Nhạc nềnBroken

Kẻ Đi Săn Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối phương Bắc tràn qua khe đá hẹp của Hẻm Núi Tiếng Vọng, mang theo cái lạnh buốt của biển cả và mùi rỉ sét nồng nặc từ những bãi phế liệu bỏ hoang của Hải Sa. Trong hang động thạch anh tối tăm, chiếc cơ giáp Siren-V đứng sừng sững như một pho tượng sắt khổng lồ, lò phản ứng thạch anh lam trước ngực chỉ còn tỏa ra những luồng sáng yếu ớt sau khi được khởi động lại bằng giai điệu 432Hz của chiếc hộp nhạc cổ. Dưới chân cơ giáp, chiếc xe tải bọc thép cũ nát của Lão Tam im lìm tắt máy. Lâm Hải đã ngủ thiếp đi bên hông xe, tay vẫn ôm chặt chiếc hộp nhạc móp góc, trong khi Thanh Chi—em gái Vân—đang co rúm người lại dưới chiếc áo khoác len cũ sờn của anh trai, chìm vào giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị.


Thanh Vân nằm trên chiếc phản đất phủ rơm khô cạnh bánh xe tải. Chiếc khăn lụa đỏ của mẹ quấn quanh cổ anh khẽ rung động theo nhịp thở nông và đứt quãng. Tai trái của anh là một khoảng không im lìm vĩnh viễn—hậu quả tàn khốc của những trận chiến quá tải sóng âm trước đó. Nhưng tai phải của anh—mỏ neo thính giác cuối cùng—vẫn đang căng ra, thu nhận mọi dao động nhỏ nhất của không khí dội vào vách đá thạch anh. Dưới lớp khăn lụa, vết sẹo bẩm sinh trên yết hầu anh đang nóng rực lên, nhói đau từng cơn theo nhịp đập của trái tim. Các tinh thể thạch anh sinh học dưới da cổ đang rò rỉ thứ ánh sáng lam nhạt đầy đe dọa, báo hiệu sự xơ hóa phế quản đã chạm ngưỡng ba mươi phần trăm vĩnh viễn. Anh hoàn toàn câm lặng ngoài đời thực, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng rít khàn đặc vô lực. Nhưng chính trong sự câm lặng tột cùng ấy, năng lực thiên phú Thấu cảm sóng âm của anh lại nhạy bén hơn bao giờ hết.


Đột nhiên, một tần số dao động lạ lọt vào tai phải của Vân.


Nó không phải là tiếng gió rít qua khe đá, cũng không phải là tiếng sương muối rơi trên lá cây. Đó là một luồng dao động cực kỳ mỏng, bén ngót, dao động ở ngưỡng 20.000Hz—tần số siêu âm vượt ngoài giới hạn nghe của người thường, nhưng lại rộn lên trong màng nhĩ nhạy cảm của Vân như tiếng kim loại rạch lên kính cường lực. Luồng sóng siêu âm này phát ra từ một thực thể đang di chuyển không tiếng động qua khe cửa hang.


Vân bừng mở mắt. Kính lọc phổ âm sắc màu vàng hiển thị một dải sóng mờ ảo màu tím đậm đang uốn lượn sát mặt đất, bò nhanh về phía phản đất của anh.


Là một kẻ đột nhập.


Bóng đen lướt qua màn sương mù như một làn khói độc. Gã đàn ông gầy guộc, mặc áo choàng đen trùm kín đầu, khuôn mặt che kín bởi chiếc mặt nạ cách âm bằng sắt rỉ sét. Trên tay gã lăm lăm đôi dao găm bọc thạch anh lam phát ra luồng sóng siêu âm cắt đứt không khí. Kẻ đó chính là A Quỷ, sát thủ bóng tối của Tiểu đội Săn Âm Tần Mute-Squad dưới quyền Đội trưởng Lôi Kính. Hắn đã theo dấu vết rò rỉ năng lượng thạch anh lam của Siren-V để tìm đến đây, và mục tiêu của hắn không gì khác ngoài việc lấy mạng Vân, hoặc tàn độc hơn—cắt bỏ thanh quản chứa tinh thể thạch anh sinh học hệ S của anh để mang về phòng thí nghiệm của Thẩm Vô Kỵ.


A Quỷ di chuyển với tốc độ kinh hoàng, không để lại bất kỳ tiếng động vật lý nào. Nhưng luồng siêu âm từ đôi dao găm của hắn đã tố cáo hướng tấn công.


Khi mũi dao găm siêu âm chỉ còn cách yết hầu Vân chưa đầy mười phân, Vân không chọn cách mở mắt nhìn bằng mắt thường—bởi ánh sáng mờ tối của hang động sẽ làm chậm phản xạ. Anh nhắm nghiền mắt lại, dồn toàn bộ sự tập trung vào tai phải và năng lực Thấu cảm sóng âm để định vị chính xác quỹ đạo của lưỡi dao qua tiếng rít gió siêu nhỏ.


Vân lăn người khẩn cấp sang bên phải.


*Xoẹt!*


Mũi dao găm sượt qua cổ anh, bén ngọt cắt đứt chiếc khăn lụa đỏ làm đôi. Đường dao sượt qua cũng rạch một đường mảnh dọc theo vết sẹo bẩm sinh trên cổ Vân. Cơn đau nhói như lửa đốt ập đến. Máu tươi rỉ ra, lấp lửng những hạt bụi thạch anh sinh học tự phát sáng màu lam nhạt dưới ánh sương.


A Quỷ khựng lại một nhịp, kinh ngạc trước phản xạ tránh né phi thường của một kẻ câm lặng. Nhưng ngay lập tức, gã sát thủ xoay cổ tay, vung dao chém ngang một đường hiểm độc nhắm thẳng vào cuống họng Vân hòng cắt đứt hoàn toàn dây thanh quản.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vân cố nén luồng khí từ bụng dưới lên vòm họng, vận dụng Kỹ thuật thở thiền Diệu Âm để nén áp suất phổi, hòng phát ra Tiếng Thét Cộng Hưởng để tạo sóng xung kích đánh lui kẻ địch. Nhưng khí quản tổn thương xơ hóa 30% đột ngột co thắt dữ dội. Cơn đau thắt ngực ập đến như ngàn mũi kim châm khiến anh nghẹn giọng, không thể phát ra bất kỳ tần số nào ngoài một tiếng ho khan khàn đặc và một ngụm máu ấm nóng trào ra ngoài khóe môi.


Đòn bộc phá sóng âm thất bại. Vân hoàn toàn mất đi khả năng tự vệ cận chiến trước lưỡi dao đang lao tới.


*Đoành!*


Một tiếng nổ khô khốc, chói tai xé toạc màn đêm tĩnh mịch của hang động. Luồng sóng xung kích mạnh mẽ phóng ra từ họng súng lục bọc thạch anh lam, đánh trúng vào giáp vai của A Quỷ, hất văng gã sát thủ lùi lại ba bước.


Thiếu úy Lê Hoài đã thức giấc. Anh đứng sừng sững bên cạnh cabin xe tải, hai tay siết chặt khẩu súng lục xung kích quân dụng vẫn còn bốc khói xanh. Ánh mắt anh cương trực, lạnh lùng khóa chặt vào bóng đen của sát thủ.


"Lùi lại!" Lê Hoài hét lớn, giọng nói vang vọng khắp vách hang thạch anh.


Tiếng súng nổ lớn và tiếng hét của Lê Hoài lập tức đánh thức Lâm Hải và Thanh Chi. Chiếc chuông gió vỏ sò biển sâu treo trên xe tải rung lên bần bật dưới chấn động âm thanh. Lâm Hải bật dậy, vớ lấy chiếc búa hàn gỉ sét gầm lên phẫn nộ, trong khi Thanh Chi hoảng sợ ôm đầu nép sát vào góc thùng xe.


A Quỷ nhìn thấy đồng minh của Vân đã tỉnh giấc, lại nhận thấy khẩu súng xung kích của Lê Hoài có sức sát thương vật lý cao, gã biết cuộc ám sát bất ngờ đã thất bại. Gã sát thủ lầm lì không nói một lời, ném một quả lựu đạn khói thạch anh xuống đất. Khói xám đặc quánh bốc lên, che khuất tầm nhìn của nhóm.


Khi màn khói tan đi dưới sức gió của hẻm núi, bóng dáng của A Quỷ đã biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc bên ngoài cửa hang. Lê Hoài vội vã chạy đến đỡ Vân dậy, khuôn mặt sĩ quan trẻ đầy vẻ lo lắng khi nhìn thấy vết thương rỉ máu trên cổ anh.


"Vân! Cậu có sao không?" Lê Hoài dùng tay áp vào vết thương để cầm máu.


Vân khẽ lắc đầu. Anh nhặt hai nửa chiếc khăn lụa đỏ bị chém rách dưới đất lên, áp chặt vào lồng ngực, ánh mắt đượm u sầu nhìn ra phía cửa hang tối tăm. Anh biết A Quỷ đã rút lui, nhưng cuộc đối đầu này chỉ là sự khởi đầu của một cuộc đi săn tàn độc.


Cách đó không xa, dưới chân cơ giáp Siren-V sừng sững, một thiết bị kim loại nhỏ bằng bao diêm bám chặt vào lớp vỏ sắt rỉ sét ở chân Mecha. Thiết bị đó có hai loa hút âm tần số cao nhỏ xíu, đang âm thầm phát ra những xung tần số vô tuyến cực ngắn, nhấp nháy ánh sáng đỏ vô hình trong đêm sương, lặng lẽ truyền tọa độ chính xác của hang động về phía máy thu của Đội trưởng Lôi Kính.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!