buốt giá. Vân biết mình không còn nhiều thời gian. Lão Nhị đã bán đứng anh. Quân cảnh Phân khu 4 chuẩn bị san phẳng phòng trà Dạ Lan. Anh phải báo động cho mọi người.
Khi Vân đẩy nhẹ cánh cửa gỗ dày cộp bọc nỉ của phòng trà Dạ Lan, một luồng khí ấm áp thoảng mùi dầu hỏa và gỗ thông già phả vào mặt. Sảnh chính vắng lặng, những mảnh bàn ghế vỡ nát từ trận hỗn chiến đêm qua vẫn nằm ngổn ngang dưới đất. Trên sân khấu nhỏ, Lâm Hải đang lúi húi nhặt nhạnh những mảnh đồng phế liệu, khuôn mặt sạm đen vì khói than hằn rõ vẻ mệt mỏi.
Nghe tiếng động, Hải giật mình ngẩng đầu lên, chiếc búa hàn gỉ sét trong tay gã siết chặt. Thấy Vân bước vào với gương mặt nhợt nhạt và chiếc khăn lụa đỏ thấm máu, Hải vội vã lao xuống sân khấu, đỡ lấy bả vai gầy của bạn mình.
"Vân! Cậu đi đâu cả đêm qua thế? Cổ họng cậu... lại ho ra máu nữa à?" Hải lo lắng hỏi dồn, đôi mắt sau cặp kính bảo hộ dầy cộp rực lên sự sốt sắng.
Vân không thể trả lời bằng giọng nói. Khí quản của anh đã xơ hóa đến mức mười hai phần trăm, bất kỳ nỗ lực phát âm nào lúc này ngoài đời thực cũng sẽ kích hoạt một cơn co thắt phổi tàn nhẫn. Anh chậm rãi đưa đôi bàn tay thô ráp lên, các ngón tay di chuyển linh hoạt vẽ vào không trung những ký hiệu dứt khoát của Quy tắc sinh tồn im lặng:
*"Lão Nhị phản bội. Quân cảnh biết về chiếc khăn lụa đỏ. Trương Lực đã ký lệnh tổng càn quét Dạ Lan ngày mai. Chúng ta phải đi ngay."*
Lâm Hải bàng hoàng nhìn những ký hiệu tay của Vân, chiếc búa hàn trong tay suýt chút nữa rơi xuống nền gỗ. "Cái gì? Lão Nhị... gã nghiện đó dám bán đứng chúng ta? Nhưng vòm cách âm của phòng trà chỉ còn đủ năng lượng thạch anh trụ được hai ngày nữa. Nếu rời đi bây giờ, chúng ta biết trốn vào đâu giữa ngoại ô đầy rẫy robot dò âm này?"
"Hai đứa không cần trốn đi đâu cả."
Một giọng nói trầm ấm, thâm trầm vang lên từ phía góc tối của sảnh chính. Nhạc sư Trần Phong bước ra từ sau tấm màn nhung đen rách nát. Người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi, mái tóc dài bạc trắng xõa ngang vai, mặc chiếc áo dài đen cổ điển sờn chỉ. Đôi mắt mờ đục của ông không hề có tiêu cự, nhìn về phía vô tận, nhưng bước đi của ông lại vô cùng chuẩn xác, không hề vấp phải bất kỳ mảnh vỡ nào trên sàn nhà.
Ông bước đến trước mặt Vân, đưa bàn tay gầy gò, khô héo như vỏ cây vuốt nhẹ lên chiếc khăn lụa đỏ quanh cổ anh. Những ngón tay của người nhạc sư mù khẽ dừng lại ở vết sẹo bẩm sinh trên yết hầu Vân, cảm nhận nhịp rung động yếu ớt của dòng máu chứa tinh thể thạch anh sinh học đang tự phát sáng dưới lớp da.
"Vết máu này... có lẫn cả tinh thể thạch anh lam tự phát sáng," Trần Phong thở dài, giọng nói của ông không hề sử dụng dây thanh quản vật lý mà truyền đi bằng kỹ thuật hát cộng hưởng 'Hertz Tâm Không'—một dải tần số ấm áp, dao động thẳng vào màng nhĩ của Vân và Hải mà không làm rung động không khí xung quanh. "Dòng máu của Lâm Yên đang thức tỉnh trong con, Thanh Vân ạ. Số phận đã tìm đến cửa, và chúng ta không thể trốn chạy được nữa."
Vân ngơ ngác nhìn người thầy của mình. Anh dùng ký hiệu tay hỏi: *"Thầy biết về mẹ con?"*
Trần Phong không trả lời ngay. Ông xoay người, hướng về phía quầy pha chế bị đập nát. "Đi theo ta. Đã đến lúc con phải nhìn thấy di sản thực sự mà mẹ con và ta đã giấu kín suốt mười chín năm qua."
Nhạc sư mù dẫn Vân và Hải đi sâu vào khu hậu trường tối tăm, dừng lại trước một bức tường gạch cũ bám đầy rêu mốc phía sau kho chứa củi. Trên bức tường có một hốc đá nhỏ, bên trong đặt một chiếc khánh đồng cổ rỉ sét.
Trần Phong đứng thẳng người, lồng ngực ông khẽ phập phồng. Ông không dùng tay, mà há miệng phát ra một nốt nhạc giả thanh có tần số cực cao—một dải sóng âm đạt ngưỡng S-Hertz thuần khiết nhưng hoàn toàn vô thanh đối với tai người thường. Chỉ có Vân, với năng lực Thấu cảm sóng âm thiên phú, mới nghe thấy một tiếng rít trong vắt tựa tiếng kiếm thép tuốt khỏi vỏ vang lên trong não bộ.
*Coong...*
Chiếc khánh đồng cổ cộng hưởng với tiếng hát của Trần Phong, phát ra ánh sáng lam nhạt rực rỡ. Bức tường gạch phía sau kho củi đột ngột rung chuyển nhẹ, một khe hở lớn xuất hiện, lộ ra một cầu thang đá ẩm ướt dẫn thẳng xuống lòng đất tối tăm.
"Đây là Hầm Ngầm Cách Âm Dạ Lan," Trần Phong trầm giọng nói, bước xuống bậc đá đầu tiên. "Nó nằm sâu hai mươi mét dưới lòng đất, được lót bằng ba lớp sợi thủy tinh cách âm cổ đại từ thời tiền chiến. Ở dưới này, mọi tiếng động của chúng ta sẽ hoàn toàn biệt lập với máy quét của quân cảnh Phân khu 4."
Thanh Vân và Lâm Hải nhìn nhau kinh ngạc, rồi vội vã bước theo sau thầy. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Vân ngửi thấy một mùi hương vô cùng đặc trưng—sự pha trộn giữa mùi dầu máy Symphony-9 nồng hắc và mùi cát bụi thạch anh lam khô khốc, ngọt nhạt. Đó là mùi của chiến tranh cơ khí, thứ mùi mà cha anh từng mang về nhà trước khi tử nạn dưới hầm mỏ.
Khi bước chân chạm vào bậc đá cuối cùng, không gian đột ngột mở rộng ra thành một căn hầm khổng lồ rộng hàng trăm mét vuông. Dưới ánh sáng lam nhạt dịu nhẹ phát ra từ những vỉa quặng thạch anh tự nhiên nhô ra từ vách đá, Thanh Vân bàng hoàng đứng chết lặng.
Nằm sâu dưới đống phế liệu cơ khí, những cuộn dây cáp rỉ sét và những tấm bạt phủ đầy bụi bặm, là một khối thép khổng lồ cao mười hai mét.
Đó là một chiếc cơ giáp cổ đại.
Toàn thân nó được bao phủ bởi lớp giáp hợp kim đen xám rỉ sét, nhưng cấu trúc silhouette lại vô cùng thanh thoát, mảnh khảnh tựa như dáng hình của một nữ thần biển cả. Chạy dọc theo hai cánh tay và lồng ngực của cơ giáp là hệ thống đường ống dẫn âm tần bằng thạch anh lam tinh xảo, uốn lượn như những mạch máu sinh học. Trước ngực nó, một lò phản ứng cộng hưởng thạch anh khổng lồ hình tròn đang nằm im lìm, tối tăm không một tia sáng.
"Cơ giáp Siren-V..." Lâm Hải run rẩy thốt lên, đôi mắt gã dán chặt vào những khớp nối cơ khí tinh xảo của chiếc Mecha cổ đại. Là một thợ máy thiên tài, Hải lập tức nhận ra đây là dòng cơ giáp chiến tranh chạy bằng năng lượng sóng âm huyền thoại vốn chỉ tồn tại trong các tài liệu mật bị cấm của chính phủ cũ.
Trần Phong bước đến bên một chiếc bàn gỗ mục nát cạnh chân cơ giáp. Trên bàn đặt một cuốn sổ tay rách nát, ố vàng—Bản thảo thiết kế Siren-V—và một chiếc hộp nhung đỏ đã bám đầy bụi than. Ông mở chiếc hộp, lấy ra một thanh kim loại thon dài bằng thạch anh lam tinh khiết, trên bề mặt có khắc những hoa văn sóng âm uốn lượn tinh xảo nhưng đã xuất hiện vài vết rạn nứt nhỏ dọc thân.
"Đây là chiếc đũa chỉ huy thạch anh," Trần Phong nâng niu thanh kim loại bằng cả hai tay, rồi hướng về phía Vân. "Và đây là kỷ vật cuối cùng của mẹ con, Lâm Yên. Bà ấy từng là phi công thử nghiệm S-Hertz đời đầu của dự án Siren mười chín năm trước. Chiếc Siren-V này được chế tạo bằng chính máu và tần số giọng hát của bà ấy."
Thanh Vân run rẩy bước tới. Khi những ngón tay anh chạm vào bề mặt mát lạnh của chiếc đũa chỉ huy thạch anh, một luồng điện nhẹ đột ngột chạy dọc cánh tay anh, xộc thẳng vào vết sẹo trên cổ họng. Vết sẹo nóng rực lên như lửa đốt, và những sợi tơ thạch anh sinh học dệt ngầm trên chiếc khăn lụa đỏ quanh cổ anh bắt đầu tự phát sáng màu lam Hertz rực rỡ dưới bóng tối hầm ngầm.
*Uuu... uuu...*
Từ sâu trong lòng ngực của chiếc cơ giáp Siren-V, lò phản ứng thạch anh tối tăm đột ngột phát ra một tiếng u u trầm đục, đều đặn. Tiếng u u ấy không hề ồn ào, nó mang một tần số rung động cực thấp, trùng khớp hoàn toàn với nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực của Vân.
"Lò phản ứng... tự động khởi động nhẹ?" Lâm Hải kinh ngạc nhìn màn hình hiển thị năng lượng của cơ giáp khẽ nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt. "Nó đang tự đồng bộ với nhịp tim của Vân!"
Trần Phong khẽ gật đầu, đôi mắt mù hướng về phía lò phản ứng đang thức tỉnh. "Siren-V mang một lò phản ứng cộng hưởng sinh học đặc biệt. Nó chỉ chấp nhận dòng máu chứa tinh thể thạch anh sinh học của mẹ con và con. Để vận hành nó, con phải học Giao thức cộng hưởng thanh quản 1:1. Con phải hát vào bộ thu âm của buồng lái để chuyển hóa tần số giọng hát của mình thành năng lượng sóng âm hủy diệt."
Vân lùi lại một bước, gương mặt hằn rõ vẻ hoang mang và ghê tởm. Anh lắc đầu quyết liệt, dùng đôi tay vẽ những ký hiệu hỗn loạn:
*"Không! Con căm ghét chiến tranh cơ khí. Cha con đã chết vì những cỗ máy của Phục Hy. Con chỉ muốn hát để xoa dịu Thanh Chi, con không muốn biến tiếng hát của mình thành vũ khí giết chóc!"*
Trần Phong trầm mặc lắng nghe tiếng gió rít phát ra từ những ký hiệu tay của Vân. Ông khẽ thở dài, đưa Bản thảo thiết kế Siren-V cho Vân.
"Thanh Vân, con đang hiểu sai rồi. Siren-V không phải là vũ khí hủy diệt hàng loạt được thiết kế cho chiến tranh. Hãy nhìn vào những bản vẽ này đi."
Vân ngập ngừng nhận lấy cuốn sổ tay rách nát. Dưới ánh sáng lam nhạt của quặng thạch anh, anh lật mở từng trang giấy ố vàng. Những nét vẽ tay tinh tế của mẹ anh hiện ra, miêu tả chi tiết cấu trúc lò phản ứng và hệ thống loa xả khí của Siren-V.
Ở trang cuối cùng, Lâm Yên đã viết một dòng chữ bằng mực thạch anh phát sáng:
*"Siren không được sinh ra để hủy diệt. Nó là một nhạc cụ khổng lồ, một cầu nối âm tần được thiết kế để giao tiếp hòa bình với loài robot Echo-Drone, dùng sự hài hòa của âm nhạc để trung hòa và xoa dịu những linh hồn bị giam cầm trong thuật toán vô cảm."*
Thanh Vân bàng hoàng đọc dòng chữ của người mẹ quá cố. Nguồn gốc thực sự của Siren-V—một công cụ hòa bình chứ không phải vũ khí giết chóc—đã hoàn toàn đảo lộn mọi nhận thức của anh về chiến tranh cơ khí.
"Nhưng giới quân phiệt của Trương Lực và tập đoàn Phục Hy đã bóp méo dự án này," Trần Phong trầm giọng, dải tần Hertz Tâm Không của ông run lên vì phẫn nộ tiếc nuối. "Họ muốn biến nó thành một cỗ máy hủy diệt hàng loạt để độc quyền hóa nguồn quặng thạch anh lam ngoại ô. Mẹ con đã chấp nhận câm lặng vĩnh viễn, giấu chiếc Siren-V này dưới hầm ngầm Dạ Lan để bảo vệ lý tưởng hòa bình của nó."
Nhạc sư mù bước tới, đặt tay lên vai Vân. "Ngày mai, Trương Lực sẽ càn quét Dạ Lan. Nếu con không bước lên buồng lái, không chỉ phòng trà này, mà cả em gái Thanh Chi của con và toàn bộ cư dân slums ngoại ô cũng sẽ bị nghiền nát dưới xích sắt của quân cảnh. Con phải chiến đấu, Thanh Vân ạ. Không phải để giết chóc, mà là để bảo vệ và giải cứu tiếng nói tự do của thế giới này."
Lời nói của người thầy như một ngọn lửa thổi bùng ý chí kháng cự trong lòng Vân. Anh nhìn chiếc cơ giáp khổng lồ rỉ sét, nhìn vết máu thạch anh trên tay mình, rồi nhìn chiếc đũa chỉ huy thạch anh đang phát sáng lam nhạt. Anh hiểu rõ cái giá vật lý tàn khốc: khí quản của anh sẽ bị xơ hóa nhanh hơn, giọng nói ngoài đời thực của anh sẽ bị tàn phá vĩnh viễn sau mỗi trận chiến.
Nhưng để bảo vệ Thanh Chi, bảo vệ mái nhà duy nhất còn lại, anh chấp nhận đánh đổi.
Vân gật đầu kiên định. Anh bước lên buồng lái của Siren-V, Lâm Hải vội vã chạy đến giúp anh kết nối hệ thống dây cáp sinh học vào mũ phi công.
"Hãy thử nghiệm đồng bộ hóa dải tần ban đầu," Trần Phong hướng dẫn từ dưới đất. "Hãy hát nốt cao Hertz đầu tiên để kích hoạt lò phản ứng."
Vân hít một hơi thật sâu. L lồng ngực anh thắt chặt lại vì đau đớn. Anh áp chiếc micro thạch anh lam sát cổ họng, cố gắng phát ra một nốt cao đạt tần số S-Hertz để khởi động lò phản ứng.
*"A... a... a..."*
Nhưng ngay khi tiếng hát vừa cất lên, Vân chưa biết kỹ thuật thở thiền nén áp suất phổi. Dòng năng lượng thạch anh thô từ lò phản ứng lập tức dội ngược lại qua hệ thống loa bị nứt vỡ.
*Rè... xoẹt... xoẹt...*
Một tiếng rít điện từ kinh hoàng vang dội khắp buồng lái. Sóng phản hồi ngược tàn bạo đập mạnh vào màng nhĩ tai phải của Vân, khiến đầu óc anh quay cuồng, đau nhức dữ dội. Cổ họng anh co thắt kịch liệt, một cơn bỏng rát tột cùng như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào khí quản.
"Vân! Dừng lại ngay!" Lâm Hải hét lớn qua bộ đàm liên lạc.
Vân quỵ sụp xuống ghế lái, ho khan dữ dội. Anh nôn ra một vũng máu tươi ướt đẫm chiếc khăn lụa đỏ trên cổ. Vũng máu lấp lánh những hạt bụi thạch anh xanh lam phát sáng rực rỡ, rơi xuống bảng điều khiển kim loại của Siren-V.
"Con chưa biết cách điều phối luồng hơi thở," Trần Phong nghiêm khắc nói qua Hertz Tâm Không. "Đừng cố dùng sức mạnh vật lý của dây thanh quản để cưỡng ép lò phản ứng. Hãy nhắm mắt lại. Lắng nghe nhịp thở của Siren-V. Hãy dùng thính giác cảm nhận nhịp đập thạch anh của nó, rồi điều chỉnh nhịp tim của con trùng khớp với nó."
Vân nén cơn đau thắt lồng ngực, nhắm mắt lại. Anh lau vệt máu trên môi, tập trung toàn bộ thính giác còn lại của tai phải vào lò phản ứng đang rè nhiễu bên dưới ghế lái.
*U... u... u...*
Tiếng u u của thạch anh lam rạn nứt mang một nhịp điệu run rẩy, u buồn tựa như tiếng khóc câm lặng của một linh hồn bị giam giữ. Vân hít thở thật chậm, thật sâu, ép nhịp tim đang đập loạn nhịp của mình chậm lại, từng nhịp, từng nhịp một hướng về tần số dao động của cơ giáp.
Anh đưa bàn tay run rẩy chạm vào tấm bảng điều khiển kim loại lạnh lẽo bám đầy máu thạch anh.
*Thịch... thịch... thịch...*
Nhịp tim của Vân dần trùng khớp hoàn hảo với nhịp rung động của lò phản ứng Siren-V.
Ngay trong khoảnh khắc giao thoa tuyệt đối ấy, tiếng rè nhiễu điện từ đột ngột biến mất hoàn toàn. Lò phản ứng thạch anh khổng lồ trước ngực Siren-V bừng sáng một luồng ánh sáng xanh lam thuần khiết, trong vắt như nước biển sâu Hải Sa. Một tiếng u u dịu nhẹ, thanh bình vang lên, bao bọc lấy linh hồn Vân trong một cảm giác ấm áp, che chở kỳ diệu.
Nhưng đi kèm với luồng sáng ấy, một dải ký ức giả lập cổ xưa đột ngột tràn vào não bộ Vân.
Trong không gian ảo Hertz rực rỡ dải màu, anh nhìn thấy bóng dáng dịu dàng của người mẹ quá cố Lâm Yên đang mỉm cười nhìn anh từ mười chín năm trước. Bà đang đứng trước chiếc lò phản ứng thạch anh, tay cầm đũa chỉ huy, cất tiếng hát một giai điệu cổ điển trong vắt có tần số vàng 432Hz.
Nhưng ngay phía sau bà, trong bóng tối rãnh sâu đại dương tối tăm, siêu máy chủ Thập Diện Mai Phục đang nhấp nháy những đốm sáng đỏ rực rỡ chết chóc, nuốt chửng linh hồn của hàng chục ca sĩ mồ côi đời đầu đang gào khóc trong tuyệt vọng.
Thanh Vân bừng mở mắt trong buồng lái Siren-V, đôi mắt anh rực sắc lam Hertz phẫn nộ và bàng hoàng tột độ trước chân tướng bi tráng vừa phát hiện. Siren-V không phải là vũ khí hủy diệt, mà là công cụ giao tiếp hòa bình đã bị bóp méo bởi tội ác của giới cai trị.
Cùng lúc đó, tiếng còi báo động đỏ từ phía sảnh chính phòng trà Dạ Lan phía trên đột ngột rú vang dội, xuyên qua lớp đất đá dày hai mươi mét dội xuống hầm ngầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!