Vũ Điệu Chân Không
Tiếng còi báo động rực lửa của đội tuần tra bọc thép Phan Thiết bắt đầu rú vang xé toạc màn sương hừng đông hoang tàn, siết chặt vòng vây tử thần quanh ngọn hải đăng cô độc.
Âm thanh rú rít xé tai dội vào vách đá của hang động thạch anh ngầm, khiến những hạt bụi thạch anh lam dưới đất khẽ nảy lên, phát ra những tia sáng nhạt nhòa, lạnh lẽo. Bên trong hang, bầu không khí ấm áp vừa mới nhen nhóm sau chuyến phục kích cướp quặng thành công lập tức bị bóp nghẹt bởi nỗi kinh hoàng.
Lâm Hải giật bắn người, chiếc máy phân tích tần số cầm tay trên thắt lưng gã kêu bíp bíp liên hồi, màn hình hiển thị những dải sóng quét radar màu đỏ rực rỡ đang quét thẳng về phía ngọn hải đăng từ phía mặt biển đen kịt. Gã trợn tròn mắt, nhìn Thanh Vân rồi nhìn xuống cầu cảng rỉ sét phía ngoài:
"Chết tiệt! Vân! Bọn chúng tìm đến rồi! Phan Thiết... chính là Vanguard-02 của Phan Thiết và ba tàu tuần tra bọc thép! Làm sao bọn chúng định vị được ngọn hải đăng này nhanh như vậy chứ?"
Thanh Vân không thể trả lời bằng giọng nói. Khí quản của anh đã bị xơ hóa đến mức ba mươi phần trăm vĩnh viễn, để lại một vết sẹo thạch anh sinh học tự phát sáng màu lam nhạt dưới da cổ. Anh mím chặt môi, bàn tay gầy guộc nhanh nhẹn di chuyển, vẽ nên những ký hiệu tay dứt khoát của Quy tắc sinh tồn im lặng:
*"Không có thời gian giải thích. Hải, lặn xuống biển nạp ngay năm hòm quặng thạch anh lam thô vào lò phản ứng của Siren-V. Lê Hoài, đưa Thanh Chi và ông cụ Bàng xuống căn hầm ngầm dưới ngọn hải đăng. Cao Phong, chuẩn bị khởi động cơ giáp tự chế của cậu để yểm hộ phòng ngự bờ biển.”*
Thanh Chi ôm chặt lấy cánh tay của Lê Hoài, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt nhìn anh trai. Cô bé câm bẩm sinh dùng đôi tay run rẩy ra hiệu cầu xin:
"Anh ơi... đừng lên cơ giáp nữa... cổ họng anh sẽ nứt vỡ mất!"
Vân bước tới, nhẹ nhàng dùng bàn tay chai sạn quấn lại chiếc Khăn lụa đỏ của Lâm Yên quanh cổ mình. Chiếc khăn lụa cũ kỹ vốn bị chém rách làm đôi nay được khâu tạm bằng những sợi chỉ thép thô ráp, lốm đốm những vệt máu thạch anh khô xám xịt. Anh vỗ nhẹ lên vai em gái, mỉm cười nhợt nhạt rồi ra hiệu: *"Anh hứa sẽ trở về. Đi mau!"*
Lê Hoài nghiến răng, gật đầu quyết đoán rồi kéo Thanh Chi và ông cụ Bàng chạy ngược vào lối đi ngầm dẫn sâu vào lòng đất ngọn hải đăng. Trong khi đó, Lâm Hải vác theo chiếc hòm chứa năm thùng quặng thạch anh lam thô, lao thẳng ra phía cầu cảng rỉ sét và nhảy ùm xuống làn nước biển đen lạnh buốt.
Sâu mười lăm mét dưới đáy biển mặn, Cơ giáp Siren-V đang đứng im lìm như một pho tượng sắt khổng lồ rỉ sét. Dầu máy bôi trơn từ khớp gối trái bị ăn mòn đang rò rỉ nhẹ, tạo thành những dải váng dầu loang lổ sủi tăm lạnh lẽo lên mặt nước. Nhưng điều tồi tệ hơn cả là dầu máy cháy khét đã bám chặt vào màng rung thạch anh của hệ thống loa chính trước ngực cơ giáp trong trận chiến trước, đe dọa làm giảm hiệu suất pháo sóng âm nghiêm trọng.
*Oành!*
Một luồng đạn pháo cộng hưởng siêu nặng từ tàu tuần tra của Phan Thiết bắn thẳng vào đỉnh ngọn hải đăng, làm nổ tung phần kính thấu kính cổ đại, bụi đá và lửa đỏ rực trút xuống biển như một cơn mưa sao băng tàn khốc. Ánh đèn quét tầm nhiệt cực mạnh từ Vanguard-02 rọi sáng rực cả một vùng biển sương mù.
"Thanh Vân! Kẻ phản quốc hèn nhát!" Giọng nói của Thiếu tá Phan Thiết truyền qua loa khuếch đại của Vanguard-02, vang dội khắp mặt biển, đạt ngưỡng một trăm decibel cực hạn. "Mày nghĩ mày có thể trốn dưới hốc đá đó mãi sao? Bước ra đầu hàng, hoặc tao sẽ san phẳng ngọn hải đăng này cùng con em gái câm của mày!"
Dưới nước sâu, Lâm Hải bơi cật lực tiếp cận khoang năng lượng sau lưng Siren-V. Gã dùng búa hàn cạy tung nắp khoang, đổ toàn bộ năm thùng quặng thạch anh lam thô vào lò phản ứng. Ngay lập tức, dòng năng lượng thạch anh lam tinh khiết bùng phát, lò phản ứng phát ra tiếng u u trầm ấm quen thuộc, chỉ số năng lượng trên màn hình nhảy vọt từ năm phần trăm lên tám mươi phần trăm.
Thanh Vân lao xuống nước, bơi thẳng vào buồng lái của Siren-V. Khi cửa buồng lái đóng sập lại, nước biển được xả ra ngoài bằng áp suất khí nén. Anh bôi nhanh lớp Gel kết nối thần kinh Hertz lên cổ họng và thái dương, rồi đội chiếc mũ phi công bọc titan y tế lên đầu.
*Két... két...*
Siren-V rùng mình khởi động. Trán Vân rỉ mồ hôi lạnh, lồng ngực anh đau thắt dữ dội khi dòng năng lượng thạch anh lam chạy dọc theo các sợi cáp sinh học kết nối trực tiếp với hệ thần kinh của anh. Độ đồng bộ nhịp tim nhảy vọt lên ba mươi lăm phần trăm. Nhưng hệ thống loa chính trước ngực cơ giáp lập tức phát ra tiếng rè rít méo mó *rẹt... rẹt...* do màng loa bị nghẽn dầu máy bám khét.
*"Vân! Nghe rõ không?"* Giọng Lâm Hải vang lên méo mó qua bộ đàm nội bộ từ trên bờ. *"Hệ thống loa chính bị nghẽn dầu nặng hơn rồi! Cậu không thể dùng Tia siêu âm hội tụ hay Tiếng Thét Cộng Hưởng tầm xa được đâu! Sức ép dội ngược sẽ làm nổ tung buồng lái và xé rách cổ họng cậu ngay lập tức!”*
Vân không thể trả lời. Anh chỉ đeo chiếc Kính lọc phổ âm sắc màu vàng lên mắt, nhìn thấu qua làn sương mù biển dày đặc bên ngoài. Qua lăng kính đặc chế, anh nhìn thấy chiếc cơ giáp tuần tra Vanguard-02 màu đen tuyền của Phan Thiết đang đứng sừng sững trên bãi cát ven biển, tay lăm lăm thanh kiếm rung động cao tần bọc thạch anh lam phát ra những dải sóng âm màu tím rực đầy sát khí.
*Ầm!*
Siren-V đột ngột rẽ nước lao lên mặt biển, tạo thành một cột sóng khổng lồ cao mười mét. Lớp vỏ sắt rỉ sét cao mười hai mét của Siren-V sừng sững đối mặt với Vanguard-02 dưới ánh sáng nhạt nhòa của hừng đông đang dần ló dạng ngoài khơi xa.
"Đến tốt lắm!" Phan Thiết gầm lên.
Vanguard-02 phản lực mặt đất, lao thẳng về phía Siren-V với tốc độ kinh hoàng. Thanh kiếm rung động cao tần trong tay hắn chém một đường vòng cung sắc lẹm nhắm thẳng vào buồng lái của Vân.
*Keng... rẹt rẹt...*
Siren-V bị kẹt khớp gối trái rò rỉ dầu nặng do ngâm nước mặn, không thể né tránh thần tốc. Vân buộc phải điều khiển cơ giáp dùng hai giáp tay bọc thép titan đỡ đòn chém trực diện. Tiếng ma sát kim loại rợn người vang lên, bắn ra hàng ngàn tia lửa điện xanh lè. Sức mạnh vật lý từ cú chém của Vanguard-02 đè nặng lên hệ thống thủy lực của Siren-V, khiến khớp vai cơ giáp của Vân rên rỉ rạn nứt.
"Mày chỉ có bấy nhiêu sức mạnh thôi sao?" Phan Thiết cười lạnh.
Hắn nhanh tay rút khẩu súng phóng lựu cộng hưởng tầm gần gắn trên vai Vanguard-02, nhắm thẳng vào loa ngực của Siren-V nã pháo liên tiếp.
*Hưu... Hưu... Hưu...*
Ba luồng đạn xung kích năng lượng màu tím đậm phóng ra với tốc độ âm thanh, đe dọa hủy diệt hoàn toàn màng loa thạch anh đang hỏng hóc của Siren-V.
Trong buồng lái, Vân rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Anh định dồn năng lượng kích hoạt Tia siêu âm hội tụ để bắn trả, nhưng dải tần vừa phát ra đã bị nghẽn dầu máy cháy khét chặn lại, tạo ra một tiếng nổ ngược cực mạnh ngay trong hệ thống mạch điện buồng lái. Khói đen bốc lên nghi ngút, bả vai trái của Vân bị bỏng nhẹ do điện giật, lồng ngực anh co thắt dữ dội khiến anh ho khan rách phổi.
Không thể dùng pháo sóng âm thông thường. Không thể cận chiến bằng sức mạnh vật lý thuần túy do kẹt khớp gối.
Giữa làn ranh sinh tử, Vân nhắm mắt lại. Trong đầu anh vang vọng lời dạy của Sư cô Diệu Âm tại ngôi chùa cổ đỉnh núi đá cách âm: *"Hãy để nhịp thở hòa cùng nhịp sóng. Âm thanh không chỉ phát ra từ thanh quản vật lý, mà dải tần cao nhất nằm ở sự tĩnh lặng của tâm hồn.”*
Anh hít một hơi thật sâu, áp dụng Kỹ thuật thở thiền Diệu Âm. Vân nén toàn bộ luồng khí đi sâu xuống bụng dưới, ép cơ hoành co thắt cực hạn để giảm áp lực dội ngược lên lồng ngực. Nhịp tim của anh trên màn hình hiển thị đột ngột giảm xuống từ một trăm hai mươi xuống còn sáu mươi nhịp một phút, đồng bộ hoàn hảo với tần số dao động năm phần trăm còn lại của lò phản ứng thạch anh lam.
Anh mở mắt ra. Đôi mắt anh rực lên sắc lam Hertz rực rỡ dưới lăng kính màu vàng.
Vân hé môi, cất tiếng hát giả thanh tần số thấp dồn dập. Anh không thét lớn, anh chỉ rung giọng (Vibrato) với tần số cực nhanh từ sáu đến tám hertz, trùng khớp nghịch đảo hoàn hảo với dải sóng âm màu tím của đạn xung kích đang lao tới.
*Kích hoạt kỹ năng: Vibrato bẻ đường đạn!*
Từ hệ thống loa phụ trợ hai bên vai của Siren-V, những luồng sóng âm hình sin phát sáng màu lam nhạt phóng ra nhịp nhàng, lan tỏa trong không khí như những dợn sóng nước biển sâu tinh khiết.
Khi ba luồng đạn xung kích màu tím của Phan Thiết chạm vào dải sóng hình sin lam nhạt, một hiện tượng vật lý âm học kỳ diệu xảy ra. Toàn bộ động năng và dao động năng lượng của đạn pháo bị bẻ cong đường đi một cách phi lý, lệch hướng hoàn toàn rồi nổ tung trên mặt biển phía sau Siren-V, tạo thành ba cột nước khổng lồ đổ ập xuống bãi cát.
"Cái gì? Không thể thế được!" Phan Thiết bàng hoàng hét lên qua bộ đàm. "Mày đã bẻ cong được đạn năng lượng của tao bằng kỹ thuật rung giọng sao?"
Siren-V tận dụng khoảng khắc Phan Thiết bị khựng lại, dồn toàn bộ năng lượng thạch anh lam còn lại vào cú đấm tay phải, đấm thẳng vào ngực Vanguard-02. Cú đấm động năng cực mạnh hất văng chiếc cơ giáp tuần tra của quân cảnh lùi xa ba mươi mét, trượt dài trên bãi cát ẩm ướt, hệ thống vũ khí súng phóng lựu bị móp méo hỏng nặng.
"Đáng chết! Rút lui!" Phan Thiết nhận thấy Vanguard-02 bị hư hại hệ thống định vị, tức giận ra lệnh cho tàu tuần tra rút lui tạm thời vào màn sương mù biển.
Thế nhưng, chiến thắng oanh liệt ấy lập tức đòi hỏi một cái giá tàn khốc.
Bên trong buồng lái của Siren-V, dải sóng phản hồi cực đại từ kỹ thuật Vibrato dội ngược trực diện vào cơ thể Vân do màng loa chính bị nghẽn dầu máy không thể xả áp suất.
*Phụt!*
Khí quản của Vân bị rách sâu thêm một đường nghiêm trọng dưới áp lực chấn động lực học cực hạn. Anh phun ra một ngụm máu tươi thẫm màu, lấp lánh những hạt bụi thạch anh lam tự phát sáng, nhuộm đỏ hoàn toàn chiếc Khăn lụa đỏ của Lâm Yên quấn quanh cổ anh.
Vân ngã quỵ trên bảng điều khiển, đôi mắt nhòe đi vì đau đớn tột cùng, ý thức dần chìm vào bóng tối lạnh lẽo khi ngọn hải đăng cô độc phía sau đang rạn nứt sụp đổ dưới sóng biển đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!