Nhạc nềnBroken

Trại Giam Câm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa phòng mổ của Bệnh viện Quân y 108 đóng sập lại sau lưng Thanh Vân với một tiếng rầm khô khốc, cắt đứt hoàn toàn luồng khí ấm áp hiếm hoi mang theo mùi thảo dược xoa dịu của bác sĩ Nhã Thi. Phan Thiết bước vào cùng hai gã lính bọc thép, khuôn mặt hắn lạnh lùng như tạc từ một khối kim loại rỉ sét. Không một lời cảnh báo, hai gã lính thô bạo xốc nách Vân dậy từ trên chiếc ghế điện điều áp.


Cơn bỏng rát ở bả vai trái do cú đánh bằng roi điện của Phan Thiết trước đó nhói lên dữ dội, nhưng Vân không thể phát ra bất kỳ tiếng kêu nào. Cổ họng anh nghẹn đắng, chỉ có dòng dịch huyết thanh T-01 mát lạnh mà Nhã Thi vừa tiêm lén đang âm thầm chảy qua khí quản, tạm thời đóng băng những vết rách vi mô đang rỉ máu. Anh bị kéo lê qua những hành lang dài, tối tăm của khu quân sự, tiếng bốt da bọc thép nện xuống nền gạch men xám lạnh vang lên đều đặn, vô cảm tựa như nhịp đập của một cỗ máy khổng lồ đang nuốt chửng lấy anh.


Chiếc xe tải bọc thép quân sự chờ sẵn ở sân sau bệnh viện. Vân bị ném mạnh vào thùng xe tối tăm, nồng nặc mùi dầu máy và khói xả thải công nghiệp. Cửa xe đóng sập, nhốt anh vào bóng tối tuyệt đối. Chiếc xe lăn bánh, lao đi trong cơn mưa sương muối lạnh lẽo của Ngoại Ô Thất Thanh. Qua khe hở nhỏ của tấm thép chắn gió, Vân chỉ có thể nhìn thấy những dải đèn neon mờ nhạt của thành phố cảng Hải Sa đang lùi dần phía sau, nhường chỗ cho một vùng hoang tàn rỉ sét.


Đích đến của chuyến hành trình là Trại Huấn Luyện Cảm Tử số 9.


Khi cánh cửa hậu của xe tải mở ra, luồng khí ẩm ướt, nồng nặc mùi rỉ sắt và nước thải ngập tràn vào khoang mũi Vân. Trước mắt anh là một dãy nhà giam lụp xụp bằng bê tông xám xịt, được bao bọc xung quanh bởi những vòng rào dây thép gai điện từ khổng lồ. Những sợi cáp điện từ phát ra tiếng u u liên tục ở tần số cao, tạo nên một bức tường năng lượng màu lam nhạt, không ngừng dao động để triệt tiêu mọi dải sóng âm từ bên trong lọt ra ngoài.


Tai trái của Vân hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không không sắc vô hồn do chấn thương vĩnh viễn từ trận chiến Dạ Lan. Nhưng tai phải của anh lại nhói đau dữ dội khi dải tần số cao của hàng rào điện từ dội thẳng vào màng nhĩ, tạo nên những tiếng o o buốt óc như hàng ngàn mũi kim châm.


"Xuống xe!" Phan Thiết gầm lên, đẩy mạnh bả vai Vân.


Vân loạng choạng bước xuống vũng nước bùn đen kịt dưới đất. Đứng chờ sẵn ở cổng trại giam là một gã đàn ông vạm vỡ, đầu trọc lốc, khuôn mặt hằn sâu những vết sẹo ngang dọc do chấn động sóng âm thời tiền chiến để lại. Gã mặc một chiếc áo ba lỗ đen bám đầy bụi than, tay cầm một chiếc roi điện bọc thạch anh lam đang phát ra những tia chớp nhỏ rẹt rẹt. Đó chính là cai ngục Lão Trọc, kẻ khét tiếng tàn bạo chuyên trị những phi công cảm tử cứng đầu.


Lão Trọc quét cặp mắt ti hí, đỏ sọc của mình nhìn Vân từ đầu đến chân, rồi dừng lại ở chiếc khăn lụa đỏ quấn quanh cổ anh. Gã khẽ khạc nhổ một bãi nước bọt đen ngòm xuống đất, giọng nói ồm ồm rợn người:


"Lại thêm một tên ca sĩ rách nưới từ ngoại ô. Trương Lực thật biết cách nhặt rác về đây. Đi theo ta!"


Lão Trọc dùng chiếc roi điện gõ mạnh vào song sắt cổng chính. Một tiếng *xoảng* chói tai vang lên, dội ngược vào tai phải Vân khiến anh phải nhăn mặt chịu đựng. Cánh cổng sắt nặng nề mở ra, đưa Vân vào sâu trong khu giam giữ ẩm ướt. Dọc hai bên hành lang tối tăm là những phòng giam nhỏ hẹp, bốc mùi ẩm mốc và dầu máy Symphony-9.


Vân bị đẩy vào phòng giam số 4. Căn phòng rộng chưa đầy mười mét vuông, trần nhà dột nát rỉ nước xuống nền xi măng lạnh ngắt. Ở góc phòng, trên hai chiếc giường sắt rỉ sét, hai người đàn ông đang ngồi im lặng.


Người đầu tiên là Trần Lôi. Anh ta mới hai mươi lăm tuổi nhưng mái tóc đã bạc trắng một nửa, khuôn mặt hốc hác, u tối đầy vẻ mệt mỏi. Cổ họng anh ta quấn chặt những lớp băng gạc y tế thấm máu khô xám xịt. Trần Lôi nhìn Vân bằng ánh mắt lạnh lùng, hoài nghi, tựa như đang nhìn một kẻ sắp chết bước vào nghĩa địa. Người thứ hai là Đỗ Hùng, một gã khổng lồ vạm vỡ với làn da ngăm đen, đang lúi húi dùng dầu thải để bôi trơn chiếc đai lưng bọc thép cộng hưởng của mình. Đỗ Hùng khẽ ngước mắt nhìn Vân, định đứng dậy ra hiệu chào hỏi, nhưng lập tức bị ánh mắt sắc lẹm, lạnh lùng của Trần Lôi cản lại.


Lão Trọc khóa sập cửa phòng giam, gõ mạnh chiếc roi điện vào song sắt dằn mặt:


"Ở đây, luật lệ rất đơn giản: Không tiếng động vượt quá 10 decibel ngoài giờ huấn luyện. Đứa nào dám mở miệng nói chuyện, ta sẽ dùng roi điện này nướng chín cuống họng của nó. Hiểu chưa?"


Nói xong, gã cai ngục cười sằng sặc rồi bỏ đi, để lại ba người trong không gian câm lặng ngột ngạt. Vân khẽ tựa lưng vào bức tường bê tông lạnh ngắt, đưa bàn tay run rẩy chạm vào chiếc khăn lụa đỏ của mẹ. Lồng ngực anh co thắt nhẹ, vết rách khí quản bị chấn động sau chuyến đi dài bắt đầu rỉ máu, tạo nên vị sắt tanh nồng nơi đầu lưỡi. Anh im lặng, tuyệt đối không phát ra một tiếng ho nào, áp dụng Quy tắc sinh tồn im lặng mà em gái Thanh Chi từng dạy để điều hòa nhịp thở.


Đột nhiên, tiếng bước chân nện khô khốc, kiêu ngạo vang lên từ đầu hành lang. Cửa phòng giam một lần nữa bị mở ra.


Trương Thế Anh bước vào, đi sau hắn là ba gã lính tùy tùng bọc thép. Trương Thế Anh mặc bộ đồ phi công chính quy màu xanh thẫm viền vàng sang trọng, bốt da bóng loáng không một vết bụi, mái tóc vuốt keo gọn gàng rực sáng dưới ánh đèn huỳnh quang. Sự xa hoa, sạch sẽ của hắn tương phản một cách tàn nhẫn với vẻ rách nưới, bẩn thỉu của những phi công cảm tử trong phòng giam.


Thế Anh quét mắt nhìn quanh phòng giam với vẻ khinh miệt tột cùng, rồi dừng lại trước mặt Thanh Vân. Hắn khẽ nhếch mép, nụ cười kiêu ngạo hiện rõ trên khuôn mặt điển trai nhưng đầy vẻ độc ác:


"Ồ, đây là người hùng mới của khu ổ chuột sao? Kẻ đã vô tình khởi động được chiếc cơ giáp phế thải Siren-V bằng một nốt nhạc may mắn? Nhìn mày chẳng khác nào một con chuột cống rách rưới."


Vân không trả lời. Anh vẫn đứng yên, đôi mắt u sầu nhưng kiên định nhìn thẳng vào đối phương. Sự câm lặng của anh càng làm tăng thêm vẻ kiêu ngạo của Thế Anh.


Hắn cố tình bước tới sát Vân, dùng mũi bốt da bóng loáng giẫm mạnh lên chiếc khăn lụa đỏ của Vân đang treo hờ bên cạnh giường sắt, khiến nó rơi xuống nền đất ẩm ướt, vấy bẩn đầy bụi than đen kịt. Chiếc khăn lụa đỏ rách nhẹ một đường dọc theo thớ vải.


Lồng ngực Vân thắt chặt lại. Đó là kỷ vật duy nhất còn sót lại của người mẹ quá cố Lâm Yên, là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ anh lại với cuộc sống. Đôi bàn tay Vân siết chặt thành nắm đấm, những sợi tinh thể thạch anh sinh học trong cổ họng anh đột ngột rung động nhẹ, phát ra ánh sáng lam nhạt mờ ảo dưới lớp da cổ.


Đỗ Hùng chứng kiến cảnh tượng ấy, lồng ngực gã khổng lồ phập phồng phẫn nộ. Gã đứng bật dậy, định dùng sức mạnh thể chất vượt trội của mình để đẩy lùi đám lính tùy tùng của Thế Anh. Nhưng Trần Lôi đã nhanh tay giữ chặt vai Đỗ Hùng lại, lắc đầu ra hiệu bằng một ánh mắt lạnh lùng, cảnh cáo. Trần Lôi biết rõ, Lão Trọc đang đứng rình rập ngoài hành lang, chỉ chờ một cái cớ nhỏ để cắt hoàn toàn khẩu phần Huyết thanh Tái tạo Thanh quản tuần này của cả phòng giam.


Trương Thế Anh nhìn thấy phản ứng của Vân, hắn càng đắc thắng. Hắn cúi xuống, ghé sát mặt vào Vân, giọng nói đầy vẻ khiêu khích:


"Hát đi! Tao nghe nói giọng hát của mày là S-Hertz cơ mà? Hát một bài cho tao nghe xem nào! Hay mày chỉ là một tên câm hèn nhát chỉ biết núp sau lưng một chiếc Mecha rỉ sét? Hát đi, tao cho mày một liều huyết thanh T-01 thật nếu mày dám mở miệng!"


Đám lính tùy tùng cười rộ lên, tiếng cười của chúng dội vào vách tường bê tông hẹp tạo nên những âm thanh hỗn loạn nhức óc.


Thanh Vân vẫn đứng im lặng tuyệt đối. Anh không hề phát ra một tiếng động nào, cũng không hề giận dữ ra tay. Anh sử dụng Quy tắc sinh tồn im lặng, dùng đôi mắt trong sáng nhưng lạnh lùng như băng tuyết nhìn thẳng vào mắt Trương Thế Anh. Sự im lặng khinh bỉ của Vân tựa như một bức tường chân không vô hình, triệt tiêu hoàn toàn mọi lời khiêu khích hoa mỹ của kẻ đối diện, biến chúng thành những âm thanh lố bịch, vô nghĩa.


Vân nhận ra Thế Anh đang cố tình kích động anh phát âm. Hắn muốn ghi lại tần số giọng hát của anh qua thiết bị thu âm ẩn trong mũ phi công cầm tay của hắn để phân tích điểm yếu, hoặc muốn khiến anh bị rách khí quản tự hủy hoại bản thân trước khi bước vào phòng thử nghiệm của Đại úy Vương. Vân quyết định dùng sự im lặng làm lá chắn phòng ngự tối thượng.


Trương Thế Anh sau vài phút khiêu khích vô vọng trước sự im lặng lạnh lùng của Vân, nụ cười trên môi hắn dần cứng đờ. Hắn cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc bởi sự khinh bỉ câm lặng ấy. Hắn hừ lạnh một tiếng, đá mạnh vào chiếc giường sắt gỉ sét, rồi giận dữ quay lưng bước ra ngoài:


"Đồ hèn nhát câm lặng. Để xem ngày mai mày có còn im lặng được thế này dưới tay Đại úy Vương hay không!"


Cánh cửa sắt đóng sập lại, khóa chặt.


Phòng giam trở lại với sự tĩnh lặng ngột ngạt ban đầu. Vân chậm rãi quỳ xuống nền xi măng lạnh ngắt, nhẹ nhàng nhặt chiếc khăn lụa đỏ của mẹ lên. Chiếc khăn đã bị rách một đường nhỏ và bám đầy bụi than đen bẩn. Anh cẩn thận dùng vạt áo sơ mi trắng của mình lau sạch từng vết bẩn trên khăn, rồi quấn chặt nó quanh cổ họng để giữ ấm cho dây thanh quản đang run rẩy.


Lúc này, Trần Lôi mới chậm rãi bước đến bên Vân. Người phi công kỳ cựu nhìn chiếc khăn lụa đỏ rách, rồi lén đưa đôi bàn tay quấn đầy băng gạc lên, di chuyển linh hoạt để ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu tay cho Vân:


"Ở đây, đứa nào mở miệng nói chuyện ngoài đời thực sẽ bị Lão Trọc cắt khẩu phần huyết thanh. Học cách im lặng nếu muốn sống sót."


Vân khẽ gật đầu đáp lại bằng ký hiệu tay, bày tỏ lòng biết ơn thầm lặng. Đỗ Hùng cũng bước tới, vỗ nhẹ vào bả vai gầy của Vân như một lời động viên không lời. Một sợi dây liên kết thầm lặng, bi tráng giữa những người chiến binh câm lặng bắt đầu được hình thành dưới mái nhà giam tăm tối.


Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị phá vỡ. Tiếng bốt da nặng nề của Lão Trọc một lần nữa vang lên ngoài cửa phòng giam. Gã đập mạnh roi điện vào khóa cửa sắt, rít lên khe khẽ qua khe hở:


"Thanh Vân! Chuẩn bị đi. Đại úy Vương vừa phát lệnh: Sáng mai đưa mày vào Phòng Thử Nghiệm Tiếng Ồn Không để kiểm tra giới hạn thanh quản cực hạn. Đừng có mà chết trước khi máy kịp khởi động!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!