Bản Khế Ước Bằng Máu
Bóng tối trong phòng giam số 4 của Đồn Cảnh Sát Phân Khu 4 không có màu đen thuần túy. Nó mang một sắc xám xịt của bê tông ẩm ướt, nồng nặc mùi ozone từ những tấm lá chắn điện từ rò rỉ và mùi rỉ sét của những ống dẫn khí hóa lỏng chạy dọc trần nhà.
Thanh Vân ngồi co quắp trên chiếc bệ đá lạnh ngắt, lưng tựa vào bức tường loang lổ những vệt ố vàng. Thế giới của anh lúc này bị chia đôi một cách tàn nhẫn. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng—một khoảng không vô âm tuyệt đối, trống rỗng và lạnh lẽo đến rợn người sau chấn động ngược của trận chiến phòng trà Dạ Lan. Trong khi đó, tai phải của anh lại không ngừng vang lên những tiếng o o chói tai, thứ tạp âm từ trường liên tục dao động ở tần số cao như muốn khoan thủng màng não.
Anh khẽ đưa tay lên chạm vào cổ họng mình. Nơi đó trống trải và lạnh ngắt. Chiếc khăn lụa đỏ của mẹ—kỷ vật duy nhất giúp anh giữ ấm dây thanh quản và che đi vết sẹo bẩm sinh—đã bị Thiếu tá Phan Thiết tịch thu làm bằng chứng nhận dạng. Không có lớp lụa bảo vệ, làn da cổ họng anh nhạy cảm đến mức mỗi luồng khí lạnh tràn qua cũng đủ kích hoạt một cơn co thắt phổi tàn nhẫn.
"Khụ... khụ..."
Vân gập người lại, cố gắng kìm nén tiếng ho để không vượt quá ngưỡng 10 decibel của máy dò âm thanh hành lang. Anh đưa bàn tay run rẩy lên che miệng. Khi anh hạ tay xuống dưới ánh sáng nhạt nhòa của khe cửa sắt, trong lòng bàn tay anh là một vệt máu thẫm màu, lấp lánh những hạt bụi thạch anh sinh học tự phát sáng màu lam nhạt. Tinh thể thạch anh trong thanh quản anh đang tự tiến hóa một cách âm thầm, nuốt chửng các tế bào sinh học để biến giọng hát của anh thành thứ năng lượng sóng âm hủy diệt của Siren-V. Cái giá của sự bảo vệ luôn được đo bằng những mất mát thầm lặng nhất. Anh đã cứu được em gái, cứu được Lâm Hải, nhưng đổi lại là sự câm lặng vĩnh viễn ngoài đời thực.
Anh nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của Thanh Chi khi anh bị Phan Thiết bẻ quặt tay áp giải đi dưới ánh hừng đông Hải Sa. Cô bé không thể phát ra âm thanh, chỉ có đôi bàn tay nhỏ nhắn lóng ngóng vẽ vào không trung những ký hiệu hỗn loạn đầy nước mắt. Vân nhắm mắt lại, lồng ngực thắt chặt vì một nỗi đau đớn tột cùng. Anh đã tự nguyện bước vào chiếc lồng sắt này, chấp nhận từ bỏ tự do cá nhân, nhưng liệu sự hy sinh đó có đủ để bảo vệ những người anh yêu thương?
*Cạch. Rầm.*
Tiếng khóa cửa sắt nặng nề rít lên một âm thanh chói tai đạt ngưỡng 60dB, khiến tai phải của Vân nhói buốt. Cánh cửa phòng giam mở ra, luồng ánh sáng huỳnh quang trắng dã từ hành lang tràn vào, rọi thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của anh.
Thiếu tá Phan Thiết đứng đó, bộ giáp tuần tra bọc thép đen của hắn vẫn còn bám đầy bụi xi măng từ phế tích phòng trà Dạ Lan. Trên tay hắn, chiếc khăn lụa đỏ rách nát của mẹ Vân bị cuốn cẩu thả quanh báng súng lục cộng hưởng. Ánh mắt hắn nhìn Vân không chút hơi ấm, lạnh lùng và thực dụng như nhìn một món linh kiện Mecha vừa thu hoạch được.
"Đứng dậy, ca sĩ," Phan Thiết ra lệnh, giọng nói trầm đục dội vào bức tường bê tông. "Đại tá Trương Lực đang đợi ngươi. Đừng để ông ấy mất kiên nhẫn. Ngươi biết rõ hậu quả nếu làm ông ấy phật ý rồi đấy."
Vân chậm rãi đứng dậy. Đôi chân anh run rẩy vì kiệt sức và đói khát, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ được sự lạnh lùng, kiên định của một người đã bước qua ranh giới sinh tử. Anh không phát ra một tiếng động nào, lặng lẽ bước theo Phan Thiết ra khỏi phòng giam.
Họ đi qua những dãy hành lang dài hẹp của Đồn Cảnh Sát Phân Khu 4. Nơi đây được xây dựng như một pháo đài quân sự khép kín, chia cắt hoàn toàn với thế giới ngoại ô nghèo khổ bên ngoài. Vân có thể cảm nhận được hệ thống vòm cách âm của đồn cảnh sát đang hoạt động—một tần số rung động cực thấp khoảng 20Hz chạy dọc dưới lòng bàn chân, triệt tiêu mọi tiếng ồn từ bên ngoài để giữ cho giới sĩ quan sống trong sự yên bình tuyệt đối. Thông qua năng lượng thiên phú Thấu cảm sóng âm, Vân lén phân tích các bước sóng phản hồi từ các bức tường thép. Anh nhận ra kết cấu phòng ngự của đồn cảnh sát này có một điểm yếu tần số nằm ở hệ thống thông gió trung tâm—nơi các sóng âm tầm trung không bị triệt tiêu hoàn toàn mà bị dội ngược lại tạo thành những khoảng rỗng âm học. Anh âm thầm ghi nhớ chi tiết này, một phản xạ tự vệ vô thức của một phi công Siren-V.
Phan Thiết dừng lại trước một cánh cửa thép dày bọc nỉ cách âm có gắn biển hiệu mạ đồng: *Văn phòng Chỉ huy Phân khu 4*. Hắn gõ cửa nhịp nhàng ba tiếng, rồi đẩy cửa bước vào, áp giải Vân theo sau.
Không gian bên trong văn phòng rộng rãi và xa hoa một cách đáng ghét. Sàn nhà lót thảm lông cừu dày dặn giúp triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân. Ở góc phòng, một lò sưởi thạch anh lam đang tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, phát ra ánh sáng xanh lam huyền ảo. Trên chiếc ghế da lớn phía sau bàn làm việc bằng gỗ mun cổ điển là Đại tá Trương Lực.
Trương Lực là một người đàn ông ngoài 45 tuổi, dáng người béo lùn nhưng vạm vỡ, toát lên vẻ quyền lực tàn nhẫn của một kẻ đã leo lên vị trí cai trị bằng máu và sự thực dụng. Bộ quân phục sĩ quan cao cấp màu đen bóng của hắn phẳng phiu, ngực đeo đầy những chiếc huy chương mạ vàng lấp lánh dưới ánh đèn ấm áp. Đôi mắt híp lại sau cặp kính gọng vàng của hắn quét qua Vân, dừng lại một nhịp rất lâu ở vết sẹo thạch anh sinh học đang tự phát sáng nhạt trên cổ anh.
"Lui ra ngoài đi, Thiếu tá," Trương Lực không thèm nhìn Phan Thiết, vẫy tay ra lệnh. "Để ta nói chuyện riêng với vị khách quý của chúng ta."
Phan Thiết cúi đầu chào rồi lùi bước ra ngoài, đóng sập cánh cửa thép lại. Tiếng khóa cơ khí đóng sập đưa căn phòng trở lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Trương Lực không vội nói chuyện. Hắn chậm rãi rót một ly rượu vang đỏ từ chiếc bình pha lê tinh xảo, nhấp một ngụm nhỏ, rồi lười biếng tựa lưng vào ghế. Hắn cầm chiếc ba-toong bọc thép titan đặt bên sườn bàn, gõ nhẹ đầu gậy xuống sàn thảm. Một dải sóng siêu âm tần số thấp phát ra từ đầu gậy, dội thẳng vào thái dương Vân khiến anh lảo đảo, đầu óc đau nhức như búa bổ. Đó là một đòn dằn mặt không lời, một lời khẳng định quyền lực tuyệt đối của kẻ cai trị.
"Ngồi đi, Thanh Vân," Trương Lực mỉm cười, nụ cười giả tạo không chạm đến đôi mắt lạnh như băng. Hắn dùng đầu gậy chỉ vào chiếc ghế đối diện.
Vân không ngồi. Anh đứng thẳng, hai tay buông thõng, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Trương Lực. Cổ họng anh nóng rực, nhưng anh vẫn giữ sự im lặng tuyệt đối.
Trương Lực khẽ cười thành tiếng, âm thanh trầm đục phát ra từ lồng ngực béo múp của hắn. "Một nghệ sĩ kiêu hãnh. Ta thích những kẻ có tài năng và sự kiêu ngạo, miễn là họ biết khi nào nên cúi đầu."
Hắn với tay lấy chiếc khăn lụa đỏ rách nát của mẹ Vân từ tay vịn ghế, lười biếng ném nó lên mặt bàn thép tra khảo. Chiếc khăn lụa rơi xuống với một tiếng động mềm mại, nhưng đối với Vân, nó như một tiếng sấm nổ giữa khoảng không câm lặng. Vân bước tới một bước, nhanh như cắt chộp lấy chiếc khăn, quấn chặt nó quanh cổ mình. Cảm giác ấm áp từ những sợi tơ thạch anh sinh học dệt ngầm và mùi hương thảo dược dịu nhẹ của Lão Tôn bám trên khăn giúp xoa dịu phần nào cơn bỏng rát trong khí quản anh. Lồng ngực Vân phập phồng, anh nhìn Trương Lực với sự căm hận tột cùng giấu sau đôi mắt rực sắc lam Hertz.
"Ngươi không thể nói được nữa đúng không?" Trương Lực thản nhiên nói, tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ mun. "Phế quản bị xơ hóa mười lăm phần trăm, điếc tai trái vĩnh viễn. Đó là cái giá của việc cố gắng vận hành một cỗ máy chiến tranh cổ đại như Siren-V bằng cơ thể sinh học tầm thường. Ngươi là một kẻ điên quả cảm, ca sĩ ạ. Nhưng ở Hải Sa này, kẻ điên không có chỗ sống, trừ khi họ có ích cho ta."
Hắn mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ bọc thép nặng trịch ném mạnh lên mặt bàn. Tập hồ sơ trượt đi, dừng lại ngay trước ngực Vân. Trên bìa tập hồ sơ có khắc biểu tượng quân đội chính quy Hải Sa và dòng chữ đỏ rực: *Bản Khế Ước Gia Nhập Đội Phi Công Cảm Tử Số 9*.
"Ký vào đây," Trương Lực lạnh lùng ra lệnh, giọng nói không còn chút giả tạo nào mà trở nên sắc bén như lưỡi dao cưa của robot. "Gia nhập Đội Phi Công Cảm Tử Số 9. Ngươi sẽ lái chiếc Siren-V chiến đấu dưới cờ của Liên Minh Phòng Vệ Hải Sa. Tiếng hát của ngươi, tần số Hertz đặc dị của ngươi từ nay thuộc về quân đội."
Vân staring tại bản hợp đồng bọc thép. Anh không hề cử động. Anh biết Đội Phi Công Cảm Tử Số 9 là gì—đó là nơi tập hợp những phi công Hertz bị xơ hóa thanh quản nặng, những kẻ bị vắt kiệt chút sinh mệnh cuối cùng để làm lá chắn thịt mở đường cho quân đội chính quy tiến vào các mỏ thạch anh lam ngoại ô. Ký vào đây đồng nghĩa với việc bán đi mạng sống của mình, chấp nhận biến tiếng hát nghệ thuật cứu rỗi thành thứ vũ khí giết chóc tàn tàn bạo.
Anh chậm rãi đưa đôi bàn tay lên, các ngón tay di chuyển linh hoạt vẽ vào không trung những ký hiệu dứt khoát của Quy tắc sinh tồn im lặng:
*"Tôi từ chối. Tôi là một ca sĩ, không phải công cụ giết người của các người."*
Trương Lực không biết ngôn ngữ ký hiệu, nhưng hắn thừa thông minh để hiểu được sự khước từ kiên quyết trong ánh mắt của Vân. Hắn không hề tức giận, chỉ khẽ thở dài đầy tiếc nuối. Hắn bấm một nút nhỏ trên bàn làm việc.
Một màn hình ba chiều lớn bừng sáng phía sau lưng Trương Lực, chiếu thẳng vào mắt Vân qua Kính lọc phổ âm sắc. Vân bàng hoàng nhìn vào màn hình.
Trong khung hình là một căn phòng y tế vô trùng, tường bọc thép titan lạnh lẽo—khu cách ly y tế tối mật của đồn cảnh sát. Trên chiếc giường bệnh nhỏ bé, Thanh Chi đang nằm co quắp. Cô bé mười bốn tuổi gầy gò, khuôn mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu, lồng ngực nhỏ nhắn co thắt liên tục dưới chiếc áo len cũ sờn tay của Vân. Chi đang ho khan dữ dội, phổi cô bé bị tổn thương nghiêm trọng do hít phải khói độc thạch anh và bụi xi măng từ vụ sập hầm ngầm phòng trà. Bên cạnh giường bệnh, hai gã lính gác bọc thép bốt da đen đang đứng canh giữ lạnh lùng, tay lăm lăm súng trường cộng hưởng.
Nhìn thấy em gái mình bị giam giữ như một con vật thí nghiệm, ngọn lửa giận dữ tột cùng bùng lên trong linh hồn Vân. Anh quên mất nỗi đau đớn thể xác, quên mất sự câm lặng của mình.
*Rầm!*
Vân phẫn nộ tột cùng đứng dậy, dùng hai tay đập mạnh xuống mặt bàn tra khảo bọc thép, tạo ra một tiếng động chói tai vang vọng khắp căn phòng cách âm. Đôi mắt anh đỏ rực, rực sáng sắc lam Hertz của sự phẫn nộ. Anh muốn lao qua chiếc bàn để bóp nát cổ họng Trương Lực, muốn hét lên một tiếng thét hủy diệt để nghiền nát pháo đài tàn bạo này.
Nhưng trước khi Vân kịp tiến lên nửa bước, cánh cửa phòng giam đột ngột mở ra. Phan Thiết lao vào như một tia chớp đen. Hắn vung chiếc roi điện bọc thạch anh lam dí mạnh vào bả vai trái của Vân.
*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*
Dòng điện cao thế bọc sóng siêu âm tần số cao phóng ra, chạy dọc qua các sợi thần kinh của Vân. Sự cộng hưởng tàn nhẫn giữa dòng điện quân sự và các tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên trong cổ họng anh tạo ra một cơn đau đớn tột cùng, như thể có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua khí quản và phế quản anh. Vân gục xuống mặt bàn, lồng ngực lõm sâu vì ngạt thở, anh ho dữ dội, những giọt máu tươi lẫn bụi thạch anh lam rỉ ra từ khóe môi, nhuộm đỏ một góc mặt bàn thép.
"Đủ rồi, Thiếu tá," Trương Lực giơ tay ngăn Phan Thiết lại, giọng nói vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Phan Thiết lạnh lùng thu roi điện lại, đứng gác ngay phía sau lưng Vân, sẵn sàng nổ súng nếu anh có bất kỳ cử động phản kháng nào.
Vân run rẩy gượng dậy, bấu chặt lấy thành bàn để giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Máu rỉ ra từ cổ họng anh thấm qua chiếc khăn lụa đỏ, phát ra những tia sáng lam mờ ảo yếu ớt. Anh nhìn vào màn hình ba chiều, nơi Thanh Chi vừa tỉnh dậy, đôi mắt to tròn ngập tràn sợ hãi nhìn xung quanh tìm kiếm anh trai. Cô bé khóc câm lặng, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy vẽ lên không trung những ký hiệu vô vọng cầu cứu anh.
"Ngươi thấy đấy, ca sĩ," Trương Lực đứng dậy, chống chiếc ba-toong bước đến bên màn hình ba chiều, nhìn bóng hình Thanh Chi đầy thương hại giả tạo. "Em gái ngươi, Thanh Chi, phổi nó đang bị hoại tử thạch anh cấp tính do ảnh hưởng từ trận chiến của ngươi. Nếu không có sự bảo hộ y tế đa tầng của Vòm Cách Âm Trung Tâm và những liều huyết thanh điều trị đặc chủng của chúng ta, nó sẽ không sống quá ba tuần. Nó sẽ chết trong sự nghẹt thở đau đớn, phổi nó sẽ biến thành một khối đá thạch anh vô cảm."
Hắn quay lại nhìn Vân, đôi mắt híp lộ rõ sự tàn độc tột cùng. "Và cả gã thợ máy thiên tài Lâm Hải nữa. Gã đang bị xuất huyết não nặng dưới hầm ngầm Dạ Lan. Nếu không có y sĩ của ta cứu chữa, gã sẽ chết trong đêm nay. Ngươi muốn cứu họ không?"
Vân nhắm mắt lại. Lồng ngực anh đau thắt như bị bóp nghẹt. Anh biết Trương Lực đang dùng mạng sống của Thanh Chi và Lâm Hải làm mỏ neo để xích cổ anh, biến anh thành một con chó săn câm lặng cho quân đội. Nhưng anh có lựa chọn nào khác không? Nếu anh từ chối, Chi sẽ chết, Hải sẽ chết, và cả khu ổ chuột Hẻm 13 sẽ bị san phẳng dưới hỏa lực tàn bạo của chúng. Sự kiêu hãnh của một người nghệ sĩ, ước mơ được cất tiếng hát tự do dưới bầu trời... tất cả những thứ đó có ý nghĩa gì trước mạng sống của em gái anh?
Anh mở mắt ra, ánh mắt anh không còn sự phẫn nộ bộc phát, mà chỉ còn là một khoảng không lạnh lẽo, sâu thẳm như vực sâu đại dương Hải Sa. Anh khẽ gật đầu.
Trương Lực nở một nụ cười đắc thắng. Hắn quay lại bàn làm việc, lấy ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa một dải dung dịch màu crimson lấp lánh ánh sáng thạch anh—Huyết Thanh Tái Tạo Thanh Quản T-01 thật, dược phẩm cực kỳ quý hiếm bị quân đội độc quyền phân phối.
"Huyết Thanh Tái Tạo Thanh Quản T-01," Trương Lực đặt lọ thuốc lên bàn tra khảo, ngay cạnh bản hợp đồng. "Thứ duy nhất giữ cho phế quản của ngươi không bị rách nát hoàn toàn sau mỗi lần ngươi hét nốt cao Hertz trên chiếc Siren-V. Mỗi tháng một liều, đổi lại bằng việc ngươi hoàn thành các nhiệm vụ cảm tử của ta. Khi ngươi đặt bút ký vào bản khế ước này, em gái ngươi sẽ lập tức được chuyển vào Vòm Cách Âm Trung Tâm an toàn, và Lâm Hải sẽ được đưa vào Y viện Quân y 108 cấp cứu khẩn cấp."
Hắn đẩy chiếc bút mực bọc thép titan về phía Vân.
Vân nhìn chiếc bút mực. Đối với anh, chiếc bút này nặng nề hơn cả khối thép mười hai mét của Siren-V. Nó là xiềng xích trói buộc linh hồn anh vào guồng quay chiến tranh tàn tàn bạo, biến tiếng hát nghệ thuật thuần khiết của anh thành bản án tử hình cho chính mình và kẻ thù.
Anh chậm rãi đưa tay ra, cầm lấy chiếc bút. Những ngón tay anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn vật lý đang cào xé trong phế quản. Anh nhìn vào màn hình ba chiều lần cuối, nhìn khuôn mặt ngây thơ của Thanh Chi, rồi cúi xuống đặt bút ký vào bản khế ước.
*Thanh Vân.*
Dòng chữ mực đen hiện lên sắc lẹm trên mặt giấy bọc thép, ký kết bản giao kèo tàn độc bằng chính máu và giọng nói của anh. Vân buông bút, chiếc bút rơi xuống mặt bàn thép với một tiếng *cạch* khô khốc, vang vọng như tiếng chuông tiễn biệt linh hồn anh vào cõi im lặng vĩnh hằng.
Trương Lực chộp lấy bản hợp đồng, kiểm tra chữ ký với vẻ hài lòng tột độ. Hắn vẫy tay ra lệnh cho Phan Thiết: "Đưa ca sĩ về Trại Huấn Luyện Cảm Tử số 9. Chuẩn bị cho đợt kiểm tra thể chất toàn diện vào ngày mai. Và chuyển con bé kia vào khu bảo hộ y tế Vòm Trung Tâm như đã hứa."
Phan Thiết thô bạo nắm lấy vai Vân, lôi anh đi ra khỏi phòng làm việc. Vân không hề kháng cự, anh lặng lẽ bước đi, chiếc khăn lụa đỏ quấn chặt quanh cổ họng đang rỉ máu. Anh đã bước vào chiếc lồng sắt của quân đội, chấp nhận cái chết từ thể xác để đổi lấy sự sống cho em gái, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa phản kháng âm thầm đã được nung nấu. Anh sẽ sống sót, sẽ tìm cách thích ứng với sự im lặng này, và một ngày nào đó, khúc ca cuối cùng của anh sẽ phá vỡ mọi xiềng xích tàn bạo của Hải Sa.
Khi cánh cửa thép của văn phòng đóng sập lại sau lưng Vân, Đại tá Trương Lực quay lưng lại với màn hình ba chiều. Nụ cười đắc thắng trên khuôn mặt hắn biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng, thực dụng của một kẻ săn mồi.
Hắn chậm rãi ngồi xuống ghế da, chạm nhẹ vào thiết bị liên lạc mật mã hóa đeo trên cổ tay. Thiết bị phát ra những tiếng rè nhiễu điện từ nhẹ trước khi kết nối thành công với một đường truyền tối mật chạy thẳng vào Vòm Trung Tâm.
Hắn lướt ngón tay trên màn hình ảo, lén lút gửi một tin nhắn mã hóa ngắn cho Thẩm Vô Kỵ—Giám đốc công nghệ Tập đoàn Phục Hy:
*"Đã bắt được mẫu thử Hertz hệ S. Chuẩn bị phòng thí nghiệm."*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!