Sóng Gió Cảng Cá
Cơn gió biển rít gào qua những khe nứt của ngọn hải đăng đổ nát, mang theo vị mặn chát của muối và mùi khét lẹt của vỏ thép bị nung chảy. Trên bãi cát sũng nước, chiếc cơ giáp Siren-V đứng im lìm như một bóng ma khổng lồ rỉ sét dưới ánh hừng đông nhạt nhòa.
Bên trong buồng lái, Thanh Vân nằm gục trên bảng điều khiển. Lồng ngực anh phập phồng một cách khó nhọc, từng hơi thở kéo theo những cơn co thắt tàn nhẫn nơi phế quản. Dưới lớp băng gạc quấn quanh cổ, vết sẹo bẩm sinh đang nóng rực như có than hồng nung nấu. Những tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên – thứ di sản tàn khốc mà người mẹ quá cố Lâm Yên để lại trong máu thịt anh – đang tự tiến hóa một cách điên cuồng sau trận quyết chiến với Vanguard-02 của Phan Thiết. Khí quản của anh đã xơ hóa đến mức ba mươi phần trăm vĩnh viễn. Tai trái hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn lại một khoảng không im lặng đến rợn người, trong khi tai phải không ngừng o o những tiếng rè từ trường buốt óc.
"Vân! Vân! Tỉnh lại đi cậu!"
Tiếng hét của Lâm Hải vọng qua bộ đàm nội bộ kéo Vân ra khỏi bóng tối chập chờn của ý thức. Anh khẽ mở mắt, lăng kính màu vàng của chiếc Kính lọc phổ âm sắc hiển thị dải năng lượng của Siren-V đang nhấp nháy đỏ ở mức báo động năm phần trăm. Vân ho dữ dội, một ngụm máu tươi thẫm màu lẫn những hạt bụi thạch anh tự phát sáng màu lam nhạt trào ra, thấm đẫm chiếc Khăn lụa đỏ của Lâm Yên quấn quanh cổ anh.
Lâm Hải và Thiếu úy Lê Hoài cật lực dùng ròng rọc cơ khí kéo Vân ra khỏi buồng lái. Khi cơ thể mảnh khảnh của Vân chạm đất, anh suýt nữa ngã quỵ nếu không có bờ vai vững chãi của Lê Hoài đỡ lấy. Vân không thể nói, anh chỉ có thể dùng đôi bàn tay run rẩy, vẽ nhanh những ký hiệu dứt khoát của Quy tắc sinh tồn im lặng:
*"Rút lui khẩn cấp. Ngọn hải đăng đã lộ. Phan Thiết sẽ quay lại cùng truy binh.”*
Thanh Chi lao đến ôm chặt lấy bả vai anh trai, nước mắt cô bé mười bốn tuổi tuôn rơi lã chã trên chiếc áo khoác len cũ sờn của Vân. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé di chuyển nhanh đến mức hỗn loạn:
"Anh ơi... cổ họng anh... máu thạch anh lại chảy rồi! Đừng chiến đấu nữa được không anh?"
Vân mỉm cười nhợt nhạt, dùng ngón tay gạt đi giọt nước mắt trên má em gái, rồi ra hiệu: *"Anh không sao. Đi thôi.”*
Nhóm đào tẩu nhanh chóng di chuyển dưới sự dẫn đường của ông cụ Bàng. Để tránh radar tầm nhiệt của quân cảnh, Lâm Hải quyết định để Siren-V di chuyển rón rén dưới làn nước biển mặn sâu mười lăm mét sát đường bờ biển, men theo những rạn đá ngầm tiến về phía Cảng Cá Cũ. Khớp gối trái của Siren-V bị kẹt rỉ sét nặng nề, mỗi bước đi dưới nước đều kéo theo những tiếng rên rỉ cơ khí trầm đục, nhưng nhờ có lớp Dầu máy cách âm Symphony-9 bôi trơn tạm thời, những rung động âm học được giảm thiểu tối đa.
Trên chiếc xe tải bọc thép cũ nát của Lão Tam đang bò chậm rãi trong màn sương mù dày đặc dọc bờ biển, Lâm Hải không hề ngơi tay. Gã thợ máy lập dị ngồi ở thùng xe phía sau, dùng bộ dụng cụ rỉ sét để quét và giải mã chiếc đĩa đồng mật mã Hertz ẩn dưới đáy chiếc hộp nhạc cơ khí cổ bị móp góc của Thanh Chi.
"Vân, nhìn này!" Hải thì thầm qua bộ đàm, đôi mắt sáng lên sau cặp kính bảo hộ dính đầy dầu mỡ. "Đĩa đồng này thực chất là một bộ lọc tần số cổ đại. Những đường rãnh khắc trên đó trùng khớp hoàn toàn với sơ đồ mạch dẫn âm của Siren-V. Nếu tôi giải mã được toàn bộ chuỗi ký âm này, tôi có thể chế tạo ra một bộ lọc âm thạch anh lam mới, giúp triệt tiêu hoàn toàn tiếng rè nghẽn dầu máy cháy khét trên màng loa của Siren-V! Nhưng lò xo cót của hộp nhạc đã bị rạn nứt nhẹ sau cú rơi, tôi phải thao tác cực kỳ cẩn thận.”
Vân khẽ gật đầu. Qua kính lọc phổ âm sắc, anh nhìn thấy dải năng lượng thạch anh lam từ đĩa đồng đang phát ra những gợn sóng màu lam nhạt dịu mát, tạm thời xoa dịu đi tiếng rè nhiễu buốt óc trong tai phải của anh.
Sau hơn một tiếng di chuyển nghẹt thở dưới sương mù, họ cuối cùng cũng tiếp cận được Cảng Cá Cũ.
Nơi đây là một nghĩa địa hoang tàn của những xác tàu đánh cá rỉ sét thời tiền chiến, chìm ngập trong làn sương muối đen kịt và đặc quánh. Những cầu cảng bằng bê tông rạn nứt vươn ra biển như những cánh tay bộ xương khô khốc. Sự im lặng ở đây đáng sợ đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng muối kết tinh trên các vách sắt rỉ.
Từ trong bóng tối của một khoang tàu cá bọc thép cũ nát bám đầy rêu biển, một bóng người bước ra. Đó là Lão Thập. Cựu phi công cảm tử huyền thoại mang một vết sẹo lõm sâu hoắm, đáng sợ ngay giữa cổ họng – dấu vết của một ca phẫu thuật thanh quản thất bại mười chín năm trước. Ông mặc chiếc áo mưa rách nát, đôi mắt trống rỗng vô hồn nhìn lướt qua nhóm của Vân, rồi dừng lại ở chiếc khăn lụa đỏ rách đôi trên cổ anh.
Lão Thập đưa bàn tay thô ráp, chằng chịt vết sẹo lên, di chuyển một cách chậm rãi nhưng chuẩn xác để tạo thành các ký hiệu tay cổ điển:
*"Con trai của Lâm Yên... Cổ họng của cậu đã xơ hóa đến mức này rồi sao? Quân đội và Phục Hy... chúng sẽ vắt kiệt giọt máu cuối cùng của cậu như chúng đã làm với chúng tôi mười chín năm trước.”*
Vân bước tới, cúi đầu chào người tiền bối câm lặng, rồi ra hiệu: *"Tôi không có lựa chọn. Tôi phải đưa em gái trốn thoát ra đảo ngoài khơi.”*
Lão Thập nhìn Thanh Chi, ánh mắt ông khẽ dao động trước sự ngây thơ của cô bé câm bẩm sinh. Ông quay người, chỉ vào chiếc tàu cá bọc thép cũ kỹ nhưng kiên cố của mình, ra hiệu: *"Đưa con bé lên tàu. Tôi sẽ đưa nó ra khơi. Nhưng cậu... cậu phải giấu chiếc cơ giáp đó đi. Bức xạ thạch anh lam của nó đang rò rỉ dưới nước mặn, chúng sẽ tìm ra nơi này sớm thôi.”*
Lời cảnh báo của Lão Thập chưa kịp dứt thì thính giác nhạy cảm của Vân đột ngột nhói đau. Thông qua năng lượng thiên phú Thấu cảm sóng âm, tai phải của anh thu được một dải tần số vô tuyến cực ngắn, bén ngót và dồn dập đang dội lại từ mặt nước biển sâu sát chân Siren-V.
Đó là tín hiệu nhấp nháy đỏ của thiết bị định vị mà sát thủ A Quỷ đã âm thầm cài lại trên chân cơ giáp!
*Rú... Rú... Rú...*
Màn sương mù dày đặc của cảng cá đột ngột bị xé toạc bởi hàng chục luồng ánh sáng quét màu tím rực rỡ và đỏ lòm. Tiếng động cơ phản lực gầm rú đạt ngưỡng một trăm decibel cực hạn dội vào các vách tàu rỉ sét, tạo nên những tiếng vang cộng hưởng nhức óc.
"Mai phục! Bọn chúng đến rồi!" Thiếu úy Lê Hoài hét lên, lập tức rút khẩu súng lục xung kích quân dụng, đứng chắn trước lối lên tàu cá.
Từ trên những vách đá và boong tàu hoang phế xung quanh, hàng loạt bóng đen bọc đồ da bó sát tích hợp cảm biến phát sáng đỏ nhảy xuống. Đó là Tiểu đội Săn Âm Tần Mute-Squad – lực lượng tinh nhuệ của tập đoàn Phục Hy. Dẫn đầu bọn chúng là Đội trưởng Lôi Kính, kẻ đang đeo trên lưng bộ thiết bị dò sóng âm khổng lồ tích hợp hai loa hút âm tần số cao phát ra những luồng khí lạnh lẽo.
"Thanh Vân! Kẻ đào tẩu mang tần số Specimen S-Hertz!" Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của Lôi Kính vang lên qua mặt nạ lọc âm. "Mày nghĩ mày có thể trốn thoát khỏi mạng lưới của Phục Hy sao? Toàn đội, kích hoạt lưới điện từ hút âm! Bắt sống mục tiêu!"
*Xoẹt... Xoẹt...*
Hàng loạt quả cầu kim loại được ném ra từ tay các sát thủ Mute-Squad, nổ tung trên không trung và giăng ra một tấm lưới điện từ màu xanh tím khổng lồ bao trùm toàn bộ khu vực Cảng Cá Cũ. Tấm lưới phát ra tiếng u u liên tục, triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động âm thanh tự nhiên, biến cảng cá thành một chiếc lồng sắt cách âm tuyệt đối. Sức ép từ lưới điện từ khiến tai phải của Vân chảy máu nhẹ, lồng ngực anh thắt chặt đau đớn.
"Đưa Thanh Chi đi mau!" Lê Hoài hét lớn, nổ súng bắn trả vào các sát thủ đang áp sát.
Lão Thập lập tức lao vào buồng lái của chiếc tàu cá bọc thép, khởi động động cơ quartz-diesel hạng nặng. Tiếng động cơ gầm rú vang dội gạt phăng làn sương muối. Ông cụ gầm lên một tiếng khàn đặc vô lực trong cổ họng, bẻ lái cho chiếc tàu cá khổng lồ tông thẳng vào hai chiếc xuồng cao tốc bọc thép của Mute-Squad đang định áp sát mạn tàu.
*Rầm!*
Cú va chạm vật lý thô bạo làm nổ tung một chiếc xuồng cao tốc, tạo thành một cột lửa đỏ rực xua tan màn sương mù, chắn ngang lối di chuyển của truy binh. Lão Thập tay vẫn giữ chặt bánh lái bọc thép, dùng thân tàu khổng lồ làm lá chắn sống để bảo vệ chiếc thuyền nhỏ chở Thanh Chi đang từ từ tách bến ra khơi.
Trong tình thế ngập tràn lửa đạn, Thanh Vân biết mình không thể đứng nhìn. Anh lao thẳng xuống biển mặn, dùng chút sức lực cuối cùng leo vào buồng lái của Siren-V đang ẩn dưới nước. Anh đội mũ phi công, ép nhịp tim đồng bộ với lò phản ứng thạch anh lam đang rực sáng ở mức ba mươi lăm phần trăm.
Siren-V rẽ nước lao lên mặt đất, màng loa ngực rít lên tiếng rè lớn do nghẽn dầu máy cháy khét. Vân dồn toàn bộ luồng khí nén từ bụng dưới theo kỹ thuật thở thiền Diệu Âm, chuẩn bị phát ra một tiếng hét Hertz cao để kích hoạt tuyệt kỹ Sóng Triều Tử Vong giải vây cho Lão Thập.
Thế nhưng, Lôi Kính đã chờ đợi khoảnh khắc này.
"Vô ích thôi!" Lôi Kính cười lạnh.
Gã kích hoạt bộ thiết bị hút sóng âm đeo lưng công suất lớn. Hai chiếc loa hút âm khổng lồ trước ngực gã bùng phát một luồng xoáy năng lượng màu đen kịt, tạo ra một vùng chân không hút âm tuyệt đối hướng thẳng vào Siren-V.
*Hưu...*
Dải tần số S-Hertz vừa mới phát ra từ loa ngực của Siren-V chưa kịp hình thành sóng xung kích đã bị luồng xoáy đen của Lôi Kính nuốt chửng hoàn toàn. Sức mạnh của tiếng hát bị triệt tiêu không một dấu vết.
Không dừng lại ở đó, lực hút âm cực đại dội ngược dòng năng lượng thạch anh lam trở lại lò phản ứng của Siren-V, gây ra một cú nổ ngược từ trường kinh hoàng ngay trong buồng lái.
*Bùm!*
Hệ thống điện của Siren-V xẹt lửa liên tiếp rồi tắt lịm hoàn toàn. Toàn bộ cơ giáp cao mười hai mét mất đi năng lượng, quỵ gối trái xuống bãi cát sạt lở, trở thành một khối thép rỉ sét bất động. Trong buồng lái, Vân bị chấn động ngược cực mạnh hất văng bả vai vào thành thép, chiếc Mặt nạ dưỡng khí điều áp của anh bị nứt vỡ, máu tươi từ phế quản rách sâu tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ mảng khăn lụa khâu tạm quanh cổ.
Trên boong chiếc tàu cá bọc thép đang cháy dở, Lão Thập đã bị năm sát thủ của Mute-Squad vây hãm. Những lưỡi dao găm bọc thạch anh lam phát ra sóng siêu âm cắt đứt da thịt ông cụ gác hải đăng. Thế nhưng, người cựu phi công cảm tử tàn phế ấy vẫn dùng đôi bàn tay rỉ máu, khóa chặt bánh lái bằng xích sắt, dùng cả cơ thể mình chặn đứng đường tiến của kẻ thù về phía chiếc thuyền nhỏ của Thanh Chi đang khuất dần trong sương mù khơi xa.
Lôi Kính từ từ bước tới trước Siren-V đang bất động, tay lăm lăm khẩu súng bắn đạn sóng xung kích, hướng thẳng vào buồng lái tối tăm của Vân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!