Nhạc nềnBroken

Hừng Đông Đào Tẩu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nửa đêm trước hừng đông, bóng tối bao trùm lấy Trại Huấn Luyện Cảm Tử số 9 đặc quánh như một tấm liệm rỉ sét. Sương muối từ cảng biển Hải Sa len lỏi qua những kẽ hở của bức tường bê tông xám xịt, mang theo cái lạnh buốt xương và mùi ozone nồng nặc của hàng rào điện từ đang u u phát sóng ngoài sân.


Trong phòng giam số 4, Thanh Vân ngồi bất động trên chiếc phản gỗ mục nát. Anh không ngủ. Làm sao có thể ngủ khi chỉ còn chưa đầy bốn mươi lăm phút nữa là đến thời khắc định mệnh. Chiếc đồng hồ cơ khí rỉ sét trên hành lang nện từng nhịp khô khốc, mỗi tiếng tích tắc như một nhát búa gõ thẳng vào lồng ngực đang thắt chặt của anh. Năm giờ mười lăm phút sáng. Đúng sáu giờ, Đại tá Trương Lực và giám sát viên y tế của tập đoàn Phục Hy sẽ đưa anh vào phòng phẫu thuật cưỡng chế. Lưỡi dao laser thạch anh của bọn chúng sẽ cắt phắt dây thanh quản của anh, tước đoạt đi giọng nói ngoài đời thực vĩnh viễn để thu hoạch những tinh thể thạch anh sinh học hệ S độc nhất vô nhị dệt ngầm trong cổ họng anh.


Vân khẽ đưa bàn tay quấn băng gạc lên chạm vào chiếc khăn lụa đỏ của người mẹ quá cố Lâm Yên đang quấn chặt quanh cổ. Thớ vải sờn cũ thấm đẫm những vệt máu thạch anh khô cứng, nhám ráp dưới ngón tay anh. Dưới lớp lụa ấy, vết sẹo bẩm sinh trên yết hầu anh đang nóng rực lên, nhói đau từng cơn theo nhịp đập của trái tim. Các tinh thể thạch anh sinh học dưới da đang tự tiến hóa, lấp lánh thứ ánh sáng lam nhạt đầy đe dọa mỗi khi hơi thở anh dồn dập. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không điếc đặc vĩnh viễn sau trận chiến phòng trà Dạ Lan, còn tai phải không ngừng o o những tiếng nhiễu từ trường của hệ thống an ninh trại giam. Anh hoàn toàn câm lặng ngoài đời thực, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng rít khàn đặc vô lực. Nhưng chính trong sự câm lặng tột cùng ấy, một kế hoạch đào tẩu điên cuồng và bi tráng đã được nung nấu.


*Cạch.*


Tiếng chốt cửa sắt nhẹ nhàng rút lại, âm thanh nhỏ đến mức không vượt quá 10 decibel nhờ dải băng cách âm thô sơ dán ngoài khe cửa. Một bóng người mảnh khảnh lướt vào phòng giam, mang theo luồng khí lạnh của hành lang. Đó là Thiếu úy Lê Hoài. Gương mặt khôi ngô của người sĩ quan trẻ hằn rõ vẻ lo âu, chiếc mũ quân phục chính quy được kéo sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt. Cậu không nói lời nào, chỉ đưa đôi mắt cương trực nhìn Vân rồi khẽ gật đầu, tay di chuyển linh hoạt tạo thành một ký hiệu tay dứt khoát:


*“Nhã Thi đã hành động. Đến lúc rồi.”*


Vân đứng dậy không một tiếng động. Anh quấn chặt lại chiếc khăn lụa đỏ quanh cổ họng, ánh mắt rực lên ngọn lửa kiên định. Anh không còn gì để mất. Bản khế ước bằng máu với Trương Lực là một cú lừa tàn bạo. Bọn chúng đã bắt giữ Thanh Chi, em gái câm bẩm sinh của anh, làm con tin giam lỏng trong Vòm Trung Tâm để biến anh thành một cỗ máy chiến tranh tiêu hao. Giờ đây, anh phải tự tay đập tan xiềng xích đó.


***


Cùng lúc đó, tại khu giam giữ y tế đặc biệt của Trại số 9, không khí tĩnh lặng đến rợn người. Bác sĩ Nhã Thi bước đi trên hành lang lát gạch men trắng dã dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy. Cô vẫn mặc chiếc áo blouse trắng tinh tế, nhưng đôi bàn tay đeo găng y tế của cô đang run nhẹ. Trong túi áo cô là một ống tiêm áp lực cao chứa dung dịch an thần cực mạnh chiết xuất từ thảo dược cách âm của Lão Tôn.


Trước cửa phòng giam của Thanh Chi, gã lính gác bọc thép thuộc Phân Khu Quân Cảnh Số 4 đang đứng tựa lưng vào tường, tay lăm lăm khẩu súng trường cộng hưởng âm thanh cấp thấp. Nghe tiếng bước chân, gã cảnh giác ngẩng đầu lên:


"Bác sĩ Nhã Thi? Giờ này cô đến đây làm gì? Ca phẫu thuật của Specimen S-Hertz phải đến sáu giờ mới bắt đầu cơ mà?"


Nhã Thi giữ khuôn mặt lạnh lùng trí thức thường ngày, cô đẩy gọng kính vàng lên, giọng nói đều đều không chút gợn sóng:


"Đại tá Trương Lực ra lệnh kiểm tra chỉ số sinh học của con bé câm trước khi đưa anh trai nó vào phòng mổ. Tránh trường hợp phản ứng cộng hưởng sóng não làm hỏng lò phản ứng thạch anh của Siren-V. Tránh ra."


Gã lính gác nhíu mày, định đưa tay lên thiết bị liên lạc vô tuyến để xác minh. Nhã Thi biết mình không có thời gian để do dự. Cô bước nhanh tới, tay phải rút phắt ống tiêm áp lực cao trong túi áo, áp sát vào vùng cổ họng hở ra dưới mũ giáp của gã lính và ấn nút kích hoạt nén khí.


*Xoẹt.*


Dung dịch an thần lạnh buốt phun thẳng vào tĩnh mạch cổ gã lính gác. Gã trợn tròn mắt, khẩu súng trường tuột khỏi tay rơi xuống sàn xi măng phát ra tiếng động khô khốc. Nhã Thi nhanh tay đỡ lấy cơ thể đồ sộ của gã trước khi gã đổ sụp xuống, kéo gã vào góc tối hành lang.


Cô run rẩy lướt thẻ từ của gã lính qua khe khóa sinh học. Cánh cửa phòng giam mở ra. Bên trong, cô bé Thanh Chi mười bốn tuổi gầy gò đang ngồi co rúm trên chiếc giường sắt cũ sờn. Đôi mắt to tròn, trong sáng của cô bé ngập tràn nỗi sợ hãi tột độ khi thấy người lạ bước vào. Chi khẽ lùi lại, đôi tay nhỏ nhắn bện chặt vào nhau run rẩy.


Nhã Thi vội vã quỳ xuống trước mặt cô bé, cô tháo găng tay y tế ra, để lộ chiếc vòng tay bện từ dây đồng phế liệu có gắn mảnh thạch anh lam nhỏ phát sáng nhẹ – kỷ vật duy nhất Vân tặng em gái mà cô đã lén mang theo. Nhã Thi dùng ngôn ngữ ký hiệu tay tự chế của hai anh em Vân mà cô đã âm thầm học được:


*“Anh trai Vân gửi tôi đến. Chúng ta đi tìm anh ấy. Đừng sợ.”*


Nhìn thấy chiếc vòng tay và ký hiệu quen thuộc, Thanh Chi bỗng khựng lại. Nước mắt cô bé trào ra, nhưng cô bé nhanh chóng mím chặt môi để không phát ra tiếng khóc câm lặng. Chi gật đầu quyết liệt, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Nhã Thi. Họ lách qua xác gã lính gác đang hôn mê, nhanh chóng di chuyển về phía lối thoát hiểm ngầm hướng ra hangar bảo trì số 9.


***


Trong phòng điều khiển trung tâm của Trại số 9, Thiếu úy Lê Hoài đang đứng trước hệ thống máy chủ an ninh khổng lồ rực sáng đèn tín hiệu. Cậu biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất. Mật mã an ninh của hàng rào điện từ bọc quanh trại giam được thay đổi theo chu kỳ 60 phút, và cậu đã lén sao chép được chuỗi lệnh giải mã từ máy tính của Trương Lực.


Ngón tay Lê Hoài lướt nhanh trên bàn phím cơ khí, các dòng lệnh giải mã màu xanh lam chạy dọc màn hình. Cậu đang cố gắng xâm nhập vào hệ thống camera giám sát trung tâm để tạo một vòng lặp hình ảnh giả lập, che giấu đường đi của Vân và Nhã Thi.


*Tít... Tít... CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SỰ XÂM NHẬP TRÁI PHÉP.*


Một dòng chữ đỏ rực đột ngột hiện lên trên màn hình chính. Lê Hoài biến sắc. Tường lửa sinh học của tập đoàn Phục Hy quá mạnh, nó đã phát hiện ra mã nguồn lạ của cậu và tự động kích hoạt giao thức bảo mật tối cao sớm hơn dự kiến ba mươi giây.


*Rúuuuuuuuuuuu!*


Tiếng còi báo động đỏ khẩn cấp vang dội toàn trại giam, xé toạc sự tĩnh lặng của hừng đông. Ánh đèn huỳnh quang trắng dã trên trần nhà lập tức chuyển sang sắc đỏ rực chết chóc, quay cuồng điên cuồng.


"Chết tiệt!" Lê Hoài rủa thầm. Cậu không thể giải mã camera được nữa. Cậu lập tức chuyển hướng sang mạch điện chính của hàng rào điện từ ngoài sân. Ngón tay cậu đập mạnh vào nút ngắt khẩn cấp cưỡng chế.


*“Hàng rào điện từ ngoại vi đã ngắt nguồn. Thời gian xả áp: 60 giây bắt đầu đếm ngược.”* Giọng nói cơ khí vô cảm của hệ thống thông báo vang lên.


Lê Hoài rút súng lục bắn nát bảng điều khiển để ngăn chặn việc khôi phục nguồn điện từ xa, rồi lao ra khỏi phòng điều khiển, hướng thẳng về phía hangar số 9 nơi chiếc Siren-V đang bị giam cầm.


Tại khu vực trung tâm hành lang, Lão Trọc – gã cai ngục trưởng tàn bạo – đang gầm rú chỉ huy tiểu đội quân cảnh cơ động bắn súng liên thanh quét sạch các ngả đường. Hắn phát hiện ra sự cố mất điện hàng rào và lập tức nhận ra có kẻ phản bội trong nội bộ:


"Báo động đỏ! Specimen S-Hertz đào tẩu! Kích hoạt toàn bộ robot tuần tra biên giới! Bắn chết bất kỳ ai di chuyển trên sân trại giam!"


***


Ngoài cổng chính của Trại số 9, tiếng còi báo động đỏ vừa rú vang cũng là lúc Lâm Hải slams mạnh chân ga của chiếc xe tải lậu Tam Hoàng bọc thép cũ nát. Gã thợ máy thiên tài hai mươi tuổi, đầu tóc bù xù bám đầy dầu mỡ, đôi mắt rực sáng sự liều lĩnh sau cặp kính bảo hộ dính khói hàn.


"Đã bảo là sớm quá mà!" Hải gầm lên, tay siết chặt vô lăng bọc xích sắt.


Chiếc xe tải hạng nặng gầm rú như một con thú hoang bị thương, khói đen xả ra mù mịt từ ống xả phía sau. Lâm Hải lao thẳng chiếc xe vượt qua chốt gác đầu tiên.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Đạn súng trường cộng hưởng âm thanh của lính gác trên tháp canh bắn xối xả xuống nắp ca-pô chiếc xe tải, tạo ra những vệt lửa xẹt sáng và những tiếng rít kim loại chói tai. Lớp giáp sắt tự chế bọc quanh thân xe bị móp méo, kính chắn gió cường lực nứt vỡ như mạng nhện. Hải cúi rạp người xuống vô lăng, đạp lút ga. Chiếc xe tải khổng lồ lao đi với tốc độ hơn một trăm cây số một giờ, tông thẳng vào cánh cổng thép dày bọc lưới điện từ của trại giam.


*RẦMMM!*


Cú va chạm kinh hoàng làm chấn động toàn bộ khu vực cổng trại. Cánh cổng thép bị húc bay, đứt lìa khỏi bản lề rỉ sét, kéo theo những tia lửa điện bắn tung tóe từ đường dây điện từ vừa bị Lê Hoài ngắt nguồn. Chiếc xe tải lồng lộn lao vào giữa sân trại giam dưới làn mưa đạn bọc thép của quân cảnh.


***


Trong hangar bảo trì số 9, Thanh Vân đã đột nhập thành công vào buồng lái của cơ giáp Siren-V. Chiếc cơ giáp chiến tranh mười chín năm trước đứng sừng sững giữa hangar như một tượng đài rỉ sét khổng lồ cao mười hai mét, giáp vai trái bị móp méo và xưởng bảo trì quân sự vẫn chưa kịp hoàn thiện việc tháo dỡ lò phản ứng của nó.


Vân nhảy vào buồng lái, nắp buồng lái bọc thép đóng sập lại, nhốt anh vào không gian tối tăm quen thuộc thoảng mùi dầu máy Symphony-9 cháy khét. Anh nhanh chóng bôi lớp gel kết nối thần kinh Hertz lên cổ họng và hai bên thái dương. Chiếc mũ phi công bọc titan y tế áp sát vào đầu anh, các sợi cáp sinh học cắm phập vào gáy, truyền dẫn những luồng điện tích lạnh toát thẳng vào não bộ.


*“CẢNH BÁO: Mức độ đồng bộ thần kinh hiện tại: 30%. Lò phản ứng thạch anh lam cạn kiệt năng lượng. Khớp gối trái bị kẹt.”* Màn hình điều khiển hiện lên những dòng thông báo đỏ rực.


Vân không thể hát bình thường ngoài đời thực, khí quản tổn thương hai mươi lăm phần trăm của anh co thắt dữ dội, lồng ngực đau thắt như bị ngàn mũi kim châm. Anh biết, nếu cố hát nốt cao lúc này, khí quản anh sẽ rách nát hoàn toàn.


Anh nhìn qua kính buồng lái. Ngoài sân trại giam, chiếc xe tải của Lâm Hải đang bị tiểu đội quân cảnh của Lão Trọc vây hãm dữ dội. Đạn pháo xung kích tầm ngắn liên tục dội vào thân xe, Nhã Thi đang ôm chặt lấy Thanh Chi dưới gầm cabin xe tải để che chở cho cô bé trước những mảnh thép văng tung tóe. Lê Hoài đang vừa bắn trả vừa lùi dần về phía hangar dưới làn đạn dày đặc.


*Mình phải khởi động Siren-V ngay lập tức! Bằng mọi giá!*


Vân nghiến chặt răng, ánh mắt u sầu biến mất, nhường chỗ cho sự quyết đoán tột cùng. Anh không dùng giọng hát vật lý. Anh áp dụng Kỹ thuật thở thiền Diệu Âm để nén áp suất lồng ngực xuống bụng dưới, điều hòa nhịp tim đập trùng khớp với tần số dao động hiển thị trên bảng điều khiển. Anh nhấc bàn tay phải lên, dùng chiếc dao găm bọc thạch anh rạch một đường sâu vào lòng bàn tay mình.


Dòng máu đỏ tươi có lẫn những hạt bụi thạch anh tự phát sáng màu lam nhạt tuôn ra. Vân áp bàn tay đẫm máu trực tiếp vào khối thạch anh lam chủ chốt của lò phản ứng đặt ngay giữa bảng điều khiển.


*Oooooooo...*


Ngay khi dòng máu đặc dị chứa tinh thể thạch anh sinh học của anh chạm vào lõi năng lượng, lò phản ứng thạch anh lam bừng sáng rực rỡ, phát ra thứ ánh sáng lam Hertz thuần khiết, chói lòa bao trùm toàn bộ buồng lái. Sự đồng bộ thần kinh tăng vọt từ 30% lên 35% rồi dừng lại ở mức ổn định. Lò phản ứng khởi động hoàn toàn không tiếng động, triệt tiêu mọi tiếng rè điện từ khó chịu.


Vân nhắm mắt, cảm nhận luồng năng lượng Hertz chạy dọc theo cơ thể cơ giáp. Anh kích hoạt kỹ năng đặc thù: tạo ra một dải tần số thấp của Siren-V để hình thành một vùng chân không nhỏ bán kính 5 mét bao bọc xung quanh chiếc xe tải của Lâm Hải.


Trường chân không tạm thời đã triệt tiêu hoàn toàn tiếng gầm rú của động cơ xe tải và tiếng súng liên thanh của quân cảnh xung quanh, làm lệch hướng quét radar định vị tự động của các ụ pháo phòng thủ tầm cao của trại giam.


"Lên xe mau! Lê Hoài! Nhã Thi!" Lâm Hải gào lên khi tiếng ồn động cơ đột ngột bị triệt tiêu kỳ lạ.


Lê Hoài nhanh chân phóng lên thùng xe tải, Nhã Thi kéo Thanh Chi vào cabin bọc thép.


Cùng lúc đó, Lão Trọc phát hiện ra chiếc Siren-V rỉ sét đã thức tỉnh. Hắn điên cuồng vác khẩu súng phóng lựu cộng hưởng âm thanh tầm trung, nhắm thẳng vào buồng lái Siren-V bóp cò:


"Bắn nát buồng lái nó cho ta!"


Vân nhìn thấy luồng đạn năng lượng đang lao tới qua Kính lọc phổ âm sắc. Anh không tránh né. Anh dồn toàn lực vào hệ thống thủy lực cánh tay của Siren-V, điều khiển cơ giáp khổng lồ bước lên một bước dài bất chấp khớp gối trái bị kẹt kêu cọc cạch.


Anh hát một nốt trầm nghịch dải tần số cực thấp qua vòm họng. Siren-V phát ra một làn sóng xung kích hình vòng tròn không tiếng động, bộc phát dải tần triệt tiêu âm thanh. Luồng đạn năng lượng của Lão Trọc vừa bay vào phạm vi 5 mét xung quanh Siren-V lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn động năng, vỡ vụn thành những hạt ánh sáng xanh nhạt rồi biến mất vô hại trong không khí.


Siren-V vung cánh tay thép khổng lồ, gạt phăng hàng rào dây thép gai điện từ đã mất nguồn điện, dọn sạch lối thoát hiểm duy nhất hướng ra ngoài hoang mạc.


*“Chạy đi, Hải!”* Vân ra hiệu bằng một cú đấm thép dứt khoát của cơ giáp chỉ hướng ra ngoài cổng.


Lâm Hải hiểu ý, gã slams chân ga lần cuối. Chiếc xe tải bọc thép cũ nát lao vút qua cánh cổng đổ nát, phóng thẳng vào màn sương mù dày đặc của vùng Ngoại Ô Thất Thanh ven biển Hải Sa. Siren-V rỉ sét khổng lồ sải bước chạy theo phía sau, mỗi bước chân nện xuống nền đất đá tạo ra những tiếng rung chấn trầm đục vang vọng trong đêm tối.


***


Phía sau họ, ánh hừng đông lạnh lẽo bắt đầu hắt những tia sáng đỏ nhạt đầu tiên qua những đám mây sương muối dày đặc. Tiếng còi báo động đỏ của toàn thành phố cảng Hải Sa đồng loạt rú vang liên hồi, xé rách màn sương hừng đông hoang tàn.


Trên tần số vô tuyến quân sự bị rò rỉ, giọng nói gầm rú điên cuồng của Đại tá Trương Lực vang lên đầy sát khí, dội thẳng vào tai phải của Vân qua bộ thu âm buồng lái:


"Truy nã toàn thành phố! Phi công cảm tử số 9 Thanh Vân, sĩ quan Lê Hoài và bác sĩ Nhã Thi phạm tội phản quốc, cướp đoạt vũ khí tối mật Siren-V! Bắn chết tại chỗ! Bằng mọi giá phải thu hồi khối thạch anh sinh học hệ S!"


Thanh Vân tắt hẳn bộ thu âm vô tuyến. Anh nhìn qua kính buồng lái, bóng chiếc xe tải chở em gái Thanh Chi đang mờ dần trong màn sương mù dày đặc của Hoang Mạc Tiếng Vọng phía trước. Gió biển gào rú bên tai, mang theo tiếng rít lạnh lẽo của những con robot tuần tra biên giới đang thức giấc từ xa.


Anh vĩnh viễn câm lặng ngoài đời thực, không thể nói một lời nào với em gái hay đồng đội nữa. Nhưng nụ cười thanh thản khẽ nở trên khóe môi rỉ máu của anh. Xiềng xích của Trại số 9 đã gãy. Cuộc chiến thực sự để giải thoát cho những linh hồn câm lặng dưới hoang mạc giờ đây mới chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!