Nhạc nềnBroken

Khúc Ca Khởi Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh lửa từ chiếc tàu cá bọc thép của Lão Thập bùng lên giữa màn sương muối đặc quánh của Cảng Cá Cũ, nhuộm đỏ cả một vùng biển đêm Hải Sa lạnh lẽo. Trên boong tàu đang cháy dở, bóng dáng gầy guộc nhưng vạm vỡ của người cựu phi công cảm tử đứng sừng sững giữa vòng vây của năm sát thủ Mute-Squad. Những lưỡi dao găm bọc thạch anh lam của kẻ thù liên tục rạch những đường xé gió siêu âm, cắt vào da thịt ông, nhưng Lão Thập không lùi một bước. Đôi bàn tay chằng chịt vết sẹo của ông khóa chặt sợi xích sắt quanh bánh lái bọc thép, ghì chặt hướng đi của chiếc tàu cá khổng lồ tông thẳng vào chiếc xuồng chỉ huy của địch.


Thông qua lớp kính buồng lái mờ tối của cơ giáp Siren-V đang quỵ gối trên bãi cát sạt lở, Thanh Vân nhìn thấy tất cả. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không điếc đặc vĩnh viễn kể từ trận chiến tại phòng trà Dạ Lan. Nhưng tai phải duy nhất còn hoạt động của anh đang thu nhận tiếng rít gió cơ khí, tiếng lửa cháy bập bùng và cả tiếng rên rỉ của động cơ quartz-diesel đang bị ép quá tải đến giới hạn tự hủy.


Lão Thập quay đầu lại phía bờ cát. Dưới ánh lửa bùng cháy, ông nhìn thẳng vào buồng lái của Siren-V. Đôi mắt ông không còn vẻ trầm cảm, trống rỗng thường ngày, mà rực lên một ý chí kiên định đến nghẹt thở. Người tiền bối câm lặng chậm rãi đưa bàn tay rỉ máu lên, vẽ vào không trung những ký hiệu tay dứt khoát của Quy tắc sinh tồn im lặng:


*"Lâm Yên... tôi đã bảo vệ được con trai của cô rồi. Vân... hãy sống sót! Đừng bao giờ phục tùng bọn chúng!”*


Ngay sau ký hiệu cuối cùng, Lão Thập dùng hết sức tàn gạt mạnh cần gạt lò phản ứng quartz-diesel dưới gầm cabin lái.


*OÀNG!*


Một tiếng nổ động năng kinh hoàng xé toạc màn đêm cảng cá. Cột lửa khổng lồ cao hàng chục mét dựng đứng giữa biển, thổi bay sương mù và hất văng những chiếc xuồng tuần tra của Mute-Squad xung quanh. Sức ép từ vụ nổ tạo ra những con sóng dữ dội dội thẳng vào thân xác rỉ sét của Siren-V, khiến buồng lái của Vân chấn động kịch liệt.


Chứng kiến người tiền bối vĩ đại, người gác cổng thầm lặng của cảng cá ngã xuống trong vũng lửa để mở đường máu cho em gái Thanh Chi trốn chạy, một luồng điện phẫn nộ tột cùng đột ngột bùng phát từ sâu thẳm linh hồn Thanh Vân.


"Khụ...!"


Vân ho dữ dội, lồng ngực anh thắt chặt như bị một tảng đá ngàn cân đè bẹp. Máu tươi thẫm màu lẫn những hạt bụi thạch anh tự phát sáng màu lam nhạt trào ra từ khí quản rách sâu, thấm đẫm chiếc Khăn lụa đỏ của mẹ đang quấn chặt quanh cổ anh. Khí quản của anh đã bị xơ hóa đến mức ba mươi phần trăm vĩnh viễn, mỗi nhịp thở hít vào luồng khói lửa khét lẹt đều đau đớn như có hàng ngàn mảnh thủy tinh cào xé. Anh hoàn toàn câm lặng ngoài đời thực, không thể gọi tên Lão Thập, không thể hét lên để giải tỏa nỗi đau thương tột độ này.


Thế nhưng, kẻ thù không cho anh thời gian để đau buồn.


Từ trong làn khói lửa cuồn cuộn trên mặt biển, chiếc xuồng tuần tra chính của Đội trưởng Lôi Kính từ từ tiến ra. Lôi Kính đứng ở mũi xuồng, bộ đồ da cảm biến sóng âm của gã phát sáng đỏ rực đầy đe dọa. Trên lưng gã, bộ thiết bị hút sóng âm khổng lồ đang hoạt động hết công suất, tạo ra hai luồng xoáy năng lượng màu đen kịt hút sạch mọi dao động âm thanh xung quanh.


"Lão già điên khùng đó đã chết vĩnh viễn rồi, Thanh Vân!" Giọng nói vô cảm của Lôi Kính vang lên qua bộ lọc âm. "Siren-V của mày đã cạn kiệt năng lượng, màng loa thì bị nghẽn dầu máy cháy khét dưới nước mặn. Mày nghĩ mày còn cơ hội hát sao? Toàn đội, khép vòng vây! Bắt sống nó!"


Hàng loạt sát thủ Mute-Squad còn sống sót nhảy xuống nước, lăm lăm vũ khí áp sát Siren-V. Lưới điện từ hút âm trên bầu trời vẫn đang phát ra tiếng u u liên tục, triệt tiêu mọi hy vọng phản kháng bằng sóng âm thông thường.


Trong buồng lái tối tăm, Vân bấu chặt hai tay vào cần điều khiển rỉ sét. Ánh mắt anh rực lên sắc lam Hertz phẫn nộ. Anh nhìn vệt máu thạch anh phát sáng trên tay, rồi nhìn chiếc khăn lụa đỏ của mẹ.


*Nếu tiếng hát này là lời nguyền hủy diệt giọng nói của tôi, thì đêm nay, tôi sẽ dùng chính lời nguyền đó để chôn vùi tất cả các người!*


Vân nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu xuống bụng dưới theo Kỹ thuật thở thiền Diệu Âm để bình ổn nhịp tim đang đập hỗn loạn. Anh kích hoạt Giao thức đồng bộ nhịp tim Siren-V, ép nhịp tim của mình đập trùng khớp với tần số dao động của lò phản ứng thạch anh lam đang lụi tàn dưới chân cơ giáp.


*Ba mươi lăm phần trăm... bốn mươi phần trăm... năm mươi phần trăm!*


Chỉ số đồng bộ thần kinh trên màn hình điều khiển nhảy vọt lên mức chưa từng có. Những tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên dưới vết sẹo cổ họng Vân đột ngột nóng rực lên như lửa đốt, lan rộng và bám rễ sâu vào từng thớ thịt phế quản. Dòng năng lượng Hertz đạt mức S-Hertz cực hạn bùng phát, truyền qua sợi cáp sinh học nối trực tiếp từ cổ họng anh vào lò phản ứng của Siren-V.


*UỲNH!*


Lò phản ứng thạch anh lam trước ngực Siren-V bừng sáng chói lòa, xua tan bóng tối của cảng biển hoang tàn. Luồng ánh sáng lam thuần khiết mạnh mẽ đến mức phá vỡ hoàn toàn từ trường của lưới điện từ hút âm phía trên bầu trời.


Lôi Kính bàng hoàng nhìn màn hình radar quét âm của gã xẹt lửa liên tục: "Cái gì? Chỉ số Hertz vượt ngưỡng S-Hertz? Không thể nào! Máy hút âm... máy hút âm đang bị quá tải!"


"Vân! Đừng hát! Màng loa của cậu đang bị nghẽn dầu mặn nặng lắm! Hát nốt cao lúc này sẽ làm rách nát hoàn toàn khí quản của cậu đấy!" Tiếng hét lo lắng tột độ của Lâm Hải vang lên từ phía bờ cát dội qua bộ đàm rách nát.


Nhưng Vân đã không còn màng đến sinh mạng của chính mình. Anh hé mở bờ môi rỉ máu, dồn toàn bộ giọt máu và hơi thở cuối cùng vào cuống họng.


Một tiếng hét phẫn nộ tột cùng bộc phát.


Đó không phải là một tiếng hát nghệ thuật thuần khiết, mà là một tiếng hú mang năng lượng hủy diệt vô song – tuyệt kỹ **Tiếng hú rách không khí** kết hợp cùng **Sóng Triều Tử Vong (Giai đoạn 1)**.


*RẦM!!!*


Một luồng sóng xung kích hình vòng tròn màu lam đậm rực rỡ phóng ra từ hệ thống loa ngực của Siren-V, xé toạc mặt nước biển mặn và quét thẳng ra mặt vịnh. Sóng âm đi đến đâu, không khí nơi đó bị nén ép dữ dội đến mức biến dạng, tạo ra những tiếng nổ phụp phụp liên tiếp.


Luồng xoáy hút âm màu đen của Lôi Kính vừa chạm vào dải sóng S-Hertz cực đại của Vân đã lập tức bị bẻ gãy và nổ tung. Bộ thiết bị hút sóng âm khổng lồ đeo trên lưng Lôi Kính không chịu nổi áp lực cộng hưởng, xẹt lửa xanh rồi nổ tung thành trăm mảnh, hất văng gã chỉ huy Mute-Squad xuống biển.


Sóng Triều Tử Vong tiếp tục càn quét diện rộng. Toàn bộ xuồng tuần tra bọc thép, lưới điện từ và các thiết bị cảm biến của Mute-Squad bị luồng sóng âm cực đại xuyên thấu. Hệ thống mạch điện từ từ trường của kẻ thù bị quá tải hoàn toàn, nổ tung tụ điện hàng loạt. Những tên sát thủ Mute-Squad đang áp sát dưới nước bị chấn động sóng âm đánh rách màng nhĩ, ôm đầu la hét thảm thiết trước khi bị sóng biển nhấn chìm.


Trận chiến kết thúc trong một sự tàn phá bi tráng. Toàn bộ đội truy quét tinh nhuệ của Phục Hy bị hủy diệt hoàn toàn chỉ trong một nốt nhạc bộc phá cực hạn của Siren-V.


Thế nhưng, cái giá phải trả là tàn khốc vĩnh viễn.


Ngay khi dải sóng âm cuối cùng tắt lịm, Thanh Vân ngã quỵ xuống sàn buồng lái. Lồng ngực anh lõm sâu, đau thắt dữ dội như bị xé đôi. Khí quản của anh bị hoại tử nghiêm trọng do phản hồi ngược từ trường quá tải, máu tươi tuôn ra xối xả ướt đẫm cả chiếc khăn lụa đỏ và bả vai áo sơ mi trắng. Anh cố gắng há miệng để hít thở, nhưng từ sâu trong cổ họng chỉ phát ra những tiếng xì xì câm lặng, rợn người của luồng khí rò rỉ qua vết rách phế quản.


Giọng nói thật ngoài đời thực của anh đã hoàn toàn biến mất. Từ nay về sau, anh vĩnh viễn câm lặng.


Siren-V cạn kiệt năng lượng hoàn toàn, từ từ chìm vào sự im lặng tuyệt đối bên bờ cát hoang tàn của Cảng Cá Cũ. Làn sương muối lạnh lẽo dần bao phủ lấy thân xác rỉ sét của cơ giáp cổ đại dưới ánh hừng đông đang dần ló rạng ngoài khơi xa.


Lâm Hải và Thiếu úy Lê Hoài vội vã lao xuống bãi cát, cật lực cậy cửa buồng lái để đưa Vân ra ngoài. Vân nằm bất tỉnh trong vòng tay của Lâm Hải, khuôn mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu, nhưng khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười thanh thản. Anh biết em gái Thanh Chi đã an toàn ra khơi.


Giữa không gian tĩnh lặng đến rợn người của cảng cá hừng đông, khi tiếng sóng biển rì rào đang xoa dịu đống đổ nát rỉ sét, một âm thanh lạ đột ngột vang lên.


*Rẹt... rẹt... cứu... cứu em...*


Đó là một tiếng khóc rên rỉ cơ khí cực nhỏ, bén ngót và đầy đau đớn phát ra từ bên trong mảnh vỡ lò phản ứng bị nổ tung của con robot nhện Drone-X01 nằm gần đó. Giọng nói ấy không phải là âm thanh lập trình vô cảm của máy móc, mà là tiếng khóc nức nở, cầu cứu thực sự của một cô gái trẻ mồ côi bị giam cầm bên trong mạng lưới âm tần.


Thanh Vân nằm trên bãi cát, tai phải khẽ rung động khi thu nhận tần số đau thương ấy. Một chân tướng tàn khốc, rùng rợn về nguồn gốc của lũ robot hủy diệt dần hé mở, dẫn dắt nhóm đào tẩu bước vào một hành trình chiến đấu mới đầy im lặng và máu nước mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!