Nhạc nềnBroken

Bản Nhạc Của Mẹ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong buồng lái của Siren-V đặc quánh và lạnh lẽo như nước dưới đáy vực sâu. Thanh Vân ngồi im lìm trên ghế điều khiển cơ giáp, hai tay bám chặt vào cần gạt thủy lực đã nguội ngắt. Kể từ khi anh quyết định dập hoàn toàn cầu chì năng lượng của gã khổng lồ mười hai mét để tàng hình trước làn sóng quét của quân cảnh, hệ thống lọc khí cũng ngừng hoạt động. Dưỡng khí trong khoang lái chật hẹp đang cạn kiệt nhanh chóng theo từng nhịp thở nông và đứt quãng của anh.


Khí quản của Vân co thắt từng cơn, bỏng rát như có tàn tro âm ỉ cháy sâu trong lồng ngực. Chứng xơ hóa phế quản đã chạm ngưỡng ba mươi phần trăm vĩnh viễn, tước đi của anh khả năng phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài đời thực. Lúc này, dưới áp lực nghẹt thở của bóng tối và sự thiếu hụt oxy, những vệt sáng xanh lam nhạt—bức xạ thạch anh lam rò rỉ từ những tinh thể thạch anh sinh học dệt ngầm dưới vết sẹo cổ họng anh—bắt đầu rực lên mờ ảo. Luồng sáng lam nhạt ấy xuyên qua thớ vải sờn cũ của chiếc khăn lụa đỏ, in những vệt bóng chập chờn lên vách thép lạnh ngắt của cabin.


Anh đeo chiếc Kính lọc phổ âm sắc màu vàng lên mắt. Qua lăng kính thạch anh đặc chế, thế giới tĩnh lặng bỗng chốc hiện lên đầy rẫy những hiểm họa vô hình. Ngay bên ngoài lớp kính cường lực của buồng lái, những sợi chỉ quét radar màu tím rực rỡ và đỏ lòm của bầy drone tuần tra đang đan chéo vào nhau, rà quét điên cuồng dọc theo các khe đá của Hẻm Núi Tiếng Vọng.


Tai trái của Vân hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn là một khoảng không câm lặng vô tận. Nhưng tai phải của anh vẫn nghe thấy rất rõ tiếng rít gió cơ khí cực nhỏ, bén ngót và đều đặn của những cánh quạt drone đang lơ lửng ngay sát cửa hang. Chúng chỉ cách buồng lái Siren-V chưa đầy ba mét. Bất kỳ một dao động âm thanh nào vượt quá mười decibel lúc này cũng sẽ kích hoạt loạt đạn pháo xung kích san phẳng cả hang động.


Cách đó không xa, trong hốc đá tối tăm nhất dưới chân cơ giáp, chiếc xe tải bọc thép cũ nát của Lão Tam đang nép mình dưới một vòm đá thạch anh lam nhô ra. Lâm Hải đang ngồi thụp bên hông xe, mồ hôi hột trộn lẫn dầu máy Symphony-9 chảy ròng ròng trên gương mặt sạm đen vì bụi than. Bàn tay gã thợ máy run rẩy siết chặt lấy báng khẩu súng săn tự chế của Chú Tư Đen. Gã biết khẩu súng này bắn ra tiếng nổ đạt ngưỡng trăm decibel, nhưng trong cơn hoảng loạn, đó là thứ duy nhất giúp gã bấu víu vào cảm giác an toàn.


Vân nhìn qua camera giám sát ngoại vi hiển thị mờ nhạt nhờ nguồn điện dự phòng cuối cùng, khẽ lắc đầu. Anh dùng ngôn ngữ ký hiệu hướng về phía Hải qua màn hình phụ:


*“Không được nổ súng. Tiếng súng săn của chú Tư Đen sẽ gây cộng hưởng với đá thạch anh lam dọc vách núi, làm sập toàn bộ vòm hang này trước khi chúng ta kịp thoát ra.”*


Hải mím chặt môi, từ từ hạ họng súng xuống, nhưng lồng ngực gã vẫn phập phồng thở dốc đầy sợ hãi. Bên cạnh gã, Thanh Chi—cô bé mười bốn tuổi gầy gò—đang co rúm người lại dưới chiếc áo khoác len cũ sờn của anh trai. Chi không thể nói, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt của cô bé nhìn đăm đăm vào khoảng tối trước mặt. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của Chi ôm chặt lấy chiếc Hộp nhạc cơ khí cổ bằng đồng thau—kỷ vật duy nhất còn sót lại của người mẹ quá cố Lâm Yên.


Đột nhiên, tiếng rít cơ học của cánh quạt drone vang lên chói tai hơn. Một con Drone Săn Mồi bọc giáp thép xám đen rỉ sét từ từ bò vào cửa hang. Những chiếc chân nhện sắc lẹm của nó rạch lên nền đá thạch anh tạo ra tiếng rít kim loại chói tai. Đầu con robot xoay tròn rợn người, phát ra luồng ánh sáng quét màu đỏ rực rỡ. Dải sáng đỏ lướt qua bánh xe tải, quét dần lên thùng xe, rồi từ từ tiến sát đến vị trí Thanh Chi đang ẩn nấp.


Trong cơn hoảng loạn tột cùng khi luồng ánh sáng đỏ chết chóc chỉ còn cách gương mặt nhợt nhạt của mình vài phân, Thanh Chi giật nảy mình. Đôi tay cô bé run rẩy dữ dội, và chiếc hộp nhạc bằng đồng thau tuột khỏi những ngón tay nhỏ bé.


*Plink...*


Chiếc hộp nhạc rơi xuống nền đá thạch anh cứng ngắc, tạo ra một tiếng động kim loại thanh mảnh nhưng vô cùng rõ ràng giữa không gian tĩnh mịch. Tiếng động ấy lập tức bị kết cấu thạch anh của hang động hấp thụ và khuếch đại lên gấp nhiều lần.


Con Drone Săn Mồi khựng lại ngay lập tức. Bộ cảm biến âm học trên đầu nó xoay ngoắt một góc chín mươi độ, khóa chặt luồng sáng đỏ rực vào nơi chiếc hộp nhạc vừa rơi xuống.


Thế nhưng, cú va đập mạnh xuống đất đã vô tình giải phóng chốt khóa lò xo bên trong chiếc hộp nhạc cổ. Những bánh răng đồng rỉ sét, được ông nội Thanh Tùng chế tác tinh xảo từ thời tiền chiến, bắt đầu chuyển động nhịp nhàng.


Một giai điệu cổ điển, trong ngần và thanh bình vang lên giữa hang tối.


Đó là Bản nhạc trong hộp nhạc của mẹ. Tiếng đàn không sử dụng bất kỳ bộ khuếch đại điện tử nào, mà chỉ dựa trên sự rung động của các thanh thép nhỏ gảy vào trục quay. Âm thanh phát ra ở tần số vàng 432Hz—một tần số hài hòa tuyệt đối của tự nhiên, trong vắt và dịu nhẹ như tiếng nước chảy xuôi dòng.


Giai điệu trong trẻo ấy vang vọng vào vách đá thạch anh lam, nhưng kỳ lạ thay, nó không hề tạo ra những tiếng rít cộng hưởng chói tai hay những vụ nổ chấn động như tiếng mảnh sắt rơi lần trước. Sóng âm 432Hz lan tỏa mềm mại trong không khí, như một tấm màng lọc vô hình triệt tiêu hoàn toàn các sóng nhiễu điện từ xung quanh.


Hệ thống cảm biến âm học của con Drone Săn Mồi bỗng chốc rơi vào trạng thái hỗn loạn. Thuật toán săn mồi của tập đoàn Phục Hy được lập trình để tìm kiếm các dải tần số âm thanh sinh học hoảng loạn, dồn dập hoặc tiếng động cơ cơ khí thô ráp. Khi đối mặt với bước sóng hài hòa hoàn hảo 432Hz, bộ lọc thuật toán của nó bị quá tải dữ liệu.


Con mắt quét đỏ rực của drone bắt đầu nhấp nháy liên tục. Luồng ánh sáng đỏ lòm dần nhạt đi, rồi đột ngột chuyển sang màu xanh lam dịu nhẹ—màu sắc biểu thị trạng thái không có mối đe dọa hoặc môi trường tự nhiên an toàn. Con robot nhện đứng im tại chỗ, đầu nó xoay tròn vô định như thể đang cố gắng phân tích một dải tần số mà nó chưa từng được nạp dữ liệu. Giai điệu cổ xưa của người mẹ quá cố như một lời ru câm lặng, xoa dịu sự khát máu của cỗ máy giết chóc.


Trong buồng lái của Siren-V, Vân nhìn thấy sự thay đổi màu sắc của dải quét qua Kính lọc phổ âm sắc. Anh nhận ra cơ hội ngàn năm có một. Tần số 432Hz đã tạo ra một vùng nhiễu loạn hài hòa tạm thời, che giấu hoàn toàn bức xạ năng lượng thạch anh.


Vân nhanh tay gạt mạnh các cầu chì năng lượng của Siren-V lên.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Lò phản ứng thạch anh lam trước ngực Siren-V bừng sáng trở lại. Dòng năng lượng lam nhạt chảy tràn qua các mạch dẫn âm tần vừa được Lâm Hải hàn vá. Hệ thống thủy lực giảm âm khởi động êm ru dưới sự bôi trơn của dầu Symphony-9. Vân nhanh chóng bật van điều áp dưỡng khí, hít một hơi thật sâu để xoa dịu lồng ngực đang đau thắt vì thiếu khí.


Bên ngoài, con Drone Săn Mồi sau vài giây xoay tròn vô định dưới tác động của bản nhạc 432Hz đã từ từ lùi lại. Nó quay thân mình bọc thép rỉ sét, bò chậm rãi ra khỏi cửa hang, hướng về phía những dải quét radar của Phan Thiết ngoài hẻm núi như thể vùng hang động này chỉ chứa đựng tiếng gió biển tự nhiên.


Giai điệu cổ điển nhỏ dần rồi tắt hẳn khi lò xo của chiếc hộp nhạc chạy hết cót.


Lâm Hải thở phào nhẹ nhõm, gã vội vã bò rạp xuống đất, nhặt chiếc hộp nhạc cơ khí cổ lên. Chiếc hộp bằng đồng thau bị móp nhẹ một góc bên hông, lò xo cót bên trong phát ra tiếng cạch nhỏ do rạn nứt nhẹ sau cú va đập mạnh. Nhưng Hải không chú ý đến vết móp đó. Đôi mắt gã trợn trừng khi nhìn vào mặt dưới của chiếc hộp nhạc.


Cú rơi mạnh đã làm bong tróc lớp nhung đen cũ kỹ dán dưới đáy hộp, lộ ra một đĩa đồng nhỏ màu đỏ sậm được gắn chặt vào khung máy. Trên bề mặt đĩa đồng, những đường rãnh mảnh dẻ không phải là nốt nhạc thông thường, mà là một chuỗi ký hiệu mật mã Hertz được khắc chìm vô cùng tinh xảo.


Hải run rẩy dùng ngón tay bám đầy dầu máy miết nhẹ lên những đường khắc. Là một thợ máy thiên tài, gã lập tức nhận ra sơ đồ này. Những đường rãnh Hertz trên đĩa đồng trùng khớp hoàn toàn với sơ đồ mạch phân bổ năng lượng thạch anh lam của dòng Mecha Siren cổ đại—thứ công nghệ mà gã đã trăn trở suốt nhiều đêm qua trong cuốn bản thảo bị xé trang của thầy Phong.


Gã ngước nhìn lên buồng lái của Siren-V, nơi Thanh Vân đang dùng ánh mắt u sầu nhìn xuống qua lớp kính bảo hộ màu vàng. Hải dùng đôi tay vẽ nhanh một ký hiệu tay đầy phấn khích xen lẫn bàng hoàng:


*“Vân! Chúng ta tìm thấy rồi. Bản nhạc của mẹ... dưới đáy hộp nhạc này chính là chuỗi mật mã Hertz để nâng cấp lò phản ứng của Siren-V.”*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!