Nhạc nềnBroken

Ngọn Hải Đăng Cô Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối Hải Sa đêm nay mặn và buốt hơn thường lệ. Nó không chỉ bám vào da thịt, mà dường như còn len lỏi vào từng khe hở của lớp giáp thép rỉ sét trên chiếc cơ giáp Siren-V, kết tinh thành những mảng muối trắng mờ ảo dưới ánh trăng khuyết.


Chiếc xe tải bọc thép cũ nát của Lão Tam di chuyển chậm chạp dọc theo mép nước của Cảng Cá Cũ. Để tránh radar quét tầm nhiệt của Phan Thiết, Lâm Hải đã tắt hoàn toàn đèn pha. Chiếc xe lầm lũi bò đi trong bóng tối, động cơ hơi nước chỉ phát ra tiếng u u cực nhỏ nhờ lớp dầu máy cách âm Symphony-9 được bôi trơn kỹ lưỡng. Đi ngay bên cạnh chiếc xe, chìm ngập đến nửa thân dưới làn nước biển đen kịt và lạnh giá, là Siren-V. Khối sắt khổng lồ cao mười hai mét di chuyển rón rén, mỗi bước chân nện xuống nền cát mịn dưới nước đều được tiếng sóng biển rì rào tự nhiên nuốt chửng. Nước biển mặn chát bắn lên, tràn vào những vết nứt vật lý trên giáp vai trái của cơ giáp, tạo ra những tiếng xèo xèo nhỏ của sự ăn mòn kim loại.


Trong buồng lái tối tăm, Thanh Vân ngồi im lặng. Anh đeo chiếc Kính lọc phổ âm sắc màu vàng, chăm chú quan sát dải sóng siêu âm vô hình đang dao động trong không khí. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không điếc đặc vĩnh viễn từ sau trận chiến Dạ Lan. Tai phải duy nhất còn hoạt động của anh đang căng ra, lắng nghe tiếng sóng vỗ vào các rạn đá. Cổ họng anh bỏng rát. Vết chém của sát thủ A Quỷ đêm qua tuy đã khép miệng nhờ liều thuốc thảo dược dân gian của Lão Tôn, nhưng nó vẫn nhói đau theo từng nhịp đập của mạch máu. Các tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên dưới da cổ đang rò rỉ thứ ánh sáng lam nhạt mờ ảo xuyên qua lớp băng gạc mỏng. Khí quản của anh đã xơ hóa đến mức ba mươi phần trăm vĩnh viễn. Anh hoàn toàn câm lặng ngoài đời thực, lồng ngực luôn thắt chặt đau đớn mỗi khi cố gắng hít thở luồng khí biển mặn mòi.


Anh nhìn xuống qua kính buồng lái. Thanh Chi đang ngồi ở cabin xe tải, hai tay ôm chặt lấy chiếc hộp nhạc cơ khí cổ bị móp góc. Cô bé mười mười bốn tuổi run rẩy vì lạnh, đôi mắt tròn xoe lo âu thỉnh thoảng lại ngước nhìn lên Siren-V như để tự trấn an bản thân rằng anh trai mình vẫn còn ở đó. Vân khẽ chạm tay vào lò phản ứng thạch anh lam trước ngực điều khiển. Anh thèm khát được cất tiếng gọi tên em gái, nhưng tất cả những gì anh có thể làm lúc này là giữ sự im lặng tuyệt đối.


"Vân, nhìn kìa," tiếng thì thầm của Lâm Hải vang lên qua bộ đàm nội bộ của mũ phi công, rè rè và nhỏ đến mức tối đa. "Chúng ta đến nơi rồi. Ngọn hải đăng của Ông cụ Bàng."


Hiện ra giữa màn sương mù dày đặc ngoài khơi là một dải đá nhô ra biển, phía trên sừng sững một ngọn tháp bằng đá xám cổ kính. Đó là ngọn hải đăng cô độc, mỏ neo ánh sáng cuối cùng của Hải Sa chưa bị vòm cách âm của tập đoàn Phục Hy nuốt chửng. Trên đỉnh tháp, chùm ánh sáng màu lam nhạt của chiếc đèn bão thạch anh cổ từ từ quét qua mặt biển sương mù, cắt đôi màn đêm thành những mảng sáng tối chập chờn. Tiếng sóng biển ở đây vỗ vào chân đá tạo nên một dải âm thanh nền tự nhiên đạt ngưỡng 60 decibel—một dải chắn âm học hoàn hảo giúp che giấu hoàn toàn các dao động năng lượng thạch anh lam đang rò rỉ từ lò phản ứng của Siren-V.


Chiếc xe tải bọc thép dừng lại sát cầu cảng rỉ sét của ngọn hải đăng. Vân điều khiển Siren-V đứng im dưới nước, chỉ để lộ phần ngực và đầu lên khỏi mặt biển. Lê Hoài bước xuống xe trước, tay siết chặt khẩu súng lục xung kích cảnh giác nhìn quanh. Lâm Hải đỡ Thanh Chi xuống, cô bé run rẩy vì sương muối bám vào lớp áo khoác len cũ sờn.


Khi bước chân của họ vừa chạm vào những bậc đá ẩm ướt dẫn lên ngọn hải đăng, một bóng người từ trong bóng tối của hốc đá bước ra, chặn đứng lối đi.


Đó là một cụ già ngoài tám mươi tuổi, dáng người gầy guộc nhưng vạm vỡ, da bọc xương đen sạm vì nắng gió biển. Ông mặc một chiếc áo vải thô bạc màu bám đầy vảy muối khô, tay cầm một khẩu súng săn hai nòng cổ điển bọc thép rỉ sét. Họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào ngực Lê Hoài. Đôi mắt ông cụ, đục ngầu nhưng tinh anh dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn bão cầm tay, quét qua nhóm người với vẻ lạnh lùng và thù địch tột cùng.


"Lũ chó săn của Trương Lực," giọng ông cụ trầm và khàn đặc như tiếng đá cọ sát vào nhau dưới đáy biển. "Tao đã bảo quân cảnh các người không được phép bén mảng đến dải đá này cơ mà. Cút ngay trước khi tao cho nổ tung đầu đứa nào bước thêm một bước."


Lê Hoài giơ hai tay lên trời, cố gắng giữ giọng ôn hòa để không kích động ông lão: "Thưa cụ, tôi không còn là lính của Trương Lực nữa. Chúng tôi là những kẻ đào tẩu. Đây là giấy tờ quân sự cũ của tôi, tôi có thể chứng minh..."


"Giấy tờ quân sự?" Ông cụ Bàng nhổ một bãi nước bọt mặn chát xuống đá, họng súng không hề lệch đi một phân. "Tao không cần thứ rác rưởi của Liên Minh Phòng Vệ. Lũ chúng mày mang theo một cỗ máy chiến tranh giết chóc đến đây, định biến ngọn hải đăng của tao thành bãi phế liệu tiếp theo của Hải Sa sao? Cút!"


Lâm Hải sốt sắng bước lên, thọc tay vào túi quần yếm rút ra một vốc đồng tiền sắt Ngoại Ô: "Cụ Bàng! Cụ nhìn xem, đây là tiền sắt của Ngoại Ô. Chúng tôi không phải người của Vòm Cách Âm giàu sang. Chúng tôi chỉ cần một chỗ trú ẩn tạm thời cho em bé này. Tiền này cụ có thể dùng để mua lương khô ở chợ đen..."


*Đoành!*


Phát súng săn nổ vang xé rách màn đêm. Đạn chì phế liệu găm sột soạt vào vách đá ngay sát chân Lâm Hải, khiến gã thợ máy giật bắn mình ngã nhào ra sau, vốc tiền sắt rơi lả tả xuống nước biển kêu leng keng lạnh lẽo.


"Tao không cần thứ tiền rác của lũ chúng mày!" Ông cụ Bàng gầm lên, ngón tay gầy guộc lại đặt lên cò súng thứ hai. "Tiếng súng vừa rồi đã đạt ngưỡng 110 decibel. Nếu bầy drone tuần tra của Phan Thiết tìm đến đây, tao sẽ bắt lũ mày làm bia đỡ đạn trước!"


Không khí đông cứng lại trong sự căng thẳng tột độ. Lê Hoài không thể nổ súng vào một ông lão vô tội, trong khi Lâm Hải đang rên rỉ vì đau bên mép cầu cảng. Trận đàm phán hoàn toàn rơi vào bế tắc.


Chính lúc đó, Thanh Chi bước lên phía trước.


Cô bé mười bốn tuổi gầy gò, đôi chân trần lạnh ngắt bước đi không tiếng động trên đá ẩm. Chi đứng chắn trước họng súng của ông cụ Bàng. Đôi mắt to tròn, trong sáng của cô bé nhìn thẳng vào khuôn mặt nhăn nheo của ông cụ mà không có một chút sợ hãi. Chi chậm rãi giơ hai bàn tay nhỏ nhắn lên dưới ánh sáng xanh lam nhạt của chiếc đèn bão thạch anh cổ.


Đôi tay cô bé bắt đầu di chuyển.


Những ngón tay của Chi lướt đi nhanh nhẹn, vẽ vào không trung những ký hiệu mềm mại nhưng đầy khẩn thiết của Quy tắc sinh tồn im lặng. Cô bé chỉ vào cổ họng mình, lắc đầu—ra hiệu rằng mình không thể nói. Rồi cô bé chỉ vào Siren-V đang chìm dưới nước, rồi chỉ vào Thanh Vân đang ngồi trong buồng lái. Đôi tay Chi vẽ nhanh ký hiệu: *"Anh trai cháu... cứu cháu... anh ấy đang chảy máu. Xin cụ cứu anh ấy."*


Ông cụ Bàng khựng lại. Ánh mắt ông cụ nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang di chuyển của Thanh Chi. Khẩu súng săn hai nòng khẽ hạ xuống vài phân. Là một cựu phi công F-Hertz, ông cụ nhạy cảm với sự câm lặng hơn bất kỳ ai. Ông cụ nhận ra cô bé trước mặt câm bẩm sinh, và sự chân thành câm lặng của đứa trẻ đang lay động lớp vỏ bọc chai sạn của ông.


Từ dưới làn nước biển lạnh giá, cửa buồng lái của Siren-V từ từ mở ra với tiếng rít khí nén cực nhỏ. Thanh Vân bước ra ngoài. Anh không mặc bộ đồ phi công quân đội bọc titan, mà chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng phòng trà Dạ Lan cũ sờn đã bám đầy bụi than và vệt dầu máy rỉ sét. Anh lách người nhảy xuống nước, lội qua làn sóng biển lạnh ngắt tiến sát đến cầu cảng đá.


Vân đứng bên cạnh Thanh Chi. Anh nhìn ông cụ Bàng bằng đôi mắt u sầu nhưng kiên định của một người nghệ sĩ đã mất đi tiếng nói. Vân chậm rãi đưa tay lên cổ họng, nắm lấy đầu chiếc khăn lụa đỏ của Lâm Yên—chiếc khăn hiện đã bị chém rách làm đôi, chỉ còn được khâu tạm bằng những sợi chỉ thép thô ráp của Lâm Hải.


Anh tháo chiếc khăn lụa đỏ rách ra.


Dưới ánh sáng xanh lam nhạt xuyên thấu sương mù của chiếc đèn bão thạch anh, vết sẹo bẩm sinh trên cổ họng Vân hiện ra rõ mồn một. Đó là một vết sẹo dài, lồi lõm rợn người, và ngay dưới lớp da mỏng, những tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên đang tự phát sáng màu lam Hertz rực rỡ, bám rễ sâu vào từng thớ cơ phế quản đang tổn thương.


Ông cụ Bàng nhìn thấy chiếc khăn lụa đỏ rách trong tay Vân, rồi nhìn chằm chằm vào vết sẹo thạch anh tự phát sáng trên cổ anh.


Toàn thân ông lão run lên bần bật. Chiếc đèn bão thạch anh cổ trên tay ông cụ chao đảo dữ dội, ánh sáng xanh lam quét qua quét lại trên gương mặt nhợt nhạt của Vân. Khẩu súng săn hai nòng tuột khỏi bàn tay gầy guộc của ông cụ, rơi xuống nền đá ẩm ướt với một tiếng *cộc* khô khốc.


"Chiếc khăn này... vết sẹo này..." Ông cụ Bàng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy không còn vẻ lạnh lùng lúc trước. Ông cụ bước tới một bước, bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn run run chạm vào thớ vải đỏ rách nát trong tay Vân. "Mười chín năm trước... một người phụ nữ mang giọng hát thiên thần cũng đã quấn chiếc khăn này, lẩn trốn trong ngọn hải đăng của tao khi bị quân đội truy đuổi... Lâm Yên... cô ấy là gì của mày?"


Vân không thể trả lời bằng giọng nói. Khí quản co thắt khiến anh chỉ có thể cúi đầu, dùng ngón tay vẽ nhanh lên lòng bàn tay thô ráp của ông cụ hai chữ câm lặng: *"Mẹ tôi."*


Một khoảng lặng dài bao trùm lấy ngọn hải đăng biển đêm. Chỉ có tiếng sóng biển vỗ vào ghềnh đá rầm rì như một khúc ca u sầu từ quá khứ dội về. Ông cụ Bàng nhắm nghiền mắt lại, một giọt nước mắt già nua lăn dài qua những nếp nhăn sương gió trên gò má sạm đen. Ông cụ nhận ra đứa con trai của người phụ nữ năm xưa—đứa trẻ mang dòng máu chứa tinh thể thạch anh sinh học độc nhất vô nhị.


"Được rồi," ông cụ Bàng mở mắt ra, giọng nói đã dịu đi rất nhiều, chứa đựng một sự bao dung thầm lặng. "Đi theo tao. Nhưng trước hết, chúng mày phải giấu cỗ máy giết chóc đó đi. Phan Thiết có máy quét tầm nhiệt cực nhạy, nếu để Siren-V lộ trên mặt nước, ngọn hải đăng này sẽ bị san phẳng trong vòng mười phút."


Lâm Hải vội vàng hỏi: "Nhưng giấu ở đâu thưa cụ? Hẻm núi Tiếng Vọng đã bị phong tỏa rồi."


"Nhấn chìm nó xuống nước," ông cụ Bàng chỉ tay về phía rạn san hô đen sâu hoắm sát chân cầu cảng rỉ sét. "Dưới chân cầu cảng có một hốc đá ngầm sâu mười lăm mét, nước biển mặn và lạnh sẽ hấp thụ hoàn toàn bức xạ thạch anh lam của lò phản ứng. Siren-V phải nằm dưới đó. Đó là cái giá phải trả để bảo mạng."


Lâm Hải tái mặt nhìn Vân: "Vân... nước biển mặn sẽ ăn mòn các khớp cơ khí và màng loa đồng thạch anh chúng ta vừa vá. Siren-V có thể bị rỉ sét hoàn toàn nếu ngâm quá lâu."


Vân không hề do dự. Anh đưa tay ra hiệu cho Hải bằng một cái gật đầu dứt khoát. Anh biết đây là lối thoát duy nhất để bảo vệ Thanh Chi và đồng đội khỏi sự truy lùng của Lôi Kính. Anh bước lên buồng lái một lần cuối, điều khiển Siren-V chậm rãi lùi sâu xuống làn nước biển đen kịt, cho đến khi toàn bộ thân cơ giáp mười hai mét chìm nghỉm dưới lòng đại dương sâu thẳm, chỉ còn lại những bọt khí sủi tăm lạnh lẽo trên mặt nước.


Sau khi giấu xong cơ giáp, nhóm đào tẩu theo chân ông cụ Bàng bước vào bên trong ngọn hải đăng cổ kính. Không gian bên trong ấm áp, thoảng mùi dầu thông và sáp nến. Ông cụ Bàng đặt chiếc đèn bão thạch anh cổ lên chiếc bàn gỗ mun mục nát, rồi quay lại nhìn Vân đang quấn chặt hai nửa chiếc khăn lụa đỏ rách quanh cổ họng.


"Giọng hát của mày... đã bị hủy hoại đến mức này rồi sao?" Ông cụ Bàng thở dài, ánh mắt u sầu nhìn vết sẹo thạch anh sinh học trên cổ Vân. "Mẹ mày năm xưa cũng đã chấp nhận câm lặng vĩnh viễn để bảo vệ bí mật công nghệ Siren khỏi tay Nghiêm Đoan. Mày đang đi vào vết xe đổ của cô ấy."


Vân dùng ký hiệu tay hỏi ông cụ về cách phục hồi phế quản.


Ông cụ Bàng lắc đầu, rồi chỉ tay về phía dãy núi đá xám xịt mờ ảo phía chân trời ngoại vi Hải Sa: "Ở đây tao không có huyết thanh T-01 để cứu mày. Nhưng trên đỉnh ngọn núi đá cách âm kia có ngôi Chùa Diệu Âm ẩn dật. Sư cô Diệu Âm ở đó nắm giữ phương pháp thiền thở cổ xưa có thể giúp mày kiểm soát luồng khí, làm chậm quá trình xơ hóa khí quản. Nếu mày muốn tiếp tục hát trên Siren-V, mày phải lên đó trước khi cổ họng mày biến thành một khối đá thạch anh vô cảm."


Lê Hoài cảnh giác nhìn ra ngoài cửa sổ kính ngọn hải đăng: "Chúng tôi sẽ đưa Vân lên đó ngay khi trời sáng. Nhưng Phan Thiết và đội Mute-Squad đang siết chặt vòng vây biên giới. Chúng ta không có nhiều thời gian."


Ông cụ Bàng không trả lời. Ông cụ chậm rãi bước đến bên cửa sổ, nhìn chằm chằm ra mặt biển sương mù dày đặc. Gió biển rít gào qua khe cửa gỗ, mang theo tiếng sóng vỗ rì rào như một lời cảnh báo câm lặng về cơn bão lửa sắp ập đến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!