Nhạc nềnBroken

Vết Thương Trong Đêm Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc xe tải bọc thép cũ nát của Lâm Hải lao vào lòng nhà ga xe lửa bỏ hoang ngoại ô với một cú ngoặt đuôi rít lốp đầy bạo lực. Sương muối của vùng Ngoại Ô Thất Thanh ùa theo qua những ô kính vỡ, đặc quánh và lạnh lẽo, mang theo mùi rỉ sắt của những toa tàu hoen ố đã bị bỏ hoang từ thời tiền chiến. Động cơ hơi nước của chiếc xe tải khè ra một luồng khói đen cuối cùng rồi lịm hẳn, để lại không gian một khoảng lặng tịch mịch đến rợn người. Chỉ có tiếng còi báo động đỏ của thành phố cảng Hải Sa vẫn u u vọng lại từ khoảng cách vài cây số, rực lên như một lời nhắc nhở rằng bọn họ đã chính thức trở thành những kẻ phản quốc bị truy nã gắt gao nhất.


Trong buồng lái tối tăm, Thanh Vân ngã quỵ xuống băng ghế da rách nát. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, lồi lõm một cách bất thường dưới lớp áo sơ mi sờn cũ bám đầy bụi than. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng—một khoảng trống không điếc đặc vĩnh viễn—trong khi tai phải liên tục o o những tiếng nhiễu từ trường buốt óc. Anh muốn thở, nhưng mỗi lần hít vào, cuống họng anh lại nóng rực lên như thể có ai đó đang đổ chì lỏng vào khí quản.


"Vân! Anh Vân!"


Thanh Chi ôm chặt lấy bả vai gầy gộc của anh trai, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt. Cô bé mười bốn tuổi dùng đôi bàn tay run rẩy để ra hiệu liên tục, những ngón tay di chuyển nhanh đến mức hỗn loạn trong bóng tối nhạt nhòa của đêm sương. Cô bé đang hỏi anh có đau không, đang cầu xin anh đừng nhắm mắt. Nhưng Vân không thể trả lời. Miệng anh hé mở, nhưng từ sâu trong cổ họng chỉ phát ra những tiếng rít khàn đặc, vô lực và đứt quãng.


Nhã Thi lập tức đẩy cửa cabin bước xuống, chiếc blouse trắng của cô đã lấm lem dầu máy Symphony-9 và những vệt máu khô. Gương mặt thanh tú của nữ bác sĩ quân y hằn rõ vẻ kiệt sức nhưng đôi mắt sau gọng kính vàng vẫn giữ được sự sắc bén, lạnh lùng của một chuyên gia y sinh âm học. Cô quỳ sụp xuống bên cạnh Vân, nhanh tay giật phắt chiếc Khăn lụa đỏ của Lâm Yên ra khỏi cổ anh.


Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn bão thạch anh lam cổ treo trên vách toa tàu, Nhã Thi mím chặt môi khi nhìn thấy vết sẹo bẩm sinh trên yết hầu của Vân. Vết sẹo đỏ sẫm ấy giờ đây đang nứt nẻ, rỉ ra những giọt máu tươi thẫm màu. Đáng sợ hơn, lẫn trong dòng máu đỏ là những hạt bụi thạch anh nhỏ tự phát sáng màu lam nhạt, lấp lấp lánh như những đốm lửa ma trơi.


"Cậu ấy bị phản phệ sóng âm quá nặng từ trận vượt ngục," Nhã Thi nói nhanh, giọng cô đanh lại trong khi mở chiếc vali y tế titan mang theo. "Khí quản đã bị xơ hóa lên mức hai mươi lăm phần trăm từ trước, và cú bộc phá Hertz hệ S không có vòng điều áp bảo vệ lúc nãy đã xé rách các phế quản vi mô."


Cô nhanh chóng đeo ống nghe y tế vào tai, đặt đầu dò lên cổ họng Vân để đo tần số rung động của khí quản. Tiếng gió rít dội lại qua ống nghe khiến gương mặt Nhã Thi càng thêm nhợt nhạt. Đó không phải là tiếng thở của con người—đó là tiếng rít của kim loại bị mài mòn, tiếng rạn nứt của đá thạch anh đang tự phát triển sâu trong các thớ cơ mềm.


"Lâm Hải! Giữ chặt bả vai cậu ấy! Lê Hoài, canh gác cửa ga, tuyệt đối không được để bất kỳ ai phát ra tiếng động vượt quá ba mươi decibel!" Nhã Thi ra lệnh, giọng đầy uy lực.


Lâm Hải lao tới, gã thợ máy lấm lem dầu mỡ đè chặt hai vai Vân xuống sàn xe. Vân co giật mạnh, lồng ngực thắt lại trong một cơn co thắt phế quản tột cùng. Gương mặt anh tím tái vì thiếu oxy, đôi bàn tay gầy guộc bấu chặt lấy thành xe tải đến mức móng tay rỉ máu.


Nhã Thi rút ra một ống tiêm y tế bằng thép, định bơm một liều huyết thanh tái tạo thanh quản thông thường vào cổ Vân. Thế nhưng, ngay khi mũi kim loại vừa chạm vào làn da cổ của anh, những tinh thể thạch anh sinh học dưới vết sẹo bẩm sinh đột ngột bừng sáng lam nhạt. Một luồng xung kích tần số cao vô hình bộc phát, tạo ra một tiếng *coong* nhỏ sắc lẹm. Mũi kim thép bị đẩy ngược ra ngoài, dòng huyết thanh thông thường bị năng lượng thạch anh đẩy ra, bắn tung tóe lên sàn xe.


"Chết tiệt! Tinh thể thạch anh trong cổ cậu ấy đang tự tiến hóa và bài trừ kim loại y tế!" Nhã Thi biến sắc. Cô nhận ra các tinh thể thạch anh sinh học phản ứng cực kỳ gay gắt với mọi resonant kim loại ngoại lai.


Không một giây do dự, Nhã Thi ném ống tiêm thép đi. Cô lật ngăn dưới của vali, lấy ra một bình xịt bằng nhựa polymer đặc biệt chứa Khí nén bảo ôn phế quản—loại khí gas lạnh đặc chủng cực kỳ quý hiếm mà cô đã lén tuồn ra từ kho vật tư tối mật của Y viện 108.


"Vân, nghe tôi nói đây," Nhã Thi áp sát mặt vào Vân, giọng cô rung lên nhưng kiên định. "Tôi sẽ xịt khí bảo ôn trực tiếp vào khí quản của cậu để đóng băng các vết rách vi mô. Nó sẽ cực kỳ đau đớn, như thể cậu đang nuốt phải băng đăng lỏng. Cậu phải nín thở, tuyệt đối không được ho, nếu không phổi của cậu sẽ bị vỡ tung do áp suất khí nén!"


Vân nhìn vào mắt Nhã Thi. Qua dải phổ âm sắc lờ mờ trong tai phải, anh nghe thấy tiếng tim cô đang đập dồn dập ở tần số 110 nhịp một phút. Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu câm lặng đầy tin tưởng.


Nhã Thi luồn ống dẫn nhựa của bình xịt vào sâu trong vòm họng Vân.


*Xèeeeee.*


Một luồng sương lạnh buốt giá phun thẳng vào khí quản anh. Toàn thân Vân căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức. Cơn đau ập đến tàn nhẫn, lạnh buốt và sắc lẹm như hàng ngàn lưỡi dao băng đang cào xé phế quản. Máu tươi trào ra khóe môi anh, nhưng bị luồng khí lạnh làm đông cứng lại ngay lập tức thành những vệt đỏ sẫm lấp lánh bụi thạch anh.


"Hải! Đè chặt cậu ấy!" Nhã Thi hét nhỏ.


Lâm Hải nghiến răng, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để giữ chặt Vân. "Cố lên Vân! Đừng bỏ cuộc, vì Thanh Chi!"


Thanh Chi quỳ bên cạnh, cô bé không thể khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống bàn tay đang run rẩy của anh trai. Cô bé dùng đôi bàn tay linh hoạt vẽ liên tục ký hiệu: *"Anh ơi... đừng bỏ em..."*


"Vân, hít thở theo nhịp thở thiền! Nín thở mười giây, nén áp suất lồng ngực xuống bụng dưới!" Nhã Thi tăng liều lượng khí nén, ép Vân phải cưỡng chế nhịp tim.


Vân nhắm chặt mắt, vận dụng những mảnh ký ức về Kỹ thuật thở thiền Diệu Âm mà nhạc sư Trần Phong từng truyền dạy. Anh cố gắng ép nhịp tim đang đập loạn xạ của mình chậm lại, chậm lại... Luồng hơi lạnh buốt của khí bảo ôn dần làm tê liệt các dây thần kinh cảm giác đau, đóng băng các mạch máu đang rỉ rả dưới yết hầu.


Từ phía cửa sắt rỉ sét của nhà ga bỏ hoang, Thiếu úy Lê Hoài lướt nhanh vào trong bóng tối, khẩu súng lục trong tay cậu siết chặt, gương mặt khôi ngô hằn rõ vẻ căng thẳng tột độ. Cậu ra hiệu bằng tay cho Lâm Hải:


*“Quân cảnh đang quét đèn tầm nhiệt ngoài rìa phân khu 4. Ánh sáng quét chỉ còn cách chúng ta khoảng một cây rưỡi số. Chúng ta phải tắt toàn bộ nguồn phát nhiệt.”*


Lâm Hải lập tức với tay tắt chiếc đèn bão thạch anh lam cổ. Bóng tối đen kịt lập tức bao trùm lấy toa tàu cũ, chỉ còn lại ánh sáng xanh lam nhạt, mờ ảo phát ra từ vết sẹo trên cổ Vân và những sợi tơ thạch anh dệt ngầm trên chiếc khăn lụa đỏ đang nằm trên bàn y tế.


Nhã Thi rút ống xịt ra, cô nhanh chóng dùng chiếc khăn lụa đỏ của Lâm Yên quấn chặt quanh cổ Vân để giữ ấm và cách âm cho khí quản của anh. Cô thở phào một hơi dài, trán bết đầy mồ hôi lạnh.


Khi Vân dần ổn định lại nhịp thở, Nhã Thi lén dùng đèn pin y tế cực nhỏ để kiểm tra sâu dưới vết sẹo cổ họng anh. Đôi mắt cô chợt co rụt lại trước những gì nhìn thấy.


Các tinh thể thạch anh sinh học màu lam nhạt dưới da cổ Vân không hề thu nhỏ lại sau khi cơn phản phệ qua đi. Ngược lại, dưới tác động của dải tần Hertz hệ S quá tải từ trận chiến trước, những sợi tơ thạch anh sinh học đang tự tiến hóa, lan rộng thêm mười phần trăm, dệt thành một mạng lưới tinh xảo, cứng cáp bao bọc lấy toàn bộ thanh quản của anh.


"Dị biến tế bào đang tăng tốc..." Nhã Thi thì thầm, giọng cô run rẩy trong bóng tối. "Các tinh thể thạch anh đang dần thay thế hoàn toàn các tế bào sinh học trong cổ họng cậu ấy. Vân... cậu không thể phát âm ngoài đời thực được nữa. Giọng nói thật của cậu... đã hoàn toàn biến mất vĩnh viễn từ đêm nay."


Vân chậm rãi mở mắt. Anh nhìn thấy dải màu phổ âm sắc của Nhã Thi đang biến động hỗn loạn dưới dạng những vòng tròn màu xám u sầu. Anh không ngạc nhiên, cũng không hoảng sợ. Anh đưa bàn tay run rẩy lên, nhẹ nhàng chạm vào chiếc khăn lụa đỏ quấn quanh cổ họng, rồi khẽ mỉm cười nhìn em gái Thanh Chi.


Anh đã mất đi giọng nói ngoài đời thực vĩnh viễn, nhưng đổi lại, em gái anh đang an toàn ở bên cạnh anh, và lò phản ứng của Siren-V ngoài kia vẫn đang âm thầm ngủ yên dưới đêm sương, chờ đợi khúc ca tiếp theo của anh.


Từ ngoài khoảng sân ga hoang phế, tiếng gió rít qua những đường ống rỉ sét bỗng xen lẫn một tiếng u u trầm đục ở tần số cực thấp. Đó không phải là tiếng gió biển, mà là tiếng radar quét âm học tầm xa của quân cảnh đang siết chặt vòng vây quanh khu nhà ga bỏ hoang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!