Nhạc nềnBroken

Nốt Nhạc Lỗi Nhịp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân dồn dập từ phía sảnh chính phòng trà cắt đứt cuộc đối thoại câm lặng giữa Thanh Vân và Lão Tôn. Bóng tối của căn phòng hậu trường chật hẹp, nồng nặc mùi dầu hỏa và thảo dược, dường như bị bóp nghẹt bởi những âm thanh hỗn tạp truyền đến từ bên ngoài tấm rèm che bọc nỉ dày cộp. Vân vội vàng dùng chiếc khăn lụa đỏ quấn chặt lấy cổ họng, che đi vết sẹo dải sóng đang nóng rực như lửa đốt, rồi lén lau vệt máu tươi lẫn bụi thạch anh phát sáng còn bám trên mu bàn tay vào gấu áo sơ mi sờn cũ.


Lão Tôn khẽ thở dài, nhanh tay thu dọn bộ kim châm cứu bằng thạch anh lam vào chiếc vali bọc thép rỉ sét. Ông nhìn Vân bằng ánh mắt đầy u uất, khẽ lắc đầu như một lời cảnh báo câm lặng cuối cùng trước khi lùi sâu vào góc tối của hậu trường, biến mất như một bóng ma quen thuộc của khu ổ chuột.


Từ sảnh chính của phòng trà Dạ Lan, tiếng đổ vỡ của bàn ghế gỗ mục vang lên chói tai, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng vốn có của đêm giới nghiêm.


"Bà Khánh! Đêm nay bà không ra mặt thì cái phòng trà rách nát này đừng hòng mở cửa vào ngày mai!"


Giọng nói thanh mảnh nhưng đầy sự đố kỵ và hống hách vang lên. Vân lập tức nhận ra giọng nói đó. Là Tuấn Kiệt. Gã nam ca sĩ cũ của Dạ Lan, kẻ vừa bị Bà Khánh đuổi việc tuần trước vì thái độ hống hách và thói quen lạm dụng thuốc kích thích thanh quản chợ đen. Đi theo gã là những tiếng bước chân nặng nề, nện bôm bốp xuống nền đất ẩm ướt — tiếng bốt da bọc thép đặc trưng của băng đảng bảo kê Chợ Sắt Hải Sa.


Vân vén nhẹ tấm rèm nỉ, nhìn ra sảnh chính. Dưới ánh đèn dầu tù mù, không gian ấm cúng của Dạ Lan đã trở nên hỗn loạn. Ba gã côn đồ vạm vỡ từ Chợ Sắt, mình mẩy đầy hình xăm cơ khí rỉ sét, đang dùng những thanh sắt phế liệu đập phá các bàn trà gỗ. Tuấn Kiệt đứng ở giữa, diện bộ vest lụa hoa hòe lòe loẹt nhưng đã bám đầy bụi than ngoại ô. Trên ngón tay gã, chiếc nhẫn vàng gắn thạch anh lam nhân tạo cấp thấp phát ra những luồng sáng xanh nhợt nhạt, lòe loẹt mỗi khi gã vung tay chỉ trỏ.


Bà Phùng Khánh vẫn đứng sau quầy pha chế, gương mặt quý phái không chút biến sắc dưới ánh đèn dầu. Bà chậm rãi đặt chiếc tẩu thuốc bằng bạc xuống, làn khói thảo mộc mỏng manh bay lơ lửng trước mặt. Tay bà khẽ siết chặt chiếc máy đo decibel cầm tay, màn hình hiển thị con số 35dB — âm thanh đập phá của bọn chúng đang mấp mé ranh giới đỏ của Quy tắc 40dB.


"Tuấn Kiệt, Dạ Lan không còn chỗ cho cậu," Bà Khánh trầm giọng, giọng nói tuy nhỏ nhưng mang theo uy lực của một người đã từng trải qua thời hoàng kim. "Cậu dẫn người của Chợ Sắt đến đây đập phá, không sợ máy quét của quân cảnh Phân khu 4 định vị sao?"


"Sợ?" Tuấn Kiệt cười khẩy, gã vuốt lại mái tóc chải chuốt đầy keo. "Bọn tôi đã lo liệu xong với tuần tra vòng ngoài rồi. Đêm nay, nếu bà không nộp ra ba trăm đồng tiền sắt Ngoại Ô tiền bảo kê, hoặc để con mụ Vy Vy kia lên sân khấu hát bản nhạc giao hưởng 'Hừng Đông' của giới thượng lưu để chúng tôi ghi âm lậu bán vào Vòm Trung Tâm, thì đừng hòng yên ổn!"


"Khốn nạn!" Vy Vy từ phía sau cánh gà bước ra, gương mặt trang điểm đậm của cô rực lên sự phẫn nộ. "Bản nhạc đó là nhạc cấm ở ngoại ô! Hát nốt cao của bản giao hưởng đó sẽ kích hoạt radar của Echo-Drone ngay lập tức! Các người muốn giết chết tất cả chúng tôi sao?"


Gã thủ lĩnh băng bảo kê Chợ Sắt, một tên răng sún có cánh tay cơ khí thô kệch lắp từ pittông xe tải hỏng, bước lên phía trước. Gã cười sằng sặc, tiếng cười khàn đặc phát ra từ bộ lọc âm rỉ sét gắn ở cổ họng: "Chết hay sống là việc của các người. Bọn tao chỉ cần tiền xu sắt hoặc cuộn băng ghi âm thạch anh lam. Con ranh này, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!"


Tên răng sún vung cánh tay cơ khí định tóm lấy bả vai Vy Vy.


Ngay lập tức, một bóng người khổng lồ lao ra từ góc phòng. A Ngưu, gã bảo vệ hiền lành của phòng trà, chặn đứng cánh tay cơ khí của tên thủ lĩnh. Với cơ bắp cuồn cuộn như đá tạc của một cựu đấu sĩ đường phố, A Ngưu gầm nhẹ một tiếng dưới ngưỡng 30dB, dùng đôi găng tay bảo hộ bọc thép titan phế liệu khóa chặt khớp nối pittông của đối phương.


"Không được... đụng vào cô ấy," A Ngưu gầm gừ, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.


"Thằng chó tàn phế!" Tên thủ lĩnh bảo kê rít lên. Gã dùng tay kia rút từ thắt lưng ra một thanh gậy sắt bọc cao su đen. Đó không phải là gậy sắt thông thường, mà là gậy điện cộng hưởng điện từ cấp thấp, chạy bằng lõi thạch anh lam rò rỉ.


Gã bấm nút kích hoạt. Thanh gậy phát ra tiếng o o khó chịu của dòng điện cao thế, những tia chớp xanh lam nhạt nổ lép bép dọc thân gậy. Tên thủ lĩnh vung gậy đâm thẳng vào mạn sườn A Ngưu.


Dòng điện cao thế cộng hưởng với tần số thạch anh lam đánh thẳng vào hệ thần kinh của A Ngưu. Gã khổng lồ hiền lành rú lên một tiếng đau đớn câm lặng, toàn thân co giật dữ dội. Đôi găng tay titan của gã rơi rụng xuống đất, tạo nên tiếng keng chói tai. Hai tên côn đồ còn lại lập tức lao vào, dùng gậy sắt bọc điện liên tục nện xuống lưng và đầu gối A Ngưu, ép gã phải quỳ sụp xuống nền đất, máu mũi và máu miệng trào ra.


"A Ngưu!" Vy Vy hét lên trong tuyệt vọng, nhưng cô bị Tuấn Kiệt giữ chặt bả vai, gã cười đắc thắng, dí chiếc micro thu âm thạch anh sát vào mặt cô.


Chứng kiến cảnh tượng bạo lực tàn độc ngay trước mắt, Thanh Vân đứng sau tấm rèm nỉ, toàn thân run rẩy. Ký ức kinh hoàng về vụ sập hầm mỏ thạch anh năm xưa — nơi người cha Thanh Sơn bị những khối thép Mecha đè bẹp trong tiếng gầm rú vô cảm của máy móc — đột ngột ập về như một cơn ác mộng sống động. Vân ghét bạo lực. Anh sợ hãi những thứ cơ khí mang năng lượng hủy diệt. Nhưng khi nhìn thấy A Ngưu đang bị đánh đập dã man, thấy Vy Vy bị làm nhục, và gương mặt bất lực của Bà Khánh, một luồng nhiệt lượng nóng bỏng đột ngột bùng phát từ vết sẹo trên cổ họng anh.


Vân không thể nói, nhưng anh không thể tiếp tục im lặng.


Anh bước ra khỏi tấm rèm nỉ. Chiếc khăn lụa đỏ trên cổ anh bắt đầu rung động nhẹ, những sợi tơ thạch anh sinh học dệt ngầm bên trong tự phát ra thứ ánh sáng lam nhạt mờ ảo.


"Thằng câm kia? Mày muốn chết thay nó sao?" Tuấn Kiệt nhìn thấy Vân bước ra, ánh mắt gã lóe lên sự khinh bỉ tột cùng. "Mày chỉ là một con chó hát lậu rách rưới. Đánh gãy chân nó cho tao!"


Tên bảo kê răng sún quay lại, vung thanh gậy điện bọc thạch anh lam đang nổ điện lép bép, lao thẳng về phía Vân.


Trong khoảnh khắc sinh tử, tâm trí Vân đột ngột trở nên tĩnh lặng kỳ lạ. Anh nhắm mắt lại. Năng lượng đặc thù *Thấu cảm sóng âm* tự phát động. Trong bóng tối của thị giác, Vân không còn nhìn thấy hình ảnh vật lý của tên bảo kê nữa. Thay vào đó, anh *nghe* thấy dòng điện cao thế chạy trong thanh gậy sắt dưới dạng một dải tần số rung động sắc lẹm đạt ngưỡng 12000Hz. Anh nghe thấy vết nứt vi mô trên khớp nối pittông cơ khí của cánh tay tên côn đồ đang phát ra tiếng rít kim loại yếu ớt.


Anh biết điểm yếu của chúng nằm ở đâu.


Vân đứng vững chân, hít một hơi thật sâu theo kỹ thuật thở thiền của nhạc lý cổ, nén chặt luồng hơi thở xuống bụng dưới, ép áp suất phổi lên mức tối đa để giảm thiểu chấn động ngược. Anh mở mắt, hướng thẳng cổ họng về phía hai tên côn đồ đang lao tới.


Anh không hét lớn thành tiếng. Anh sử dụng *Hát giả thanh tần số thấp*.


Một nốt nhạc giả thanh cực cao nhưng lại được nén dưới dải tần số cực thấp từ 50Hz đến 80Hz phóng ra từ vòm họng của Vân. Luồng âm thanh không hề ồn ào đến tai người thường, nhưng nó mang một mật độ năng lượng ngầm cực lớn, truyền đi dưới dạng các dải sóng hình sin màu xanh lam nhạt lan tỏa sát mặt đất, làm rung chuyển lớp bụi than trên sàn phòng trà.


Sóng âm cộng hưởng trực tiếp với lõi thạch anh lam rò rỉ trong gậy điện của hai tên côn đồ.


*Bùm!*


Một tiếng nổ từ trường siêu nhỏ vang lên ngay trên thân gậy. Dòng điện cao thế bị triệt tiêu hoàn toàn trong tích tắc. Sóng rung động tần số thấp truyền ngược từ thanh gậy vào cánh tay cơ khí và hệ thần kinh vận động của hai tên bảo kê.


"Á!!!"


Cả hai tên côn đồ đồng loạt rú lên đau đớn. Cánh tay cơ khí của tên răng sún phát ra tiếng răng rắc kinh hoàng, các bánh răng bên trong bị chấn động âm thanh làm lệch khớp, vỡ vụn và bắn tung tóe ra ngoài. Tên côn đồ còn lại cảm thấy toàn bộ cơ tay bị tê liệt hoàn toàn như bị hàng ngàn luồng kim châm thẳng vào xương, gậy điện rơi rụng xuống đất. Chúng quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, tai rỉ ra những vệt máu tươi do màng nhĩ bị chấn động rung tần phá hủy.


Tuấn Kiệt bàng hoàng ngã nhào ra đất, chiếc micro thạch anh trên tay gã rơi rớt, vỡ tan tành. Gã nhìn Vân bằng ánh mắt kinh hoàng như thể vừa nhìn thấy một con quái vật cơ khí ẩn mình dưới lốt người thường.


"Mày... mày đã làm gì? Giọng hát của mày..." Tuấn Kiệt lắp bắp, toàn thân run rẩy.


Cổ họng Vân lập tức bỏng rát như bị đổ axit sôi vào. Cơn đau thắt ngực dữ dội ập đến, anh quỳ sụp xuống một đầu gối, tay bấu chặt lấy ngực. Vân ho dữ dội, một vệt máu tươi lẫn bụi thạch anh phát sáng màu lam nhạt phun ra, bám chặt vào chiếc khăn lụa đỏ của mẹ. Cái giá của việc bộc phát năng lượng đặc dị không qua bộ lọc của Siren-V là quá tàn khốc đối với phế quản sinh học của anh.


"Bọn rác rưởi! Cút khỏi Dạ Lan ngay!"


Từ phía sau sân khấu, Lâm Hải lao ra, tay cầm chiếc búa hàn plasma tự chế chạy bằng năng lượng hơi nước, phun ra những tia lửa xanh lè, gầm rú dữ dội. Thấy thế trận đã đảo chiều và thủ lĩnh đã bị phế cánh tay cơ khí, hai tên côn đồ dìu tên răng sún tháo chạy nhục nhã ra ngoài cửa gỗ, Tuấn Kiệt cũng lồm cồm bò dậy, chạy trốn trối chết trong đêm tối.


A Ngưu được Vy Vy và Bà Khánh đỡ dậy, gã khổng lồ hiền lành khẽ mỉm cười câm lặng nhìn Vân đầy biết ơn trước khi ngất đi vì kiệt sức.


Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng ngắn ngủi lập tức bị dập tắt.


*U... U... U...*


Từ phía con phố neon ngoài cửa phòng trà, một tiếng rít cơ học trầm đục, kéo dài vang lên đầy đe dọa. Tiếng hét bộc phát năng lượng vô thức của Vân, dù đã được nén dưới dạng giả thanh tần số thấp, vẫn tạo ra một dao động âm học bất thường vượt ngưỡng 40dB lọt ra ngoài vách ngăn sợi thủy tinh bị rách.


Hệ thống cảm biến âm thanh của các drone tuần tra quân cảnh Phân khu 4 ngoài phố đột ngột xoay hướng. Ánh sáng đỏ quét từ các camera an ninh trên cao đồng loạt chuyển trục, rọi thẳng về phía biển hiệu của phòng trà Dạ Lan.


Trong bóng tối của góc hẻm đối diện, một gã đàn ông gầy gò với hàm răng vàng khè — Lão Nhị — đang thu mình dưới tấm bạt rách. Gã nhìn chằm chằm vào vệt sáng lam nhạt vừa tắt lịm bên trong Dạ Lan, rồi nhìn dải ánh sáng đỏ của quân cảnh đang quét tới. Một nụ cười thâm hiểm, đầy tham lam nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của kẻ chỉ điểm chuyên nghiệp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!