Nhạc nềnBroken

Phản Phệ Sóng Âm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hẻm núi Tiếng Vọng lúc giữa trưa không hề có ánh nắng ấm áp của mặt trời, chỉ có một màn sương muối đặc quánh, lạnh lẽo bao phủ lấy những vách đá thạch anh dựng đứng. Những khối thạch anh tự nhiên nhô ra như những chiếc răng nanh khổng lồ, phản chiếu thứ ánh sáng neon mờ nhạt từ khu đô thị sầm uất phía xa, đồng thời không ngừng hút và khuếch đại mọi dao động cơ học nhỏ nhất. Dưới lòng hẻm sâu, không khí đặc quánh mùi rỉ sắt, mùi dầu máy cháy khét và một áp lực vô hình khiến lồng ngực người ta thắt lại.


Trong buồng lái chật hẹp của cơ giáp Siren-V, Thanh Vân đang phải chống chọi với cơn đau như thiêu như đốt. Hệ thống cảnh báo nhiệt độ liên tục nhấp nháy sắc đỏ rợn người trên bảng điều khiển cơ khí thô ráp. Khớp gối trái của Siren-V bị kẹt cứng do vệt dầu bôi trơn rò rỉ – hậu quả từ sự phá hoại hèn hạ của Trương Thế Anh và Cao Kỳ trước giờ xuất kích. Tệ hơn nữa, lớp dầu máy đặc quánh ấy đã chảy tràn vào cuộn cảm dẫn âm, bám chặt lấy màng rung thạch anh của hệ thống loa chính trước ngực cơ giáp. Mỗi nhịp hít thở của lò phản ứng đều kéo theo tiếng rè rít *rẹt... rẹt...* méo mó, đạt ngưỡng 80 decibel, xé toạc màn sương mù và dội ngược vào vách đá thạch anh xung quanh.


Tiếng rè ấy chính là mỏ neo dẫn đường cho tử thần.


Từ trên vách đá cao rạn nứt, một bóng đen khổng lồ từ từ trườn ra khỏi hang tối. Đó là một con Drone Săn Mồi cấp cao, sinh vật cơ khí bọc lớp giáp thép xám đen rỉ sét đầy những vết cào xước của chiến trường. Cơ thể nó hình nhện, cao hơn bốn mét, vận hành bằng những khớp thủy lực phát ra tiếng rít cơ học khô khốc. Đầu nó không có mắt, chỉ có một bộ quét hồng ngoại đỏ rực xoay tròn rợn người, liên tục khóa chặt vào dải tần số nhiễu loạn phát ra từ ngực Siren-V. Bốn chiếc chân nhện sắc lẹm như những lưỡi dao cưa khổng lồ cắm phập vào đá thạch anh, tạo ra những tiếng nổ giòn giã do cộng hưởng âm học.


*"Vân! Tránh ra mau!"*


Tiếng hét của Phan Linh vang lên qua bộ đàm nội bộ kéo theo tiếng rít sắc lẹm của gió. Chiếc cơ giáp Alto-Hertz thon gọn của cô lao vút qua màn sương, chắn ngang trước mũi Siren-V đang bất động. Phan Linh lầm lì, đôi mắt lạnh lùng dưới mái tóc ngắn cá tính rực lên sát khí. Cô cất tiếng hát Alto có tần số xuyên thấu cực cao qua bộ khuếch đại thần kinh. Một dải sóng cắt siêu âm mỏng như lá lúa, phát ra ánh sáng lam nhạt, chém thẳng vào chân khớp của con Drone Săn Mồi.


*Keng!*


Tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp hẻm núi. Lớp giáp bọc thép titan của con Drone Săn Mồi quá dày, dải sóng cắt Alto của Phan Linh chỉ kịp để lại một vệt xước sâu rỉ lửa điện trên chân nó. Con quái vật cơ khí phẫn nộ gầm lên một tiếng rít siêu âm đạt ngưỡng 120 decibel. Tiếng rít ấy tạo ra một luồng sóng xung kích hình nón, đè bẹp hoàn toàn màng chắn năng lượng mỏng manh của cơ giáp Alto-Hertz.


Con Drone Săn Mồi không hề chậm lại. Nó vung chiếc chân nhện khổng lồ tích hợp lưỡi cưa cơ khí quay tít với tốc độ hàng ngàn vòng mỗi phút, bổ nhào xuống buồng lái của Phan Linh. Tiếng lưỡi cưa rít lên xé rách không khí, chỉ còn cách lớp kính cường lực bảo vệ cô chưa đầy nửa mét. Giáp ngực của Alto-Hertz bắt đầu móp méo, rò rỉ những tia lửa điện màu vàng xẹt xẹt.


*"Không..."* Vân thét lên trong câm lặng. Cổ họng anh co thắt dữ dội, nhưng ngoài đời thực, anh không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng khò khè đứt quãng. Khí quản của anh đã bị xơ hóa lên mức mười bảy phần trăm vĩnh viễn sau cuộc thử nghiệm chân không tàn bạo của Đại úy Vương.


Anh không thể trơ mắt nhìn Phan Linh hy sinh. Cô là đồng đội duy nhất thấu hiểu anh, là lá chắn duy nhất đứng bên anh giữa bầy sói quân đội coi phi công cảm tử như rác rưởi tiêu hao. Vân đưa bàn tay run rẩy bám chặt lấy cần điều khiển của Siren-V. Anh đeo chiếc Kính lọc phổ âm sắc màu vàng lên mắt. Ngay lập tức, thế giới sương mù biến mất, thay vào đó là một bản đồ nhiệt của các dải tần số dao động.


Qua lăng kính phổ âm, Vân nhìn thấy lõi năng lượng thạch anh của con Drone Săn Mồi đang nằm sâu dưới lớp giáp ngực rỉ sét của nó. Đó là một điểm giao thoa năng lượng thạch anh lam đang rung động ở tần số 3000 Hertz. Đó là tử huyệt duy nhất của nó. Nhưng hệ thống loa của Siren-V đang bị nghẽn dầu máy hoàn toàn, không thể phát ra dải tần hình sin mềm mại để bẻ cong đường cưa của đối phương bằng kỹ thuật Vibrato.


Cách duy nhất là dùng *Tia siêu âm hội tụ* – bắn một phát bắn sóng âm tầm xa cực hạn xuyên thủng lõi năng lượng của nó.


Nhưng yết hầu của Vân đang bị khóa chặt bởi chiếc *Vòng điều áp thanh quản titan* do Nhã Thi chế tạo. Chiếc vòng cổ cơ khí ôm sát cổ họng anh, liên tục truyền dẫn các dòng điện nhẹ để ép biên độ giọng hát của anh không vượt quá ngưỡng an toàn, giảm năm mươi phần trăm áp lực co thắt khí quản để bảo vệ phế quản anh không bị rách nát vật lý. Nếu giữ chiếc vòng này, năng lượng âm thanh truyền vào lò phản ứng thạch anh của Siren-V sẽ bị cắt giảm một nửa. Phát bắn sẽ không đủ lực để xuyên qua lớp giáp titan của Drone Săn Mồi.


*Mày muốn giữ lại giọng nói của mình, hay muốn cứu mạng đồng đội?*


Câu hỏi tàn nhẫn ấy vang lên trong tâm trí Vân, lạnh lùng và buốt giá như sương muối Hải Sa. Anh nhìn qua màn hình liên lạc, thấy Phan Linh đang cắn chặt môi chịu đựng, cơ giáp của cô đang run rẩy dưới lưỡi cưa rỉ lửa của quái vật. Gương mặt cô nhợt nhạt, nhưng ánh mắt không hề có sự van xin.


Vân đưa bàn tay quấn băng gạc lên cổ. Anh bấu chặt lấy chốt khóa của chiếc vòng điều áp titan.


*Cạch.*


Tiếng khóa cơ khí mở ra nhẹ nhàng nhưng nặng nề như một bản án tử hình dành cho giọng nói của anh. Vân giật phắt chiếc vòng cổ titan ra, ném mạnh xuống sàn buồng lái. Làn da cổ họng nhạy cảm của anh lập tức lộ ra dưới không khí lạnh buốt của buồng lái quá nhiệt. Vết sẹo bẩm sinh trên cổ anh nhói lên đau đớn, các sợi tinh thể thạch anh sinh học tự tiến hóa dưới da bắt đầu phát sáng màu lam nhạt, tựa như những chiếc gai nhọn đang đâm sâu vào từng thớ thịt mềm trong thanh quản.


Không có vòng điều áp, toàn bộ biên độ giọng hát của anh sẽ được giải phóng trực tiếp vào chiếc micro thạch anh lam cổ điển lắp trong buồng lái. Và toàn bộ sóng phản hồi ngược tàn khốc cũng sẽ dội thẳng vào não bộ và phế quản của anh mà không có bất kỳ màng lọc nào che chắn.


Vân áp sát miệng vào micro thạch anh. Anh hít một hơi thật sâu theo kỹ thuật thở thiền Diệu Âm, nén toàn bộ áp suất lồng ngực xuống bụng dưới. Nhịp tim của anh hiển thị trên màn hình Siren-V đột ngột giảm xuống mức 55 nhịp mỗi phút, đồng bộ hoàn hảo với tần số dao động của lò phản ứng thạch anh lam đang rực sáng.


Anh há miệng, và cất tiếng hát.


Đó không phải là một tiếng hét phẫn nộ vô hồn, mà là một nốt cao ngân dài, trong vắt nhưng mang một năng lượng hủy diệt tột cùng đạt tần số 3000 Hertz. Tiếng hát vượt qua giới hạn sinh học của con người, truyền qua sợi cáp thần kinh kết nối trực tiếp với lò phản ứng thạch anh của Siren-V.


*U u u... UỲNH!*


Lò phản ứng trước ngực Siren-V bùng phát một luồng ánh sáng màu xanh lam chói lòa, xua tan toàn bộ màn sương muối trong bán kính năm mươi mét. Từ họng loa đồng thạch anh phế liệu vừa được nâng cấp, một luồng sóng âm hội tụ cực mạnh phóng ra. Đó là *Tia siêu âm hội tụ* – một mũi giáo ánh sáng lam mỏng sắc lẹm, di chuyển với tốc độ âm thanh, xuyên qua khoảng không và găm thẳng vào ngực con Drone Săn Mồi.


*RẮC!*


Lớp giáp thép titan dày cộp của con robot bị tia siêu âm rung động với tần số cực cao làm rạn nứt vỡ vụn trong vòng một tích tắc. Mũi giáo sóng âm xuyên thấu qua lớp vỏ ngoài rỉ sét, cắm ngập vào lõi thạch anh lam đang xoay tròn bên trong.


Một tiếng nổ cộng hưởng âm thanh chói tai bùng phát. Con Drone Săn Mồi khổng lồ khựng lại, đôi mắt quét đỏ rực của nó chớp nháy liên hồi rồi tối sầm. Toàn bộ hệ thống mạch điện từ và khớp thủy lực của nó bị luồng siêu âm hội tụ phá hủy hoàn toàn. Con quái vật cơ khí đổ sụp xuống vách đá thạch anh, vỡ vụn thành những mảnh thép rỉ sét vô hồn, trượt dài xuống vực sâu hẻm núi.


Nhưng ngay khi con robot bị tiêu diệt, một thảm họa vật lý tàn khốc cũng ập xuống buồng lái Siren-V.


Không có vòng điều áp titan cản lại, luồng sóng phản hồi ngược cực đại từ cú va chạm âm học dội thẳng qua sợi cáp kết nối thần kinh, ập vào cơ thể Thanh Vân.


*BÙNG!*


Vân cảm giác như có một quả búa tạ vô hình nện thẳng vào màng nhĩ tai trái của anh. Một tiếng nổ khô khốc vang lên trong đầu, tiếp theo là một khoảng lặng câm tuyệt đối ở tai trái, trong khi tai phải không ngừng o o những tiếng rè nhiễu từ trường buốt óc. Tai trái của anh đã hoàn toàn mất đi thính giác, dòng máu đỏ tươi ấm nóng bắt đầu rỉ ra từ lỗ tai, chảy dài xuống má.


Tệ hơn cả là cơn đau từ cổ họng. Luồng năng lượng Hertz quá tải đã xé rách các tế bào mềm trong khí quản của anh. Vân cảm giác như có một thanh sắt nung đỏ đang thọc sâu vào phế quản, đốt cháy từng thớ thịt. Anh gập người lại trên bảng điều khiển, ho dữ dội. Mỗi tiếng ho là một cơn đau co thắt thắt ngực khiến anh nghẹt thở. Anh hạ bàn tay run rẩy xuống, lòng bàn tay đẫm máu tươi thẫm màu, lấp lánh những hạt bụi thạch anh sinh học tự phát sáng màu lam nhạt. Chiếc khăn lụa đỏ của người mẹ quá cố Lâm Yên quấn quanh cổ anh đã bị máu nhuộm đen sẫm một mảng lớn.


Dây thanh quản của anh đã bị tổn thương tám mươi phần trăm vĩnh viễn. Giọng nói thật ngoài đời thực của anh đã hoàn toàn bị phá hủy trong trận chiến này.


*"Vân! Vân ơi! Cậu có nghe thấy tôi nói không?"* Giọng nói hoảng loạn của Phan Linh vang lên méo mó bên tai phải của anh.


Vân không thể trả lời. Anh chỉ có thể dùng bàn tay run rẩy đẩy cần gạt điều khiển, ép Siren-V loạng choạng quay đầu, cùng cơ giáp của Phan Linh rút lui nhanh chóng ra khỏi hẻm núi Tiếng Vọng trước khi bầy robot tuần tra khác kịp kéo đến.


***


Một tiếng sau, tại buồng bảo trì Siren-V dưới hầm ngầm của Trại Huấn Luyện Cảm Tử số 9.


Không gian hầm ngầm lạnh lẽo, nồng nặc mùi dầu máy rò rỉ, mùi máu khô và tiếng u u liên tục của hệ thống thông gió rỉ sét. Chiếc cơ giáp Siren-V đứng sừng sững giữa những giàn giáo thép, lớp vỏ ngoài bám đầy bụi đá xám xịt và những vệt dầu đen loang lổ.


Thanh Vân nằm trên chiếc giường bạt dã chiến bên cạnh bệ máy. Gương mặt anh nhợt nhạt không còn một giọt máu, đôi mắt nhắm nghiền, lồng ngực lõm sâu theo từng nhịp hít thở khó khăn. Chiếc khăn lụa đỏ thấm máu đã được tháo ra, lộ ra vết sẹo bẩm sinh trên cổ họng anh giờ đây đang sưng tấy đỏ rực, những tinh thể thạch anh sinh học dưới da lấp lánh thứ ánh sáng lam nhạt đầy đe dọa.


Bác sĩ Nhã Thi đang đứng bên cạnh anh, gương mặt cô lộ rõ vẻ căng thẳng tột độ sau lớp khẩu trang y tế. Cô đeo chiếc kính gọng vàng dính đầy mồ hôi, tay cầm bình xịt *Khí nén bảo ôn phế quản* chuyên dụng của quân y.


*Xì... Xì...*


Nhã Thi xịt luồng khí gas lạnh buốt trực tiếp vào họng Vân. Luồng khí lạnh đóng băng tạm thời các vết rách vi mô trong khí quản của anh, ngăn chặn tình trạng xuất huyết phổi khẩn cấp và làm dịu cơn co thắt thắt ngực đang hành hạ anh. Vân khẽ rùng mình, đôi mắt u sầu chậm rãi mở ra.


Nhã Thi nhìn anh bằng ánh mắt đầy đau xót và bất lực. Cô tháo khẩu trang xuống, giọng nói của cô run rẩy:


"Tôi đã cảnh báo cậu rồi... Tại sao cậu lại tháo vòng điều áp ra? Tinh thể thạch anh sinh học trong cổ cậu đã lan rộng thêm mười phần trăm. Khí quản của cậu... đã bị xơ hóa hoàn toàn. Vân à, cậu không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài đời thực được nữa. Cậu đã câm lặng hoàn toàn rồi."


Phan Linh đứng tựa vào vách tường thép gần đó, mái tóc ngắn bết dính mồ hôi, đôi mắt lạnh lùng của cô giờ đây đượm u buồn và đầy hối hận. Cô nhìn Vân, rồi nhìn chiếc vòng điều áp titan móp méo đặt trên bàn y tế. Cô biết, anh đã đổi giọng nói của mình để lấy mạng sống của cô.


Vân nhìn Nhã Thi, rồi nhìn Phan Linh. Không có một tiếng khóc, không có một lời than vãn. Gương mặt anh tĩnh lặng như mặt hồ không gió, một sự chấp nhận câm lặng đầy kiêu hãnh. Anh biết cái giá này là tuyến tính và vĩnh viễn, anh không hề hối hận.


Anh chậm rãi nâng bàn tay quấn băng gạc còn dính những vệt máu thạch anh khô lên. Dưới ánh đèn dầu tù mù của căn hầm ngầm, đôi tay gầy gò của anh bắt đầu di chuyển linh hoạt, vẽ lên không trung những ký hiệu tay nhanh gọn theo *Quy tắc sinh tồn im lặng* mà em gái Thanh Chi đã dạy anh.


Anh vẽ một chữ duy nhất để giao tiếp với Nhã Thi, đôi mắt u sầu rực sáng niềm khao khát tối thượng:


*"C H I..."*


Anh muốn biết em gái mình, người mỏ neo tinh thần duy nhất giữ anh lại với cuộc sống này, có còn an toàn trong Vòm Cách Âm Trung Tâm dưới sự giám sát của Trương Lực hay không. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy phòng cấp cứu lạnh lẽo, chỉ còn tiếng thở dốc dập dồn của chiếc máy điều áp khí quản rào chắn điện từ phía ngoài hành lang dội lại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!