Tiếng Khóc Cơ Khí
Bóng đêm bao trùm lấy Trại Huấn Luyện Cảm Tử số 9 như một tấm liệm xám xịt, ẩm ướt và nồng nặc mùi rỉ sắt. Hành lang bê tông của khu giam giữ vắng lặng, chỉ còn tiếng u u rít nhẹ đều đặn từ những sợi cáp điện từ của hàng rào bảo vệ ngoài sân dội vào.
Thanh Vân ngồi dậy trên chiếc giường sắt rỉ sét của phòng giam số 4. Cổ họng anh nóng rực, khí quản xơ hóa hai mươi lăm phần trăm co thắt lại sau mỗi nhịp thở dốc. Anh đưa bàn tay run rẩy bấu chặt vào chiếc khăn lụa đỏ của người mẹ quá cố Lâm Yên đang quấn quanh cổ họng. Vết sẹo bẩm sinh dưới lớp khăn nhói đau, các tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên đang âm thầm lan rộng dưới da, lấp lánh thứ ánh sáng lam nhạt mờ ảo mỗi khi nhịp tim anh tăng cao. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không điếc đặc vĩnh viễn, trong khi tai phải nhạy cảm thu nhận từng dao động nhỏ nhất của đêm tối.
Đêm nay, anh phải hành động. Lời cảnh báo của Thiếu úy Lê Hoài về sự cấu kết tàn độc giữa Đại tá Trương Lực và tập đoàn Phục Hy vẫn còn như vết bỏng rát trong tâm trí anh. Bọn chúng đã dàn dựng các cuộc càn quét robot để ép người dân mua vòm cách âm, và Thanh Chi – em gái câm bẩm sinh của anh – thực chất chỉ là một con tin bị giam lỏng để xích cổ anh vào guồng quay chiến tranh.
Vân chậm rãi rút từ trong túi áo khoác sờn cũ ra chiếc thẻ bài quân sự cấp cao mạ bạc mà Lê Hoài đã lén để lại. Chiếc thẻ bài lạnh ngắt, bề mặt khắc chìm ký hiệu của Liên Minh Phòng Vệ Hải Sa. Đây là chiếc chìa khóa duy nhất giúp anh vượt qua các chốt kiểm soát an ninh nội bộ của trại giam mà không kích hoạt còi báo động.
Anh bước nhẹ nhàng đến sát cửa sắt phòng giam. Vận dụng kỹ thuật thở thiền Diệu Âm, Vân nín thở, nén áp suất lồng ngực xuống bụng dưới để triệt tiêu hoàn toàn tiếng tim đập và tiếng ma sát của quần áo. Đôi tai phải của anh căng ra, thấu cảm mọi dao động sóng âm dội lại từ hành lang. Tiếng bước chân của hai gã lính gác tuần tra vừa đi qua đầu hẻm, nhịp chân nện khô khốc của bốt da bọc thép thưa dần rồi tắt hẳn sau khúc quanh.
*Cạch.*
Vân lướt chiếc thẻ bài mạ bạc qua khe quét từ tính của ổ khóa sinh học. Một dải sáng xanh lục quét qua, tiếng chốt cơ khí nhẹ nhàng rút lại không phát ra một tiếng động vượt quá 10 decibel. Anh lách người qua khe cửa hẹp, hòa mình vào bóng tối của hành lang dài hun hút.
Hành trình di chuyển xuyên qua khu quân sự nghiêm ngặt là một cuộc đấu trí nghẹt thở với các cảm biến âm học. Cứ mỗi năm mươi mét, trên trần bê tông lại lắp đặt một máy quét Hertz tự động, liên tục xoay tròn với ánh mắt đỏ rực. Vân phải di chuyển nhịp nhàng, căn đúng vào khoảng lặng ba mươi giây khi hệ thống xả khí nitơ lỏng của trại giam rít lên để bước đi. Tiếng rít lạnh lẽo của khí gas đã che giấu hoàn toàn tiếng bước chân trần của anh trên nền đá buốt giá.
Sau mười phút luồn lách qua những đường ống dẫn dầu rỉ sét và các lối đi ngầm, Vân tiếp cận được khu bảo trì phế liệu của xưởng quân sự chính quy. Đây là một hangar khổng lồ cao hơn mười mét, mái vòm bằng thép tấm rỉ sét đọng đầy sương muối Hải Sa. Không khí bên trong đặc quánh mùi dầu bôi trơn Symphony-9 cháy khét, mùi khí ozone và bụi thạch anh lam độc hại phát tán từ các khối động cơ Mecha đang tháo dỡ.
Dưới ánh đèn huỳnh quang vàng vọt của xưởng bảo trì, hàng chục xác cơ giáp Vanguard thế hệ cũ nằm ngổn ngang như những bộ xương thú khổng lồ bị rỉ sét. Những cánh tay máy thủy lực treo lơ lửng trên trần, các đường ống dẫn dầu màu đen lòng thòng rò rỉ từng giọt hóa chất xuống sàn xi măng tạo thành những vệt loang lổ.
Vân nấp sau một khối giáp ngực titan của chiếc Vanguard-03 bị biến dạng. Anh nín thở, mắt quét nhanh qua không gian xưởng.
Ở góc đối diện, dưới ánh sáng xanh lè của chiếc đèn bàn kính lúp, Ngô Kiệt – thiên tài cơ giới trẻ của quân đội – đang mải mê làm việc. Cậu thiếu niên mười tám tuổi mặc bộ đồng phục kỹ thuật rộng thùng thình bám đầy dầu mỡ, một bên mắt đeo chiếc kính lúp phóng đại nhiều tầng, tay cầm bút vẽ kỹ thuật liên tục phác thảo các sơ đồ thiết kế vũ khí mới trên một tấm bản vẽ điện tử. Kiệt muttering một mình, thỉnh thoảng lại dùng chiếc thước đo góc thạch anh để hiệu chuẩn tần số của một đầu đạn cộng hưởng đặt cạnh bàn. Cậu hoàn toàn không hay biết có một bóng đen đang hiện diện trong xưởng bảo trì của mình.
Vân lách qua các khe hở cơ khí của những khối thép khổng lồ, di chuyển men theo bóng tối của các đường ống dẫn khí để tiếp cận khu vực cách ly đặc biệt ở cuối hangar.
Nơi đó, được bao bọc bởi một lớp rào chắn điện từ mỏng phát ra ánh sáng đỏ nhạt, là phần lõi năng lượng rò rỉ của con robot Drone-X01 – quái vật hình nhện đã tàn sát nhạc sư Trần Phong và san phẳng phòng trà Dạ Lan trước khi bị Vân tiêu diệt. Khối động cơ của nó là một khối thép méo mó, bám đầy muội than đen và những vết cắt sâu hoắm của sóng âm. Ở trung tâm khối cơ khí ấy, một lò phản ứng thạch anh lam rạn nứt đang rò rỉ thứ ánh sáng lam nhạt u uẩn, tỏa ra một làn sương bức xạ lạnh toát.
Vân bước đến sát rào chắn điện từ. Anh đưa chiếc thẻ bài quân sự của Lê Hoài quét qua bộ điều khiển rào chắn. Luồng ánh sáng đỏ nhạt lụi dần, mở ra một khoảng trống vừa đủ để anh tiếp cận khối lõi.
Nhìn khối thạch anh lam rạn nứt trước mắt, Vân cảm thấy lồng ngực mình co thắt dữ dội. Đây chính là kẻ thù, là cỗ máy vô cảm đã cướp đi người thầy kính yêu của anh, đã đẩy anh vào cảnh ngục tù câm lặng này. Nhưng đồng thời, có một lực hút vô hình từ khối thạch anh đang vẫy gọi các tinh thể sinh học trong cổ họng anh cộng hưởng.
Anh rút từ trong túi ra chiếc thiết bị dò tần số Hertz cầm tay hòng ghi lại dải tần số của lõi robot để tìm hiểu cơ chế hoạt động của nó. Nhưng ngay khi anh vừa bật công tắc, màn hình nhỏ của máy dò lập tức nhấp nháy điên cuồng, hiển thị những vệt nhiễu từ trường mạnh mẽ và các mã lỗi hệ thống. Bức xạ năng lượng từ các lò phản ứng xung quanh hoạt động liên tục trong xưởng bảo trì đã vô hiệu hóa hoàn toàn thiết bị điện tử cầm tay này.
*Không thể dùng máy móc. Mình phải tự nghe bằng chính cơ thể này.*
Vân cất máy dò đi. Anh hít một hơi thật sâu, vận dụng Kỹ thuật thở thiền Diệu Âm để ép nhịp tim xuống mức cực hạn, triệt tiêu tiếng thở của chính mình. Anh nhắm mắt lại, đưa bàn tay quấn băng gạc chậm rãi áp sát vào bề mặt gồ ghề, lạnh ngắt của khối thạch anh lam rạn nứt trên Drone-X01.
Ngay khi lòng bàn tay anh vừa chạm vào đá thạch anh, một luồng điện tích lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay, lao thẳng vào não bộ anh. Vân rên rỉ trong câm lặng, một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ ập đến do bức xạ thạch anh rò rỉ từ lõi robot hỏng tác động trực tiếp vào hệ thần kinh. Anh nghiến chặt răng chịu đựng, không để mình ngã quỵ. Dưới cổ anh, vết sẹo bẩm sinh nóng rực lên như lửa đốt, các tinh thể thạch anh sinh học tự phát sáng màu lam rực rỡ dưới lớp khăn lụa đỏ, đồng bộ hoàn hảo với dải tần của khối thạch anh lam rò rỉ.
Anh kích hoạt năng lực Thấu cảm sóng âm bẩm sinh.
Thế giới xung quanh Vân đột ngột thay đổi. Tiếng búa hàn xì plasma của xưởng bảo trì, tiếng lầm bầm của Ngô Kiệt, tiếng quạt gió rít đều biến mất trong não bộ anh. Thay vào đó, một bản đồ nhiệt của các nguồn phát âm thanh hiện lên dưới dạng các vòng tròn đồng tâm màu sắc mờ ảo.
Vân hướng sự tập trung thính giác vào sâu bên trong mạch cơ khí rỉ sét của Drone-X01.
Ban đầu, anh chỉ nghe thấy tiếng rít cơ học khô khốc, tiếng lách cách vô hồn của các bánh răng rỉ sét và tiếng u u điện từ của lò phản ứng bị hỏng. Đó là âm thanh của cái chết, của máy móc lạnh lùng.
Nhưng khi anh dồn toàn bộ thính giác của tai phải duy nhất còn hoạt động xuyên qua lớp vỏ thép titan dày cộp, dải tần số bắt đầu biến đổi. Tiếng rít cơ học dần nhạt đi, nhường chỗ cho một dao động sóng âm mềm mại, mỏng manh nhưng đầy rẫy sự đau đớn.
*Hức... khóc... cứu tôi với...*
Đó là một tiếng khóc rên rỉ.
Một tiếng khóc nức nở, đau đớn tột cùng của một cô gái trẻ. Tiếng khóc ấy không phát ra bằng âm thanh vật lý trong không khí, mà nó dao động ở dải tần số Hertz sinh học đặc biệt, truyền trực tiếp qua xương tay của Vân vào thẳng vỏ não anh. Giọng hát Alto trong trẻo nhưng thô ráp, mang đầy dải tần đau khổ của một ca sĩ mồ côi ngoại ô bị bắt cóc, đang bị giam cầm và vắt kiệt sóng não bên trong bộ khung cơ khí rỉ sét này.
*"Lạnh quá... đau quá... mẹ ơi..."*
Tiếng khóc rên rỉ cơ học dội vào tâm trí Vân như một luồng sét đánh giữa trời quang. Vân bàng hoàng mở trừng mắt, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Khí quản của anh co thắt dữ dội, một ngụm máu tươi thẫm màu rỉ ra khóe môi, thấm vào vạt khăn lụa đỏ. Đầu anh như muốn nổ tung dưới sức ép của dải tần số đau thương ấy.
Anh nhận ra rồi. Chân tướng rùng rợn mà Thẩm Vô Kỵ và tập đoàn Phục Hy che giấu bấy lâu nay...
Lũ robot Echo-Drone hủy diệt ngoài kia không phải là những cỗ máy vô cảm được vận hành bằng thuật toán thuần túy. Chúng thực chất là những ca sĩ mồ côi nghèo khổ của Ngoại Ô Thất Thanh bị tập đoàn bắt cóc, bị phẫu thuật cấy ghép thạch anh sinh học cưỡng chế vào dây thanh quản, biến toàn bộ cơ thể sinh học thành một bộ khung cơ khí sống để vận hành lò phản ứng thạch anh lam của robot. Tiếng rít cơ học kinh hoàng của chúng trên chiến trường thực chất là tiếng khóc gào thét tuyệt vọng của những linh hồn bị giam cầm trong mạng lưới âm tần.
*Hóa ra... bấy lâu nay chúng tôi đang tiêu diệt chính những người đồng nghiệp, những đứa trẻ nghèo khổ của quê hương mình.*
Sự thật tàn độc ấy đè nặng lên linh hồn Vân, khiến anh rơi vào một cơn khủng hoảng tinh thần tột cùng. Nỗi phẫn nộ, sự ghê tởm và niềm đau xót dâng lên nghẹn ứ nơi lồng ngực. Đôi mắt u sầu của anh đỏ rực lên dưới ánh sáng lam của thạch anh rò rỉ. Anh muốn hét lên, muốn đập nát khối cơ khí rỉ sét trước mắt để giải thoát cho linh hồn đang khóc than bên trong, nhưng cổ họng câm lặng của anh chỉ phát ra một tiếng rít khàn đặc vô lực.
*Cạch.*
Tiếng thước đo góc thạch anh của Ngô Kiệt rơi xuống bàn làm việc cắt đứt khoảng lặng ý thức. Vân giật mình, lập tức thu tay lại khỏi khối thạch anh lam. Ánh sáng lam dưới cổ họng anh lụi dần dưới lớp khăn lụa đỏ.
"Ai đó?" Ngô Kiệt đột ngột quay đầu lại phía khu vực cách ly, đôi mắt sau chiếc kính lúp nheo lại cảnh giác. Cậu cầm lấy khẩu súng bắn đạn cộng hưởng âm thanh tự chế đặt trên bàn, chậm rãi bước về phía rào chắn điện từ.
Vân nín thở, nhanh chóng lùi sâu vào bóng tối của một khối giáp Mecha hỏng bên cạnh. Anh dùng tay lau đi vệt máu tươi rỉ ra khóe môi, bấu chặt ngón tay vào lồng ngực đang đau thắt dữ dội vì bức xạ thạch anh và chấn động tâm lý.
Ngô Kiệt bước đến sát rào chắn điện từ, nhìn quanh một lượt nhưng không thấy ai ngoài khối lõi rò rỉ của Drone-X01 vẫn đang tỏa sương lam nhạt u uẩn. Cậu gãi đầu, lẩm bẩm:
"Lạ thật... Rõ ràng máy dò quét được một dao động Hertz hệ S cực ngắn... Chắc là do lò phản ứng của con Drone này rò rỉ tạo ra sóng ảo."
Kiệt quay trở lại bàn làm việc, tiếp tục cắm cúi vẽ sơ đồ thiết kế.
Vân tận dụng cơ hội, lặng lẽ rút lui theo con đường cũ, lướt qua những khe hở cơ khí của hangar để trở về lối thoát ngầm cống nước.
Khi cánh cửa sắt phòng giam số 4 đóng sập lại sau lưng, Vân khuỵu sụp xuống nền bê tông lạnh lẽo. Anh ho dữ dội, máu tươi lẫn những hạt bụi thạch anh phát sáng nhỏ rỉ ra ướt đẫm lòng bàn tay. Tai trái của anh vẫn điếc đặc, nhưng tai phải vẫn vang vọng tiếng khóc nức nở, rên rỉ cơ học của cô gái trẻ mồ côi bên trong lõi Drone-X01.
Nỗi sợ hãi và căm hận đan xen thành một cơn bão lửa trong lòng anh. Anh hiểu rằng mình không thể tiếp tục làm một công cụ tiêu hao cho quân đội Liên Minh, không thể tiếp tục cầm súng để tàn sát chính đồng bào mình bị biến đổi thành robot. Anh phải đào tẩu. Anh phải lật lật đổ bộ máy tàn bạo này để giải thoát cho Thanh Chi và tất cả những linh hồn đang khóc than trong câm lặng.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Phan Thiết vang lên ngoài hành lang, kèm theo tiếng thông báo lạnh lùng của hệ thống loa phát thanh trại giam:
"Thanh Vân! Đại tá Trương Lực đã phê duyệt quyết định của Hội đồng Y khoa Phục Hy. Đúng sáu giờ sáng mai, mày sẽ được đưa vào phòng phẫu thuật đặc biệt để tiến hành ca phẫu thuật cưỡng chế cắt bỏ hoàn toàn dây thanh quản, thu hoạch tinh thể thạch anh sinh học hệ S để cấy ghép vào hệ thống điều khiển mới của Siren-V. Chuẩn bị tinh thần đi!"
Tiếng thông báo tắt lịm, để lại căn phòng giam số 4 chìm vào khoảng lặng chết chóc trước hừng đông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!