Chuyến Hàng Trong Đêm Tối
Ánh đèn quét đỏ rực của quân cảnh bắt đầu xuyên qua khe cửa gỗ phòng trà, in những vệt sáng chết chóc lên gương mặt nhợt nhạt của Thanh Vân.
Bên trong sảnh chính của Dạ Lan, thời gian như đông cứng lại. Vy Vy ghì chặt lồng ngực phập phồng, không dám thở mạnh. Lâm Hải một tay lăm lăm chiếc búa hàn plasma, tay kia nhanh nhẹn kéo tấm bạt cao su giảm âm dày cộp phủ lên người A Ngưu đang bất tỉnh. Những vệt máu tươi lẫn bụi thạch anh phát sáng màu lam trên mu bàn tay Vân vẫn nhấp nháy một cách quỷ dị dưới ánh sáng đỏ của máy quét. Anh vội vã kéo lùi vạt khăn lụa đỏ quấn quanh cổ họng, giấu đi vệt sáng ấy vào bóng tối của chiếc cổ áo sơ mi sờn cũ.
Bên ngoài, tiếng xích sắt của xe tuần tra rít lên khô khốc trên nền đường đá hẻm. Bộ cảm biến âm thanh của quân cảnh Phân khu 4 liên tục phát ra những tiếng *tít... tít...* đều đặn. Vân áp sát lưng vào vách tường gỗ ẩm mốc, cảm nhận rõ rệt từng luồng sóng siêu âm vô hình đang dội vào da thịt mình thông qua năng lượng thiên phú Thấu cảm sóng âm. Tần số quét của máy dò quân sự đang dao động ở mức cực đại. Chỉ cần một tiếng động nhỏ vượt quá ngưỡng 10 decibel lúc này, tất cả sẽ tan thành mây khói.
May mắn thay, dải tần số thấp mà Vân bộc phát từ trận chiến trước đã hoàn toàn triệt tiêu từ trường của các thiết bị điện tử xung quanh, để lại một vùng nhiễu âm tự nhiên kéo dài. Chiếc xe tuần tra sau vài giây dò tìm vô vọng trong màn sương muối dày đặc của Hải Sa cuối cùng cũng từ từ lăn bánh rời đi, tiếng động cơ xả khí rít nhỏ dần rồi tắt hẳn ở đầu hẻm.
Khi ánh đèn quét đỏ rực biến mất, Vy Vy mới dám thở phào, cô khụy sụp xuống cạnh A Ngưu. Nhưng gương mặt của bà Phùng Khánh phía sau quầy bar vẫn không hề giãn ra. Bà bước đến bên lò phản ứng thạch anh của vòm cách âm phòng trà, mở nắp khoang năng lượng. Viên thạch anh lam chủ chốt bên trong đã xỉn màu, các đường vân năng lượng nứt vỡ, chỉ còn phát ra những tia sáng yếu ớt như ngọn nến trước gió.
"Nó chỉ còn trụ được tối đa ba ngày," bà Khánh trầm giọng, đôi mắt hằn sâu những nếp nhăn u sầu phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa. "Nếu không có quặng thạch anh lam tinh khiết để nạp lại, vòm cách âm của Dạ Lan sẽ sụp đổ hoàn toàn. Khi đó, bất kỳ tiếng ho khẽ hay tiếng bước chân nào của chúng ta cũng sẽ bị hệ thống giám sát của thành phố định vị ngay lập tức."
Lâm Hải lau mồ hôi dầu trên trán, hạ chiếc búa hàn xuống, nhìn sang Vân. Vân không thể nói. Cổ họng anh sau cú bộc phát giọng hát giả thanh tần số thấp đang bỏng rát như có hàng ngàn mảnh thủy tinh cào xé. Anh chỉ có thể dùng đôi tay linh hoạt vẽ nhanh những ký hiệu câm lặng vào không trung:
*"Tôi và Hải sẽ đi tìm quặng. Chợ Sắt Hải Sa. Lão Tam."*
Lâm Hải gật đầu ngay lập tức: "Phải, chỉ có Băng tải quặng lậu Tam Hoàng của Lão Tam mới có nguồn quặng thô chưa qua tinh chế lúc này. Nhưng khu vực Chợ Sắt giờ là cấm địa, Phan Thiết đã cho phong tỏa toàn bộ các ngả đường."
Vân siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định gạt đi sự ngăn cản của Vy Vy. Anh quấn lại chiếc khăn lụa đỏ thật chặt để giữ ấm dây thanh quản đang tổn thương, lén uống nốt một ngụm dung dịch giảm đau thảo dược của Lão Tôn để ổn định lồng ngực đang co thắt. Họ không thể chờ đợi. Nếu Dạ Lan mất đi vòm cách âm, Thanh Chi — người em gái câm đang trốn ở nhà trọ hẻm 13 — cũng sẽ rơi vào vòng nguy hiểm.
Hai bóng người lặng lẽ rời khỏi phòng trà, hòa vào màn sương mù mặn chát của thành phố cảng Hải Sa. Ngoại Ô Thất Thanh về đêm giống như một nghĩa địa khổng lồ của những linh hồn câm lặng. Dân nghèo sống trong những căn nhà tôn rách nát, không có vòm cách âm bảo vệ, họ phải học cách sinh hoạt hoàn toàn không tiếng động. Mọi giao tiếp đều diễn ra bằng ánh mắt hoặc những cử chỉ tay mệt mỏi dưới ánh sáng lập lòe của những cột đèn neon rỉ sét.
Vân và Hải di chuyển men theo những bức tường bê tông đổ nát, sử dụng bóng tối của những đường ống dẫn dầu bỏ hoang làm lá chắn. Thính giác đặc dị của Vân liên tục hoạt động, giúp nhóm né tránh được ba toán tuần tra của quân cảnh chỉ bằng cách nghe tiếng rít cơ học phát ra từ các khớp nối của giáp bọc thép từ khoảng cách trăm mét.
Sau gần một giờ đi bộ chịu đựng cái lạnh buốt xương, họ đã tiếp cận được rìa Chợ Sắt Hải Sa. Đây là một thung lũng phế liệu khổng lồ, nơi lưu trữ hàng vạn xác cơ Mecha lỗi thời, những cuộn cáp rỉ sét và rác thải công nghiệp của thành phố giàu sang phía bên kia vòm cách âm. Giữa những đống sắt vụn cao như núi, chiếc xe tải hơi nước bọc thép thô kệch của Lão Tam đang đỗ xịch trong một góc tối, khói than xám xịt phả ra từ ống xả đã được quấn vải cách âm.
Lão Tam bước xuống xe, người đàn ông trung niên vạm vỡ khoác chiếc áo kaki sờn bám đầy bụi đường, một tay vẫn đặt hờ trên báng khẩu súng săn tự chế bọc thạch anh lam dắt bên sườn. Thấy Hải và Vân xuất hiện từ màn sương, ông ta mới khẽ hạ tay xuống, thở dài một hơi khói lạnh.
"Các cậu liều mạng thật đấy. Đêm nay Phan Thiết đang cho quân quét gắt gao lắm," Lão Tam thì thầm, giọng nói khàn đặc vì hít nhiều bụi mỏ. "Quặng Thạch Anh Lam Thô dạo này khan hiếm, quân đội đang thu gom sạch để phục vụ dự án gì đó của tập đoàn Phục Hy. Tôi chỉ lén bớt lại được một ít."
Lão Tam kéo tấm bạt phía sau thùng xe tải, để lộ ba chiếc hòm gỗ thô sơ. Khi nắp hòm mở ra, luồng ánh sáng lam rực rỡ, thuần khiết của quặng thạch anh thô chiếu sáng một góc tối. Vân cảm nhận được một luồng rung động Hertz mạnh mẽ phát ra từ những khối tinh thể, khiến vết sẹo trên cổ họng anh nhói lên một nhịp cộng hưởng quen thuộc.
Lâm Hải nhanh chóng kiểm tra độ tinh khiết của quặng bằng cách dùng một chiếc búa nhỏ gõ nhẹ vào bề mặt khối đá. Tiếng vang trong vắt dội lại khiến Hải mỉm cười: "Hàng cực phẩm, Lão Tam. Đủ để Dạ Lan trụ được thêm một tháng."
Nhưng niềm vui chưa kịp định hình thì tai trái của Vân đột ngột nhói đau. Một tiếng *vo vo* tần số cao, cực kỳ sắc bén xé rách màn sương dày đặc từ trên cao truyền xuống.
"Nằm xuống!" Vân không thể hét lên, anh chỉ kịp dùng tay đập mạnh vào vai Lâm Hải và Lão Tam, đè cả hai xuống đống sắt vụn bên cạnh.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng đỏ rực từ trên trời quét xuống, rọi thẳng vào thùng xe tải chứa quặng thạch anh lam. Một con Drone Do Thám hình nhện khổng lồ bọc thép xám đen đang bay lơ lửng ngay phía trên đầu họ. Tiếng cánh quạt cơ khí của nó rít lên kinh hoàng, phát ra sóng siêu âm định vị sắc lẹm để khóa chặt tọa độ nguồn phát năng lượng thạch anh.
"Chết tiệt! Radar của nó đã quét trúng quặng thô rồi!" Lão Tam hét lên, vội vã rút khẩu súng săn tự chế bắn một phát về phía con robot. Viên đạn chì động năng đập trúng giáp ngoài của drone nhưng chỉ tạo ra một tia lửa vô hại.
Con drone do thám lập tức phản ứng. Hệ thống loa trên đầu nó phát ra một dải sóng siêu âm định vị cực mạnh, tạo ra một luồng gió xoáy thổi bay màn sương mù xung quanh, dồn nhóm của Vân vào góc chết của bãi phế liệu.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Hải bộc lộ bản năng của một thợ máy thiên tài. Gã nhặt một nắm xích sắt rỉ sét và các mảnh bánh răng phế liệu dưới đất, dồn toàn lực ném mạnh về phía đống tôn cũ ở hướng ngược lại. Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên đạt ngưỡng 50dB, tạm thời làm nhiễu loạn bộ cảm biến định hướng nhạy cảm của drone.
Con robot khựng lại một nhịp, đầu quét hồng ngoại xoay nhanh về hướng tiếng động giả.
"Vân! Bắn cái thùng gas kia! Mau!" Hải gầm lên, tay chỉ về phía một chiếc xe bồn cũ rỉ sét nằm cách đó ba mươi mét.
Vân chụp lấy khẩu súng săn tự chế của Lão Tam. Anh không hề run rẩy. Sử dụng năng lực Phân tích tần số quang phổ, Vân nhìn thấy rõ ràng dải sóng siêu âm vô hình của drone đang quét ngược trở lại. Anh nín thở, nén áp suất lồng ngực để ổn định bả vai, rồi bóp cò.
*ĐOÀNG!*
Viên đạn bọc thạch anh găm thẳng vào van xả sét gỉ của thùng gas cũ. Một vụ nổ acoustic khổng lồ bùng phát. Tiếng nổ đạt ngưỡng 110dB tạo ra một làn sóng xung kích âm thanh cực mạnh, phá hủy hoàn toàn hệ thống màng thu âm nhạy cảm của con drone do thám, khiến nó mất thăng bằng, xoay tròn vô định rồi đâm sầm vào đống phế liệu bên cạnh.
"Lên xe! Mau lên xe!" Lão Tam nổ máy chiếc xe tải bọc thép, tiếng động cơ hơi nước gầm rú dữ dội.
Vân và Hải lao lên thùng xe tải. Nhưng tiếng nổ của thùng gas đã đánh động toàn bộ tiểu đội drone tuần tra trong khu vực Chợ Sắt. Từ trong sương mù, tiếng rít cơ học của ít nhất ba con drone khác đang lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Lâm Hải vội vàng lôi từ trong túi ra một thiết bị giảm âm tự chế chạy bằng bóng chân không cổ, định gắn vào ống xả xe tải để triệt tiêu tiếng động cơ. Nhưng chiếc xe tải của Lão Tam đang chạy quá tải, nhiệt độ khí xả tăng vọt đột ngột.
*BÙM!*
Bộ giảm âm tự chế của Hải bị quá nhiệt, nổ tung thành trăm mảnh sắt vụn. Tiếng nổ phụ họa này giống như một ngọn hải đăng âm thanh, chỉ đường cho bầy drone lao thẳng về phía chiếc xe.
Chiếc xe tải lồng lộn lao đi trong mê cung phế liệu, va quệt vào những bức tường tôn rỉ sét tạo nên những tiếng rít chói tai. Cú xóc nảy dữ dội khiến chiếc xe nghiêng mạnh. Một hòm gỗ chứa quặng thạch anh lam thô bị văng ra khỏi thùng xe, rơi xuống đất và vỡ vụn dưới xích sắt của bầy robot đang truy đuổi. Một nửa số quặng thạch anh lam thô — huyết mạch của Dạ Lan — đã bị mất sạch trong gang tấc.
Vân bám chặt vào thành xe bọc thép, lồng ngực anh đau thắt lại vì chấn động của vụ nổ và khói than xám xịt. Tai trái của anh bắt đầu xuất hiện những tiếng o o kéo dài, dấu hiệu của sự phản phệ sóng âm nhẹ. Nhưng anh không được phép ngất đi lúc này.
Anh nhắm mắt, tập trung toàn bộ thính giác thấu cảm vào tiếng cánh quạt của bầy drone đang bám đuổi phía sau. Vân phân tích tần số âm thanh của chúng, nhận ra chu kỳ quét radar của drone do thám là 4,2 giây một lần.
Không thể nói thành tiếng, Vân dùng tay đập mạnh vào cabin của Lão Tam theo một nhịp điệu cố định: *bùm... bùm... nghỉ... bùm*.
Lão Tam là một tài xế lão luyện của chợ đen, ông ta lập tức hiểu ý. Cứ mỗi khi nhịp gõ của Vân dừng lại, Lão Tam lại đạp mạnh phanh, để chiếc xe tải trôi tự do không tiếng động cơ vào đúng nhịp nghỉ quét của radar robot, rồi lại bứt tốc khi chu kỳ quét vừa đi qua.
Bằng chiến thuật di chuyển lệch pha âm học đầy mưu trí đó, chiếc xe tải bọc thép của Lão Tam dần cắt đuôi được bầy drone do thám trong làn sương mù dày đặc của cảng Hải Sa. Tiếng rít cơ học nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn phía sau núi phế liệu.
Chiếc xe tải giảm tốc, rẽ vào con đường đất dẫn về phía sau phòng trà Dạ Lan. Lâm Hải ngồi bệt xuống sàn xe đầy mảnh kính vỡ, thở hổn hển, tay ôm lấy bộ dụng cụ rỉ sét: "Chúng ta... thoát rồi. Nhưng mất mất một nửa số quặng rồi, Vân ơi."
Vân khẽ gật đầu, gương mặt anh nhợt nhạt dưới chiếc khăn lụa đỏ. Anh đưa tay bấu chặt lấy thành xe kim loại để giữ thăng bằng.
Nhưng ngay khi chiếc xe tải đi qua khu vực sân sau đổ nát của phòng trà Dạ Lan — ngay phía trên căn hầm ngầm bí mật — một dị biến đột ngột xảy ra.
Thông qua lòng bàn tay đang bám chặt vào sàn xe kim loại dẫn điện và năng lượng Thấu cảm sóng âm bẩm sinh, Vân cảm nhận được một luồng rung động cực kỳ khổng lồ phát ra từ sâu dưới lòng đất.
Đó không phải là tiếng rít vô cảm của robot Phục Hy, cũng không phải tiếng động cơ thô kệch của quân cảnh. Đó là một dải tần số cộng hưởng cực mạnh, mang một giai điệu trầm ấm, sâu thẳm và kiêu hùng như tiếng gầm rú của một con quái vật cổ đại đang nhịp bước theo nhịp tim của chính anh.
Vết sẹo trên cổ họng Vân đột ngột nóng rực lên như lửa đốt, những sợi tơ thạch anh trên chiếc khăn lụa đỏ bừng sáng màu lam Hertz rực rỡ dưới đêm sương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!