Nhạc nềnBroken

Sự Cấu Kết Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm ở Trại Huấn Luyện Cảm Tử số 9 không bao giờ có sự yên bình thực sự. Nó chỉ có sự câm lặng – một thứ câm lặng bị cưỡng bức, nặng nề và nồng nặc mùi rỉ sắt, dầu máy cùng nước thải ngập ngụa từ những đường ống dẫn rò rỉ.


Nằm trên chiếc giường sắt rỉ sét của phòng giam số 4, Thanh Vân nghiêng đầu nhìn ra khe hở nhỏ của tấm thép chắn gió trên tường bê tông xám xịt. Tai trái của anh hoàn toàn trống rỗng. Vực thẳm câm lặng ấy – di chứng vĩnh viễn sau trận chiến khốc liệt tại hẻm núi Tiếng Vọng khi anh tháo bỏ Vòng điều áp thanh quản titan để cứu Phan Linh – giờ đây như một hố đen nuốt chửng mọi âm thanh từ phía bên kia thế giới. Trong khi đó, tai phải của anh lại bị hành hạ liên tục bởi tiếng u u rít nhẹ ở tần số cao phát ra từ hàng rào dây thép gai điện từ bao quanh trại giam. Tiếng u u ấy dao động liên tục, tựa như hàng ngàn mũi kim châm vô hình đâm thẳng vào màng nhĩ, nhắc nhở anh về thân phận của một kẻ tù binh bị dán nhãn "Specimen S-Hertz".


Cơn đau từ cổ họng đột ngột ập đến như một luồng lửa thiêu đốt. Khí quản của Vân đã bị xơ hóa lên mức hai mươi lăm phần trăm vĩnh viễn. Không có vòng điều áp bảo vệ, làn da cổ họng anh nhạy cảm đến mức mỗi nhịp hít thở luồng khí lạnh ẩm ướt của trại giam cũng khiến các thớ cơ phế quản co thắt dữ dội. Vân bấu chặt tay vào thành giường sắt, cố kìm nén một cơn ho. Anh không được phép phát ra tiếng động vượt quá ngưỡng của máy dò âm thanh hành lang.


Anh chậm rãi đưa bàn tay quấn băng gạc lên sờ chiếc khăn lụa đỏ của người mẹ quá cố Lâm Yên đang quấn chặt quanh cổ. Chiếc khăn bị rách một đường dọc thớ vải, bám đầy bụi than đen và những vệt máu thạch anh khô cứng thành một mảng sẫm màu. Dưới lớp khăn, vết sẹo bẩm sinh trên cổ anh nóng rực lên, các tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên đang âm thầm lan rộng dưới da, lấp lánh thứ ánh sáng lam nhạt đầy đe dọa mỗi khi nhịp tim anh tăng cao.


*Cạch. Rầm.*


Tiếng cửa sắt phòng giam nặng nề mở ra, cắt đứt khoảng lặng ngột ngạt. Lão Trọc – gã cai ngục vạm vỡ với cái đầu trọc lốc hằn sâu những vết sẹo ngang dọc – bước vào. Hắn không mang theo roi điện bọc thạch anh như mọi khi, nhưng trên tay hắn là một khay kim loại lạnh lẽo, đặt một ống tiêm chứa thứ dung dịch nhạt màu, loãng đến mức gần như trong suốt.


"Huyết Serum Tái Tạo Thanh Quản T-01 của mày tuần này đây, thằng câm," Lão Trọc cười khẩy, giọng nói ồm ồm đầy khinh miệt vang lên trong căn phòng tối. "Nhưng Đại tá Trương Lực bảo, một kẻ tự ý tháo vòng điều áp trái lệnh, làm hỏng khớp gối của Siren-V và suýt hủy hoại hệ thống loa chính như mày thì không xứng đáng nhận đủ khẩu phần. Bấy nhiêu đây đã giảm bảy mươi phần trăm rồi. Hắc ín loãng này chỉ đủ để giữ cho cái cuống họng rách nát của mày không bị thối rữa thôi."


Hắn đặt mạnh khay kim loại xuống chiếc bàn gỗ mục cạnh giường, gõ gõ ngón tay thô ráp lên ống tiêm.


"Muốn có thêm thuốc nguyên chất để bớt đau? Ngày mai khôn hồn thì leo lên buồng lái Siren-V mà lập công cho Đại tá. Đừng có nằm đây mà giả chết."


Vân không động đậy. Anh dùng đôi mắt u sầu nhưng lạnh lùng nhìn thẳng vào gã cai ngục. Sự im lặng của anh không phải là sự hèn nhát, mà là một lá chắn phòng thủ chủ động. Anh đã học được Quy tắc sinh tồn im lặng từ những ngày còn ở Ngoại Ô Thất Thanh. Trong thế giới này, kẻ nào bộc lộ cảm xúc trước, kẻ đó thua.


Lão Trọc hừ lạnh một tiếng trước thái độ bất hợp tác của Vân, rồi quay người bước ra ngoài, đóng sập cửa sắt lại. Tiếng khóa xích loảng xoảng xa dần.


Vân gượng ngồi dậy, đưa bàn tay run rẩy cầm lấy ống tiêm. Dung dịch Huyết Serum Tái Tạo Thanh Quản T-01 bên trong đã bị pha loãng bằng nước cất thạch anh giá rẻ, thứ hóa chất chỉ có tác dụng giảm đau tạm thời nhưng lại đẩy nhanh quá trình hoại tử phổi nếu lạm dụng. Anh mím chặt môi, tự tiêm liều thuốc loãng vào ven cổ họng. Cơn bỏng rát dịu đi đôi chút, nhưng ngay sau đó là một cơn co thắt thắt ngực tàn nhẫn khiến anh nghẹt thở. Vân gập người ho khan, một vệt máu tươi thẫm màu rỉ ra khóe môi, lấp lánh những hạt bụi thạch anh tự phát sáng màu lam nhạt dưới ánh sáng mờ tối của phòng giam. Anh dùng vạt khăn lụa đỏ lau đi vệt máu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hạt thạch anh đang lụi dần trên nền bê tông lạnh.


*Trương Lực... Phục Hy... các người coi chúng tôi không bằng loài cỏ rác.* Nỗi căm hận âm thầm nung nấu trong lòng Vân, nóng bỏng và nhức nhối hơn cả vết thương ở khí quản.


Đêm càng về khuya, không gian càng trở nên tĩnh mịch. Vân nhắm mắt, vận dụng năng lực Thấu cảm sóng âm bẩm sinh để lắng nghe thế giới xung quanh qua tai phải duy nhất còn hoạt động. Tiếng bước chân tuần tra của lính gác nện đều đặn trên hành lang bê tông, tiếng u u của rào chắn điện từ, và cả tiếng rít gió nhỏ của hệ thống thông gió rỉ sét...


Đột nhiên, Vân mở mắt.


Có một dao động âm thanh bất thường đang tiếp cận phòng giam số 4. Đó không phải là tiếng bước chân nặng nề, cơ giới hóa của lính gác hay tiếng bốt da của Lão Trọc. Đó là một nhịp bước cực nhẹ, khéo léo, di chuyển nhịp nhàng theo đúng tần số xả khí của hệ thống thông gió để triệt tiêu tiếng động cơ thể. Người này am hiểu sâu sắc hệ thống âm học của trại giam.


*Cạch.*


Ổ khóa cửa sắt khẽ rục rịch. Cánh cửa mở ra một khe hẹp vừa đủ cho một bóng người mảnh khảnh lách vào. Dưới ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ hành lang, Vân nhận ra quân phục chỉnh tề nhưng xộc xệch của Thiếu úy Lê Hoài. Gương mặt khôi ngô của sĩ quan trẻ hằn rõ vẻ lo âu, ánh mắt cương trực của anh đảo nhanh khắp phòng giam trước khi đóng khẽ cửa lại.


Lê Hoài nhanh chóng đưa một ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng tuyệt đối. Vân nhìn thấy trên tay kia của anh là một chiếc thẻ bài quân sự cấp cao mạ bạc – thứ công cụ giúp anh vô hiệu hóa tạm thời camera an ninh hành lang bằng cách tạo ra một vòng lặp hình ảnh giả lập trong vòng ba phút.


Lê Hoài tiến sát lại gần giường sắt, quỳ một gối xuống cạnh Vân. Vân lập tức đưa đôi tay quấn băng gạc lên, các ngón tay di chuyển nhanh nhẹn tạo thành chuỗi ký hiệu tay câm lặng:


*"Chi? Em gái tôi thế nào?"*


Nhìn thấy đôi tay run rẩy của Vân vẽ chữ trong không trung, Lê Hoài khẽ thở dài, ánh mắt đượm u buồn. Anh dùng giọng thì thầm cực nhỏ, chỉ đủ để tai phải của Vân nghe thấy:


"Thanh Chi vẫn an toàn trong khu biệt thự cách âm của Vòm Trung Tâm. Nhưng Trương Lực đã tăng cường lính gác Phân khu 4 bao vây chặt chẽ nơi đó. Hắn đang dùng em gái cậu làm mỏ neo để xích cổ cậu, ép cậu phải tiếp tục lái Siren-V chiến đấu. Tôi... tôi xin lỗi, Vân. Hiện tại tôi chưa thể lén đưa cô bé ra ngoài mà không đánh động đến hệ thống an ninh sinh học của tập đoàn Phục Hy."


Vân nhắm mắt lại, lồng ngực thắt chặt vì một cơn đau tinh thần tột cùng. Trương Lực đã nuốt lời. Bản khế ước bằng máu mà anh ký không hề mang lại tự do cho Thanh Chi, nó chỉ biến em gái anh thành một tù nhân sang trọng, một con tin không lối thoát.


*"Cậu phải nhìn thấy cái này,"* Lê Hoài đột ngột thì thầm, giọng anh run lên vì một sự phẫn nộ đè nén.


Anh rút từ trong áo khoác quân sự ra một chiếc máy tính bảng quân sự cũ rỉ sét, màn hình nứt vỡ góc nhưng đã được bọc một lớp sợi cách âm mỏng để tránh rò rỉ ánh sáng và tần số vô tuyến. Lê Hoài bật màn hình, chỉnh độ sáng xuống mức thấp nhất rồi đưa trước mặt Vân.


"Tôi đã dùng thẻ bài quân sự đột nhập vào văn phòng cá nhân của Trương Lực khi hắn đang dự tiệc rượu với Thẩm Vô Kỵ ở Vòm Trung Tâm tối nay. Tôi đã sao chép được tệp tài liệu mật này từ máy chủ của hắn. Vân... bộ máy này đã thối nát từ tận xương tủy rồi."


Vân ghé sát mắt vào màn hình mờ tối. Trên màn hình hiển thị một loạt các tệp nhật ký giao dịch tài chính mã hóa và các bản đồ quân sự có đóng dấu mật của Liên Minh Phòng Vệ Hải Sa.


Dòng chữ đầu tiên đập vào mắt Vân là danh sách các khoản tài trợ khổng lồ bằng thẻ tín dụng Vòm được chuyển từ tài khoản của Giám đốc công nghệ Phục Hy – Thẩm Vô Kỵ – vào tài khoản cá nhân của Đại tá Trương Lực. Số tiền khổng lồ ấy tăng tiến tuyến tính theo từng tháng, trùng khớp hoàn hảo với thời điểm bắt đầu xây dựng các Vòm Cách Âm đắt đỏ tại Hải Sa.


Nhưng thứ khiến đồng tử của Vân co rụt lại là bản đồ phòng thủ của Ngoại Ô Thất Thanh mười chín ngày trước – ngay trước đêm phòng trà Dạ Lan bị san phẳng.


Tài liệu mật chỉ ra một sự thật kinh hoàng: Chính Đại tá Trương Lực đã ra lệnh rút toàn bộ tiểu đội tuần tra biên giới và cố tình rò rỉ bản đồ bố trí radar âm học của khu ổ chuột ngoại ô cho mạng lưới thu phát sóng của tập đoàn Phục Hy. Nhờ thông tin tình báo lậu này, binh đoàn robot Echo-Drone mới có thể dễ dàng vượt qua hàng rào phòng thủ mà không gặp bất kỳ sự kháng cự nào, càn quét tàn bạo vào phòng trà Dạ Lan và sát hại nhạc sư Trần Phong.


Lồng ngực Vân thắt chặt lại. Một cơn nghẹn ứ dâng lên tận cổ họng, đau đớn như có hàng ngàn mảnh thủy tinh rạch nát phế quản. Anh bấu chặt ngón tay vào cạnh chiếc máy tính bảng, khớp xương trắng bệch. Tinh thể thạch anh sinh học dưới da cổ anh bỗng chớp nháy sắc lam Hertz rực rỡ, phản chiếu sự phẫn nộ tột cùng đang gào thét trong câm lặng.


*Chính bọn chúng... Chính Trương Lực và Phục Hy đã dẫn lũ quái vật đó vào nhà chúng tôi.*


Lê Hoài nhìn thấy dị biến trên cổ Vân, vội vã đưa tay giữ chặt bả vai anh, thì thầm khẩn thiết:


"Bình tĩnh đi, Vân! Đừng để tinh thể thạch anh bộc phát dải tần, máy quét hành lang sẽ báo động! Lắng nghe tôi này!"


Vân hít một hơi sâu theo kỹ thuật thở thiền Diệu Âm để ép nhịp tim giảm xuống, dập tắt luồng ánh sáng lam dưới cổ họng. Anh nhìn Lê Hoài bằng ánh mắt đỏ sọc căm hờn, đôi tay run rẩy vẽ nhanh các ký hiệu tay:


*"Tại sao? Tại sao chúng lại làm thế?"*


Lê Hoài nghiến răng, giọng anh đầy ghê tởm:


"Để tạo ra nỗi sợ hãi nhân tạo. Phục Hy cần những cuộc tấn công của robot để chứng minh rằng khu Ngoại Ô Thất Thanh là nguồn gây nhiễu loạn âm học nguy hiểm, từ đó ép chính phủ và người dân phải mua các vòm cách âm đa tầng đắt đỏ của chúng. Còn Trương Lực? Hắn nhận tiền cắt hoa hồng từ các hợp đồng bán vòm để secured một vị trí định cư vĩnh viễn cho gia đình hắn trong Vòm Trung Tâm xa hoa. Bọn chúng dàn dựng các cuộc càn quét, biến mạng sống của dân nghèo ngoại ô và các ca sĩ mồ côi thành những con số trên bàn thương lượng chính trị."


Sự bẩn thỉu của những giao dịch chính trị đứng sau danh nghĩa bảo vệ thành phố Hải Sa phơi bày trần trụi dưới ánh sáng mờ tối của chiếc máy tính bảng. Những người nhạc công nghèo khổ ở Dạ Lan, những đứa trẻ mồ côi ở hẻm 13, và cả nhạc sư Trần Phong mù lòa... tất cả chỉ là những quân cờ tiêu hao trong trò chơi trục lợi của một lũ kỹ trị vô cảm và một gã sĩ quan thực dụng tàn nhẫn.


Lê Hoài tắt màn hình máy tính bảng, cất nhanh vào áo khoác. Anh nhìn Vân, giọng nói trầm xuống đầy kiên định:


"Tôi là một sĩ quan Liên Minh. Tôi đã thề sẽ dùng thanh kiếm này để bảo vệ nhân dân Hải Sa khỏi lũ Echo-Drone. Nhưng tôi không thể tiếp tục phục vụ cho một lũ phản quốc ăn máu đồng bào. Vân... tôi quyết định rồi. Tôi sẽ phản bội quân đội chính quy. Tôi sẽ giúp cậu và các phi công câm lặng đào tẩu khỏi nơi này."


Vân nhìn Lê Hoài. Lòng tin giữa hai người đàn ông – một sĩ quan trẻ mang lý tưởng chính nghĩa bị phản bội và một ca sĩ phòng trà bị tước đoạt tiếng nói – chính thức được thiết lập giữa bóng tối của phòng giam cảm tử.


Nhưng Lê Hoài nhanh chóng lắc đầu, ngăn cản Vân khi thấy anh định vẽ ký hiệu hỏi về kế hoạch đào tẩu:


"Chúng ta không được phép manh động lúc này. Trương Lực và Thẩm Vô Kỵ đang siết chặt giám sát nội bộ. Và... có một chuyện cực kỳ nguy hiểm mà cậu phải biết."


Lê Hoài ghé sát tai Vân, hạ giọng xuống mức tối thiểu:


"Bác sĩ Tống – giám sát viên của tập đoàn Phục Hy – đang nghi ngờ Nhã Thi. Hắn phát hiện ra sự cố máy quét bị nhiễu từ ở phòng thí nghiệm hôm qua không phải do lỗi kỹ thuật tự nhiên. Tống đã ghi tên Nhã Thi vào danh sách đen giám sát nội bộ của Phục Hy. Hệ thống an ninh quanh y viện đã bị thắt chặt. Nhã Thi không thể lén đánh tráo hay tuồn thêm Huyết Serum Tái Tạo Thanh Quản T-01 thật ra ngoài cho cậu nữa. Tủ thuốc y tế trung tâm đã bị Tống đổi mật mã khóa sinh học mới."


Áp lực đè nặng lên vai Vân. Nhã Thi – ân nhân và là mỏ neo y khoa duy nhất của anh – đang rơi vào tầm ngắm nguy hiểm. Nếu không có huyết thanh thật để xoa dịu phế quản xơ hóa, thể xác anh sẽ nhanh chóng suy kiệt sau mỗi trận chiến tiếp theo với Siren-V. Cái giá của sự im lặng đang tăng tiến tuyến tính, siết chặt lấy sinh mạng anh từng ngày.


"Tôi phải đi trước khi camera phục hồi hoạt động," Lê Hoài đứng dậy, khẽ vỗ mạnh vào vai Vân. "Hãy giữ sức khỏe, Vân. Đừng để Trương Lực bẻ gãy ý chí của cậu trước khi tôi tìm được lối thoát cho Thanh Chi. Sự câm lặng của cậu lúc này chính là vũ khí tốt nhất để đánh lạc hướng chúng."


Vân gật đầu kiên định. Anh quấn lại chiếc khăn lụa đỏ rách quanh cổ họng, che đi vết sẹo thạch anh sinh học đang âm thầm phát sáng.


Lê Hoài nhanh chóng lách người qua khe cửa sắt, biến mất vào bóng tối hành lang tĩnh mịch không một tiếng động. Tiếng khóa cửa khẽ vang lên một tiếng *cạch* nhỏ, trả lại căn phòng giam số 4 về với sự câm lặng tuyệt đối.


Thanh Vân nằm lại xuống chiếc giường sắt lạnh lẽo. Tai trái của anh vẫn là một khoảng trống không vô hồn, nhưng trong não bộ anh, dải tần số của sự phẫn nộ đang dao động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hình ảnh bản khế ước đẫm máu của Trương Lực và chữ ký của Thẩm Vô Kỵ trên tệp tài liệu mật vẫn se sắt cháy bỏng trong tâm trí anh.


Anh sẽ không gục ngã. Tiếng hát của anh có thể đã mất đi ngoài đời thực, nhưng nó sẽ trở thành khúc ca hủy diệt quét sạch lũ quỷ dữ đang ẩn nấp trong bóng tối của thành phố cảng Hải Sa này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!