Nhạc nềnBroken

Bão Âm Ngoại Ô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vết sẹo trên cổ họng Vân đột ngột nóng rực lên như lửa đốt, những sợi tơ thạch anh trên chiếc khăn lụa đỏ bừng sáng màu lam Hertz rực rỡ dưới đêm sương.


Luồng cộng hưởng từ sâu thẳm lòng đất Dạ Lan dội ngược lên qua hai lòng bàn chân Vân, tê dại và buốt nhói như một dòng điện sinh học. Anh quỳ sụp xuống cạnh thùng xe tải bọc thép của Lão Tam, một tay bịt chặt cổ họng, cố ngăn một tiếng thét vô thanh đang nghẹn ứ nơi thanh quản. Lâm Hải hốt hoảng lao đến đỡ lấy anh, nhưng Vân đã nhanh nhẹn dùng đôi bàn tay run rẩy ra hiệu liên tục:


*"Bão âm... Áp suất đang tụt. Tôi phải về hẻm 13 ngay lập tức! Thanh Chi đang ở đó."*


Hải nhìn lên bầu trời đen kịt phía trên Ngoại Ô Thất Thanh. Lớp sương muối mặn chát của biển Hải Sa đang bị một luồng gió lốc kỳ dị thổi bạt đi, lộ ra những dải mây màu tím sẫm cuộn xoáy như một hố đen khổng lồ. Từ hướng trung tâm thành phố, nơi những Tòa tháp phát sóng của Tập đoàn Phục Hy vươn cao như những chiếc gai độc đâm vào tầng bình lưu, một tiếng u u trầm đục bắt đầu lan tỏa. Đó không phải là tiếng gió. Đó là tần số cực thấp của Cơn bão Sóng Âm Tần Thấp — thứ tai biến nhân tạo khủng khiếp nhất mà dân nghèo ngoại ô phải gánh chịu mỗi khi các trạm phát sóng Phục Hy quá tải.


"Chết tiệt, bọn Phục Hy lại xả sóng nhiễu tần số thấp để làm sạch bộ lọc rồi!" Lâm Hải rủa thầm, vội vã nhét hòm quặng thạch anh lam còn sót lại vào sâu trong gầm xe tải. "Vân, cậu không thể chạy bộ trong tình trạng này được! Để tôi lái xe đưa cậu về!"


Vân lắc đầu quyết liệt. Anh giật phắt chiếc khăn lụa đỏ ra khỏi cổ, dùng nó quấn chặt quanh miệng và mũi để cản bớt luồng không khí đang bắt đầu rung động dữ dội. Anh biết rõ, tiếng động cơ hơi nước gầm rú của chiếc xe tải lúc này chẳng khác nào một mỏ neo dẫn đường cho bầy drone tuần tra của Phan Thiết. Anh đẩy Hải về phía lối vào hầm ngầm Dạ Lan, ra hiệu cho gã phải giấu kín số quặng thạch anh lam thô vừa mang về để duy trì vòm cách âm cho phòng trà, rồi xoay người lao vút vào bóng tối.


Đường phố Ngoại Ô Thất Thanh lúc này đã biến thành một địa ngục câm lặng.


Cơn bão Sóng Âm Tần Thấp ập đến không một tiếng động báo trước, nhưng sức tàn phá của nó trực tiếp đánh vào hệ thần kinh của mọi sinh vật. Gió bão cuốn theo cát bụi thạch anh sắc lẹm, nhưng thứ đáng sợ nhất là những bước sóng dưới 20Hz đang làm rung chuyển vạn vật. Những mái tôn rách nát của các dãy nhà trọ hẻm 13 bắt đầu rung bần bật, phát ra tiếng rít nhức óc truyền qua kết cấu sắt thép. Vân vừa chạy vừa cảm nhận rõ ràng màng nhĩ tai trái của mình đau nhói lên từng đợt. Tiếng o o từ trận nổ thùng gas ở Chợ Sắt vẫn chưa dứt, giờ đây cộng hưởng với sóng bão khiến đầu anh như muốn nổ tung.


Anh loạng choạng ngã vào bức tường gạch đổ nát của hẻm 13. Xung quanh anh, những bóng người gầy guộc của dân nghèo đang loạng choạng bước ra khỏi nhà, họ quỳ sụp dưới đất, hai tay bịt chặt tai, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn nhưng không một ai dám hét lên. Luật cấm tiếng ồn 40dB vẫn lơ lửng trên đầu họ; chỉ cần một tiếng hét đau đớn vượt ngưỡng, các máy quét tự động trên bầu trời sẽ lập tức phóng đạn xung kích xuống tiêu diệt nguồn phát âm.


"Chi..." Vân mấp máy môi, nhưng cổ họng anh chỉ phát ra một luồng khí nóng rát khô khốc.


Anh dùng hết sức bình sinh lao về phía căn phòng trọ nhỏ chưa đầy mười mét vuông của hai anh em. Khi Vân đẩy tung cánh cửa gỗ xộc xệch, cảnh tượng bên trong khiến tim anh như ngừng đập.


Thanh Chi đang nằm co quắp trên chiếc phản gỗ cũ kỹ. Khuôn mặt cô bé mười bốn tuổi nhợt nhạt không còn một giọt máu, đôi môi thâm tím đang mấp máy thở dốc một cách tuyệt vọng. Hai bàn tay nhỏ nhắn của cô bé bấu chặt lấy cổ họng, nơi những mạch máu đang phồng rộp lên, run rẩy theo nhịp rung động của vách tường tôn phía sau. Chi bị co thắt thanh quản nặng — di chứng từ dị tật bẩm sinh F-Hertz của cô bé khi tiếp xúc với sóng âm tần số thấp.


Vân lao đến ôm lấy em gái. Anh vội vàng lôi chiếc mặt nạ phòng độc cũ nát nhặt từ bãi phế liệu dưới gầm giường, chụp lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Chi. Nhưng ngay khi van thở vừa áp sát, Vân bàng hoàng nhận ra lồng ngực Chi vẫn co thắt dữ dội hơn. Tiếng thở khò khè rít qua kẽ răng cô bé, kèm theo một vệt máu tươi trào ra từ khóe môi.


*Không được! Mặt nạ phòng độc vô dụng!* Vân nhận ra trong sự hoảng loạn tột cùng. Sóng âm tần thấp của cơn bão không truyền qua đường hô hấp thông thường; nó truyền qua xương, qua các bề mặt kim loại tiếp xúc và dội trực tiếp vào hệ thần kinh nhạy cảm của Chi. Chiếc mặt nạ nhựa thô sơ không thể ngăn chặn được các rung động đang tàn phá khí quản của cô bé.


Chi khẽ mở mắt, đôi mắt to tròn đẫm lệ nhìn Vân. Cô bé cố gắng đưa những ngón tay run rẩy lên để tạo ký hiệu tay, nhưng cơn đau co thắt khiến đôi tay cô rụng xuống vô lực.


*"Anh... cứu..."*


Đó là thông điệp câm lặng cuối cùng trước khi Chi lịm đi trong vòng tay Vân.


Vân gầm lên một tiếng vô thanh. Sự bất lực và phẫn nộ tột cùng dâng lên trong lồng ngực anh như một cơn triều dâng. Anh biết mình không thể chần chừ. Loại thuốc duy nhất có thể cắt cơn co thắt phế quản cấp tính do nhiễm độc thạch anh lúc này là Dung dịch giảm đau thảo dược của Lão Tôn. Nhưng phòng khám lậu của vị y sĩ già nằm cách hẻm 13 tận ba dãy phố hoang tàn.


Vân đặt Chi nằm nghiêng trên phản gỗ. Anh nhanh tay vớ lấy hòm Bột đá thạch anh hấp thụ âm đặt ở góc phòng, rải một dải bột dày dọc theo khe cửa và xung quanh chiếc phản để tạo ra một vùng cách âm tạm thời cho em gái. Xong xuôi, anh quấn chặt chiếc khăn lụa đỏ quanh cổ họng đang bỏng rát của mình, mở cửa lao thẳng vào cơn bão lửa âm thanh ngoài phố.


Thế giới bên ngoài đã hoàn toàn mất đi trật tự.


Bão cát thạch anh vàng đục cuộn xoáy trong không khí, cắt vào da thịt Vân đau rát. Sóng âm tần thấp đạt đến đỉnh điểm, tạo ra những dải áp suất chênh lệch khiến không khí xung quanh méo mó dưới dạng các vòng tròn màu sắc mờ ảo mà chỉ có đôi mắt Phân tích tần số quang phổ của Vân mới nhìn thấy được. Tai trái của anh hoàn toàn mất đi thính giác, chỉ còn lại tiếng rít chói tai của dòng máu đang chảy ngược trong màng nhĩ. Mỗi bước chạy của Vân là một cuộc chiến sinh tử với cơn đau đầu kinh niên đang tàn phá đại não. Anh cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào thái dương, ép anh phải khuỵu gối xuống nền đất lạnh.


*"Không được gục ngã! Chi đang chờ!"* Ý chí sinh tồn của một người anh trai ép Vân phải đứng dậy. Anh loạng choạng băng qua những dãy xác xe Mecha rỉ sét, men theo những đường ống dẫn dầu để giảm bớt sức gió âm thanh dội vào cơ thể.


Khi Vân đẩy tung cánh cửa lụp xụp của Quán Trà Lão Tôn, anh suýt nữa va phải một người đàn ông gầy gò đang ho ra máu bên thềm cửa. Bên trong quán trà nhỏ, khói thuốc thảo mộc mù mịt quyện cùng mùi máu tươi tanh nồng. Lão Tôn đang quỳ bên một ca sĩ nghèo khác, đôi bàn tay run rẩy của ông liên tục châm những cây kim bạc bọc thạch anh lam vào cổ nạn nhân để đả thông kinh mạch khí quản.


Thấy Vân bước vào với khuôn mặt xám ngoét và chiếc khăn lụa đỏ đẫm máu, Lão Tôn lập tức hiểu ra chuyện gì. Ông không đợi Vân ra hiệu, quay người lục lọi trong chiếc tủ gỗ nứt nẻ, lôi ra một lọ sứ nhỏ màu xanh lục — lọ Dung dịch giảm đau thảo dược cuối cùng của quán.


"Thanh Chi bị co thắt nặng đúng không?" Lão Tôn trầm giọng, nhét lọ thuốc vào tay Vân. "Cầm lấy! Thuốc này chỉ làm dịu được tạm thời. Nghe ta nói đây, Vân! Cơn bão này quá mạnh, thuốc thảo dược không thể cắt đứt hoàn toàn tần số cộng hưởng trong cổ họng con bé đâu!"


Vân trợn mắt nhìn Lão Tôn, đôi tay run rẩy vẽ nhanh ký hiệu: *"Vậy tôi phải làm gì?"*


Lão Tôn nắm chặt lấy bả vai Vân, ánh mắt nghiêm nghị phản chiếu ánh sáng lam nhạt từ cây kim châm cứu: "Con bé nhạy cảm với Hertz hệ F. Con phải dùng kỹ thuật bấm huyệt để khóa tạm thời khí quản của nó. Hãy nhớ kỹ hai huyệt đạo: Thiên Đột nằm ở hõm xương ức, và Liêm Tuyền nằm ở bờ trên sụn giáp cổ họng. Dùng ngón tay cái ấn sâu một góc ba mươi độ, giữ chặt trong vòng ba mươi giây để cắt đứt luồng khí nghịch dòng. Sau đó mới cho uống thuốc!"


Vân gật đầu mạnh mẽ. Anh cất lọ thuốc vào túi áo, xoay người định chạy đi thì Lão Tôn níu lại, đưa cho anh một chiếc chuông gió nhỏ làm bằng vỏ sò biển sâu.


"Mang theo cái này. Nó là chuông gió của bà cụ Vy cạnh nhà cậu. Sóng âm tự nhiên của vỏ sò biển sâu có thể triệt tiêu bớt một phần tiếng rè nhiễu điện từ của cơn bão. Hãy nhìn nhịp rung của nó mà di chuyển!"


Vân nhận lấy chiếc chuông gió vỏ sò, ánh mắt lộ rõ vẻ biết ơn sâu sắc. Anh lao ra khỏi phòng khám lậu, một lần nữa đối mặt với cơn bão âm học đang gầm rú ngoài hoang mạc.


Lần này, Vân không chạy một cách mù quáng. Anh giơ cao chiếc chuông gió vỏ sò trước mặt. Dưới tác động của sóng âm tần thấp, những mảnh vỏ sò không phát ra tiếng kêu mà rung động theo một nhịp điệu không đều. Sử dụng năng lực Thấu cảm sóng âm bẩm sinh, Vân tập trung nhìn vào nhịp rung của chuông gió.


*Rung mạnh... rung mạnh... nghỉ... rung nhẹ.*


Anh nhận ra chuông gió đang chỉ cho anh thấy những "khoảng lặng tần số" — những khe hở áp suất âm thanh nơi các bước sóng của Phục Hy tạm thời triệt tiêu lẫn nhau. Vân nín thở, điều phối luồng khí sâu từ cơ bụng theo Kỹ thuật thở thiền Diệu Âm để giảm áp lực phổi, rồi di chuyển chuẩn xác vào những khoảng lặng đó. Mỗi bước đi lệch pha âm học giúp anh tránh được những luồng sóng xung kích vô hình đang càn quét trên mặt đất.


Khi Vân trở lại căn phòng trọ hẻm 13, sương mù thạch anh đã tràn qua khe cửa nứt nẻ. Thanh Chi đã bắt đầu co giật nhẹ trên phản gỗ, hơi thở mỏng manh như một sợi chỉ sắp đứt.


Vân lao đến bên phản. Anh quỳ sụp xuống, dùng ngón tay cái định vị chính xác hõm xương ức của em gái — huyệt Thiên Đột. Anh ấn sâu một góc ba mươi độ theo đúng lời dặn của Lão Tôn.


Chi khẽ rên rỉ một tiếng vô thanh, lồng ngực cô bé ưỡn cong lên vì đau đớn. Vân cắn chặt môi đến bật máu, tiếp tục dùng tay kia bấm chặt vào huyệt Liêm Tuyền dưới bờ sụn giáp. Anh đếm nhẩm trong đầu: *Một... hai... ba... mười... ba mươi.*


Khi nhịp tim của Chi dần chậm lại dưới áp lực bấm huyệt, Vân nhanh tay mở lọ dung dịch thảo dược Lão Tôn, đổ từng giọt nước màu xanh lục đậm mùi bạc hà cách âm vào khuôn miệng nhỏ nhắn của em gái. Chất dịch mát lạnh thấm vào cổ họng Chi, làm đông cứng tạm thời các vết rách vi mô và giảm sưng tấy phế quản ngay lập tức. Cơn co giật dừng lại. Chi thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng đều đặn hơn, nhưng khuôn mặt vẫn nhợt nhạt và cơ thể vẫn run rẩy theo tiếng rít của mái tôn phía trên.


*Vẫn chưa đủ.* Vân nhận ra trong sự bất lực. Thảo dược chỉ làm dịu cơ hoành vật lý, nhưng sóng nhiễu tần thấp của Phục Hy vẫn đang liên tục dội qua vách tường tôn, kích thích các tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên trong cơ thể Chi cộng hưởng trở lại.


Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, mù lòa bước qua cánh cửa phòng trọ không khóa. Là Bà cụ Vy.


Bà cụ mù hẻm 13 mặc chiếc áo vải thô sờn cũ, trên tay cầm một chiếc gậy mây bọc đồng rỉ sét. Đôi mắt mờ đục của bà hướng thẳng về phía Vân, dù bà không thể nhìn thấy anh bằng mắt thường. Thính giác phát triển cực hạn của một người mù giúp bà cảm nhận được toàn bộ sự dao động năng lượng trong căn phòng.


Bà cụ Vy bước đến bên phản gỗ, đặt bàn tay nhăn nheo đầy vết đồi mồi lên trán Thanh Chi, rồi quay sang Vân. Giọng nói của bà trầm ấm, tĩnh lặng như nước, kỳ lạ thay, nó vang lên rõ ràng giữa tiếng gầm rú của cơn bão:


"Thanh Vân... Tiếng hát ru thì thầm của cháu mang một tần số đặc biệt. Ta đã nghe thấy nó mỗi đêm khi cháu hát cho con bé nghe. Giai điệu đó... nó không phải là âm thanh thông thường. Nó có thể trung hòa sóng nhiễu của cơn bão Phục Hy."


Vân bàng hoàng nhìn bà cụ Vy. Anh dùng hai tay vẽ nhanh ký hiệu: *"Nhưng cổ họng cháu đang bị tổn thương nặng. Nếu cháu hát lúc này, cháu sẽ bị rách phế quản vĩnh viễn!"*


Bà cụ Vy khẽ mỉm cười, bàn tay bà vuốt nhẹ lên chiếc khăn lụa đỏ trên cổ Vân: "Cháu không cần hét lớn. Sức mạnh của tiếng hát không nằm ở âm lượng, mà nằm ở sự đồng bộ của linh hồn cháu với dải tần tự nhiên. Hãy hát ru thì thầm... dồn toàn bộ tình yêu thương của một người anh trai vào hơi thở. Tiếng hát ấy sẽ cứu sống con bé."


Nhìn em gái đang rên rỉ trong cơn mê sảng, Vân biết mình không còn lựa chọn nào khác. Anh chấp nhận cái giá phải trả.


Vân quỳ xuống bên gối của Chi, áp sát khuôn mặt mình vào tai em gái. Anh nhắm mắt lại, vận dụng Kỹ thuật thở thiền Diệu Âm để nén áp suất phổi xuống mức thấp nhất, triệt tiêu mọi tạp âm xung quanh trong tâm trí. Anh không dùng dây thanh quản vật lý để phát âm lớn. Anh sử dụng kỹ thuật Hát giả thanh tần số thấp — một tiếng hát thì thầm, nhẹ nhàng như tiếng gió thổi qua kẽ lá, nhưng mang năng lượng Hertz nguyên bản cực kỳ thuần khiết.


*"Ầu ơ... gió đưa cành trúc la đà..."*


Giai điệu ru cổ xưa quen thuộc vang lên trong căn phòng trọ tối tăm.


Ngay khi nốt nhạc thì thầm đầu tiên phát ra, một dị biến kỳ diệu xuất hiện. Những sợi tơ thạch anh sinh học dệt ngầm trên chiếc khăn lụa đỏ bừng sáng màu lam Hertz rực rỡ, tỏa ra một quầng sáng ấm áp bao bọc lấy cổ họng Vân và lan tỏa khắp cơ thể Thanh Chi.


Sử dụng đôi mắt Phân tích tần số quang phổ, Vân nhìn thấy những vòng sóng âm màu xanh lam thuần khiết phát ra từ miệng mình đang lan tỏa dưới dạng các gợn sóng mỏng mảnh. Khi dải sóng này chạm vào những vòng sóng nhiễu màu tím sẫm của cơn bão Phục Hy đang truyền qua vách tường tôn, hai dải tần số lập tức triệt tiêu lẫn nhau. Tiếng rít nhức óc của mái tôn đột ngột dịu đi trong phạm vi căn phòng.


Cổ họng Vân nóng rực như có lửa đốt, từng tế bào thanh quản bị kéo căng đến giới hạn, máu tươi rỉ ra thấm đẫm chiếc khăn lụa đỏ dưới cổ họng. Nhưng anh không dừng lại. Anh dồn toàn bộ ý chí và tình yêu thương vào khúc hát ru câm lặng, giữ cho dải tần số lam thuần khiết ổn định liên tục.


Khuôn mặt Thanh Chi dần giãn ra. Đôi môi thâm tím của cô bé lấy lại sắc hồng tự nhiên, nhịp thở trở nên sâu và đều đặn. Cô bé khẽ mỉm cười trong giấc ngủ sâu, đôi bàn tay nhỏ nhắn buông lỏng khỏi cổ họng, nắm chặt lấy vạt áo khoác của anh trai.


Cơn bão Sóng Âm Tần Thấp ngoài kia vẫn tiếp tục gầm rú dữ dội, nhưng bên trong căn phòng trọ nhỏ hẻm 13, một vùng an toàn tuyệt đối đã được thiết lập bởi tiếng hát ru câm lặng của người anh trai.


Khi dải mây màu tím sẫm trên bầu trời Hải Sa bắt đầu tan đi dưới ánh hừng đông nhạt nhòa, Vân mới dừng khúc hát. Anh đổ gục xuống cạnh phản gỗ, lồng ngực thắt chặt đau đớn, tai trái hoàn toàn không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng o o đơn điệu. Anh đưa tay lên sờ cổ họng — vết sẹo cũ đã hoàn toàn xơ hóa thành một mảng cứng lạnh như đá thạch anh.


Anh đã cứu sống được em gái, nhưng cái giá phải trả là thính giác tai trái bị giảm sút nghiêm trọng và giọng nói thật ngoài đời của anh đã lùi sâu thêm một bước vào sự câm lặng vĩnh viễn.


Bà cụ Vy đứng lặng bên cửa sổ, chiếc gậy mây bọc đồng gõ nhẹ xuống nền đất ẩm, giọng bà trầm buồn vang lên giữa ánh hừng đông lạnh lẽo:


"Cơn bão đã qua... Nhưng Thanh Vân ơi, tiếng hát của cháu đã lọt vào máy dò của quân cảnh rồi. Bọn chúng đang tăng cường lực lượng lùng sục khắp ngoại ô để thu gom những ca sĩ mang tần số Hertz đặc biệt như cháu."


Ngoại ô Hải Sa dần thức giấc trong sự im lặng đầy sợ hãi mới, báo hiệu những dông bão khủng khiếp hơn sắp ập xuống đầu hai anh em.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!