Nhạc nềnBroken

Dạ Lan Đêm Không Ngủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit nhẹ của đêm Hải Sa kéo theo những luồng gió biển mặn chát, rít qua những khe hở của vách tôn rỉ sét ở Ngoại Ô Thất Thanh. Thanh Vân bước đi trong bóng tối, chiếc khăn lụa đỏ của mẹ quấn chặt quanh cổ họng để ngăn những cơn gió độc lùa vào khí quản. Vết sẹo hình dải sóng trên cổ anh vẫn còn nhói lên từng nhịp âm ỉ, dư chấn của dị biến phát sáng từ những sợi tơ thạch anh đêm qua vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Anh cúi đầu, bước nhanh qua những dải ánh sáng neon tía nhạt nhòa hắt ra từ những bảng hiệu quảng cáo bị vỡ nát của các cửa tiệm phế liệu cơ khí.


Mục tiêu của Vân là Phòng trà Dạ Lan, một thánh đường âm nhạc nhỏ nhoi nằm sâu trong lòng khu ổ chuột hẻm 13. Đây là nơi duy nhất ở cái ngoại ô thất thanh này dân nghèo còn có thể lén lút tìm đến để nghe những giai điệu tự do, dưới sự che chở của Bà Phùng Khánh. Để vào được đây, Vân phải lách qua một lối đi ngầm chật hẹp bọc bằng những tấm sợi thủy tinh cách âm cổ đại rêu phong, thứ vật liệu quý giá từ thời tiền chiến giúp triệt tiêu mọi dao động âm thanh lọt ra ngoài.


Bước qua cánh cửa gỗ dày cộp bọc nỉ, một bầu không khí ấm áp thoảng mùi dầu hỏa và gỗ thông già chào đón Vân. Khác hẳn với thế giới cơ khí lạnh lùng, đầy rẫy tiếng rít của robot Echo-Drone ngoài kia, bên trong Dạ Lan rực rỡ ánh đèn dầu vàng vọt. Những người phu mỏ thạch anh gầy gò, những thợ máy nghèo khổ ngồi lặng lẽ quanh các bàn gỗ, gương mặt họ hằn sâu vết sương gió nhưng ánh mắt lại lấp lánh một niềm khao khát nghệ thuật thuần khiết.


Ở góc sân khấu, Lâm Hải đang lúi húi điều chỉnh bộ trống tự chế của mình. Gã thanh niên hai mươi tuổi gầy nhom, mặt mũi lấm lem dầu mỡ, chiếc áo khoác thợ máy nhiều túi chứa đầy cờ-lê và tua-vít kêu lách cách theo mỗi chuyển động. Thấy Vân bước vào, Hải khẽ gật đầu, đôi mắt sáng lên sau cặp kính bảo hộ dính đầy bụi than chì. Gã dùng dùi trống gõ nhẹ một nhịp câm lặng vào lòng bàn tay để chào đón bạn thân.


"Vân, cậu đến muộn năm phút đấy," một giọng nói sắc sảo nhưng trầm ấm vang lên từ phía quầy pha chế.


Bà Phùng Khánh bước ra, dáng người quý phái của một cựu ca sĩ phòng trà thời hoàng kim hiện rõ dưới chiếc áo khoác nhung đỏ sờn chỉ. Bà đang ngậm chiếc tẩu thuốc bằng bạc có khắc hoa văn Dạ Lan, nhả ra một làn khói trắng mỏng có mùi thơm nhẹ của thảo mộc. Tay kia của bà cầm chiếc máy đo decibel cầm tay, mắt chăm chú nhìn vào màn hình tinh thể lỏng đang hiển thị con số 12dB.


"Tôi vừa phải gia cố lại lớp sợi thủy tinh ở vách ngăn phía đông," Bà Khánh thở dài, giọng trầm xuống đầy cảnh giác. "Đội tuần tra của Phân khu 4 hôm nay hoạt động gắt gao hơn bình thường. Quy tắc 40dB đang bị siết chặt. Nếu đêm nay vòm cách âm của chúng ta bị rò rỉ bất kỳ dải tần nào vượt ngưỡng, tất cả sẽ cùng vào trại giam của Trương Lực."


Vân không nói, anh chỉ khẽ cúi đầu tạ lỗi rồi đưa tay lên cổ họng, ra hiệu rằng khí quản của mình đang bị khô rát do ảnh hưởng của bụi thạch anh hấp thụ âm từ đêm qua.


"Để em hát thay anh ca đầu cho," một giọng nói Alto dày và ấm áp vang lên từ phía sau cánh gà.


Vy Vy bước ra, chiếc sườn xám thêu hoa sờn chỉ ôm sát thân hình mảnh mai của cô. Khuôn mặt cô trang điểm khá đậm để che đi quầng thâm mệt mỏi dưới mắt sau những ca diễn liên tục. Vy Vy nhìn Vân, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng khi thấy sắc mặt anh nhợt nhạt và chiếc khăn lụa đỏ quấn chặt cổ. Cô biết Vân đang túng thiếu tiền sắt Ngoại Ô để mua than sưởi và thuốc men cho Thanh Chi, nhưng thể trạng của anh hiện tại thực sự đáng ngại.


"Không được," Bà Khánh gạt đi, gõ nhẹ chiếc tẩu thuốc vào lòng bàn tay. "Đêm nay khách tìm đến đây chủ yếu là để nghe giọng hát Hertz đặc biệt của Vân. Vy Vy, em đã hát liên tục sáu tiếng đêm qua rồi, dây thanh quản của em đang bị sưng tấy, nếu cố quá em sẽ mất giọng vĩnh viễn đấy. Nhưng Vân... cậu có thực sự ổn để lên sân khấu không?"


Vân khẽ gật đầu. Anh tháo chiếc khăn lụa đỏ ra, để lộ vết sẹo bẩm sinh hình dải sóng trên cổ họng. Anh dùng ngôn ngữ ký hiệu tay, đôi bàn tay di chuyển linh hoạt vẽ nên những đường nét dứt khoát:


"Tôi hát được. Vy Vy cần nghỉ ngơi. Chi đang đợi tôi mang tiền thuốc về."


Vy Vy thở dài, cô bước đến gần Vân, lén nhét vào túi áo khoác của anh một vài đồng tiền sắt Ngoại Ô rỉ sét. "Đây là phần tiền lăng-xê tối qua của em. Anh cầm lấy mua thêm cháo cho Chi trước đi. Lát nữa lên sân khấu, nhớ dùng kỹ thuật giả thanh tần số thấp, đừng dại dột mà hát nốt cao. Máy quét của quân cảnh nhạy cảm với tần số cao lắm."


Sự quan tâm ấm áp của Vy Vy khiến lòng Vân chùng xuống. Giữa cái thế giới cơ khí vô cảm và bạo lực này, tình đồng nghiệp nghèo khó tại Dạ Lan là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ anh lại với cuộc sống. Anh gật đầu cảm ơn cô, rồi chậm rãi bước lên bục sân khấu gỗ mục.


Lâm Hải lập tức bắt nhịp. Gã không dùng dùi trống gõ mạnh mà dùng những chiếc chổi kim loại lướt nhẹ trên mặt trống da, tạo ra những tiếng sột soạt trầm ấm như tiếng sóng biển đêm rì rào. Tiếng đàn guitar gỗ cũ kỹ của A Sáng đệm theo, tạo nên một dải âm đệm mộc mạc nhưng vô cùng êm dịu.


Vân áp sát cổ họng vào chiếc micro bọc bạc cổ điển. Chiếc micro này đã được Lâm Hải cải tiến, tích hợp một màng lọc thạch anh mỏng để truyền tải chính xác tần số giọng hát của Vân vào hệ thống loa giảm âm của phòng trà mà không làm méo tiếng.


Hít một hơi sâu, Vân vận dụng kỹ thuật hát giả thanh tần số thấp. Anh không dùng lực từ dây thanh quản vật lý đang bỏng rát, mà nén hơi thở sâu xuống bụng dưới, mượn sự cộng hưởng của vòm họng trên và xoang mũi để phát ra những âm thanh trầm ấm, mang năng lượng ngầm lan tỏa sát mặt đất.


"Gió biển đêm... lạnh lùng qua hẻm tối..."

"Lời ru buồn... ai hát giữa sương rơi..."


Tiếng hát của Vân vang lên, không hề ồn ào, chỉ duy trì ở mức dưới 30 decibel nhưng lại có sức xuyên thấu kỳ lạ. Tần số Hertz đặc biệt trong giọng hát của anh cộng hưởng với vách ngăn sợi thủy tinh của phòng trà, tạo ra một trường âm thanh ấm áp bao bọc lấy toàn bộ khán thính giả. Những người phu mỏ thạch anh nhắm mắt lại, lồng ngực họ phập phồng theo từng nhịp thở của Vân. Giai điệu u sầu xoa dịu những cơn đau đầu kinh niên của họ do nhiễm độc thạch anh, mang lại cho họ một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa kỷ băng hà âm thanh tàn khốc.


Trong lúc hát, Vân khẽ chạm tay vào chiếc khăn lụa đỏ đang treo trên giá nhạc. Anh cảm nhận được một luồng rung động siêu nhỏ truyền qua các ngón tay. Dưới ánh đèn dầu tù mù, những sợi tơ thạch anh sinh học dệt ngầm trên khăn lụa đỏ lại bắt đầu phát sáng lam nhạt một cách yếu ớt, trùng khớp với tần số giọng hát giả thanh của anh. Vân bàng hoàng nhận ra, tiếng hát của mình dường như đang đánh thức một thứ gì đó vô hình bám rễ sâu trong di vật của người mẹ quá cố.


Anh định thử ngân một nốt cao hơn để kiểm tra độ cộng hưởng của màng lọc thạch anh trên loa. Nhưng ngay khi luồng hơi thở vừa dâng lên cổ họng, một bàn tay sắt đá bất ngờ đặt lên vai anh từ phía sau sân khấu.


"Dừng lại ngay, Vân! Cậu muốn tất cả chúng ta bị lộ sao?" Giọng Bà Khánh thì thầm đầy giận dữ bên tai anh.


Vân giật mình dừng tiếng hát. Chỉ số decibel trên máy đo của Bà Khánh vừa nhảy vọt lên 38dB, sát nút ranh giới đỏ. Lâm Hải cũng lập tức dừng nhịp chổi trống, không gian phòng trà Dạ Lan rơi vào sự im lặng tịch mịch.


Khán giả dưới khán đài không vỗ tay — Quy tắc 40dB cấm mọi tiếng vỗ tay lớn ban đêm. Họ chỉ lặng lẽ giơ hai bàn tay lên, vẫy nhẹ trong không khí để thể hiện sự ngưỡng mộ tột cùng dành cho tiếng hát của Vân. Vân cúi chào khán giả, cổ họng anh lúc này đau nhói như có hàng ngàn mảnh thủy tinh cào xé. Anh vội vàng bước xuống sân khấu, đi thẳng vào khu vực hậu trường tối tăm.


Ngay khi vừa bước qua tấm rèm che, Vân quỵ xuống bên cạnh một thùng gỗ phế liệu, tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng ho khan. Khi anh đưa tay ra, trên lòng bàn tay đã bám đầy những vệt máu tươi lẫn lộn với những hạt bụi thạch anh nhỏ li ti phát sáng màu lam nhạt.


"Tôi đã cảnh báo cậu rồi, Thanh Vân."


Từ trong góc tối của hậu trường, một bóng người già nua chậm rãi bước ra. Đó là Lão Tôn, y sĩ nghèo chuyên chữa trị lậu cho cư dân ngoại ô. Ông mặc chiếc áo khoác y tế sờn cũ ố vàng, tay mang theo bộ kim châm cứu bằng thạch anh lam nguyên bản đang phát ra những luồng sinh khí ấm áp.


Lão Tôn bước đến gần Vân, gương mặt hiền từ hằn sâu nếp nhăn lộ rõ sự nghiêm nghị. Ông đặt tay lên mạch cổ của Vân, cảm nhận nhịp đập dồn dập và hỗn loạn của dòng năng lượng Hertz đang tàn phá khí quản anh.


"Ngồi yên đấy," Lão Tôn trầm giọng ra lệnh.


Ông rút ra một cây kim châm cứu bằng thạch anh lam, cẩn thận châm vào huyệt Thiên Đột ngay dưới cổ họng Vân. Một cảm giác mát lạnh tức thì lan tỏa, xoa dịu cơn bỏng rát đang thiêu đốt khí quản anh. Vân khẽ thở phào, lồng ngực dần ổn định trở lại.


Lão Tôn mở chiếc vali bọc thép cũ kỹ của mình, lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng màu xanh lục nhạt. Đó là Dung dịch giảm đau thảo dược Lão Tôn, hỗn hợp mật ong rừng và rễ cây bạc hà cách âm do chính tay ông chưng cất.


"Uống cái này đi, nó sẽ làm dịu vết rách khí quản của cậu trong vòng hai tiếng," Lão Tôn trao lọ thuốc cho Vân, nhưng ánh mắt ông không hề có vẻ nhẹ nhõm. "Nhưng đây chỉ là thuốc giảm đau tạm thời. Vân, cậu phải nhìn thẳng vào sự thật."


Vân đón lấy lọ thuốc, uống một ngụm nhỏ. Vị ngọt thanh và cảm giác mát rượi của bạc hà lập tức phong tỏa cơn đau cổ họng. Anh ngước mắt nhìn Lão Tôn, dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi đầy lo lắng:


"Cổ họng tôi... bị sao vậy ông?"


Lão Tôn thở dài, ông đưa tay vuốt nhẹ vết sẹo hình dải sóng trên cổ Vân, ánh mắt đầy u uất và sợ hãi.


"Cậu nhìn thấy đống máu có lẫn bụi thạch anh phát sáng kia chứ?" Lão Tôn chỉ vào vệt máu trên tay Vân. "Đó không phải là bụi thạch anh cậu hít phải từ môi trường đâu. Những tinh thể thạch anh sinh học đang tự phát triển và bám rễ sâu vào dây thanh quản của cậu dưới vết sẹo bẩm sinh kia."


Lão Tôn dừng lại một chút, giọng ông run lên đầy ám ảnh:


"Mỗi lần cậu cất tiếng hát cộng hưởng với năng lượng thạch anh, những tinh thể này lại hút cạn tế bào sinh học của cậu để tự tiến hóa. Thanh Vân, dây thanh quản của cậu đang bị xơ hóa với tốc độ nhanh khủng khiếp. Nếu cậu tiếp tục hát... cậu sẽ mất giọng nói thật ngoài đời vĩnh viễn trước khi kịp nhận ra điều đó."


Lời cảnh báo của Lão Tôn tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn Vân. Anh bàng hoàng nhìn vệt máu phát sáng trên tay mình, chiếc khăn lụa đỏ của mẹ vẫn còn ấm nóng trên cổ họng. Cái giá của tiếng hát tự do giữa thời chiến cơ khí này, hóa ra lại là sự im lặng vĩnh hằng đang cận kề.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!