Nhạc nềnBroken

Cổ Họng Thạch Anh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bánh xe rít lên trên hành lang lát gạch men xám của Bệnh viện Quân y 108 vang lên nhức óc, dội thẳng vào tai phải của Thanh Vân. Tai trái của anh vẫn là một khoảng không câm lặng tuyệt đối, nhưng tai phải lại nhạy cảm một cách đau đớn trước mọi tần số kim loại. Hai gã lính quân cảnh bọc thép đen đẩy chiếc băng ca cơ khí đi băng băng qua những dãy phòng bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng, mùi ozone từ các vòm cách âm và cả mùi máu khô rỉ ra từ những phòng cấp cứu dã chiến.


Vân nằm bất động. Vai trái của anh vẫn còn bỏng rát, thớ thịt co quắp lại sau cú đánh bằng roi điện của Phan Thiết ở đồn cảnh sát. Nhưng nỗi đau đớn thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với cơn nóng rát như có lửa đốt đang âm ỉ cháy trong lồng ngực anh. Khí quản của anh đã xơ hóa đến mười lăm phần trăm. Mỗi nhịp thở dốc là một lần anh cảm nhận rõ rệt những sợi tinh thể thạch anh sinh học đang cựa quậy, bám rễ sâu hơn vào từng thớ thịt mềm trong thanh quản. Anh đã ký bản khế ước bán đi mạng sống của mình cho Đại tá Trương Lực. Thanh Chi đã được đưa vào Vòm Cách Âm Trung Tâm, còn anh, giờ đây chỉ là một món hàng thí nghiệm được dán nhãn "Specimen S-Hertz".


Chiếc băng ca dừng lại trước một cánh cửa thép dày có ký hiệu chữ thập đỏ bọc trong một vòng tròn thạch anh phát sáng. Tấm biển mạ đồng trên cửa ghi rõ: *Phòng Nghiên Cứu Sinh Học Âm Thanh - Khu Giam Giữ Đặc Biệt*.


"Vào đi," giọng nói của Phan Thiết vang lên từ phía sau, trầm đục và lạnh lùng. Hắn đẩy mạnh cánh cửa thép.


Bên trong phòng nghiên cứu, luồng ánh sáng huỳnh quang trắng dã dội thẳng vào mắt Vân. Căn phòng được thiết kế như một phòng mổ vô trùng kết hợp với xưởng cơ khí công nghệ cao. Những đường ống dẫn khí nitơ lỏng chạy dọc tường, rít lên khe khẽ để làm mát cho hệ thống máy quét tần số khổng lồ đặt ở trung tâm. Giữa phòng là một chiếc ghế nha khoa bọc da đen, xung quanh là những cánh tay robot cơ khí treo lơ lửng, đầu bọc những mũi kim titan y tế và đầu dò laser thạch anh sắc lẹm.


Một người đàn ông trung niên mặc áo blouse xám xịt đang đứng quay lưng về phía cửa, tỉ mỉ hiệu chuẩn một bộ dụng cụ mổ xẻ vi mô bọc titan sáng loáng. Khi nghe tiếng động, lão chậm rãi quay lại. Đó là Bác sĩ Tống, giám sát viên y tế tối cao do Tập đoàn Phục Hy cài cắm vào quân y viện 108. Lão có khuôn mặt xương xẩu, hốc hác như một con kền kền, đôi mắt vô cảm lạnh lùng sau cặp kính dày cộp dính đầy bụi thạch anh.


"Đã đưa mẫu thử đến rồi sao?" Bác sĩ Tống cất giọng khàn khàn, âm thanh mỏng dính như tiếng giấy ráp chà sát lên mặt kim loại. Lão quét mắt nhìn Vân, dừng lại ở vết sẹo bẩm sinh trên cổ anh với một sự thèm khát điên cuồng. "Độc bản S-Hertz duy nhất còn sót lại của dự án mười chín năm trước. Thật là một kiệt tác sinh học."


Hai gã lính gác thô bạo lôi Vân từ băng ca lên ghế điện điều áp, khóa chặt cổ tay và cổ chân anh bằng những vòng đai thép titan lạnh ngắt. Vân không thể kháng cự. Thuốc gây tê cơ học mà Phan Thiết tiêm cho anh trước đó vẫn còn tác dụng, khiến toàn bộ cơ thể anh tê liệt, chỉ có thính giác và cảm giác đau đớn ở cổ họng là nhạy bén đến cực hạn.


"Bắt đầu nội soi đi," Bác sĩ Tống ra lệnh cho trợ lý.


Nhưng trước khi lão kịp chạm vào bảng điều khiển, cánh cửa phòng nghiên cứu đột ngột mở ra. Bác sĩ Nhã Thi bước vào. Cô gái hai mươi sáu tuổi mặc chiếc áo blouse trắng tinh tế, mái tóc đen buộc gọn gàng sau gáy, cặp kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng đèn huỳnh quang tạo nên một vẻ trí thức lạnh lùng. Đi ngay sau cô là Y tá Lan, người trợ lý trung thành đang khúm núm bê một khay thuốc y tế.


"Bác sĩ Tống, ca phẫu thuật này thuộc thẩm quyền của Khoa Thanh Quản Quân Y," Nhã Thi cất giọng trong trẻo nhưng kiên quyết, không hề run sợ trước uy quyền của kẻ giám sát Phục Hy. "Đại tá Trương Lực đã giao phi công này cho tôi chịu trách nhiệm phục hồi thể chất trước khi xuất kích."


Bác sĩ Tống khẽ híp mắt, nụ cười thâm hiểm hiện lên trên khuôn mặt nhăn nheo. "Bác sĩ Nhã Thi, cô nên nhớ ai là người tài trợ cho trang thiết bị của y viện này. Tập đoàn Phục Hy có quyền tối cao đối với việc thu hoạch và nghiên cứu các mẫu thử thạch anh sinh học. Thanh quản của tên ca sĩ này chứa những tinh thể thạch anh lam cấp S nguyên bản. Nếu chúng ta cắt bỏ nó ngay bây giờ để cấy vào hệ thống điều khiển của dòng Mecha thế hệ mới, hiệu suất chiến đấu sẽ tăng gấp ba lần. Giữ lại giọng hát của một kẻ sắp chết để làm gì?"


Nghe đến từ "cắt bỏ thanh quản", lồng ngực Vân thắt chặt lại. Anh cố gắng giãy giụa, nhưng những đai thép titan siết chặt lấy da thịt anh, lạnh buốt. Anh nhìn Nhã Thi bằng đôi mắt ngập tràn sự cầu cứu câm lặng.


Nhã Thi không nhìn Vân, cô tiến thẳng đến bàn điều khiển, lạnh lùng gạt tay Bác sĩ Tống ra. "Cắt bỏ thanh quản lúc này là tự sát kỹ thuật. Tinh thể thạch anh sinh học trong cổ Thanh Vân là một thực thể sống ký sinh, nó đồng bộ trực tiếp với sóng não của cậu ta. Nếu ông cắt bỏ nó cưỡng chế, cấu trúc tinh thể sẽ lập tức bị rạn nứt do phản ứng đào thải sinh học và biến thành cát bụi vô dụng. Ông muốn giao cho Thẩm Vô Kỵ một đống thạch anh vỡ nát sao?"


Lời nói của Nhã Thi đanh thép, đánh trúng vào điểm yếu kỹ thuật của Phục Hy. Bác sĩ Tống khựng lại, đôi mắt lão lóe lên sự hoài nghi. "Cô có bằng chứng gì chứng minh tinh thể sẽ bị hủy hoại?"


"Tôi sẽ thực hiện ca nội soi ngay bây giờ để ông tự nhìn thấy," Nhã Thi lạnh lùng đáp. Cô quay sang Y tá Lan. "Chuẩn bị ống nội soi sợi mềm màng lọc thạch anh lam."


Y tá Lan nhanh nhẹn bước tới, lén lút trao cho Nhã Thi một cái nhìn đầy lo lắng. Nhã Thi đón lấy ống nội soi dài, mảnh như một con rắn đen, đầu ống phát ra ánh sáng lam nhạt của màng lọc thạch anh chống nhiễu.


Nhã Thi tiến đến bên ghế điện, cúi xuống nhìn Vân. Gương mặt cô không chút cảm xúc, nhưng khi cô chạm tay vào cổ họng anh để cố định yết hầu, Vân cảm nhận được một sự run rẩy nhẹ từ những ngón tay của cô.


"Hít thở đều, Thanh Vân. Đừng nuốt nước bọt," cô nói khẽ, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe.


Nhã Thi từ từ đưa ống nội soi vào mũi Vân, luồn sâu xuống vòm họng. Cảm giác đau đớn, nhột nhạt và nghẹt thở lập tức ập đến. Vân trợn mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Khi ống nội soi chạm đến thanh quản, trên màn hình ba chiều khổng lồ treo trên tường lập tức hiển thị hình ảnh phóng đại bên trong cổ họng anh.


Cả căn phòng chìm vào sự im lặng kinh hoàng.


Trên màn hình, hai dây thanh đới của Vân không còn mang màu hồng nhạt của thịt xương bình thường. Chúng đã bị bao phủ bởi một mạng lưới những sợi tơ tinh thể thạch anh lam rực rỡ, bám rễ sâu vào lớp niêm mạc như những rễ cây cổ thụ đang hút cạn sinh mệnh của vật chủ. Mỗi khi nhịp tim của Vân đập mạnh, những sợi tơ thạch anh ấy lại phát sáng rực rỡ theo nhịp, tỏa ra một dải năng lượng Hertz mờ ảo. Vết sẹo bẩm sinh trên cổ anh thực chất là điểm mỏ neo, nơi các tinh thể này tụ hội dày đặc nhất, tạo thành một khối thạch anh sinh học hình tổ ong tinh xảo.


"Thật là tuyệt mỹ..." Bác sĩ Tống run rẩy bước tới sát màn hình, đôi mắt lão trợn trừng đầy tham lam. "Nhìn xem, mật độ liên kết thạch anh đã đạt đến ngưỡng đồng hóa tự nhiên. Tôi phải phẫu thuật ngay lập tức! Bộ dụng cụ mổ xẻ vi mô của tôi có thể tách lớp niêm mạc này ra mà không làm hỏng một sợi tinh thể nào!"


Lão chộp lấy chiếc kẹp titan y tế và mũi dao laser thạch anh, bước tới bên Vân với vẻ mặt điên cuồng. Vân cảm nhận được cái chết đang cận kề. Cơ thể anh bị liệt, anh không thể hét lên, chỉ có dải tần Hertz trong não đang dao động dữ dội vì hoảng sợ.


"Dừng tay lại, Bác sĩ Tống!" Nhã Thi chặn ngay trước mặt lão. Cô giơ ra một tập tài liệu xét nghiệm sinh học có con dấu đỏ của quân đội. "Đây là kết quả xét nghiệm máu và dịch phổi của Thanh Vân vừa được thực hiện cách đây một giờ. Thanh quản của cậu ta đang bị viêm nhiễm cấp tính do phản hồi ngược sóng âm từ trận chiến Dạ Lan. Axit viêm nhiễm đang bao phủ toàn bộ niêm mạc. Nếu ông dùng dao laser cắt vào lúc này, nhiệt độ cực cao của laser sẽ phản ứng với axit viêm, kích hoạt một vụ nổ vi mô phá hủy hoàn toàn cấu trúc tinh thể!"


Bác sĩ Tống dừng khựng lại, mặt lão biến sắc. Lão giật lấy tập tài liệu giả từ tay Nhã Thi, lật qua từng trang với sự hoài nghi tột độ. "Viêm nhiễm cấp tính? Chỉ số Hertz hiển thị trên máy quét lúc nãy vẫn ổn định cơ mà!"


"Máy quét cũ của y viện không thể phát hiện ra các dải tần số vi mô của axit viêm," Nhã Thi lạnh lùng đáp trả, đôi mắt cô không một chút dao động. "Nếu ông không tin, chúng ta có thể quét lại chỉ số Hertz trên hệ thống phân tích phổ âm sắc thời gian thực."


"Được, quét lại ngay lập tức!" Bác sĩ Tống gầm lên, ném tập hồ sơ xuống bàn. Lão bước đến bên máy quét trung tâm, tự tay kích hoạt hệ thống dò tìm tần số.


Một vòng tròn ánh sáng lam quét qua cổ họng Vân. Trên màn hình máy quét bắt đầu chạy những đường biểu đồ tần số Hertz. Vân nằm trên ghế, tim đập thình thịch. Anh biết Nhã Thi đang nói dối để bảo vệ anh, nhưng nếu máy quét hiển thị chỉ số Hertz hệ S ổn định, lời nói dối của cô sẽ bị vạch trần ngay lập tức, và cả hai sẽ phải đối mặt với án tử hình của quân cảnh.


Nhã Thi đứng bên cạnh bàn điều khiển, tay cô lén lút đút vào túi áo blouse. Ngón tay cô chạm vào một thiết bị nhỏ bằng bao diêm—chiếc máy gây nhiễu âm tần cầm tay do chính cô chế tạo. Sử dụng kỹ năng C-Hertz của mình, Nhã Thi lén kích hoạt thiết bị, phát ra một dải sóng nhiễu siêu nhỏ trùng khớp với tần số quét của máy phân tích.


*Rẹt... Rẹt...*


Màn hình máy quét đột ngột flickering dữ dội. Những đường biểu đồ tần số đang thẳng tắp bỗng chốc méo mó, đứt gãy liên tục, hiển thị những dải sóng hỗn loạn đầy những vạch đỏ báo động nguy hiểm. Chỉ số mật độ thạch anh trên màn hình tụt dốc không phanh, từ ngưỡng S-Hertz rơi xuống mức F-Hertz không ổn định.


"Cái gì thế này?" Bác sĩ Tống kinh hoàng đập mạnh tay xuống bàn điều khiển. "Sao tần số lại suy giảm nhanh thế? Tinh thể đang tự phân rã sao?"


"Tôi đã cảnh báo ông rồi," Nhã Thi tiến bước lên, giọng nói cô mang một vẻ đắc thắng lạnh lùng. "Axit viêm đang ăn mòn liên kết thạch anh. Nếu ông phẫu thuật bây giờ, ông sẽ chỉ nhận được một đống bụi thạch anh vô giá trị. Chúng ta cần ít nhất ba ngày điều trị bằng Huyết Thanh Tái Tạo Thanh Quản T-01 nguyên chất để trung hòa axit và ổn định lại cấu trúc tinh thể trước khi tiến hành bất kỳ ca can thiệp nào."


Bác sĩ Tống staring vào màn hình nhiễu loạn, khuôn mặt lão vặn vẹo vì tức giận và tiếc nuối. Lão biết mình không thể mạo hiểm làm hỏng mẫu thử quý giá này trước mặt Thẩm Vô Kỵ. Lão ném mạnh chiếc kẹp titan xuống khay y tế tạo nên một tiếng *xoảng* chói tai.


"Khốn kiếp!" Lão rít lên qua kẽ răng. "Ba ngày! Tôi chỉ cho cô đúng ba ngày để ổn định lại mẫu thử này. Nếu sau ba ngày chỉ số Hertz không khôi phục, tôi sẽ tự tay cắt bỏ cổ họng của nó, bất kể tinh thể có bị vỡ hay không!"


Bác sĩ Tống quay lưng, giận dữ bước ra khỏi phòng nghiên cứu, cánh cửa thép đóng sập lại với một tiếng rầm khô khốc.


Khi tiếng bước chân của lão khuất hẳn ngoài hành lang, Y tá Lan vội vã chạy ra chốt chặt cửa phòng mổ. Nhã Thi thở phào nhẹ nhõm, cô phải vịn tay vào thành ghế điện để giữ cho cơ thể khỏi ngã quỵ. Gương mặt cô nhợt nhạt, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán sau cuộc đấu trí nghẹt thở.


Cô nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, quay sang Y tá Lan. "Lan, canh cửa. Nếu có ai đến gần, báo động ngay."


"Vâng, thưa Bác sĩ," Lan lo lắng đáp, đứng áp sát vào cửa thép.


Nhã Thi quay lại bên Vân, cô nhanh tay bấm nút giải phóng đai thép khóa cổ tay và cổ chân anh. Vân khẽ rên rỉ một tiếng khàn đặc trong cổ họng, lồng ngực anh phập phồng dữ dội khi luồng khí oxy tràn vào phổi.


Nhã Thi lấy từ trong khay y tế một lọ thuốc nhỏ chứa dung dịch màu crimson lấp lánh ánh sáng thạch anh—đây là lọ Huyết Thanh Tái Tạo Thanh Quản T-01 thật mà cô đã bí mật đánh tráo từ kho dược phẩm quân đội, thay thế bằng lọ thuốc giả chứa nước cất thạch anh để lừa Trương Lực. Cô lắp lọ thuốc vào kim tiêm áp lực cao, áp sát vào cuống họng Vân.


*Xoạch.*


Một luồng khí nén lạnh buốt phun thẳng vào khí quản Vân. Cơn nóng rát như lửa đốt lập tức dịu đi, nhường chỗ cho một cảm giác mát lạnh, dễ chịu lan tỏa khắp lồng ngực. Vân nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt những tế bào thanh quản bị rách nát đang được xoa dịu và khâu vá tạm thời.


Nhã Thi cúi xuống, vờ như đang điều chỉnh lại chiếc khăn lụa đỏ quanh cổ anh để che giấu vết kim tiêm trước camera giám sát. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Vân có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình qua cặp kính gọng vàng của cô. Đôi mắt Nhã Thi không còn vẻ lạnh lùng y khoa nữa, mà ngập tràn một nỗi buồn sâu thẳm và lòng trắc ẩn vô hạn.


Cô ghé sát tai Vân, hơi thở ấm áp của cô chạm vào làn da cổ lạnh ngắt của anh. Nhã Thi lén thì thầm bằng một giọng nói cực nhỏ, chỉ đủ để dải tần thính giác nhạy bén của tai phải Vân ghi nhận:


"Tinh thể trong cổ họng cậu đang tự tiến hóa sau mỗi lần cậu hát trên Siren-V. Nếu tiếp tục, cậu sẽ biến thành một bức tượng đá vô cảm."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!