Giọt Dầu Hoàng Gia
Hắc Thiết Tát đứng trên bục cao, nụ cười trên môi gã tắt ngấm, đôi mắt gầm ghè đầy nghi ngờ nhìn chằm chằm về phía Vũ Kỳ đang ôm ngực đau đớn.
Dưới ánh đèn gas đỏ rực và mù mịt khói than của đấu trường Thiết Huyết, tiếng hò hét của đám đông cá cược vẫn vang lên như những đợt sóng cuồng loạn. Nhưng đối với Vũ Kỳ, thế giới xung quanh dường như đã hoàn toàn câm lặng. Lồng ngực anh thắt chặt lại, từng nhịp tim đập dồn dập, đau đớn như có hàng vạn mũi kim đồng thau đâm xuyên qua da thịt. Đó là hệ quả của mối liên kết từ tính song song—dòng máu sắt từ trong cơ thể anh đang cộng hưởng điên cuồng với nhịp pít-tông đang rệu rã của Vy Vy dưới võ đài.
Anh cố gượng dậy, bám chặt lấy lan can sắt rỉ sét để giữ cho cơ thể gầy gò của mình không ngã quỵ. Cổ tay phải của anh, nơi gắn chiếc búa hơi nước mini đeo tay, đang rỉ ra những giọt máu sắt từ sẫm màu, bốc hơi nghi ngút khi chạm vào thanh sắt nóng bỏng. Dưới võ đài, Vy Vy vẫn quỳ một gối giữa đống đổ nát của cỗ máy Đồ tể Ba Sâm. Lò hơi mini sau lưng cô bé phát ra những tiếng rít xì xì chói tai, luồng hơi nước nóng 150 độ liên tục phun ra từ khớp vai trái bị nứt toác, nhuộm trắng một khoảng không gian xung quanh.
"Thằng nhóc kia," Độc Nhãn bước tới từ phía sau, chiếc gậy sắt bọc đồng trên tay gã khẽ gõ xuống sàn gỗ phát ra những tiếng *cộc cọc* lạnh lùng. "Mày đã thắng. Nhưng tao cảnh cáo mày, Hắc Thiết Tát không phải kẻ dễ nuốt trôi cục nghẹn này đâu. Cầm lấy tiền thưởng của mày và biến khỏi đây trước khi gã quyết định tháo dỡ con búp bê của mày để khám nghiệm."
Độc Nhãn ném một túi da nặng trịch xuống đất. Tiếng kim loại va vào nhau nghe lách cách—đó là hai mươi đồng vàng hoàng gia, số tiền đủ để mua mạng sống của nửa khu ổ chuột Smog-Town này qua mùa đông. Vũ Kỳ không nói một lời, anh nhặt túi tiền lên, lảo đảo bước xuống võ đài. Anh bế thốc Vy Vy lên, đặt cô bé vào chiếc hòm gỗ sồi ngâm dầu bảo vệ. Cơ thể đồng thau của em gái anh nóng bỏng như một khối sắt vừa rút ra khỏi lò rèn, các khớp nối rít lên những tiếng ken két khô khốc.
Anh phải đi ngay. Vy Vy không thể chịu đựng thêm một phút nào nữa mà không có chất bôi trơn đặc biệt. Lượng nước cất làm mát trong lò hơi của cô bé đã cạn kiệt đến 80%, và hội chứng rỉ sét linh hồn đang âm thầm ăn mòn các mạch dẫn tơ tằm dẫn xung trong lồng ngực cô bé.
***
Nửa giờ sau, tại Ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town.
Không gian ngập tràn bóng tối và mùi ẩm mốc của những toa tàu rách nát bị bỏ hoang từ nửa thế kỷ trước. Sương muối lưu huỳnh từ mặt đất tràn xuống qua các kẽ nứt của vòm trần, tạo thành một màn sương mù màu vàng nhạt, cay xè mắt. Vũ Kỳ đặt hòm gỗ chứa Vy Vy sau một toa tàu rỉ sét, tay siết chặt túi tiền vàng bám đầy dầu mỡ.
*Xoẹt.*
Một đốm lửa nhỏ bùng lên từ bóng tối của toa tàu đối diện. Ánh sáng từ chiếc tẩu thuốc bằng đồng thau chiếu rõ gương mặt gầy guộc như bộ xương di động của Lục Phong. Gã buôn lậu lướt ra khỏi bóng tối, chiếc áo khoác da thợ hàn của gã bám đầy ốc vít và túi đựng linh kiện khẽ kêu leng keng theo từng bước đi.
"Mày đến muộn, Vũ Kỳ," Lục Phong nhả ra một ngụm khói xám nhạt, đôi mắt hí lanh lợi quét qua chiếc hòm gỗ đang rò rỉ hơi nước nóng. "Và mày mang theo một đống rắc rối lớn. Hắc Thiết Tát đang cho người lục lọi khắp các ngõ ngách hẻm Than Đen để tìm mày đấy."
"Tôi có tiền rồi," Vũ Kỳ khàn giọng nói, giọng anh rè rè qua bộ lọc của chiếc mặt nạ lọc khí độc. Anh ném túi da chứa hai mươi đồng vàng hoàng gia lên chiếc hòm sắt rỉ bên cạnh Lục Phong. "Giao hàng đi."
Lục Phong nhướng mày, gã cầm túi tiền lên, mở ra kiểm tra. Ánh vàng kim lấp lánh phản chiếu vào đôi mắt tham lam của gã. Gã khẽ tặc lưỡi, thọc tay vào chiếc túi da sâu hoắm bên trong áo khoác, rút ra một lọ nhỏ bằng chì nặng trịch, chỉ to bằng ngón tay cái nhưng được niêm phong bằng một chiếc sáp khắc hình bánh răng hoàng gia tinh xảo.
"Dầu bôi trơn hoàng gia loại 3 nguyên chất," Lục Phong thì thầm, đặt lọ chì vào lòng bàn tay run rẩy của Vũ Kỳ. "Tao phải mất ba ngón tay của một gã phụ tá mới tuồn được thứ này ra khỏi kho của Nghiệp đoàn ở khu trung tâm đấy. Nhớ kỹ, thứ dầu này có chứa các hạt từ tính đánh dấu độc quyền của hoàng gia. Nếu mày để rò rỉ ra ngoài quá nhiều, thiết bị quét của thám tử Cao Tư sẽ định vị được mày trong vòng năm dặm."
"Tôi biết cách xử lý," Vũ Kỳ siết chặt lọ chì trong tay. Cảm giác lạnh lẽo của lớp vỏ chì tạm thời làm dịu đi vết bỏng nhiệt đang mưng mủ trên lòng bàn tay phải của anh.
"Chúc mày may mắn, thợ sửa đồng hồ," Lục Phong khẽ cười gằn, bóng gã nhanh chóng chìm vào màn sương mù lưu huỳnh dày đặc của đường ray cũ, biến mất không một tiếng động.
***
Vũ Kỳ bế Vy Vy trở lại căn gác xép tối mật của xưởng đồng hồ rỉ sét.
Căn phòng nhỏ hẹp ngập tràn mùi dầu máy khét lẹt và hơi nóng hầm hập tỏa ra từ lò rèn mini chạy bằng than Anthracite phế thải phía dưới. Ánh đèn gas chập chờn chiếu lên những bức tường gạch loang lổ vết dầu đen. Vũ Kỳ đặt Vy Vy nằm lên chiếc bàn phẫu thuật dã chiến bọc da thuộc chịu nhiệt.
Anh nhanh chóng đeo chiếc Kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc lên mắt phải, xoay nhẹ vòng đồng thau bên ngoài để điều chỉnh tiêu cự thấu kính nhiều lớp. Dưới ánh sáng phóng đại, tình trạng của Vy Vy hiện ra tàn khốc hơn những gì anh tưởng tượng. Khớp vai trái của cô bé bị lực đấm của Ba Sâm ép lệch trục khuỷu đến hai milimet, các bánh răng truyền động chính bằng đồng thau mỏ cổ bị mài mòn vẹt cả răng, rỉ ra một thứ bột kim loại màu xanh lục nhạt.
"Vy Vy... ráng chịu đựng một chút... Anh hai sẽ sửa cho em ngay," Vũ Kỳ thì thầm, dù biết cô bé đang trong trạng thái ngủ đông sâu để bảo tồn linh hồn.
Anh dùng kìm từ tính nhẹ nhàng tháo dỡ tấm giáp ngực bọc đồng thau móp méo của cô bé để lộ ra khoang ngực hở. Đốm sáng linh hồn màu xanh lam nhạt—linh hồn của Vy Vy—đang dao động một cách yếu ớt bên trong lõi năng lượng, thỉnh thoảng lại co thắt lại mỗi khi một tia lửa điện từ nhỏ phóng ra từ các đường dẫn tơ tằm dẫn xung bị tổn hại.
Cơn đau thắt ngực lại ập đến khiến Vũ Kỳ loạng choạng. Mối liên kết từ tính song song đang nhắc nhở anh rằng áp suất trong lò hơi của em gái đã vượt ngưỡng an toàn do thiếu chất làm mát. Anh phải bôi dầu bôi trơn hoàng gia loại 3 ngay lập tức để giảm ma sát và hạ nhiệt cho các trục khớp.
Vũ Kỳ dùng mũi kim cương khẽ cạy lớp sáp niêm phong trên lọ chì. Một mùi hương tinh khiết, mát lạnh như sương sớm trên đỉnh núi đá bốc lên, hoàn toàn khác biệt với thứ mỡ động vật dã chiến khét lẹt thường ngày. Anh dùng một chiếc ống nhỏ bằng thủy tinh, cẩn thận hút lấy một giọt dầu óng ánh sắc cầu vồng cầu kỳ, rồi nhỏ trực tiếp vào khớp vai trái đang rực đỏ của Vy Vy.
*XÈÈÈÈÈO!*
Một tiếng rít kinh hoàng vang lên. Giọt dầu hoàng gia vừa chạm vào khớp vai liền sôi sùng sục, bùng cháy và bốc hơi thành một làn khói màu xanh lam nhạt ngay lập tức!
Vũ Kỳ bàng hoàng rụt tay lại. Anh quên mất một điều chí mạng: ma sát tích lũy từ trận đấu Overdrive trước đó với Ba Sâm vẫn chưa được giải nhiệt hoàn toàn, và nhiệt độ ẩn bên trong các trục đồng của Vy Vy đã vượt quá giới hạn hóa hơi của dầu bôi trơn.
Việc giọt dầu bị bốc hơi đột ngột tạo ra một phản ứng nhiệt hóa cực mạnh bên trong hệ thống tuần hoàn hơi nước khép kín của Vy Vy.
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Chiếc đồng hồ đo áp suất lò hơi cầm tay nối sau lưng Vy Vy đột ngột hoạt động điên cuồng. Kim đo áp suất giật mạnh từ 15 atmosphere vọt thẳng lên 30... 40... rồi chạm ngưỡng 50 atmosphere nguy hiểm!
"Không thể nào!" Vũ Kỳ hét lên, đôi mắt anh trợn trừng sau lớp kính bảo hộ.
Tiếng còi báo động tự hủy dã chiến tích hợp sau gáy Vy Vy rít lên chói tai như tiếng thét của một con quái vật sắt thép. Các bánh răng của bộ điều khiển thẻ chì sau gáy cô bé bắt đầu quay tít với tốc độ chóng mặt, phát ra những tiếng lạch cạch liên hồi. Áp suất hơi nước nóng vượt ngưỡng cực hạn bắt đầu dội ngược vào khoang ngực, thiêu đốt các mạch dẫn tơ tằm sinh học nối liền với đốm sáng linh hồn.
*Hội chứng rỉ sét linh hồn tiến triển nhanh hơn khi Vy Vy dùng Overdrive ở tập trước. Đây là cái giá tích lũy đầu tiên Vy Vy phải trả.*
"A... AAAAA!"
Một tiếng gào thét đau đớn vang dội khắp căn gác xép. Nhưng đó không phải là tiếng thét của một cô bé mười tuổi, mà là một âm thanh hỗn hợp kinh hoàng giữa tiếng khóc nghẹn ngào của con người và tiếng rít xé tai của kim loại bị nung nóng.
Đôi mắt thủy tinh xám tro của Vy Vy đột ngột mở bừng, nhưng không còn ánh sáng xanh lam dịu nhẹ thường ngày. Thay vào đó, chúng rực sáng lên một màu đỏ rực rỡ, dơ bẩn và điên cuồng của trạng thái bạo tẩu.
Linh hồn của Vy Vy đang bị áp suất nóng thiêu đốt, và hệ thống chiến đấu tự động trong thẻ chì đục lỗ đã hoàn toàn chiếm quyền kiểm soát để tự vệ trước sự hủy diệt. Cô bé đã mất hoàn toàn lý trí.
*CLACK!*
Đôi lưỡi dao lò xo thép nén giấu trong cẳng tay Vy Vy tự động bật ra với một lực cực mạnh, cắm phập xuống bàn gỗ mổ dã chiến, bắn ra hàng vạn tia lửa. Vy Vy vùng dậy khỏi bàn mổ với một sức mạnh thể chất phi thường của một cỗ máy chiến đấu hạng nặng.
Cô bé vung cánh tay trái bị hỏng, lưỡi dao lò xo chém ngang một đường quét kinh hoàng.
*RẦM!!!*
Chiếc kệ gỗ để dụng cụ rèn gia bảo của cha Vũ Kỳ—nơi chứa những kìm từ tính, búa rèn cổ và các khuôn đúc bánh răng tinh xảo—bị nhát chém của Vy Vy tiện đứt đôi, đổ sập xuống sàn nhà tạo nên một tiếng động hỗn loạn của kim loại va đập. Những dụng cụ rèn gia bảo mà Vũ Kỳ trân quý nhất giờ đây đã vỡ nát dưới chân em gái mình.
"Vy Vy! Dừng lại! Anh là anh hai đây!" Vũ Kỳ hét lớn, anh lùi sát vào bức tường đá lạnh lẽo của căn gác xép.
Nhưng Vy Vy không nghe thấy gì cả. Tiếng gầm rú của lò hơi sau lưng cô bé át đi mọi âm thanh xung quanh. Khói đen và hơi nước nóng phun ra mù mịt từ các khe hở trên giáp ngực cô bé, biến căn gác xép thành một lò hấp khổng lồ. Đôi mắt đỏ rực của cô bé khóa chặt vào mục tiêu di động duy nhất trước mặt—chính là Vũ Kỳ.
Vy Vy lao tới với tốc độ kinh hoàng. Lưỡi dao lò xo thép nén ở tay phải cô bé đâm thẳng vào ngực Vũ Kỳ.
Bản năng sinh tồn gào thét bắt Vũ Kỳ phải dùng búa hơi mini đeo tay để đánh trả, nhưng lời thề rèn thép bảo vệ em gái đã giữ tay anh lại. Anh tuyệt đối không được dùng bạo lực để tổn hại đến cơ thể cơ khí vốn đã rất yếu ớt của cô bé.
Vũ Kỳ nghiêng người né tránh trong gang tấc. Lưỡi dao của Vy Vy đâm sượt qua vai trái anh, xé rách lớp áo da thợ hàn sờn cũ và rạch một đường dài trên da thịt anh.
*Xoẹt!*
Máu sắt từ sẫm màu rỉ ra từ vết chém, khẽ dao động và bốc hơi nhạt dưới tác động từ tính từ cơ thể Vy Vy. Vũ Kỳ cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt óc. Anh phải áp sát ra sau lưng cô bé để mở van xả thủ công nhằm hạ áp suất lò hơi.
Anh liều mạng lao lên, vòng tay qua lồng ngực nóng bỏng của Vy Vy, cố gắng chạm vào chiếc van xả một chiều sau lưng cô bé. Da thịt anh bỏng rộp lên khi tiếp xúc trực tiếp với lớp giáp đồng nóng đỏ.
"Vy Vy... làm ơn tỉnh lại đi!"
Nhưng khi ngón tay run rẩy của anh chạm vào chiếc van xả, tim anh đột ngột thắt lại. Chiếc van xả bằng đồng đỏ đã bị móp méo, kẹt cứng hoàn toàn do va đập vật lý cực mạnh từ trận đấu với Ba Sâm trước đó. Nó không thể mở ra bằng tay trần.
*Thất bại rồi!*
Áp suất trong lò hơi của Vy Vy vẫn tiếp tục dâng cao. Kim đồng hồ đo áp suất cầm tay đã vượt quá vạch đỏ nguy hiểm nhất, lò hơi mini bắt đầu phình to ra dưới áp lực nén khủng khiếp. Chỉ còn tối đa 30 giây nữa trước khi lò hơi phát nổ, thiêu rụi linh hồn Vy Vy vĩnh viễn.
Vy Vy gầm lên một tiếng rít kim loại chói tai, cô bé dùng cùi chỏ bọc thép hất văng Vũ Kỳ ra xa. Vũ Kỳ ngã rầm xuống sàn nhà, chiếc kính bảo hộ một mắt bị lệch sang một bên.
Anh nhìn lên. Vy Vy đang đứng sừng sững giữa căn gác xép ngập tràn khói nóng, đôi mắt thủy tinh đỏ rực như hai hòn than nung trong lò đúc. Cô bé nâng cao đôi lưỡi dao lò xo thép nén, hướng thẳng vào mặt Vũ Kỳ đang bất lực dưới đất và chuẩn bị giáng xuống nhát chém quyết định.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!