Khúc Ca Kháng Cự
Sương muối Hải Sa đêm nay mặn và buốt đến mức dường như có thể ăn mòn cả những ký ức cũ kỹ nhất bám trên vách đá ngọn hải đăng của Ông cụ Bàng. Gió biển rít gào qua khe cửa gỗ thông rạn nứt, mang theo tiếng sóng vỗ rì rào đạt ngưỡng sáu mươi decibel—một dải chắn âm học tự nhiên hoàn hảo giúp che giấu lò phản ứng thạch anh lam của Siren-V đang nằm im lìm dưới làn nước biển sâu mười lăm mét sát cầu cảng rỉ sét.
Bên trong ngọn hải đăng, ánh đèn bão thạch anh cổ tỏa ra một thứ ánh sáng lam nhạt, dịu nhẹ và ấm áp. Thanh Vân ngồi tựa lưng vào bức tường đá thô ráp, hai tay khẽ siết chặt chiếc khăn lụa đỏ của người mẹ quá cố Lâm Yên quấn quanh cổ họng. Chiếc khăn đã bị chém rách làm đôi sau cuộc ám sát hụt của sát thủ A Quỷ đêm qua, giờ đây được Lâm Hải khâu tạm lại bằng những sợi chỉ thép thô ráp, lổm chổm những vết nối xù xì cọ sát vào làn da cổ nhạy cảm của anh.
Mỗi nhịp hít thở của Vân đều nặng nề và đau đớn. Khí quản của anh đã bị xơ hóa đến mức ba mươi phần trăm vĩnh viễn sau những trận chiến quá tải sóng âm liên tục ở Hải Sa. Dưới lớp băng gạc mỏng bám đầy bụi than, vết sẹo bẩm sinh trên yết hầu anh đang nóng rực lên, rò rỉ thứ ánh sáng lam nhạt của tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên đang bám rễ sâu vào tế bào cổ họng anh. Vân hoàn toàn câm lặng ngoài đời thực. Anh thèm khát được cất tiếng gọi tên em gái Thanh Chi đang ngủ chập chờn bên cạnh, nhưng tất cả những gì anh có thể phát ra lúc này chỉ là những tiếng rít khàn đặc vô lực.
Ở góc bàn gỗ mun mục nát, Lâm Hải đang tỉ mẩn dùng bộ dụng cụ thợ máy rỉ sét để quét và giải mã chiếc đĩa đồng mật mã Hertz ẩn dưới đáy chiếc hộp nhạc cơ khí cổ bị móp góc. Tiếng kim loại va chạm lách cách cực nhỏ bị tiếng sóng biển ngoài kia nuốt chửng. Lê Hoài đứng tựa lưng vào cửa ra vào, tay siết chặt khẩu súng lục xung kích quân dụng bọc thép, đôi mắt nghiêm nghị không ngừng quan sát màn sương mù dày đặc ngoài cửa sổ.
Đột nhiên, Vân bừng mở mắt. Tai trái của anh hoàn toàn điếc đặc vĩnh viễn, nhưng tai phải duy nhất còn hoạt động cùng năng lực thiên phú Thấu cảm sóng âm đột ngột bắt được một dải dao động lạ.
Đó không phải là tiếng sóng biển vỗ vào rạn đá, cũng không phải là tiếng gió rít qua khe cửa. Đó là tiếng bước chân nện xầm xập trên nền đá ẩm ướt của cầu cảng—tiếng bốt da thô bạo và tiếng kim loại va chạm lách cách của những khẩu súng tự chế. Có ít nhất mười lăm người đang áp sát ngọn hải đăng.
Vân khẽ chạm vào vai Lê Hoài, rồi dùng đôi bàn tay linh hoạt vẽ nhanh một chuỗi ký hiệu của Quy tắc sinh tồn im lặng: *“Có người đang đến. Hướng đông nam. Mười lăm người. Mang theo vũ khí.”*
Lê Hoài lập tức căng mình, ngón tay đặt lên cò súng. Lâm Hải vội vã giấu chiếc hộp nhạc vào túi áo khoác len cũ sờn, đứng chắn trước mặt Thanh Chi lúc này đã giật mình thức giấc, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sợ hãi.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ thông của ngọn hải đăng bị đạp tung bởi một cú đá bạo lực. Gió biển lạnh buốt cùng sương muối tràn vào phòng, thổi tắt ngọn nến dầu hỏa leo lét. Một toán người mặc áo khoác da rách nát bám đầy bụi đất hoang mạc, khuôn mặt quấn băng gạc đen che kín mít tràn vào bên trong. Dẫn đầu toán người là một thanh niên hai mươi tuổi với ánh mắt rực lửa hận thù, tay quấn băng gạc đen siết chặt khẩu súng lục cộng hưởng âm thanh tự chế có báng gỗ thô sơ—Sơn Tùng, thủ lĩnh của phiến quân tự phát Ngoại Ô Thất Thanh.
Đi ngay bên cạnh hắn là Cao Phong, phi công trẻ tuổi của lực lượng phiến quân. Hắn mặc chiếc áo khoác da bám đầy dầu máy, đeo chiếc kính bảo hộ cỡ lớn trên trán, nụ cười ngạo nghễ bất khuất luôn nở trên môi. Cao Phong cầm một chiếc micro thô sơ tự chế từ ống nước bọc thạch anh lam thô, thứ thiết bị khuếch đại âm thanh có lực công phá cực mạnh nhưng thiếu ổn định.
"Đừng nổ súng! Lê Hoài, hạ súng xuống!" Sơn Tùng gầm lên, giọng nói khàn đặc và đầy thù hận dội vào bức tường đá của ngọn hải đăng. Hắn chĩa thẳng khẩu súng lục cộng hưởng vào ngực Lê Hoài. "Chúng ta không đến đây để giết cựu sĩ quan Liên Minh. Chúng ta đến đây để tìm chiếc cơ giáp Siren-V và tên ca sĩ phòng trà hèn nhát đang trốn chạy."
Cao Phong bước lên một bước, ánh mắt lướt qua Thanh Vân đang quấn khăn lụa đỏ, rồi dừng lại ở vết sáng xanh lam nhạt đang rò rỉ dưới da cổ anh. Hắn khẽ huýt sáo một tiếng Hertz ngắn đầy kinh ngạc: "Ồ, hóa ra đây chính là 'Siren Đen' lừng danh của khu ổ chuột sao? Trông mảnh khảnh và yếu ớt hơn tôi tưởng đấy."
Lê Hoài vẫn giữ nguyên họng súng, giọng nói lạnh lùng: "Sơn Tùng, các người lần theo dấu vết đến đây bằng cách nào? Đây là ngọn hải đăng của Ông cụ Bàng, không phải chiến trường của các người."
"Hải Sa sắp sụp đổ rồi, Hoài!" Sơn Tùng đập mạnh bàn tay quấn băng gạc xuống chiếc bàn gỗ mun mục nát, khiến những mảnh gỗ vụn rơi lả tả. "Trương Lực đang siết chặt vách ngăn cách âm phân khu bốn. Dân nghèo ngoại ô đang chết đói, chết vì bão sóng âm tần thấp của Phục Hy mỗi đêm! Vậy mà kẻ sở hữu chiếc cơ giáp chiến tranh mạnh nhất lại trốn chui trốn lủi ngoài bờ biển này sao?"
Hắn trừng mắt nhìn Vân, bước tới sát bả vai gầy của anh, gầm rú trong phẫn nộ: "Thanh Vân! Giao ra Siren-V cho Phiến Quân Tự Do Ngoại Ô! Chúng ta cần chiếc cơ giáp đó để tấn công trực diện, san phẳng Tháp Phát Sóng Nhiễu Phân Khu 4 ngay trong đêm nay! Chỉ có phá hủy tòa tháp đó, ngoại ô mới có được tự do tiếng nói!"
Vân im lặng nhìn Sơn Tùng. Ánh mắt anh u sầu nhưng sâu thẳm trong đó là một ranh giới đạo đức cực kỳ nghiêm khắc. Anh chậm rãi giơ đôi bàn tay gầy guộc lên, các ngón tay di chuyển nhịp nhàng vẽ nên những ký hiệu câm lặng:
*"Tôi không giao Siren-V cho các người. Tiếng hát của Siren-V là để giao tiếp và cứu rỗi, không phải là thứ vũ khí hủy diệt hàng loạt để các người thỏa mãn hận thù bạo lực.”*
Lê Hoài đứng bên cạnh lạnh lùng dịch lại từng chữ ký hiệu của Vân.
Sơn Tùng nghe xong liền cười lớn đầy cay đắng, khuôn mặt hắn vặn vẹo vì giận dữ: "Cứu rỗi? Mày nói chuyện cứu rỗi nghệ thuật giữa đống đổ nát này sao, thằng ca sĩ phòng trà rách rưới kia? Mẹ kiếp! Tiếng hát của mày có cứu được nhạc sư Trần Phong không? Có cứu được hàng trăm người dân hẻm mười ba bị robot càn quét không? Mày ích kỷ, mày chỉ muốn ôm lấy em gái mày trốn chạy và để mặc dân nghèo ngoại ô chịu chết! Mày là một kẻ hèn nhát!"
Tiếng cáo buộc của Sơn Tùng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của Vân. Vết sẹo trên cổ anh nhói đau dữ dội, lồng ngực thắt chặt khiến anh phải che miệng ho khan một tiếng khàn đặc. Lâm Hải phẫn nộ bước lên ngăn cản Sơn Tùng:
"Sơn Tùng! Cậu câm miệng lại đi! Cậu thì biết cái gì chứ? Vân đã phải trả giá bằng cả giọng nói thật ngoài đời để cứu chúng tôi! Và cậu nhìn xem—" Hải chỉ tay ra phía cửa sổ hướng xuống mặt biển đen kịt. "Siren-V đang bị nước biển mặn ăn mòn khớp gối trái rò rỉ dầu từng giây từng phút dưới kia. Hệ thống màng loa đồng thạch anh bị nứt vỡ hoàn toàn sau trận chiến trước. Nếu cố kích hoạt pháo sóng âm lúc này, cơ giáp sẽ tự nổ tung và xé rách phổi của Vân trước khi kịp bắn trúng tháp nhiễu!"
Sơn Tùng gạt phắt lời giải thích của Lâm Hải, hắn cười khẩy đầy khinh bỉ: "Hỏng hóc? Chỉ là những lời ngụy biện của kẻ hèn nhát trốn chạy chiến tranh! Nếu chúng mày không chịu lái, hãy giao ra chiếc chìa khóa thạch anh lam. Phiến quân của tao có hàng chục phi công sẵn sàng liều chết bước lên buồng lái đó!"
Sự rạn nứt lòng tin ban đầu giữa nhóm đào tẩu và lực lượng phiến quân ngoại ô đạt đến đỉnh điểm căng thẳng. Những họng súng tự chế của phiến quân bắt đầu lách cách lên đạn, sẵn sàng dùng bạo lực cưỡng đoạt cơ giáp.
Chính lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, Cao Phong chậm rãi bước lên, đặt bàn tay bọc da lên nòng súng của Sơn Tùng, đè nó xuống.
"Đủ rồi, Tùng. Đừng dùng súng đe dọa một người câm," Cao Phong nói, nụ cười ngạo nghễ của hắn thu lại, thay vào đó là ánh mắt sắc bén của một phi công thực thụ. Hắn nhìn thẳng vào mắt Vân, gõ nhẹ chiếc micro thô sơ bọc thạch anh lam vào lòng bàn tay. "Tùng nói đúng một điều, Vân ạ. Ngoại ô cần một thủ lĩnh mạnh mẽ để dẫn dắt, chứ không cần một kẻ trốn chạy ẩn dật ở ngọn hải đăng rách nát này. Nhưng cướp Mecha của một phi công S-Hertz bằng họng súng thô sơ thì thật là sỉ nhục đối với luật lệ của giới Mecha âm học."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt rực lên một tia chiến ý cuồng nhiệt: "Tao nghe nói tiếng hát Hertz của mày có thể bẻ cong cả đường đạn năng lượng của quân cảnh. Cao Phong tao tự chế thiết bị khuếch đại này suốt ba năm ngoài hoang mạc, chưa từng chịu thua bất kỳ dải tần nào ở Hải Sa. Tao thách đấu mày một trận quyết đấu giả lập cơ giáp âm thanh ngay tại bãi cát ven biển ngọn hải đăng này."
Sơn Tùng giật mình nhìn Cao Phong: "Phong! Cậu điên rồi sao? Chúng ta cần cướp cơ giáp ngay bây giờ!"
"Im lặng đi, Tùng!" Cao Phong gắt nhẹ, ánh mắt không hề rời khỏi Vân. "Nếu hắn thắng, tao sẽ thuyết phục toàn bộ Phiến Quân Tự Do Ngoại Ô rút lui và tôn trọng quyết định của hắn. Nhưng nếu hắn thua... hắn phải giao ra Siren-V cho chúng ta, và cút khỏi Hải Sa vĩnh viễn. Một trận đấu giả lập âm học công bằng bằng bộ kết nối sóng não thần kinh. Thế nào, Specimen S-Hertz? Mày có dám dùng thực lực để đối thoại với tao không?"
Không khí ngọn hải đăng bỗng chốc im ắng lạ thường. Chỉ còn tiếng gió biển rít gào và tiếng rò rỉ bọt khí thạch anh lam dưới đáy nước sâu mười lăm mét dội lại như một nhịp đập cơ khí dồn dập.
Thanh Vân đứng im lặng giữa căn phòng tối. Anh nhìn vết sẹo rỉ máu thạch anh trên tay mình, rồi nhìn sang Thanh Chi đang run rẩy ôm lấy chiếc khăn lụa đỏ rách. Anh hiểu rằng, trong thế giới tàn khốc này, ngôn ngữ ký hiệu ôn hòa không bao giờ đủ để thuyết phục những chiến binh đang nung nấu hận thù cuồng điên. Muốn bảo vệ ranh giới đạo đức nghệ thuật của mình, muốn bảo vệ em gái và đồng đội, anh buộc phải dùng thực lực trên chiến trường để đối thoại. Trận thách đấu giả lập này cũng chính là cơ hội duy nhất để anh kiểm nghiệm Giao thức đồng bộ nhịp tim vừa đột phá trong thực chiến không gây tiếng ồn.
Vân chậm rãi quấn chiếc khăn lụa đỏ rách quanh cổ họng, siết chặt nút thắt khâu bằng chỉ thép. Anh bước lên trước mặt Cao Phong, ánh mắt kiên định rực sáng lam nhạt dưới đêm sương.
Anh chậm rãi gật đầu đồng ý.
Cao Phong cười lớn đầy sảng khoái, hắn giơ chiếc micro thạch anh lam lên chỉ thẳng ra phía bờ biển hừng đông đang dần ló rạng ngoài khơi: "Tốt lắm! Trận đấu giả lập thiết lập vào ngày mai tại bãi cát ven biển ngọn hải đăng này. Để tao xem tiếng hát của kẻ câm lặng mạnh đến mức nào!"
Sương muối Hải Sa vẫn rít gào qua khe cửa gỗ, nhưng giờ đây nó không còn là tiếng gió đơn điệu, mà là tiếng báo hiệu cho một trận quyết chiến âm tần nghẹt thở sắp bùng nổ dưới ánh hừng đông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!