Con Đường Tơ Lụa Lam
Những dải sóng não ảo ảnh màu lam nhạt dần tan rã trong không khí, trả lại không gian tối tăm, lạnh lẽo bên trong ngọn hải đăng cô độc của Ông cụ Bàng.
Thanh Vân chậm rãi tháo chiếc mũ kết nối giả lập âm học ra khỏi đầu. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, từng luồng hơi thở rít qua phế quản nghe khò khè như một ống bọc da bị rách. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không điếc đặc vĩnh viễn từ sau trận chiến Dạ Lan, còn tai phải thì không ngừng o o những tiếng nhiễu từ trường buốt óc. Dưới lớp băng gạc khâu tạm bằng chỉ thép thô ráp, vết sẹo bẩm sinh trên cổ anh nóng rực lên, rò rỉ thứ ánh sáng lam nhạt của tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên đang bám rễ sâu vào tế bào cổ họng anh. Vân hoàn toàn câm lặng ngoài đời thực, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng rít khàn đặc vô lực.
Đối diện với anh, Cao Phong ngã quỵ trên cát, chiếc micro thô sơ tự chế bọc thạch anh lam rơi khỏi tay, phát ra những tiếng rè điện từ nhỏ dần rồi tắt hẳn. Khuôn mặt gã phi công trẻ tuổi của phiến quân tràn đầy vẻ bàng hoàng, mắt chữ O mồm chữ A nhìn chằm chằm vào Vân:
"Độ đồng bộ... ba mươi lăm phần trăm... Giao thức đồng bộ nhịp tim... Mày làm cách nào để ép nhịp tim đập trùng khớp với tần số dao động của lò phản ứng mà không bị nổ tung phổi hả Vân?"
Vân không trả lời. Anh chỉ lặng lẽ đưa bàn tay gầy guộc lên, quấn lại chiếc khăn lụa đỏ rách làm đôi của người mẹ quá cố Lâm Yên quanh cổ họng để che đi vết sẹo đang tự phát sáng.
Sơn Tùng đứng bên cạnh, khẩu súng lục cộng hưởng âm thanh tự chế có báng gỗ vẫn lăm lăm trong tay, nhưng ánh mắt hung hãn của hắn đã bị thay thế bởi sự kiêng dè tột độ. Hắn trừng mắt nhìn Vân, rồi nhìn sang Cao Phong đang lồm cồm bò dậy:
"Phong! Cậu thua rồi sao? Không thể thế được! Hắn chỉ là một tên ca sĩ phòng trà!"
"Câm miệng đi, Tùng!" Cao Phong gạt phắt tay Sơn Tùng, giọng gã khàn đặc nhưng chính trực. "Tao đã hứa. Nếu hắn thắng trận giả lập này, Phiến Quân Tự Do Ngoại Ô sẽ rút lui và tôn trọng quyết định của hắn. Hắn không hèn nhát. Tiếng hát của hắn... mạnh hơn tất cả những gì tao từng nghe ngoài hoang mạc."
Đột nhiên, chiếc máy phân tích tần số cầm tay trên thắt lưng của Lâm Hải rú lên một hồi còi cảnh báo đỏ rực. Hải vội vã lao đến bên mép lan can ngọn hải đăng, nhìn xuống mặt biển đen kịt phía dưới cầu cảng rỉ sét:
"Chết tiệt! Vân! Khớp gối trái của Siren-V dưới nước mặn sâu mười lăm mét đang bị rò rỉ dầu nặng hơn! Nước biển đang ăn mòn cơ khí và màng loa đồng thạch anh vừa vá. Năng lượng lò phản ứng tụt xuống chỉ còn năm phần trăm! Nếu không nạp quặng thạch anh lam tinh khiết ngay lập tức, Siren-V sẽ chết vĩnh viễn dưới đáy biển!"
Không khí ngọn hải đăng bỗng chốc đông cứng lại. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lên khuôn mặt lo âu của Thanh Chi đang ôm chặt lấy cánh tay Lê Hoài.
Giữa lúc bế tắc tột cùng, cánh cửa ngầm dẫn ra lối đi phía sau ngọn hải đăng khẽ mở. Lão Tam—người vận chuyển quặng lậu nổi tiếng của ngoại ô—bước vào. Gã đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, dáng người thấp đậm, mặc chiếc áo khoác kaki sờn bám đầy bụi đường, tay vẫn cầm chiếc vô lăng xe tải bọc thép tháo rời. Lão Tam rít một hơi thuốc lào cháy đỏ, phả ra làn khói xám nồng nặc mùi hắc ín, rồi dùng giọng trầm đục nói:
"Nếu các chú cần quặng thạch anh lam thô gấp để cứu con Mecha đó, tôi có một mật lộ. Nhưng nó cực kỳ nguy hiểm."
Lâm Hải lập tức lao tới, túm lấy vai Lão Tam: "Mật lộ gì? Lão nói mau!"
Lão Tam chỉ ngón tay thô ráp bản đồ địa hình ngoại ô vẽ bằng phấn trên chiếc bàn mun rách nát:
"Phân Khu Quân Cảnh Số 4 của Trương Lực vừa tịch thu toàn bộ quặng thạch anh lậu ở ngoại ô. Đêm nay, một đoàn xe tải bọc thép của quân cảnh sẽ áp tải năm thùng quặng thạch anh lam thô cực kỳ tinh khiết từ kho lậu phân khu bốn đi qua Hẻm Núi Tiếng Vọng để chuyển vào Vòm Cách Âm Trung Tâm. Nếu chúng ta phục kích cướp chuyến hàng này, Siren-V sẽ có đủ năng lượng. Nhưng... đó là quân cảnh chính quy. Họ trang bị súng phóng lựu cộng hưởng cực mạnh."
Sơn Tùng nghe đến đây, đôi mắt rực lửa hận thù lập tức sáng lên: "Cướp xe của Trương Lực? Tao tham gia! Tao sẽ dùng chất nổ cộng hưởng thổi bay cả đoàn xe, tiêu diệt lũ chó săn đó!"
Vân lập tức bước lên chắn giữa Sơn Tùng và Lão Tam. Anh giơ đôi bàn tay linh hoạt lên, các ngón tay di chuyển nhịp nhàng vẽ nên những ký hiệu của Quy tắc sinh tồn im lặng:
*"Không được dùng chất nổ sát hại lính gác vô tội. Họ chỉ là những người lính hậu cần làm theo lệnh. Nếu nổ súng tàn sát, chúng ta không khác gì Trương Lực. Tôi sẽ tham gia, nhưng chúng ta phải khống chế và tước vũ khí của họ bằng bẫy âm học và bão cát.”*
Lê Hoài đứng bên cạnh gật đầu đồng tình, dịch lại lời Vân:
"Vân nói đúng. Lực lượng áp tải quặng đêm nay là tiểu đội hậu cần không thiện chiến. Chúng ta có thể dùng địa hình hẻm núi để khống chế họ mà không cần giết chóc."
Cao Phong cười lớn, vỗ mạnh vào vai Vân: "Tốt lắm! Để tao lái chiếc cơ giáp tự chế của tao làm mồi nhử tạo bão cát âm thanh che mắt địch. Lâm Hải, cậu chuẩn bị bẫy âm học đi!"
---
Hai tiếng sau, tại Hẻm Núi Tiếng Vọng.
Đêm ngoại ô lạnh buốt, sương muối phủ một lớp màng trắng xóa lên những vách đá thạch anh nhô ra sắc lẹm dọc theo con đường độc đạo. Cấu trúc địa chất tự nhiên ở đây có khả năng khuếch đại mọi tiếng động nhỏ nhất lên gấp trăm lần. Chỉ cần một tiếng bước chân vô ý cũng có thể tạo ra tiếng vang chín mươi decibel dội ngược vào vách đá, thu hút bầy drone tuần tra từ xa.
Lâm Hải lúi húi bò sát mặt đất ẩm ướt, lắp đặt những chiếc bẫy âm học tự chế chế tạo từ màng loa phế liệu và bột thạch anh lam. Gã thì thầm qua bộ đàm nội bộ tần số thấp:
"Vân, bẫy cộng hưởng âm tần đã sẵn sàng dưới lòng đường hẻm đá. Khi xe dẫn đầu của quân cảnh đi vào vùng kích hoạt, tôi sẽ cho nổ bẫy để tạo ra dải tần số nghịch đảo triệt tiêu lực kéo của động cơ hơi nước, làm lật nhào chiếc xe mà không gây tiếng nổ vật lý lớn."
Thanh Vân ngồi trong cabin chiếc xe tải bọc thép cũ nát của Lão Tam, đeo chiếc Kính lọc phổ âm sắc màu vàng. Qua lăng kính đặc chế, anh nhìn thấy những luồng sóng âm từ gió biển hiện lên dưới dạng các dải màu xanh lam nhạt chuyển động uyển chuyển dọc theo vách đá. Lồng ngực anh đau thắt từng cơn, khí quản tổn thương xơ hóa ba mươi phần trăm khiến anh liên tục phải nén hơi thở sâu theo Kỹ thuật thở thiền Diệu Âm để ngăn một cơn ho rách phổi.
*Rầm... rầm... rầm...*
Tiếng động cơ hơi nước nặng nề và tiếng xích sắt nghiến lên mặt đá của đoàn xe Phân Khu Quân Cảnh Số 4 bắt đầu vang dội từ đầu hẻm núi. Qua lăng kính màu vàng, Vân nhìn thấy ba vệt sáng hồng ngoại khổng lồ đang từ từ tiến vào hẻm đá—đó là ba chiếc xe tải bọc thép chở quặng hạng nặng, bao quanh bởi mười lính gác quân cảnh trang bị súng phóng lựu cộng hưởng tầm trung.
"Đoàn xe đã đi vào vùng phục kích!" Giọng Lão Tam thì thầm đầy căng thẳng bên cạnh Vân, bàn tay gã siết chặt vô lăng xe tải lậu.
"Kích hoạt bẫy âm học!" Lâm Hải ra lệnh.
*Bùm! rắc rắc...*
Một tiếng nổ trầm đục, không phát ra ánh lửa mà chỉ là một luồng sóng xung kích vô hình đạt tần số 20Hz quét qua mặt đất. Chiếc xe tải dẫn đầu của quân cảnh đột ngột bị triệt tiêu hoàn toàn lực ma sát bánh xe, mất thăng bằng rồi lật nghiêng sang một bên hẻm đá, chắn ngang con đường độc đạo.
"Có phục kích! Nổ súng!" Tiếng gầm rú của sĩ quan quân cảnh vang lên.
*Đoàng! Đoàng!*
Những luồng đạn lựu đạn cộng hưởng phóng ra từ súng quân cảnh, nổ tung trên các vách đá thạch anh, tạo ra những tiếng vang dội kinh hoàng đạt ngưỡng một trăm hai mươi decibel. Đá thạch anh tự nhiên bị cộng hưởng bắt đầu nứt vỡ, rơi lả tả xuống mặt đường.
Sơn Tùng phẫn nộ định nổ súng bắn trả bằng khẩu súng lục cộng hưởng tự chế, nhưng Vân đã nhanh tay giật lấy kíp nổ chất nổ của hắn từ trước, ra hiệu lắc đầu quyết liệt qua kính xe tải. Anh không muốn máu chảy vô ích.
"Để tao!" Cao Phong hét lớn qua bộ đàm.
Chiếc cơ giáp tự chế bọc da rách nát của Cao Phong lao ra từ hốc đá tối tăm. Gã phi công trẻ tuổi dồn toàn lực vào chiếc micro thô sơ bọc thạch anh lam thô, hét lớn một nốt cao Hertz cực đại đạt ngưỡng 1800Hz.
Luồng sóng siêu âm khổng lồ từ cơ giáp của Cao Phong dội thẳng vào vách đá thạch anh bên đường, tạo ra một cơn bão cát âm thanh vô hình dữ dội. Bụi đất, cát đá thạch anh phát sáng màu lam bị cuốn bay mù mịt, che mắt hoàn toàn radar định vị tầm nhiệt và màng lọc kính bảo hộ của binh lính quân cảnh.
"Tôi không nhìn thấy gì cả! Radar bị nhiễu loạn hoàn toàn rồi!" Tiếng lính gác hoảng loạn hét lên trong làn khói bụi.
"Lão Tam! Lao vào!" Lê Hoài ra lệnh.
Lão Tam nghiến răng, đạp mạnh chân ga. Chiếc xe tải bọc thép cũ nát lao thẳng vào giữa làn bão cát âm thanh mù mịt.
Thanh Vân nhanh nhẹn mở cửa cabin, lao xuống đất bất chấp cơn đau thắt ngực đang hành hạ phổi anh. Anh đeo Mặt nạ dưỡng khí điều áp, phối hợp cùng Lâm Hải và Lê Hoài tiếp cận chiếc xe chở quặng thứ hai đang bị kẹt giữa làn khói bụi.
Một gã lính quân cảnh định thần lại, nâng khẩu súng phóng lựu cộng hưởng nhắm thẳng vào bả vai gầy của Vân. Vân không hề hoảng loạn. Anh vận dụng năng lực Thấu cảm sóng âm, nghe thấy tiếng rít sạc điện của khẩu súng phóng lựu chuẩn bị khai hỏa. Anh nghiêng người né tránh một cách thần tốc trước khi luồng đạn cộng hưởng sượt qua vách đá phía sau.
Ngay lập tức, Lê Hoài lao tới, dùng báng súng lục quật ngã gã lính gác, tước vũ khí của hắn mà không nổ súng tiêu diệt.
"Nhanh lên! Chuyển các thùng quặng thạch anh lên xe Lão Tam!" Lâm Hải hét lớn, tay siết chặt chiếc cờ-lê đa năng bọc cao su, nhanh nhẹn dùng xà-beng cạy tung khóa chốt của thùng xe quân cảnh.
Năm thùng gỗ bọc sợi thủy tinh cách âm chứa đầy Quặng Thạch Anh Lam Thô phát sáng xanh rực rỡ được Vân, Hải và Lê Hoài nhanh chóng chuyển sang thùng xe tải của Lão Tam dưới sự yểm hộ của bão cát âm thanh của Cao Phong.
"Xong rồi! Rút lui mau!" Lê Hoài ra lệnh.
Chiếc xe tải bọc thép của Lão Tam gầm rú động cơ, quay đầu lao vút đi trong màn đêm hoang tàn của hẻm núi, bỏ lại đoàn xe quân cảnh đang hỗn loạn giữa đống đổ nát đá thạch anh rạn nứt.
---
Nửa tiếng sau, chiếc xe tải bọc thép dừng lại bên trong một hang động đá thạch anh khuất sau ngọn hải đăng biển đêm.
Lâm Hải thở phào nhẹ nhõm, quăng chiếc xà-beng xuống đất, mồ hôi nhễ nhại bết đầy bụi than trên trán: "Thành công rồi! Năm thùng quặng thạch anh lam thô nguyên chất! Siren-V cứu được rồi Vân ơi!"
Thanh Vân khụy sụp xuống bên cạnh thùng xe tải, lồng ngực anh lõm sâu, khí quản co thắt dữ dội khiến anh ho ra một ngụm máu tươi lấp lánh những hạt bụi thạch anh lam nhạt phát sáng dưới ánh đèn bão. Thanh Chi khóc nấc lên, vội vã chạy lại đỡ lấy anh trai, dùng chiếc Khăn lụa đỏ rách đôi khâu tạm bằng chỉ thép lau đi vệt máu trên môi anh.
Vân mỉm cười nhợt nhạt, dùng ký hiệu tay vỗ về em gái:
*"Anh không sao, Chi. Đừng khóc. Chúng ta có năng lượng cho Siren-V rồi.”*
Lâm Hải và Lê Hoài bắt đầu cạy nắp thùng gỗ cách âm đầu tiên để kiểm tra quặng. Những viên tinh thể thạch anh lam thô tinh khiết, phát ra thứ ánh sáng xanh lam thuần khiết rực rỡ dưới đêm sương, lấp lánh như những dải lụa lam tuyệt đẹp.
Nhưng khi Hải cạy đến thùng gỗ thứ ba nằm ở góc khuất, gã bỗng khựng lại.
"Cái gì thế này?" Hải lẩm bẩm, thọc tay vào giữa đống quặng thạch anh lam sắc lẹm, lôi ra một hộp kim loại nhỏ bọc trong nhiều lớp sợi thủy tinh cách âm bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt.
Vân nhíu mày, đeo chiếc Kính lọc phổ âm sắc nhìn vào hộp kim loại. Qua lăng kính màu vàng, chiếc hộp phát ra một dải sóng tần số y tế cực kỳ quen thuộc.
Lâm Hải nhanh tay mở chốt khóa cơ khí của hộp kim loại. Bên trong là ba ống thủy tinh chứa một dung dịch màu xanh lục bảo trong suốt, lấp lánh thứ ánh sáng sinh học dịu nhẹ. Bên cạnh ba ống thủy tinh là một mảnh giấy nhỏ gấp gọn.
Vân bàng hoàng nhận ra thứ dung dịch màu xanh lục bảo đó—Huyết Thanh Tái Tạo Thanh Quản T-01 thật, loại dược phẩm cực kỳ quý hiếm bị quân đội độc quyền phân phối.
Lê Hoài cầm mảnh giấy lên, mở ra đọc to dưới ánh đèn bão, giọng anh run lên vì xúc động:
*"Gửi Thanh Vân. Tôi biết cậu sẽ không chịu đầu hàng quân đội, và tôi cũng biết cậu sẽ tìm cách cướp quặng thạch anh để duy trì sự sống cho Siren-V. Đây là ba lọ huyết thanh T-01 nguyên chất tôi lén đánh tráo từ kho dược phẩm tối mật trước khi tôi trốn chạy khỏi bệnh viện quân y. Hãy giữ gìn giọng hát của cậu... thế giới này cần tiếng hát tự do của cậu. - Nhã Thi.”*
Thanh Vân bàng hoàng đứng lặng im. Anh run rẩy đón lấy lọ huyết thanh lục bảo từ tay Lâm Hải. Giọt nước mắt câm lặng khẽ lăn dài trên đôi má nhợt nhạt của người ca sĩ phòng trà nghèo khổ. Nhã Thi—nữ bác sĩ quân y lạnh lùng ấy—đã mạo hiểm cả mạng sống của mình để đánh tráo và lén tuồn thứ thuốc bảo mạng này vào chuyến xe quặng của quân cảnh, biết trước rằng anh sẽ đến cướp.
Giọng hát của anh, dây thanh quản đang xơ hóa từng ngày của anh, đã có cơ hội được cứu rỗi tạm thời để chuẩn bị cho những trận chiến sinh tử sắp tới.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, tiếng u u trầm đục kinh hoàng của radar quét âm học tầm xa từ phía bờ biển đột ngột dội mạnh vào màng nhĩ tai phải duy nhất còn hoạt động của Vân.
Một dải tần số quét màu đỏ rực rỡ vô hình xuyên qua vách đá hang động, rọi thẳng vào ngực anh. Thiết bị định vị vô tuyến cực ngắn của A Quỷ cài trên chân Siren-V dưới nước biển sâu mười lăm mét vẫn đang âm thầm truyền tọa độ về cho kẻ đi săn.
Ngoài khơi xa, tiếng còi báo động rực lửa của đội tuần tra bọc thép Phan Thiết bắt đầu rú vang xé toạc màn sương hừng đông hoang tàn, siết chặt vòng vây tử thần quanh ngọn hải đăng cô độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!