Thử Nghiệm Chân Không
Sương mù muối của buổi sớm Hải Sa không thể lọt vào sâu bên trong Trại Huấn Luyện Cảm Tử số 9, nhưng cái lạnh buốt của những bức tường bê tông ẩm ướt thì luôn hiện hữu.
Năm giờ sáng. Tiếng còi báo thức kim loại rít lên một hồi dài chói tai qua hệ thống loa phát thanh rỉ sét treo trên trần hành lang. Tai trái của Thanh Vân hoàn toàn im lặng, chỉ có tai phải đón nhận luồng âm thanh chói lóc ấy như một mũi khoan cắm sâu vào đại não. Anh nhíu mày, lồng ngực co thắt nhẹ khi cố gượng dậy khỏi chiếc giường sắt lạnh ngắt. Vết rách khí quản từ trận chiến Dạ Lan vẫn âm ỉ đau, để lại vị rỉ sắt tanh nồng nơi cuống họng.
*Xoảng!*
Cánh cửa sắt phòng giam số 4 bị gõ mạnh bởi chiếc roi điện bọc thạch anh lam của Lão Trọc. Những tia chớp điện rẹt rẹt xanh lét quét qua song sắt, in bóng gã cai ngục vạm vỡ đầu trọc lốc lên bức tường xám xịt.
"Thanh Vân! Bước ra đây!" Giọng nói ồm ồm của Lão Trọc dội vào không gian hẹp. "Đại úy Vương đang đợi mày ở khu thử nghiệm. Đừng để lão phải dùng đến roi điện để lôi mày đi."
Trần Lôi và Đỗ Hùng đều đã thức giấc. Trần Lôi ngồi im lặng trên giường, đôi mắt u tối nhìn Vân qua lớp băng gạc quấn quanh cổ họng vẫn còn thấm những vệt máu khô xám xịt. Anh ta không nói một lời, nhưng đôi bàn tay quấn băng gạc chậm rãi đưa lên, di chuyển linh hoạt tạo thành một chuỗi ký hiệu tay nhanh gọn theo Quy tắc sinh tồn im lặng:
*"Cẩn thận. Đại úy Vương là một con quỷ. Lão sẽ tìm mọi cách để vắt kiệt tần số của mày. Giữ hơi thở thật sâu.”*
Đỗ Hùng cũng khẽ gật đầu, bàn tay to bản vỗ nhẹ vào vai Vân như một lời động viên câm lặng. Vân khẽ gật đầu đáp lại. Anh sửa lại chiếc khăn lụa đỏ của mẹ quấn quanh cổ họng, che đi vết sẹo bẩm sinh đang nhói đau, rồi bước ra cửa phòng giam. Hai gã lính bọc thép lập tức khóa chặt hai tay anh ra phía sau, áp giải anh đi dọc theo hành lang tối tăm, nồng nặc mùi dầu máy Symphony-9 và nước thải ngập ngụa.
Họ đi xuống sâu hơn dưới lòng đất, qua ba tầng hầm kiên cố bọc thép titan. Nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, không khí bắt đầu loãng dần và mang theo mùi ozone nồng nặc trộn lẫn với mùi dầu bơm chân không công nghiệp. Vân có thể cảm nhận được các dao động sóng âm tần số thấp phát ra từ các đường ống dẫn khí khổng lồ chạy dọc trần nhà, tạo nên một tiếng u u liên tục khiến màng nhĩ tai phải của anh rung lên đau đớn.
Đích đến là một cánh cửa thép dày có biển mạ đồng: *Phòng Thử Nghiệm Tiếng Ồn Không - Khu 3*.
Cánh cửa thủy lực mở ra với tiếng rít khô khốc. Bên trong là một không gian hình vòm khổng lồ, nổi bật với một buồng kính cường lực hình cầu cao năm mét ở trung tâm. Những đường ống dẫn áp suất bằng thép không gỉ nối trực tiếp từ buồng kính xuống hệ thống máy bơm chân không khổng lồ đặt dưới sàn.
Đứng cạnh bảng điều khiển là Đại úy Vương. Gã mặc bộ quân phục chỉnh tề nhưng xộc xệch, khuôn mặt đầy những vết sẹo rỗ sâu hoắm co giật nhẹ khi gã nhìn thấy Vân bước vào. Đôi mắt gã rực lên vẻ bệnh hoạn của một kẻ thích tra tấn tinh thần người khác. Trên tay gã là một thiết bị kích thích điện não bộ cầm tay bằng titan, các tinh thể thạch anh lam bên trong phát sáng nhịp nhàng.
"Ồ, mẫu thử S-Hertz độc nhất vô nhị của chúng ta đây rồi," Đại úy Vương cười khẩy, giọng nói mỏng mảnh nhưng đầy vẻ thâm độc. Lão gõ gõ ngón tay lên bảng điều khiển, kích hoạt một màn hình hologram lớn ở góc phòng.
Trên màn hình hiện lên hình ảnh trực tiếp từ Vòm Cách Âm Trung Tâm. Trong một căn phòng vô trùng màu trắng lạnh lẽo, cô bé Thanh Chi đang ngồi cô độc trên chiếc giường nhỏ, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn quanh. Cô bé đang dùng đôi tay linh hoạt để bện những sợi dây đồng phế liệu, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò hằn rõ vẻ lo âu.
Lồng ngực Vân thắt chặt lại. Tinh thể thạch anh sinh học dưới vết sẹo cổ họng anh đột ngột nóng rực lên như lửa đốt. Anh nhìn chằm chằm vào Đại úy Vương, đôi mắt u sầu lộ rõ vẻ căm phẫn tột cùng.
"Mày thấy đấy, em gái mày đang được chăm sóc rất tốt trong Vòm," Vương ghé sát tai Vân thì thầm, nụ cười thâm hiểm hiện rõ. "Nhưng sự an toàn của nó phụ thuộc hoàn toàn vào giá trị mà mày thể hiện sáng nay. Nếu mày chỉ là một kẻ phế thải không thể kích hoạt nổi 30% công suất của Siren-V, tao sẽ lập tức ra lệnh trục xuất nó ra Ngoại Ô Thất Thanh ngay trong chiều nay. Mày biết một đứa trẻ câm bẩm sinh sẽ sống sót thế nào ngoài kia mà, đúng không?"
Vân siết chặt nắm đấm, nín thở để kìm nén tiếng hét phẫn nộ vô ích. Anh biết rõ gã đang dùng Thanh Chi làm con mồi để bẻ gãy ý chí của mình.
"Lôi nó vào trong!" Vương lạnh lùng ra lệnh.
Lão Trọc và hai gã lính đẩy mạnh Vân vào bên trong buồng kính cường lực hình cầu. Họ thô bạo chụp chiếc *Mặt nạ dưỡng khí điều áp* lên mũi miệng anh, khóa chặt các chốt khóa titan quanh gáy. Chiếc mặt nạ bọc kín nửa khuôn mặt Vân, mang lại cảm giác lạnh lẽo của kim loại y tế.
Tuy nhiên, ngay khi cửa buồng kính đóng sập lại với một tiếng *kịch* nặng nề, Đại úy Vương trên bảng điều khiển ngoài đời thực đã nở một nụ cười tàn độc. Lão đưa ngón tay gạt mạnh một công tắc phụ trên màn hình.
*Cạch.*
Van dẫn khí nitơ lỏng của bình khí nén kết nối với mặt nạ của Vân lập tức bị khóa chặt từ xa. Chiếc mặt nạ hoàn toàn không có khí thở lưu thông, chỉ còn lại khoảng không gian kín mít, ngột ngạt.
"Thử nghiệm bắt đầu," giọng nói của Vương truyền qua loa nội bộ buồng kính, vang lên méo mó. "Chúng ta sẽ kiểm tra giới hạn phát âm của phổi mày dưới áp lực không khí bằng không. Hãy cất tiếng hát để chứng minh mày xứng đáng sống sót, Thanh Vân!"
Vương gạt mạnh chiếc cần gạt xả khí khổng lồ.
*U u u u!*
Hệ thống máy bơm chân không dưới sàn nhà máy lập tức khởi động với một tiếng gầm rú rung chuyển cả nền bê tông. Áp suất bên trong buồng kính cường lực bắt đầu giảm xuống với tốc độ chóng mặt.
Chỉ trong vòng vài giây, toàn bộ không khí xung quanh Vân bị hút sạch ra ngoài.
Cảm giác ngột ngạt ập đến như một cơn thủy triều đen tối. Áp suất chênh lệch cực hạn khiến phổi của Vân co thắt dữ dội, xẹp lép lại như một quả bóng bị bóp nát. Lồng ngực anh đau đớn tột cùng, xương sườn nhô lên lộ rõ dưới lớp áo sơ mi trắng phòng trà mỏng manh. Mỗi mạch máu trên cơ thể anh như muốn nổ tung dưới áp lực chân không tuyệt đối.
*Khụ... khụ...*
Vân quỳ sụp xuống nền buồng kính, hai tay bám chặt lấy lồng ngực đang thắt chặt. Anh cố gắng hít thở qua chiếc Mặt nạ dưỡng khí điều áp, nhưng van khí đã bị khóa chặt, không có một phân tử oxy nào lọt vào phổi. Làn da quanh cổ họng anh bắt đầu đỏ ửng, rồi chuyển dần sang sắc lam nhạt khi các tinh thể thạch anh sinh học dưới vết sẹo bẩm sinh bắt đầu nhô lên dữ dội, đâm xuyên qua các thớ thịt mềm trong khí quản.
Máu bắt đầu rỉ ra từ vết sẹo cũ trên cổ Vân do áp lực chênh lệch quá lớn. Những giọt máu tươi thẫm màu, lấp lánh các hạt bụi thạch anh phát sáng màu lam nhạt, thấm đẫm vào thớ vải của chiếc khăn lụa đỏ quấn quanh cổ anh.
Trong cơn hoảng loạn tột cùng vì thiếu oxy, đại não Vân bị che mờ bởi bản năng sinh tồn đơn thuần. Anh ngước mắt nhìn qua lớp kính cường lực dày hai mươi phân, thấy Đại úy Vương đang đứng khoanh tay nhìn mình đầy thích thú, trong khi Lão Trọc đang cười sằng sặc bên cạnh.
*Mày phải hát! Mày phải phá vỡ buồng kính này!* Một giọng nói gào thét trong tâm trí Vân.
Anh dồn toàn bộ lượng dưỡng khí ít ỏi còn lại trong phổi, há miệng bộc phát một tiếng hét lớn Hertz cực hạn hướng thẳng về phía lớp kính cường lực hòng dùng sóng âm phá vỡ nó.
"Aaaa..."
Nhưng không có một âm thanh nào phát ra ngoài. Trong môi trường chân không tuyệt đối, không có không khí làm chất dẫn truyền, sóng âm vật lý hoàn toàn bị triệt tiêu ngay khi vừa rời khỏi môi.
Đòn tấn công thất bại thảm hại. Tiếng hét không thể truyền đi ra ngoài, toàn bộ năng lượng sóng âm Hertz cực đại bị dội ngược lại hoàn toàn vào bên trong cổ họng Vân. Cú phản phệ tàn nhẫn ấy như một chiếc búa tạ đập thẳng vào thanh quản và phế quản đang tổn thương của anh.
*Phụt!*
Vân phun ra một ngụm máu tươi ngay bên trong chiếc Mặt nạ dưỡng khí điều áp. Cổ họng anh bỏng rát như bị đổ axit, dây thanh quản bị rách nứt nghiêm trọng, đau đớn đến mức khiến anh suýt ngất lịm đi. Anh đổ gục xuống sàn kính, hai tay cào xước nền nhà trong tuyệt vọng. Đại não anh bắt đầu thiếu oxy nghiêm trọng, tầm nhìn mờ dần, chỉ còn lại những dải màu sắc nhạt nhòa dao động trước mắt.
*Thế là hết sao? Mình sẽ chết ở đây, và Chi sẽ bị tống ra ngoài ngoại ô rách nưới...*
Giữa lằn ranh sinh tử, khi ý thức của Vân chuẩn bị chìm vào bóng tối vĩnh hằng, một giọng nói trầm ấm, thông thái chợt vang lên từ sâu thẳm ký ức của anh.
*"Vân... Tiếng hát không nằm ở dây thanh quản vật lý của con. Nó nằm ở nhịp đập linh hồn. Âm thanh thực sự không cần không khí để truyền đi, nó truyền qua sự cộng hưởng của vạn vật.”*
Đó là giọng nói của Nhạc sư Trần Phong.
Hình ảnh người thầy mù lòa đứng dưới hầm ngầm Dạ Lan, mái tóc bạc trắng xõa vai, khẽ mỉm cười truyền dạy nhạc lý Hertz cổ đại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Vân. Cùng lúc đó, ký ức về nụ cười trong sáng của em gái Thanh Chi ôm lấy chiếc mũ phi công bên bờ biển Hải Sa như một mỏ neo tinh thần mạnh mẽ, giật phắt Vân ra khỏi vũng lầy tuyệt vọng.
*Không. Mình không được phép chết ở đây. Mình phải sống để bảo vệ Chi.*
Vân bừng mở mắt. Đôi mắt u sầu của anh đột ngột rực sáng sắc lam Hertz thuần khiết.
Anh không cố gắng hét lên bằng cổ họng vật lý nữa. Anh nằm yên trên sàn kính lạnh ngắt, thả lỏng toàn bộ cơ bắp đang co quắp. Vân bắt đầu vận dụng *Kỹ thuật thở thiền Diệu Âm* mà anh từng học được từ Sư cô Diệu Âm. Anh điều phối luồng khí ít ỏi còn sót lại đi sâu xuống bụng dưới, nén chặt áp suất lồng ngực để bảo vệ phổi không bị xẹp thêm, đồng thời chủ động điều hòa nhịp tim.
Nhịp tim của Vân đang đập điên cuồng ở mức 150 nhịp/phút dần dần chậm lại... 120... 90... rồi ổn định ở mức 50 nhịp/phút cực kỳ tĩnh lặng. Sự bình yên của thiền định bao trùm lấy tâm trí anh giữa môi trường chân không chết chóc.
Trong trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối ấy, Vân cất lên một nốt nhạc câm lặng trong tâm trí. Đó không phải là âm thanh phát ra từ miệng, mà là một dải sóng ý thức mang tần số Hertz đặc biệt, hướng thẳng về phía chiếc cơ giáp Siren-V đang bị giam giữ tại xưởng bảo trì quân sự cách đó ba tầng hầm.
Anh kích hoạt *Giao thức đồng bộ nhịp tim Siren-V*.
*Thình thịch... Thình thịch...*
Nhịp tim của Vân đập chậm rãi, đều đặn. Cách đó hàng trăm mét, sâu dưới lòng đất, lò phản ứng thạch anh lam trước ngực của chiếc cơ giáp cổ đại Siren-V đang ngủ yên chợt bừng sáng nhịp nhàng, đập trùng khớp hoàn hảo với từng nhịp tim của Vân.
Sự đồng bộ thần kinh không cần thông qua dây cáp vật lý hay không khí dẫn truyền. Nó truyền đi bằng sự cộng hưởng thạch anh sinh học xuyên qua các tầng bê tông cốt thép dày đặc.
Trên bảng điều khiển của Đại úy Vương, các kim đo chỉ số đồng bộ thần kinh đột ngột dao động dữ dội.
"Cái gì thế này?" Vương trợn tròn mắt, khuôn mặt đầy sẹo rỗ co giật liên hồi. "Chỉ số đồng bộ của nó với Siren-V... đang tăng lên? 10%... 18%... 25%... Không thể nào! Nó đang ở trong buồng chân không tuyệt đối cơ mà!"
Chỉ số đồng bộ tiếp tục leo thang chóng mặt, vượt qua ngưỡng bình cảnh 30% ban đầu và chạm mốc 35%.
*U u u u!*
Một dải sóng âm hình sin màu lam thuần khiết đột ngột bộc phát ra từ cơ thể gầy gò của Thanh Vân. Dải sóng không truyền qua không khí, mà nó sử dụng chính các tinh thể thạch anh sinh học đang phát sáng rực rỡ dọc theo cổ họng và thái dương của Vân làm mỏ neo dẫn truyền trực tiếp vào kết cấu vật lý xung quanh.
Dải sóng lam hình sin lan tỏa mạnh mẽ, đập thẳng vào lớp kính cường lực của buồng thử nghiệm.
*Rắc... Rắc...*
Những vết nứt nhỏ như mạng nhện bắt đầu xuất hiện và lan rộng nhanh chóng trên bề mặt lớp kính cường lực dày hai mươi phân của buồng thử nghiệm chân không. Sức ép cộng hưởng năng lượng quá mạnh khiến toàn bộ hệ thống đèn huỳnh quang trong phòng thử nghiệm chớp tắt liên tục, các bảng mạch điện tử trên bảng điều khiển của Đại úy Vương bắt đầu xẹt điện, bắn ra những tia lửa đỏ rực.
"Dừng máy! Mau dừng máy bơm lại!" Đại úy Vương hoảng loạn gào lên, gã lùi lại phía sau khi thấy bảng điều khiển có nguy cơ nổ tung. Lão Trọc cũng đứng sững sờ, chiếc roi điện trong tay rơi rụng xuống đất vì chấn động.
Giữa tâm bão năng lượng rực sáng sắc lam, Thanh Vân vẫn quỳ yên lặng, chiếc khăn lụa đỏ của mẹ bay nhẹ dưới áp lực sóng âm phát ra từ chính lồng ngực anh, đôi mắt rực sáng nhìn thẳng vào kẻ thù qua lớp kính đang nứt vỡ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!