Nhạc nềnBroken

Bóng Ma Chỉ Điểm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hừng đông nhạt nhòa của Hải Sa chưa bao giờ mang lại cảm giác ấm áp. Nó chỉ là một dải sáng màu xám tro, yếu ớt xuyên qua lớp sương muối đậm đặc từ biển tràn vào, hắt những vệt sáng lạnh lẽo lên vách tường tôn rỉ sét của hẻm 13.


Trong căn phòng trọ rộng chưa đầy mười mét vuông, Thanh Vân ngồi gục bên cạnh phản gỗ. Toàn thân anh rã rời sau một đêm dài chống chọi với cơn bão Sóng Âm Tần Thấp. Tai trái của anh hoàn toàn tĩnh lặng, một khoảng không câm điếc vĩnh viễn đã hình thành sau những phản phệ tàn khốc của sóng bão. Chỉ còn tai phải thỉnh thoảng vang lên những tiếng o o đơn điệu, như tiếng một cuộn cảm năng lượng bị rò rỉ điện.


Anh khẽ đưa tay lên cổ họng. Dưới lớp khăn lụa đỏ của người mẹ quá cố, vết sẹo bẩm sinh nhói lên từng nhịp buốt giá. Khi Vân rút ngón tay ra, anh nhìn thấy trên làn da thô ráp của mình những vệt máu tươi đã khô, lấp lánh những hạt bụi thạch anh nhỏ li ti màu lam nhạt tựa như bụi sao. Khí quản của anh đã bị xơ hóa lên mức mười hai phần trăm. Đó là cái giá vật lý không thể đảo ngược cho dải tần Hertz hệ S mà anh đang sở hữu. Mỗi lần anh cất tiếng hát để bảo vệ em gái, cơ thể sinh học của anh lại nhường chỗ cho sự xâm lấn của thạch anh vô cảm.


Trên phản gỗ, Thanh Chi vẫn đang ngủ say. Nhịp thở của cô bé mười bốn tuổi đã đều đặn hơn nhờ lọ dung dịch thảo dược của Lão Tôn và những cú bấm huyệt Thiên Đột, Liêm Tuyền chuẩn xác của Vân đêm qua. Vân khẽ kéo chiếc áo khoác len cũ sờn tay đắp lên ngực em gái, rồi nhẹ nhàng đứng dậy.


Anh bước đến bên cửa sổ nứt nẻ, nơi treo chiếc chuông gió vỏ sò biển sâu — di vật của bà cụ Vy mù lòa sống cạnh nhà. Chiếc chuông gió không phát ra tiếng kêu đinh tai nhức óc của kim loại. Dưới tác động của những luồng sóng từ trường rò rỉ từ các trạm phát sóng Phục Hy ngoài ngoại ô, những mảnh vỏ sò chỉ khẽ rung động nhẹ nhàng, tạo ra một dải tần số tự nhiên triệt tiêu bớt những tiếng rè nhiễu điện từ đang lởn vởn trong không khí. Vân nhìn nhịp rung đều đặn của những mảnh vỏ sò, lòng thầm cảm ơn sự che chở thầm lặng của bà cụ mù.


Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy lập tức bị xé toạc.


Thông qua năng lực Thấu cảm sóng âm bẩm sinh, Vân nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ thính giác còn lại của tai phải vào không gian xung quanh. Slums ngoại ô đang chìm trong luật im lặng nghiêm ngặt của giờ giới nghiêm, nhưng trong dải tần số dội lại từ mặt đất ẩm ướt, Vân đột ngột bắt được một dao động bất thường.


*Cọc... cạch... sột soạt... cọc... cạch.*


Đó là tiếng bước chân. Nhưng nó không phải là tiếng bước chân của một người bình thường. Nhịp điệu của nó mang một sự nặng nề, lệch pha ở chân trái, kèm theo một tiếng rít kim loại siêu nhỏ — thứ âm thanh rò rỉ từ một khớp gối cơ khí cũ nát thiếu dầu bôi trơn. Kẻ đó đang di chuyển cực kỳ chậm rãi, luồn lách qua những đống đổ nát của hẻm 13, hướng thẳng về phía căn phòng trọ của anh.


Vân mở mắt, ánh mắt u sầu lập tức chuyển sang cảnh giác tột độ. Anh quấn chặt chiếc khăn lụa đỏ quanh cổ họng, che giấu vết sẹo đang rỉ máu thạch anh phát sáng. Anh biết kẻ đang đến là ai.


Là Lão Nhị.


Gã đàn ông trung niên gầy gò, hàm răng vàng khè và đôi mắt ti hí luôn đỏ sọc vì thèm thuốc. Lão Nhị từng là một phu mỏ thạch anh, nhưng sau khi bị sa thải vì nhiễm độc phổi, gã đã rơi vào vòng xoáy nghiện ngập thứ huyết thanh giả rẻ tiền của tập đoàn Phục Hy. Để có tiền mua những liều thuốc kích thích tạm thời ấy, Lão Nhị đã bán đứng linh hồn, trở thành kẻ chỉ điểm đắc lực cho Phân Khu Quân Cảnh Số 4 dưới quyền Đại tá Trương Lực.


Nhưng tại sao Lão Nhị lại tìm đến đây vào thời điểm này?


Câu trả lời chỉ có thể liên quan đến Tuấn Kiệt. Gã nam ca sĩ cũ của phòng trà Dạ Lan đang điên cuồng vì bị làm nhục sau trận ẩu đả đêm trước. Tuấn Kiệt biết rõ Vân sở hữu một giọng hát đặc biệt, và gã đã liên kết với Lão Nhị để xác minh tần số Hertz của Vân hòng báo cáo lên quân cảnh kiếm tiền thưởng.


Vân lùi sâu vào bóng tối sát vách tường tôn. Anh có thể nghe thấy tiếng thở khò khè, đứt quãng của Lão Nhị ngay phía bên kia bức tường mỏng dính. Gã chỉ điểm đang đứng yên, cơ thể gầy guộc của gã áp sát vào tấm tôn rỉ sét.


*Sột soạt...*


Lão Nhị lén lút lôi từ trong túi áo khoác rách nát ra một thiết bị nhỏ bằng bao diêm. Đó là một máy thu âm thạch anh nhỏ — thiết bị gián điệp cấp thấp được tuồn ra từ Phân Khu Quân Cảnh Số 4. Gã áp sát màng thu bằng thạch anh lam của máy vào vách tường nhà trọ của Vân.


*Uuu... rè... rè...*


Một tiếng rè điện từ siêu nhỏ phát ra từ thiết bị. Đối với người thường, âm thanh đó hoàn toàn vô hại và không thể nghe thấy. Nhưng đối với đôi tai Thấu cảm sóng âm của Vân, tiếng rè ấy chẳng khác nào một mũi khoan điện đang xoáy thẳng vào màng nhĩ tai phải của anh. Máy thu âm đang cố gắng dò tìm và ghi lại bất kỳ dải tần số giọng nói nào phát ra từ bên trong căn phòng để đối chiếu với cơ sở dữ liệu của quân đội.


Cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực Vân. Anh siết chặt nắm tay, một thanh sắt phế liệu bọc cao su nằm ngay dưới chân phản gỗ. Anh định lao ra ngoài, dùng thanh sắt khống chế gã phản bội này ngay lập tức.


Nhưng Vân khựng lại. Nhịp rung động của chiếc chuông gió vỏ sò đột ngột thay đổi, những mảnh vỏ sò va vào nhau dồn dập không lời. Vân tập trung thính giác ra xa hơn, hướng về phía đầu hẻm 13.


*Bộp... bộp... bộp...*


Tiếng bốt da bọc thép nện đều đặn xuống nền đất. Đội tuần tra quân cảnh của Phân Khu 4 đang đi tuần ở góc phố cách đây chưa đầy hai trăm mét. Luật cấm tiếng ồn Quy tắc 40dB đang được thực thi nghiêm ngặt. Nếu Vân lao ra ngoài và xảy ra xô xát vật lý, tiếng động va chạm kim loại và tiếng la hét chắc chắn sẽ vượt ngưỡng giới hạn, thu hút toàn bộ tiểu đội quân cảnh bọc thép ập đến. Lúc đó, không chỉ anh mà cả Thanh Chi cũng sẽ bị bắt giữ.


*"Phải giải quyết chuyện này mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào vượt mức."* Vân tự nhủ, ánh mắt kiên định rực sáng trong bóng tối.


Anh buông thanh sắt xuống. Anh đứng thẳng người, áp sát cổ họng mình vào vách tường tôn, ngay vị trí đối diện với màng thu âm của Lão Nhị phía bên kia.


Vân nhắm mắt lại. Anh không hát lớn. Anh áp dụng Kỹ thuật hát giả thanh tần số thấp, điều phối luồng hơi thở sâu từ cơ bụng theo phương pháp thở thiền để giảm áp lực phổi. Anh cất lên một tiếng hát thì thầm, nhẹ nhàng đến mức không khí xung quanh hầu như không dao động.


Nhưng dải tần số mà anh phát ra không phải là một giai điệu ru êm dịu. Đó là một chuỗi bước sóng nghịch đảo, dao động ở tần số cực cao đối lập hoàn toàn với tần số dò tìm của máy thu âm thạch anh.


*Sóng âm nghịch đảo triệt tiêu.*


Khi dải Hertz thì thầm của Vân truyền qua tấm tôn rỉ sét, nó va chạm trực tiếp với sóng điện từ của thiết bị ghi âm. Hai luồng năng lượng đối nghịch lập tức triệt tiêu lẫn nhau trong một trận chiến vô thanh.


Phía bên kia vách tường, Lão Nhị đang dán mắt vào màn hình nhỏ của máy thu âm. Gã mong chờ nhìn thấy biểu đồ sóng âm của dải Hertz hệ S xuất hiện dưới dạng các cột sáng màu lam rực rỡ. Nhưng thay vào đó, màn hình máy thu âm đột ngột nhấp nháy liên tục, các cột sáng vỡ vụn thành những vệt đỏ nhiễu loạn.


*Xoẹt... xè... xè...*


Thiết bị thu âm phát ra tiếng rít nhỏ rồi tắt ngóm. Lão Nhị hốt hoảng gõ mạnh vào thân máy, đưa tai sát vào loa nghe thử. Nhưng tất cả những gì gã nghe được trong file ghi âm chỉ là tiếng gió rít vô nghĩa, hỗn loạn và chói tai như tiếng gầm rú của một hoang mạc chết chóc.


"Chết tiệt! Lại hỏng rồi sao?" Lão Nhị lẩm bẩm trong sự tức giận tột cùng. Giọng nói khàn đặc của gã rít qua kẽ răng vàng khè. "Bọn quân cảnh Phân khu 4 đưa cho mình cái thứ phế thải gì thế này? Không thu được một nốt nhạc nào cả!"


Gã chỉ điểm tức tối nhét chiếc máy hỏng vào túi áo khoác, nhổ một bãi nước bọt đục ngầu xuống đất. Gã không hề hay biết rằng, dải tần số nghịch đảo của Vân đã làm nứt vỡ hoàn toàn tinh thể thạch anh thu âm bên trong thiết bị.


Lão Nhị xoay người, kéo lê chiếc chân trái cơ khí cọc cạch rời khỏi hẻm 13.


Nhưng Vân không để gã thoát dễ dàng như vậy. Anh biết, nếu không tìm ra kẻ đứng sau giật dây Lão Nhị và xác định mức độ can thiệp của quân cảnh, căn phòng trọ này và phòng trà Dạ Lan sẽ sớm bị san phẳng. Anh quay lại nhìn Thanh Chi một lần nữa. Cô bé vẫn đang ngủ yên bình dưới lớp áo khoác len ấm áp. Vân nhẹ nhàng khép cửa phòng trọ, bước ra ngoài hầm sương mù dày đặc, âm thầm bám theo bóng dáng gầy guộc của kẻ chỉ điểm.


Vân di chuyển như một bóng ma không trọng lượng giữa đống đổ nát của Ngoại Ô Thất Thanh. Mỗi bước đi của anh đều nương theo nhịp gió biển và tiếng sóng vỗ từ xa để triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân.


Lão Nhị điên cuồng đi qua những con hẻm tối tăm, nồng nặc mùi dầu thải và rác rưởi công nghiệp. Cơn thèm thuốc bắt đầu hành hạ gã. Chiếc chân trái cơ khí của gã run rẩy dữ dội hơn, phát ra những tiếng kêu cọc cạch khô khốc mỗi khi va chạm với mặt đường đá. Gã liên tục đưa tay lên cào cấu cổ họng, nơi làn da đã xơ hóa sần sùi do tác dụng phụ của những liều huyết thanh giả Phục Hy.


Cuối cùng, Lão Nhị dừng lại ở một góc hẻm tối tăm, khuất sau bóng râm khổng lồ của một đường ống dẫn dầu bị bỏ hoang.


Vân ẩn mình sau một bức tường gạch đổ nát cách đó mười mét. Anh tập trung thính giác tai phải, lọc bỏ tiếng gió rít để lắng nghe cuộc đối thoại trong bóng tối.


Một bóng người cao lớn, mặc áo khoác bọc thép đen của lực lượng tuần tra Phân Khu Quân Cảnh Số 4 bước ra từ góc tối. Đó là tay sai đắc lực dưới quyền Đại úy Vương — kẻ chuyên quản lý mạng lưới chỉ điểm chợ đen ngoại ô.


"Hàng đâu? Đã thu được dải tần số của tên ca sĩ phòng trà đó chưa?" Giọng gã lính gác lạnh lùng, đầy vẻ khinh miệt rít lên.


Lão Nhị run rẩy lôi chiếc máy thu âm thạch anh ra, giọng nói khúm núm van xin: "Quan lớn... thiết bị của ngài... nó bị hỏng rồi. Tôi áp sát vách tường nhà nó cả tiếng đồng hồ, nhưng máy chỉ thu được tiếng gió rít. Nhưng tôi thề! Tôi thề bằng cả tính mạng, đêm qua chính tai tôi nghe thấy nó phát ra dải tần lam Hertz rực rỡ ở phòng trà Dạ Lan! Nó chính là đứa sở hữu dải Hertz hệ S mà các ngài đang tìm kiếm!"


Gã lính gác giật phắt chiếc máy thu âm từ tay Lão Nhị, cắm vào một thiết bị quét cầm tay để kiểm tra. Hắn chửi thề một tiếng khi thấy file dữ liệu hoàn toàn bị xóa sạch bởi sóng nghịch đảo.


"Mày dám lừa tao sao, đồ rác rưởi nghiện ngập?" Gã lính gác vung tay tát mạnh vào mặt Lão Nhị, khiến gã ngã nhào xuống vũng nước bẩn.


"Tôi không dám! Tôi không dám!" Lão Nhị quỳ sụp dưới đất, bò lết đến ôm chặt lấy bốt da của gã lính gác, khóc lóc thảm thiết. "Xin ngài... cho tôi một liều huyết thanh tuần này. Phổi của tôi sắp vỡ tung ra rồi! Tôi không thể thở được nữa!"


Gã lính gác khinh bỉ nhìn Lão Nhị, rồi lôi từ trong túi giáp ra một ống tiêm nhỏ chứa thứ dung dịch màu lam nhạt đục ngầu — Huyết thanh giả của Phục Hy. Thứ thuốc này thực chất chỉ là một chất kích thích thạch anh tạm thời, giúp giảm cơn đau phổi trong vài giờ nhưng lại đẩy nhanh quá trình xơ hóa tế bào phổi gấp ba lần.


"Cầm lấy đồ rác rưởi. Đây là liều thuốc cuối cùng cho mày nếu không mang lại kết quả." Gã lính gác ném ống tiêm xuống đất. "Đại úy Vương không có kiên nhẫn đâu. Đại tá Trương Lực đã ký lệnh tổng càn quét ngoại ô vào ngày mai. Nếu mày không chỉ điểm chính xác vị trí của tên ca sĩ đó trước hừng đông, mày sẽ bị ném ra hoang mạc cho robot ăn thịt."


Lão Nhị vội vã vồ lấy ống tiêm như một con thú đói, cắm thẳng mũi kim vào cổ họng mình không chút do dự. Dòng hóa chất giả tràn vào phế quản khiến gã rên rỉ lên một tiếng đầy thỏa mãn, khuôn mặt vặn vẹo run rẩy dưới ánh sáng lam nhạt của thuốc.


"Tôi nhớ rồi! Tôi nhớ rõ hình dáng của nó!" Lão Nhị thở dốc, đôi mắt đỏ sọc trợn trừng lên trong bóng tối. "Nó luôn quấn một chiếc khăn lụa đỏ rất đặc trưng quanh cổ để che giấu vết sẹo. Chiếc khăn đó có những sợi tơ thạch anh phát sáng lam nhạt khi nó hát! Chỉ cần tìm chiếc khăn lụa đỏ đó, các ngài sẽ bắt được nó!"


Đứng sau bức tường gạch đổ nát, Thanh Vân bàng hoàng nín thở. Lồng ngực anh thắt chặt lại vì phẫn nộ và ghê tởm trước chân tướng tàn bạo về kẻ chỉ điểm Lão Nhị. Gã đàn ông đáng thương ấy đã bán đứng đồng bào, bán đứng chính mạng sống của mình chỉ để đổi lấy những liều độc dược của Phục Hy.


Nhưng điều đáng sợ nhất là Lão Nhị đã ghi nhớ hình dáng chiếc khăn lụa đỏ của mẹ anh — kỷ vật bảo mệnh duy nhất mà anh luôn mang theo bên mình.


*"Trương Lực chuẩn bị đột kích Dạ Lan..."*


Thông tin tình báo mật ấy dội vào não Vân như một tiếng sét đánh ngang tai. Thời gian của anh và phòng trà Dạ Lan không còn nhiều. Anh phải lập tức trở về báo động cho Lâm Hải và nhạc sư Trần Phong để chuẩn bị phương án đối phó trước khi hừng đông ngày mai ập xuống.


Vân lùi sâu vào bóng tối sương mù, lặng lẽ rút lui khỏi con hẻm đẫm máu, để lại gã chỉ điểm Lão Nhị đang cười điên dại dưới chân đường ống dẫn dầu bỏ hoang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!