Vực Sâu Thiết Huyết
Màn sương trắng đục chứa đầy bụi chì độc hại phun ra xối xả từ vết nứt khớp vai trái của Vy Vy, nuốt chửng căn gác xép chật hẹp trong một không gian mịt mù chết chóc. Vũ Kỳ không hề do dự. Anh lao mình vào luồng hơi nước nóng bỏng rát đang xộc thẳng vào mặt, bất chấp tiếng rít chói tai của hệ thống cơ khí đang gầm rú bên tai. Cổ tay phải của anh, nơi vết bỏng rộp rỉ máu sắt từ sẫm màu đang co thắt dữ dội theo nhịp lò hơi của em gái, truyền đến một cơn đau buốt tận xương tủy. Anh giật phăng chiếc Bình nén khí Heli hạ nhiệt khẩn cấp đeo bên hông, mở van xả thủ công.
Luồng khí Heli cực lạnh phun ra ào ạt, va chạm với màn sương nóng bỏng tạo nên những tiếng xèo xèo dữ dội. Dưới tác động của nhiệt độ âm cực sâu, lò hơi mini sau lưng Vy Vy co rút lại, kim đồng hồ đo áp suất cầm tay giật mạnh từ ngưỡng nguy hiểm 25 atmosphere tụt dần xuống mức ổn định 15 atmosphere. Tiếng rít chói tai của bộ bánh răng giải mã bị kẹt sau gáy búp bê lịm dần rồi tắt hẳn. Vy Vy gục xuống bàn mổ dã chiến, đôi mắt thủy tinh đỏ rực chớp tắt vài lần rồi chìm vào bóng tối ngủ đông sâu để bảo tồn liên kết linh hồn.
Vũ Kỳ quỳ sụp xuống bên cạnh, lồng ngực anh phập phồng thở dốc qua bộ lọc của chiếc Mặt nạ lọc khí độc lưu huỳnh mạ bạc. Đôi bàn tay anh run rẩy mất kiểm soát do độc chì tích tụ dâng cao, các đầu ngón tay xám xịt bám đầy dầu mỡ rẻ tiền. Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề nện rầm rầm lên cầu thang gỗ mục nát gác xép vang lên. Cánh cửa gỗ vốn đã rách nát bị một lực mạnh đạp tung, bay sập xuống sàn nhà bám bụi kim loại.
Độc Nhãn bước vào, gã đàn ông vạm vỡ mất một mắt đeo băng đen, tay lăm lăm chiếc gậy sắt bọc đồng phát ra những tia điện từ xanh nhạt. Theo sau gã là bốn tên thuộc hạ hung hãn của băng Thiết Huyết, vai vác những chiếc hòm gỗ lớn bọc thép xích rỉ sét. Độc Nhãn liếc nhìn màn sương trắng đang tan dần, rồi dừng ánh mắt độc nhất của mình vào cơ thể búp bê đồng thau của Vy Vy đang nằm bất động trên bàn.
"Hết giờ rồi, thằng thợ sửa đồng hồ nghèo," Độc Nhãn cười gằn, giọng nói khàn đặc và nồng nặc mùi rượu rẻ tiền pha cồn công nghiệp. "Trận đấu đầu tiên của búp bê mày tại Đấu trường Thiết Huyết sắp bắt đầu. Hắc Thiết Tát đại ca đã đặt cược một khoản tiền lớn vào trận này. Mày mà làm hỏng việc, tao sẽ tự tay tháo dỡ cái xưởng rác này của mày và ném con búp bê kia vào lò đúc."
Vũ Kỳ nhanh chóng kéo tấm vải da thuộc phủ lên lồng ngực mở hở của Vy Vy, che giấu bộ bánh răng đồng thau cổ khắc ký hiệu 'V.S' đang khẽ vo vo từ tính. Anh đứng chắn trước bàn mổ, ánh mắt lạnh lùng nhìn Độc Nhãn qua lớp kính bảo hộ rạn nứt. "Tôi đã ký bản khế ước đẫm máu. Tôi sẽ đưa em ấy đến đấu trường. Nhưng khớp vai trái của em ấy vừa bị rò rỉ khí nóng, tôi cần mười phút để gia cố lại mối hàn."
"Không có mười phút nào cả!" Độc Nhãn quát lớn, gã vung chiếc gậy sắt bọc đồng đập mạnh xuống chiếc bàn gỗ mục, khiến đống ốc vít và nhíp gắp nảy lên rào rào. "Bọn bay, khiêng con búp bê này nhét vào hòm gỗ cho tao! Đi ngay!"
Bốn tên thuộc hạ lao lên, gạt phăng Vũ Kỳ sang một bên. Đôi tay run rẩy do độc chì của anh không đủ sức chống lại lực cơ bắp của đám côn đồ mỏ than. Chúng thô bạo nhấc Vy Vy lên, ném vào chiếc hòm gỗ lót vải amiăng thô kệch rồi khóa chặt các vòng xích sắt bên ngoài.
Đúng lúc đó, Vy Vy khẽ chớp mắt, liên kết linh hồn chập chờn thức tỉnh ngắn ngủi trong giây lát. Giọng nói cơ khí rè rè của cô bé vang lên từ bên trong hòm gỗ: "Anh hai... bộ giáp bảo hộ nặng quá... em cảm thấy hơi nóng... nhưng em sẽ ngoan, em sẽ chịu đựng được để chữa khỏi bệnh phổi... để lại được đi nhặt bánh răng với anh..."
Trái tim Vũ Kỳ thắt lại đau đớn, không chỉ vì mối liên kết từ tính song song đang đập theo nhịp lò hơi của Vy Vy, mà vì nỗi dằn vặt tội lỗi tột cùng. Anh đã biến em gái mười tuổi của mình thành một cỗ máy chiến đấu vô cảm, và giờ đây anh phải đưa cô bé vào vực sâu đẫm máu của đấu trường ngầm để đổi lấy sự sinh tồn. Anh tiến lại gần hòm gỗ, khẽ vỗ lên vách gỗ sồi ngâm dầu: "Ngoan, Vy Vy. Chỉ cần thắng trận này, anh sẽ có đủ tiền mua dầu bảo trì hoàng gia tốt nhất cho bộ giáp của em. Em sẽ không còn đau nữa."
"Đi!" Độc Nhãn ra lệnh, đám thuộc hạ vác chiếc hòm gỗ nặng trịch bước xuống cầu thang. Vũ Kỳ siết chặt nắm tay rộp bỏng, đeo chiếc Mặt nạ lọc khí độc lưu huỳnh mạ bạc lên mặt, lặng lẽ đi theo sau gã khổng lồ một mắt bước ra ngoài sương mù lưu huỳnh đặc quánh của Đường hẻm Than Đen.
Đường hẻm Than Đen ban đêm vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân nặng nề của đám côn đồ nện xuống nền đất đá bám đầy muội than. Trên mái tôn lạnh giá của các nhà xưởng rỉ sét, bóng dáng nhỏ bé của Tiểu Thạch vẫn lặng lẽ bám theo họ từ xa, đôi mắt sáng ngời của thằng bé chứa đựng nỗi lo âu tột độ cho sư phụ và chị Vy Vy. Khí lưu huỳnh nồng nặc từ các tháp xả thải của Nghiệp đoàn xả xuống khiến tầm nhìn bị hạn chế dưới ba mét, nhưng thính giác nhạy cảm của Vũ Kỳ vẫn nghe thấy tiếng xì khí áp suất cao từ các đường ống dẫn công cộng chạy dọc theo vách tường gạch rêu phong.
Họ đi sâu xuống lòng đất thông qua một lối vào hầm lò bỏ hoang bọc thép rỉ sét. Càng đi xuống sâu, không khí càng nóng bức và nồng nặc mùi rỉ sắt, mỡ máy khét lẹt và máu khô. Tiếng gào thét cuồng loạn, tiếng va đập của sắt thép và tiếng rít của các động cơ hơi nước từ xa vọng lại, dội vào tai Vũ Kỳ như những nhịp búa gõ tử thần.
Đấu trường Thiết Huyết hiện ra trước mắt họ như một vực sâu khổng lồ bọc thép nằm sâu dưới lòng đất Smog-Town. Đó là một hố sụt lún công nghiệp cũ rộng hàng trăm mét, vách hố được gia cố bằng những tấm thép bọc đồng dày cộp bám đầy vết lõm và vết rỉ sét đỏ lòm. Xung quanh hố sâu là các khán đài bằng sắt dựng đứng nhiều tầng, nơi hàng ngàn khán giả—từ những gã thợ máy nghèo khổ bám đầy muội than cho đến giới quý tộc sa đọa đeo mặt nạ lọc khí dát vàng từ khu trung tâm xuống—đang gào thét điên cuồng dưới ánh sáng vàng vọt, chao đảo của hàng trăm ngọn đèn gas công suất lớn.
Ở trung tâm đấu trường, sàn đấu bọc thép bám đầy những vệt dầu máy đen kịt như máu khô và những mảnh vụn kim loại chưa được dọn sạch. Hơi nước nóng từ các đường ống xả áp dưới sàn đấu bốc lên nghi ngút, tạo thành một màn sương mờ ảo, làm tăng thêm vẻ tàn bạo, chết chóc của vùng cấm địa này.
Hắc Thiết Tát đứng trên bục danh dự cao nhất bọc nhung đỏ, cổ đeo sợi xích vàng khổng lồ rực rỡ, tay phải bọc giáp đồng mạ vàng tích hợp móng vuốt sắc nhọn khẽ gõ nhịp xuống lan can sắt. Gã liếc nhìn chiếc hòm gỗ chứa Vy Vy vừa được khiêng vào góc đài, rồi quay sang nhìn gã đấu sĩ khổng lồ đang đứng khởi động ở phía đối diện.
"Hỡi các công dân của thành phố sương mù!" Giọng nói của Hắc Thiết Tát vang dội khắp đấu trường thông qua hệ thống loa phát thanh chạy bằng hơi nước đặt ở bốn góc. "Trận giác đấu đầu tiên của đêm nay! Một tân binh đến từ xưởng rác của ngách Smog-Town—búp bê đồng thau Vy Vy, đối đầu với nhà vô địch tàn bạo nhất của chúng ta: Đồ tể Ba Sâm!"
Tiếng gào thét của đám đông bùng nổ như một vụ nổ lò hơi. Giới quý tộc điên cuồng vẫy những xấp giấy nợ nguyên liệu và đồng xu vàng mạ kẽm để đặt cược. Chúng coi những búp bê cơ khí có linh hồn như những món đồ chơi đắt tiền có thể xé xác nhau để làm trò tiêu khiển giải sầu.
Đối thủ của Vy Vy bước ra khỏi bóng tối của lối vào bọc thép. Đó là Ba Sâm, gã khổng lồ cao 2m2 với lồng ngực trần xăm hình bánh răng rỉ máu ghê rợn. Hai cánh tay của gã không còn là da thịt sinh học, mà đã được cấy ghép hoàn toàn bằng các bó cơ nhân tạo bằng đồng nén hơi nước khổng lồ, các ống đồng dẫn áp lực chạy dọc theo bắp tay rít lên xành xạch theo mỗi chuyển động. Gã mang đôi găng tay bọc thép gai tích hợp gai phun axit ăn mòn, tay phải vác một quả chùy sắt khổng lồ nặng hàng trăm ký đang xoay tít phát ra tiếng rít xé gió chói tai.
Vũ Kỳ đứng ở góc đài chỉ đạo dành cho thợ máy, tay siết chặt lan can sắt rỉ. Mối liên kết từ tính song song trong huyết mạch sắt từ của anh lập tức phản ứng dữ dội. Tim anh đập thình thịch, co thắt đau đớn theo nhịp pít-tông lò hơi của Vy Vy đang từ từ dâng áp suất lên mức 15 atmosphere. Anh lo sợ tột độ trước sự chênh lệch khủng khiếp về thể hình và sức mạnh vật lý giữa em gái mình—một búp bê mảnh mai cao 1m50—và gã đồ tể bọc thép khổng lồ Ba Sâm.
Anh thầm nghĩ đến việc kích hoạt Khóa áp suất an toàn—kỹ thuật ép lò hơi của Vy Vy hoạt động vượt ngưỡng thiết kế để bộc phát sức mạnh vật lý tăng 30%. Nhưng cái giá đột phá quá tàn nhẫn: nó sẽ làm biến dạng vĩnh viễn các đường ống đồng dẫn khí nén chịu áp lực, và tồi tệ hơn là đẩy nhanh quá trình đồng hóa linh hồn, xóa sạch ký ức tuổi thơ của cô bé. Lời thề rèn thép bảo vệ em gái bằng mọi giá khiến anh không thể liều lĩnh ngay từ hiệp đấu đầu tiên.
"Vy Vy... hãy nhớ chuỗi phản xạ né tránh dã chiến anh đã nạp cho em," Vũ Kỳ thì thầm qua bộ đàm hơi nước kết nối với hộp điều khiển của cô bé. "Đừng đối đầu trực diện với lực cánh tay của hắn. Hãy dùng tốc độ để tìm điểm yếu."
Chiếc hòm gỗ được mở khóa. Vy Vy bước ra ngoài, cơ thể bọc đồng thau bóng loáng tinh xảo phản chiếu ánh đèn gas đỏ rực. Đôi mắt thủy tinh xám tro không cảm xúc của cô bé nhìn thẳng vào gã khổng lồ Ba Sâm đang gầm rú khiêu khích trước mặt. Hai cánh tay của cô bé khẽ buông thõng, các khớp nối bọc da thuộc chịu nhiệt khẽ xoay chuyển linh hoạt.
*Toòng... Toòng... Toòng!*
Tiếng chuông đồng khổng lồ vang lên báo hiệu trận đấu bắt đầu.
Ngay lập tức, Vy Vy lướt đi bằng Né tránh không tiếng động (Silent Step) để thăm dò đối thủ. Các khớp gỗ sồi ngâm dầu ở bàn chân giúp cô bé di chuyển nhẹ nhàng, lướt nhanh như một vệt sáng đồng thau trên sàn đấu bọc thép bám đầy dầu mỡ mà không phát ra bất kỳ tiếng động cơ ma sát rít tai nào.
Ba Sâm gầm lên một tiếng như sấm sét. Gã vung quả chùy sắt khổng lồ quét ngang một đường bạo liệt, tạo ra một luồng gió mạnh thổi bay toàn bộ bụi than và muội sắt xung quanh võ đài, hướng thẳng vào đầu Vy Vy.
Đúng lúc quả chùy sắt chỉ còn cách gò má sứ của Vy Vy vài milimet, tấm thẻ chì phản xạ dã chiến trong gáy cô bé kích hoạt. Vy Vy gập người một góc 90 độ cực hạn, trượt dài trên sàn đấu bọc thép bám dầu, né tránh hoàn hảo nhát chém quét ngang tử thần của Ba Sâm. Quả chùy sắt khổng lồ đập hụt, nện mạnh vào vách lưới sắt đấu trường tạo ra những tia lửa xẹt rực rỡ và tiếng nổ vang dội.
Tận dụng thời cơ đối thủ bị mất thăng bằng do quán tính của quả chùy nặng nề, Vy Vy kích hoạt Lưỡi dao lò xo thép nén tích hợp ở cẳng tay. Áp suất hơi nước 15 atmosphere giải phóng chốt khóa lò xo, đôi lưỡi dao thép siêu sắc bật ra chớp nhoáng với lực đâm cực đại. Vy Vy lao thẳng tới, đâm mạnh lưỡi dao vào lồng ngực của Ba Sâm.
*KENGGG!*
Một tiếng va đập kim loại chói tai vang lên, bắn ra hàng vạn tia lửa vàng rực. Đôi lưỡi dao lò xo của Vy Vy bị tấm giáp thép dày 5 ly bọc ngực của Ba Sâm cản lại hoàn toàn, không thể xuyên thủng dù chỉ một milimet. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến các khớp ngón tay đồng của Vy Vy run lên bần bật, cô bé bị đẩy lùi lại vài bước.
"Ha ha ha! Con búp bê rác rưởi!" Ba Sâm cười lớn điên cuồng. Gã tăng áp lò hơi đeo lưng rực đỏ, các ống dẫn hơi nước sau lưng phun ra những luồng khí trắng xóa mù mịt. Bó cơ đồng nén hơi nước ở cánh tay gã phình to, áp suất lò hơi của gã vọt lên mức cực đại 40 atmosphere.
Với tốc độ bộc phát kinh hoàng vượt xa thể hình khổng lồ, Ba Sâm lao tới áp sát Vy Vy. Gã vung nắm đấm bọc thép gai khổng lồ, tung một cú đấm hơi nước cực mạnh đập thẳng vào khớp vai trái của Vy Vy, phát ra tiếng rạn nứt kim loại chói tai vang vọng khắp đấu trường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!