Vòng Vây Thép Hải Sa
Không gian bên trong buồng lái của cơ giáp Siren-V chìm vào một sự im lặng vĩnh hằng, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Ánh sáng lam ngọc rực rỡ của lò phản ứng thạch anh lam từng bừng lên kiêu hùng trong trận chiến trước giờ đây chỉ còn là những tia sáng lập lòe, yếu ớt rồi tắt ngấm. Màn hình hiển thị phổ âm trước mặt Thanh Vân tối dần, để lại những đường răng cưa xám xịt, vô hồn. Tiếng rít gầm rú của con robot nhện Drone-X01 đã biến mất, thay vào đó là một thứ tạp âm cơ khí trầm đục dội xuống từ mặt đất—tiếng động cơ diesel hạng nặng của lực lượng quân cảnh bọc thép đang khép chặt vòng vây phía trên phòng trà Dạ Lan đổ nát.
Khói đen đậm đặc nồng nặc mùi ozone và đồng cháy khè ra từ các màng loa đồng thạch anh phế liệu vừa được Lâm Hải hàn vá. Hệ thống tản nhiệt của Siren-V đã hoàn toàn quá tải. Vân ngồi bất động trên ghế lái, lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo sơ mi trắng rách nát bám đầy bụi than. Trán anh rỉ máu, dòng máu đỏ tươi chảy dài qua mắt trái, nhưng thứ đáng sợ hơn cả là cảm giác nóng rát, cào xé đang diễn ra trong cổ họng.
Khí quản của anh đã xơ hóa đến mức mười lăm phần trăm. Mỗi lần hít thở, Vân cảm giác như có hàng ngàn mảnh thủy tinh siêu nhỏ đang găm sâu vào từng thớ thịt trong phế quản. Tai trái của anh hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn một khoảng không câm lặng tuyệt đối, trong khi tai phải không ngừng o o những tiếng nhiễu từ trường buốt óc. Anh muốn cất tiếng gọi Lâm Hải, nhưng khi vừa hé môi, cổ họng anh chỉ phát ra một tiếng rít khàn đặc, nghẹn ngào.
Anh ho dữ dội. Vân đưa bàn tay run rẩy lên che miệng. Khi anh hạ tay xuống, trong lòng bàn tay là một vệt máu tươi thẫm màu, lấp lánh những hạt bụi thạch anh tự phát sáng màu lam nhạt dưới ánh sáng mờ của buồng lái. Tinh thể thạch anh sinh học trong cổ họng anh đang tự tiến hóa, nuốt chửng các tế bào sinh học để biến giọng hát của anh thành thứ vũ khí hủy diệt của Siren-V. Cái giá phải trả cho nốt cao Hertz hệ S thần thánh chính là sự câm lặng vĩnh viễn ngoài đời thực.
"Hải..."
Vân mấp máy môi một cách vô vọng. Bên cạnh anh, trên chiếc ghế phụ của buồng lái, Lâm Hải đang nằm gục, bất tỉnh nhân sự. Đầu gã thanh niên thợ máy thiên tài bê bết máu do chấn động vật lý cực mạnh khi phát đạn lựu đạn cộng hưởng của Vanguard-02 bắn trúng giáp vai trái của Siren-V. Bộ đồ bảo hộ lấm lem dầu máy của Hải sờn rách, hơi thở gã yếu ớt, đứt quãng. Nếu không được đưa đến bệnh viện cấp cứu ngay lập tức, Hải sẽ chết vì xuất huyết não.
*Ầm!*
Một chấn động mạnh từ phía trên sập hầm khiến chiếc cơ giáp cao mười hai mét rùng mình, đất đá và bụi xi măng rơi lả tả xuống nóc buồng lái. Vân nén đau, đưa tay điều chỉnh chiếc Kính lọc phổ âm sắc trên mắt. Qua lớp kính lọc màu vàng, màn sương mù bao quanh hầm ngầm Dạ Lan hiện lên những dải màu đỏ rực—đó là nhiệt lượng phát ra từ họng súng của quân cảnh và radar quét âm học của cơ giáp Vanguard-02 do Thiếu tá Phan Thiết chỉ huy.
*Phụt! Phụt! Phụt!*
Hàng loạt quả đạn khói bọc thép được bắn xuống qua các kẽ nứt của hầm ngầm đổ nát. Chỉ trong vài giây, làn khói xám tro dày đặc, lạnh lẽo tràn ngập không gian hầm ngầm sâu hai mươi mét. Làn khói này không chỉ che khuất tầm nhìn mà còn chứa các hạt thạch anh hấp thụ âm, làm triệt tiêu mọi dao động âm thanh tầm trung, khiến không gian vốn đã im lặng nay càng trở nên ngột ngạt, cô lập.
Từ trong màn sương khói mờ mịt dưới chân cơ giáp, một bóng người nhỏ bé, gầy gò đang lảo đảo bò ra từ đống đổ nát của phòng trà phía trên. Là Thanh Chi.
Cô bé mười bốn tuổi mặc chiếc áo khoác len cũ sờn tay của Vân, khuôn mặt lấm lem bụi đá xám xịt, đôi mắt to tròn trong sáng giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn và nước mắt. Chi không thể nói. Cô bé câm bẩm sinh, chỉ có thể dùng đôi tay nhỏ nhắn run rẩy bám chặt lấy chiếc chân sắt rỉ sét của Siren-V. Cô bé ngước nhìn lên buồng lái, đôi tay di chuyển nhanh nhẹn, hoảng loạn tạo thành những ký hiệu không tiếng động:
"Anh ơi! Quân cảnh... họ bao vây khắp nơi rồi! Họ đang nổ súng! Anh đừng bỏ em! Anh ơi!"
Nhìn thấy em gái dưới làn khói độc, Vân cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Anh biết phổi của Chi cực kỳ nhạy cảm với bụi thạch anh và khói độc quân sự. Cô bé bắt đầu ho khan, lồng ngực nhỏ nhắn co thắt liên tục dưới lớp áo len rách. Vân cố gắng đẩy cần gạt khẩn cấp để mở cửa buồng lái. Khớp cơ khí của cửa buồng lái bị kẹt, rít lên những tiếng kèn kẹt chói tai trước khi mở ra một khoảng trống nhỏ.
Vân dùng hết sức lực còn lại bò ra khỏi buồng lái, tụt xuống thân cơ giáp rỉ sét và ôm chặt lấy Thanh Chi vào lòng. Chi áp mặt vào ngực anh, khóc nức nở không thành tiếng, đôi tay nhỏ bé bấu chặt lấy vạt áo sơ mi của anh như sợ rằng chỉ cần buông ra, anh trai cô sẽ tan biến vào hư vô.
"Ta biết ngươi đang ở dưới đó, phi công của Siren-V!"
Một giọng nói lạnh lùng, khuếch đại qua loa phát thanh công suất lớn của Vanguard-02 dội xuống hầm ngầm, đập mạnh vào màng nhĩ đau đớn của Vân. Là giọng của Thiếu tá Phan Thiết.
"Lò phản ứng thạch anh của chiếc cơ giáp phế thải đó đã cạn kiệt hoàn toàn. Ngươi không thể hát được nữa, và chiếc loa trên ngực nó đã bị ta bắn nát. Đừng cố phản kháng vô ích!" Phan Thiết dừng lại một nhịp, tiếng xả khí của động cơ Vanguard-02 rít lên đầy đe dọa. "Đại tá Trương Lực đã ra lệnh. Ta đếm đến ba. Nếu ngươi không bước ra ngoài đầu hàng, tiểu đội quân cảnh sẽ nổ súng phóng lựu san phẳng toàn bộ Hẻm 13 ngoại ô!"
Hẻm 13—nơi có căn nhà trọ ẩm thấp chưa đầy mười mét vuông của anh em Vân. Nơi có bà cụ Vy mù lòa luôn ngồi trên chiếc ghế mây hiền hậu, có cậu bé Sâm mồ côi tàn phế bị câm do chấn động sóng âm, và có những phu mỏ nghèo khổ luôn lén nhường cho anh em Vân từng mẩu bánh mì khô sưởi ấm qua đêm đông. Trương Lực là kẻ tàn nhẫn, hắn nói là sẽ làm. Nếu Vân không đầu hàng, hàng trăm sinh mạng vô tội ở khu ổ chuột ngoại ô sẽ biến thành tro bụi dưới hỏa lực tàn bạo của quân cảnh chính quy Hải Sa.
Vân đứng lặng giữa màn sương khói độc. Lồng ngực anh thắt chặt vì một nỗi bất lực tột cùng. Anh nhìn chiếc cơ giáp Siren-V—biểu tượng kiêu hùng vừa thức tỉnh của người mẹ quá cố Lâm Yên—giờ đây chỉ là một khối sắt rỉ sét, câm lặng và lạnh lẽo dưới đống đổ nát. Anh nhìn Lâm Hải đang nằm bất tỉnh, máu vẫn rỉ ra từ thái dương gã. Anh nhìn Thanh Chi đang run rẩy trong vòng tay mình, phổi cô bé đang bị tàn phá bởi khói độc.
Anh cố gắng há miệng. Anh muốn hét lên một tiếng thét phẫn nộ, muốn kích hoạt dải tần S-Hertz để nghiền nát Phan Thiết và lũ quân cảnh bọc thép ngoài kia. Nhưng cổ họng anh chỉ phát ra một tiếng rít khàn đặc, đau đớn tột cùng. Máu thạch anh lam lại trào ra, nóng hổi và mặn chát nơi đầu lưỡi. Thể xác anh đã đạt đến giới hạn chịu đựng vật lý. Không có lò phản ứng thạch anh của Siren-V hỗ trợ, tiếng hát của anh ngoài đời thực chỉ là một sự tự sát vô ích.
Vân hiểu rõ tình thế chiến thuật lúc này. Tiếp tục chiến đấu liều mạng đồng nghĩa với việc đẩy Thanh Chi, Lâm Hải và toàn bộ người dân nghèo Hẻm 13 vào chỗ chết. Sự kiêu ngạo của một người nghệ sĩ không đáng giá bằng mạng sống của những người anh yêu thương. Đầu hàng là con đường duy nhất để bảo toàn mạng sống cho họ, để Hải được cứu chữa, và để Chi có được cơ hội sống sót.
Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của Thanh Chi. Vân đưa bàn tay thô ráp lên, nhẹ nhàng lau đi những vệt nước mắt và bụi than trên má em gái. Đôi tay anh di chuyển chậm rãi, kiên định, tạo thành những ký hiệu tay mà anh đã dạy cô bé từ nhỏ:
"Chi, nghe anh nói. Anh phải đi một thời gian để đổi lấy thuốc sưởi và huyết thanh cho em. Lâm Hải đang bị thương nặng, em phải ở lại chăm sóc gã. Hãy tìm bác sĩ Lão Tôn ở quán trà thảo mộc, ông ấy sẽ giúp em. Anh hứa... anh sẽ trở về."
Thanh Chi lắc đầu điên cuồng, đôi tay nhỏ bé bấu chặt lấy chiếc khăn lụa đỏ quấn quanh cổ Vân. Cô bé ra sức ký hiệu: "Không! Anh đừng đi! Họ sẽ giết anh! Họ sẽ biến anh thành cỗ máy câm lặng như những phi công cảm tử khác! Anh ơi, đừng bỏ em!"
Vân không trả lời. Anh nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay nhỏ nhắn của em gái ra khỏi vạt áo mình. Nỗi đau đớn trong lòng anh lúc này còn khủng khiếp hơn cả vết rách đang rỉ máu trong phế quản. Anh đứng dậy, quấn chặt lại chiếc khăn lụa đỏ quanh cổ họng để che đi vết sẹo bẩm sinh, rồi từng bước đi ra khỏi vùng sương khói dày đặc của hầm ngầm Dạ Lan.
"Ta bước ra rồi," Vân dùng ánh mắt và cơ thể mình để biểu đạt dải tần câm lặng của sự đầu hàng.
Khi bóng dáng gầy gò của Vân xuất hiện dưới ánh sáng hừng đông nhạt nhòa của Hải Sa, hàng chục họng súng bọc thép của quân cảnh lập tức nhắm thẳng vào anh. Hai gã lính gác vạm vỡ lao đến, thô bạo bẻ quặt hai tay Vân ra sau lưng, ấn mạnh đầu anh xuống nền đất ẩm ướt, đầy mảnh vụn thạch anh sắc nhọn.
*Rắc!*
Chiếc khăn lụa đỏ quấn cổ của mẹ Vân bị giật phắt ra trong cuộc xô xát, rơi tuột xuống đất, nằm cô độc trong vũng nước bẩn đầy dầu máy rỉ sét.
Phía sau anh, Thanh Chi lao ra khỏi hầm ngầm, tiếng khóc câm lặng của cô bé nghẹn ngào trong gió biển Hải Sa lạnh buốt. Cô bé bị một gã lính gác khác giữ chặt lại, chỉ có thể bất lực nhìn anh trai mình bị áp giải đi.
Thiếu tá Phan Thiết bước xuống từ buồng lái của chiếc Vanguard-02. Đôi bốt da bọc thép nặng nề của hắn nện từng bước khô khốc trên đống đổ nát, dừng lại ngay trước mặt Vân đang bị quỳ sụp dưới đất. Phan Thiết cúi xuống, dùng mũi bốt gạt nhẹ chiếc khăn lụa đỏ rách nát dưới đất, rồi nhặt nó lên.
Hắn bật chiếc đèn bão thạch anh lam cầm tay, rọi thẳng luồng ánh sáng xanh lạnh lẽo vào khuôn mặt nhợt nhạt, đầy máu của Vân. Khi ánh sáng rọi qua cổ họng của người ca sĩ trẻ, nụ cười thâm hiểm, tàn nhẫn từ từ nở trên khuôn mặt góc cạnh của Phan Thiết.
Dưới vết sẹo bẩm sinh trên cổ Vân, những tinh thể thạch anh sinh học tự nhiên đang phát sáng lam nhạt theo nhịp thở yếu ớt của anh. Hắn đã tìm thấy thứ mà Đại tá Trương Lực thèm khát bấy lâu—độc bản sóng âm Hertz hệ S huyền thoại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!