Mật Lộ Hẻm Tiếng Vọng
Tiếng u u trầm đục từ thiết bị quét sóng âm của quân cảnh Phân khu 4 dội vào màng nhĩ tai phải của Thanh Vân mỗi lúc một dồn dập. Trong không gian tối tăm và ẩm ướt của nhà ga xe lửa bỏ hoang ngoại ô, ánh sáng duy nhất lúc này là vệt bức xạ thạch anh lam rò rỉ dưới làn da cổ họng nhợt nhạt của anh. Sau cú bộc phá quá tải ở trận chiến trước, mạng lưới tinh thể thạch anh sinh học đang tự tiến hóa, dệt ngầm dưới vết sẹo cũ và phát ra thứ ánh sáng xanh lam nhạt, mờ ảo nhưng đầy chết chóc mỗi khi nhịp thở của Vân dồn nén. Anh hoàn toàn câm lặng ngoài đời thực. Khí quản tổn thương xơ hóa đến mức ba mươi phần trăm khiến lồng ngực anh thắt nghẹn, mỗi hơi thở hít vào đều mang theo vị mặn của máu và cảm giác bỏng rát như tro tàn.
Lê Hoài lướt nhanh từ phía cửa sắt rỉ sét của nhà ga vào, gương mặt khôi ngô đẫm mồ hôi lạnh dưới đêm sương. Cậu không nói, chỉ dùng đôi tay quấn băng gạc di chuyển linh hoạt, thực hiện Quy tắc sinh tồn im lặng để truyền đạt thông tin khẩn cấp:
*“Radar quét tầm nhiệt và âm học của Phan Thiết đang tiến sát trong bán kính một cây rưỡi số. Bầy drone do thám đã phong tỏa lối ra Slums. Chúng ta phải di chuyển ngay lập tức.”*
Lâm Hải nghiến răng, gạt dòng mồ hôi bết bụi than trên trán. Gã chỉ tay về phía chiếc bóng khổng lồ, rỉ sét cao mười hai mét đang đứng im lìm trong góc tối của toa tàu—Cơ giáp Siren-V.
"Lối thoát duy nhất không bị quân cảnh rào lưới điện từ là Hẻm Núi Tiếng Vọng," Hải dùng ký hiệu tay kết hợp nói thì thầm sát tai Vân, giọng gã run lên vì lo lắng. "Nhưng hẻm núi đó là cấm địa. Kết cấu đá thạch anh tự nhiên ở đó sẽ khuếch đại mọi tiếng động nhỏ nhất lên gấp trăm lần. Chỉ cần một bước chân của Siren-V phát ra tiếng kim loại ma sát, cả bầy drone của Phan Thiết sẽ lao xuống xé xác chúng ta."
Vân nhìn sang Thanh Chi. Cô bé mười bốn tuổi gầy gò đang ôm chặt chiếc áo khoác len cũ sờn tay của anh, đôi mắt tròn xoe ngập tràn nước mắt nhưng không hề phát ra một tiếng khóc. Chi hiểu rằng sự im lặng của cô lúc này chính là mỏ neo giữ lại sinh mạng cho anh trai. Vân đưa bàn tay thô ráp lên khẽ vuốt tóc em gái, rồi dùng đôi tay vẽ nhanh một ký hiệu: *“Tin anh.”*
Anh quay sang Hải, gật đầu quyết định. Lâm Hải lập tức hiểu ý. Gã lao về phía hòm dụng cụ, lôi ra chiếc bình bọc thép chứa Dầu máy cách âm Symphony-9—thứ dầu máy đặc chủng màu đen quánh mà Lão Tam lén tuồn ra từ xưởng quân sự. Hải nhanh nhẹn trèo lên các khớp gối và khớp hông của Siren-V, đổ thứ chất lỏng sền sệt, đen kịt ấy vào các bánh răng rỉ sét. Dầu Symphony-9 nhanh chóng bao phủ các khe hở kim loại, triệt tiêu tiếng ma sát khô khốc của cơ giáp.
Vân bước vào buồng lái của Siren-V. Khoang điều khiển tối tăm bao trùm lấy anh, nồng nặc mùi dầu máy khét và mùi máu thạch anh khô. Anh đeo chiếc Kính lọc phổ âm sắc màu vàng lên mắt. Ngay lập tức, thế giới bóng tối xung quanh biến đổi. Qua lăng kính thạch anh của kính bảo hộ, những dải sóng âm vô hình hiện lên dưới dạng những vòng tròn đồng tâm màu đỏ và xám biến động rực rỡ trong không khí. Phía trên bầu trời nhà ga, những đường quét radar tầm nhiệt của Phan Thiết hiện lên như những sợi chỉ đỏ mảnh dẻ, sắc lẹm, đang từ từ quét qua quét lại trên mái tôn mục nát.
*“Đồng bộ nhịp tim: ba mươi lăm phần trăm,”* màn hình sinh học của Siren-V nhấp nháy dòng chữ màu lam nhạt.
Vân nín thở, vận dụng Kỹ thuật thở thiền Diệu Âm để nén áp suất lồng ngực xuống bụng dưới, ép nhịp tim của mình đập chậm lại, trùng khớp với tần số dao động tĩnh của lò phản ứng thạch anh. Anh không khởi động động cơ chính, mà chỉ kích hoạt hệ thống di chuyển thủy lực giảm âm. Siren-V từ từ bước ra khỏi nhà ga xe lửa bỏ hoang, từng bước chân khổng lồ đặt xuống nền đất bùn Ngoại Ô Thất Thanh nhẹ nhàng đến mức không phát ra một tiếng động vượt quá mười decibel.
Nhóm đào tẩu bám sát phía sau chiếc xe tải lậu của Lão Tam đã tắt đèn pha, di chuyển men theo bóng tối của những đường ống dẫn dầu bỏ hoang để tiến vào cửa ngõ Hẻm Núi Tiếng Vọng.
Không gian hẻm núi hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt, âm u và kỳ vĩ. Hai bên vách đá dựng đứng cao hàng trăm mét, phủ đầy những khối tinh thể thạch anh lam thô nhô ra như những chiếc răng cưa khổng lồ. Dưới lăng kính của Kính lọc phổ âm sắc, Vân nhìn thấy những vách đá thạch anh này đang rung động nhẹ, sẵn sàng hấp thụ và dội ngược lại bất kỳ dao động sóng âm nào đi vào hẻm núi. Đây là một phòng cách âm tự nhiên khổng lồ, nhưng cũng là một bẫy cộng hưởng âm thanh cực kỳ nhạy cảm.
Bỗng nhiên, từ đỉnh hẻm núi, tiếng u u rợn người vang lên. Qua kính lọc phổ âm sắc, Vân thấy ba dải quét radar màu đỏ rực hình nón phóng thẳng từ trên cao xuống. Đó là bầy drone tuần tra của Thiếu tá Phan Thiết. Chúng đang bay lơ lửng sát mép đá, quét dải tần siêu âm để định vị bất kỳ nguồn năng lượng thạch anh nào đang di chuyển.
Siren-V lập tức dừng lại, nép sát vào một vách đá tối. Vân nín thở tuyệt đối, tay giữ chặt cần điều khiển thủy lực.
Từ khoảng cách xa phía sau, Lâm Hải ngồi trên thùng xe tải lậu, lo lắng nhìn bầy drone đang siết chặt vòng quét. Gã thợ máy lập dị quyết định hành động để giải vây cho Vân. Hải lén rút thiết bị gây nhiễu từ trường tự chế từ trong túi áo khoác, định kích hoạt để làm nhiễu sóng quét của drone.
Thế nhưng, ngay khi Hải vừa bật công tắc, một tai họa kỹ thuật đã xảy ra. Sóng nhiễu từ thiết bị của Hải vừa phát ra lập tức va vào vách đá thạch anh lam của hẻm núi. Thay vì làm nhiễu drone, bước sóng bị kết cấu thạch anh dội ngược lại hoàn toàn, khuếch đại lên gấp mười lần và tạo ra một luồng xung kích điện từ nghịch đảo dội thẳng vào hệ thống liên lạc nội bộ của nhóm đào tẩu.
*Rẹt... rẹt... ooo...*
Tiếng rè điện từ chói tai vang lên trong tai nghe của Lê Hoài và Nhã Thi, suýt nữa làm hỏng mạch thu phát tần số của xe tải lậu. Bầy drone trên đỉnh núi lập tức xoay tròn cánh quạt, dường như đã cảm nhận được dao động điện từ bất thường.
Vân nhanh tay ra hiệu bằng ký hiệu tay qua camera giám sát ngoại vi cho Hải tắt ngay thiết bị. Hải hoảng hốt ngắt nguồn điện, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên má. Gã nhận ra sai lầm chết người: ở trong Hẻm Núi Tiếng Vọng, mọi nỗ lực sử dụng công nghệ phát sóng chủ động không qua bộ lọc âm thần kinh của Siren-V đều sẽ bị vách đá dội ngược tàn phá ngược lại chính mình.
Sự căng thẳng đẩy lên đỉnh điểm khi một con drone tuần tra bay sạt xuống vách đá, chỉ cách đầu của Siren-V chưa đầy ba mươi mét. Luồng ánh sáng quét màu đỏ của nó lướt qua lớp giáp vai rỉ sét của cơ giáp, in những vệt sáng chết chóc lên kính buồng lái.
Chính lúc này, một sự cố vật lý tồi tệ nhất xảy ra.
Lớp giáp vai trái của Siren-V vốn đã bị rạn nứt và rỉ sét nghiêm trọng sau trận chiến vượt ngục ở Trại cảm tử số 9. Dưới áp lực di chuyển liên tục trên địa hình dốc đứng và chấn động từ luồng sóng nhiễu dội ngược lúc nãy, một mảnh sắt rỉ sét nặng khoảng nửa ký trên giáp vai đột ngột bị nứt lìa.
Mảnh sắt rơi tự do trong không gian tĩnh mịch của hẻm núi.
Thời gian như ngừng trôi đối với Thanh Vân. Qua kính lọc phổ âm sắc, anh nhìn thấy mảnh sắt rơi xuống, vẽ nên một đường thẳng màu xám chết chóc trong không khí. Anh muốn đưa tay cơ giáp ra bắt lấy, nhưng khớp vai Siren-V bị nghẽn dầu bôi trơn không thể phản xạ kịp thời.
*Plink...*
Mảnh sắt va chạm vào một khối tinh thể thạch anh lam thô nhô ra sát mặt đất.
Âm thanh va chạm kim loại ban đầu chỉ là một tiếng động cực nhỏ, chưa đầy ba mươi decibel. Thế nhưng, kết cấu thạch anh tự nhiên của hẻm núi lập tức hấp thụ dao động đó. Sóng âm truyền đi trong các mạch đá thạch anh, cộng hưởng liên hoàn qua hàng ngàn tinh thể lam dọc vách núi.
*Coong... COONG... RẦM!*
Tiếng vang va chạm bị khuếch đại lên một ngưỡng kinh hoàng đạt chín mươi decibel, biến thành một tiếng rít kim loại chói tai, vang vọng dữ dội khắp hẻm núi như một tiếng sét đánh ngang trời. Tiếng động lớn đến mức làm rung chuyển cả những mảnh đá nhỏ trên vách núi rơi lả tả xuống đất.
*Rúuuuuuu!*
Còi báo động đỏ rực trên bầy drone tuần tra lập tức kích hoạt. Ánh sáng quét của chúng chuyển từ màu đỏ sang màu tím rực rỡ—màu của mục tiêu đã bị khóa chặt. Ba con drone săn mồi trên đỉnh núi xoay tròn cánh quạt, phát ra tiếng rít cơ học kinh hoàng, lao thẳng xuống vị trí của Siren-V với tốc độ chóng mặt.
Bầy drone chiếm ưu thế định vị tuyệt đối nhờ tiếng vang cộng hưởng tự nhiên của hẻm núi. Vân rơi vào thế bị bao vây cô lập hoàn toàn, không thể di chuyển chạy trốn vì bất kỳ bước đi nào của cơ giáp mười hai mét lúc này cũng sẽ tạo ra thêm những tiếng động khuếch đại tàn sát chính họ.
Khí quản của Vân co thắt dữ dội vì căng thẳng, vệt thạch anh lam dưới cổ anh phát sáng rực rỡ qua chiếc khăn lụa đỏ. Anh biết mình không thể hát để kích hoạt pháo sóng âm—tiếng hát Hertz hệ S trong không gian này sẽ tự hủy hoại màng nhĩ của anh và làm sập toàn bộ hẻm núi chôn vùi em gái Thanh Chi.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Vân đưa ra một quyết định chiến thuật điên rồ nhưng chuẩn xác.
Anh không bỏ chạy. Anh không bắn trả.
Vân nhanh tay gạt toàn bộ hệ thống cầu chì năng lượng của Siren-V xuống.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Lò phản ứng thạch anh lam của Siren-V lập tức tắt ngấm. Luồng ánh sáng xanh lam nhạt trong buồng lái lụi tàn hoàn toàn. Toàn bộ hệ thống thủy lực, loa phóng thanh và cảm biến của cơ giáp bị ngắt điện, plung gã khổng lồ mười hai mét vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối—một pho tượng sắt lạnh ngắt, không phát nhiệt, không phát âm, hòa làm một với bóng tối của vách đá rỉ sét.
Vân ngồi im trong buồng lái tối đen như hũ nút, nín thở hoàn toàn, cảm nhận cái lạnh buốt giá của kim loại truyền qua lưng áo sơ mi sờn cũ.
Ba con drone săn mồi lao xuống sát rạt đầu Siren-V. Bộ quét hồng ngoại của chúng rọi thẳng vào buồng lái, chỉ cách mặt Vân qua lớp kính cường lực chưa đầy hai mét. Tiếng cánh quạt rít gió của robot dội mạnh vào màng nhĩ tai phải của anh, tạo ra những luồng gió lạnh buốt thổi qua khe hở cabin.
Chúng đang lượn lờ xung quanh gã khổng lồ bất động, cố gắng tìm kiếm một dao động âm thanh sinh học hoặc nguồn phát nhiệt thạch anh lam nhỏ nhất để nổ súng hủy diệt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!