Nhạc nềnSteam_Fortress

Đêm Trước Trận Quyết Đấu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Smog-Town chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Sương muối lưu huỳnh đặc quánh như những dải lụa xám xịt từ các ống khói khổng lồ của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia tràn xuống, nuốt chửng những con hẻm chật hẹp, rách nát của khu ổ chuột. Dưới ánh đèn gas chao đảo ngoài ngõ hẻm Than Đen, bầu không khí sực nức mùi rỉ sắt, bụi than và dầu hỏa khét lẹt.


Bên trong xưởng đồng hồ rỉ sét, Vũ Kỳ đứng lặng bên bàn mổ dã chiến của Vy Vy. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn gas treo tường hắt lên khuôn mặt sứ trắng vẽ hoa văn cơ khí nhạt của em gái anh. Vy Vy vẫn nhắm nghiền hai mắt, lồng ngực bằng đồng thau khẽ phập phồng theo từng nhịp pít-tông hơi nước hoạt động ở áp suất tối thiểu 15 atmosphere để duy trì liên kết linh hồn. Bộ bánh răng đồng thau cổ khắc ký hiệu 'V.S' trong ngực cô bé xoay chuyển êm ái, phát ra những tiếng vo vo từ tính nhẹ nhàng mà chỉ có thính giác nhạy cảm của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy như Vũ Kỳ mới có thể nghe thấy.


Nhưng thời gian của họ không còn nhiều. Tối mai, Vy Vy sẽ phải bước lên Đấu trường Thiết Huyết để đối đầu với Ba Sâm—gã đồ tể khét tiếng chuyên xé xác búp bê cơ khí.


*Cộc... cọc...*


Tiếng gõ cửa rất nhẹ từ phía sau xưởng rèn vang lên theo nhịp ba ngắn một dài. Vũ Kỳ giật mình, tay phải vô thức siết chặt chiếc kìm từ tính giấu trong túi áo da thợ hàn sờn cũ. Anh lách người qua những kệ gỗ chứa đầy bánh răng rỉ sét, bước nhanh về phía cửa sau.


Cửa hé mở, một bóng người vạm vỡ, da ngăm đen bám đầy bụi than lách vào trong. Đó là Tiểu Ngưu, chàng trai khuân vác than lực lưỡng của khu mỏ. Trên vai gã là một bao tải hemp nặng trịch, phát ra tiếng sột soạt của những khối than ma sát vào nhau.


"Anh Vũ Kỳ, than Anthracite chất lượng cao đây," Tiểu Ngưu thì thầm, giọng gã rè rè vì hít phải quá nhiều bụi than. Gã cẩn thận đặt bao tải xuống góc lò rèn, lau mồ hôi nhễ nhại trên trán bằng một chiếc khăn vải thô bẩn thỉu. "Tôi phải lén đột nhập vào nhà kho than đá sát cạnh đường ray xe lửa chở quặng của Nghiệp đoàn để trộm chỗ này đấy. Loại than này tỏa nhiệt cực cao, không lẫn tạp chất lưu huỳnh, hoàn hảo để sạc áp suất cho lò hơi của Vy Vy."


Vũ Kỳ nhìn bao than đá đen bóng, ánh lên sắc xanh lục của quặng Anthracite tinh khiết dưới ánh đèn gas. Anh khẽ gật đầu, đặt bàn tay bộp bỏng vết thương cũ lên vai Tiểu Ngưu. "Cảm ơn cậu, Tiểu Ngưu. Không có chỗ than này, lò hơi của Vy Vy sẽ bị kẹt cặn lưu huỳnh ngay khi tăng áp."


"Anh đừng khách sáo," Tiểu Ngưu cười thật thà, để lộ hàm răng trắng bóng đối lập với khuôn mặt lấm lem nhọ nồi. "Anh đã lắp cho tôi chiếc đòn gánh bằng gỗ sồi ngâm dầu chịu lực này, lại còn sửa miễn phí chi giả lò xo cho các thợ mỏ nghèo. Mọi người ở Smog-Town đều mang ơn anh. Trận đấu tối mai... anh nhất định phải bảo vệ Vy Vy."


Sau khi Tiểu Ngưu rời đi qua lối cửa sau, Vũ Kỳ quay lại nhìn lên trần nhà. Trên mái tôn rỉ sét của xưởng rèn, một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi xổm dưới màn sương mù lạnh giá. Đó là Tiểu Thạch, cậu bé học việc mười hai tuổi của anh. Thằng bé mặc chiếc áo khoác thợ hàn rộng thùng thình, tay cầm chiếc búa rèn nhỏ bằng đồng thau—kỷ vật mà Vũ Kỳ đã tự tay tặng.


Tiểu Thạch đang làm nhiệm vụ cảnh giới. Đôi mắt sáng ngời của thằng bé không ngừng quét qua bầu trời tối tăm, nơi những chiếc khinh khí cầu tuần tra của Nghiệp đoàn Năng lượng thỉnh thoảng lại quét những luồng ánh sáng vàng vọt xuyên qua màn sương mù để tìm kiếm lượng khói đen rò rỉ bất thường từ các lò rèn lậu.


"Tiểu Thạch, sương muối xuống dày rồi, đeo mặt nạ lọc khí vào đi em," Vũ Kỳ gọi nhỏ từ dưới cửa sập.


"Em biết rồi, sư phụ!" Tiểu Thạch khẽ đáp, tay kéo chặt chiếc mặt nạ lọc khí bằng da thuộc cũ kỹ. "Sư phụ cứ yên tâm bảo trì cho chị Vy Vy, trên này đã có em canh gác. Không có chiếc khinh khí cầu nào qua mắt được em đâu."


Sự trung thành và tình nghĩa của những người lao động nghèo ở khu ổ chuột này chính là mỏ neo duy nhất giữ cho Vũ Kỳ không bị gục ngã trước nỗi dằn vặt tội lỗi. Anh hít một hơi thật sâu, quay trở lại bàn mổ dã chiến. Đôi bàn tay anh, vốn đã bị run rẩy do hội chứng nhiễm độc chì cấp một dâng cao sau ca phẫu thuật dã chiến của Diệp Anh, nay lại càng tê rát do vết bỏng nhiệt cũ ở bắp tay phải.


Bây giờ là bước chuẩn bị quan trọng nhất: nạp nước cất hơi nước tinh khiết vào hệ thống làm mát của Vy Vy.


Vũ Kỳ lấy một chiếc xô đồng chịu nhiệt, định múc nước từ giếng nước công cộng của xưởng. Nhưng khi anh vừa đổ một giọt nước thử nghiệm lên tấm đồng nung nóng của lò rèn, tai anh khẽ giật giật. Thính giác nhạy cảm của một kỹ sư bậc thầy nghe thấy một tiếng *tách... tách... rào...* siêu vi vô cùng chói tai.


Anh nhíu mày, đưa mắt nhìn kỹ qua kính thấu kính của kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc. Một lớp cặn vôi mỏng xám xịt đang lập tức hình thành trên bề mặt đồng nung.


"Nước giếng này lẫn quá nhiều muối khoáng và độc chì từ nhà máy dệt phía trên," Vũ Kỳ lẩm bẩm, khuôn mặt anh đanh lại đầy lo ngại. "Nếu đổ nước này vào lò hơi mini của Vy Vy, các mảng bám cặn vôi sẽ bít kín van xả siêu tốc của em ấy chỉ sau ba phút vận hành ở áp suất cao. Khi đó, lò hơi sẽ nổ tung."


Anh lập tức đổ bỏ xô nước giếng, quyết định tự tay thực hiện quy trình chưng cất dã chiến. Vũ Kỳ thiết lập hệ thống ống đồng đỏ chịu áp lực kết nối với một bình thủy tinh chịu áp suất trên ngọn lửa nung từ than Anthracite của Tiểu Ngưu. Hơi nước sôi sùng sục bốc lên, đi qua đường ống ngưng tụ và nhỏ từng giọt nước cất tinh khiết, không còn một hạt muối khoáng hay cặn chì vào chiếc bình thủy tinh nhỏ.


Quy trình này cực kỳ chậm chạp và tốn thời gian, đòi hỏi Vũ Kỳ phải liên tục theo dõi nhiệt độ lò nung để tránh làm nứt bình thủy tinh. Mồ hôi hòa lẫn nhọ than chảy ròng ròng trên trán anh, nhỏ xuống mặt nạ lọc khí.


Trong khi chờ nước cất, Vũ Kỳ bế Vy Vy ngồi dậy. Cơ thể đồng thau của cô bé lạnh ngắt, các khớp nối ở vai trái bị móp méo nhẹ do va đập từ trước. Anh nhẹ nhàng tháo nắp bảo vệ lò hơi sau lưng cô bé, để lộ khoang chứa nước cất của hệ thống làm mát tuần hoàn khép kín.


"Vy Vy, anh hai nạp nước ấm cho em đây," Vũ Kỳ khẽ thì thầm vào bộ lọc âm thanh sau tai cô bé, cố gắng giữ giọng nói bình thản như thể anh đang chăm sóc một đứa em gái ốm yếu bình thường.


Vy Vy khẽ chớp đôi mắt thủy tinh xám tro, giọng nói rè rè vang lên: "Anh hai... nước ấm có làm em nhanh khỏe để đi nhặt bánh răng với anh không?"


"Có chứ, Vy Vy. Em sẽ chạy nhanh hơn bất kỳ ai ở Smog-Town này," Vũ Kỳ mỉm cười xót xa. Anh dùng một chiếc phễu đồng nhỏ, cẩn thận rót từng giọt nước cất hơi nước tinh khiết vào khoang lò hơi mini.


Trong lúc sơ ý, một luồng hơi nước nóng từ ống dẫn ngưng tụ đột ngột xịt ngược ra do van một chiều bị kẹt nhẹ.


*Xèèè!*


"Ưm!" Vũ Kỳ khẽ rên rỉ, anh nhanh chóng rụt tay lại nhưng luồng hơi nước 150 độ đã kịp sượt qua cổ tay phải của anh, để lại một vết bỏng rộp đỏ hỏn, rỉ máu sắt từ sẫm màu.


Anh không hề kêu ca, chỉ cắn chặt răng chịu đựng nỗi đau đớn thể xác đang truyền thẳng vào tim thông qua mối liên kết từ tính song song với Vy Vy. Lời thề rèn thép khắc sâu trong tim khiến anh không cho phép mình yếu đuối. Anh dùng giẻ lau sạch vết bỏng, tiếp tục siết chặt van khóa.


Sau khi nạp đầy nước cất và than Anthracite vào lò hơi mini, áp suất của Vy Vy từ từ dâng lên, kim đồng hồ đo áp suất cầm tay chỉ ở mức ổn định 15 atmosphere.


Bây giờ là bước cuối cùng và cũng là bước nguy hiểm nhất: lập trình chuỗi phản xạ né tránh dã chiến cho trận quyết đấu tối mai.


Vũ Kỳ lôi từ trong túi áo ngực ra bộ thẻ chì thô đục lỗ mà Lục Phong đã lén giao cho anh tại quán rượu Hơi Nước Say chiều nay. Những tấm chì mỏng dính, xám xịt bám đầy vết dầu mỡ lậu.


Anh ngồi xuống bàn chế tác dưới ánh đèn gas mờ nhạt, đeo chiếc kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc lên mắt phải. Vũ Kỳ dùng một chiếc nhíp gắp bằng titan siêu nhẹ để giữ cố định tấm thẻ chì, tay kia cầm mũi kim cương mài sắc để thực hiện Công nghệ đục lỗ thẻ chì điều hướng hành vi.


*Cạch... cạch... cạch...*


Tiếng mũi kim cương gõ xuống tấm chì vang lên đều đặn trong không gian tĩnh lặng của xưởng rèn tối mật. Vũ Kỳ phải tính toán từng tọa độ lỗ đục chính xác đến từng milimet. Mỗi lỗ đục đại diện cho một xung lực cơ học truyền động đến hệ thống khớp đồng thau nén áp của Vy Vy: một lỗ lệch bên trái sẽ điều khiển cô bé nghiêng người né tránh cú đấm móc của đối thủ, một lỗ đục sâu hơn sẽ kích hoạt van xả phụ ở gót chân để cô bé trượt dài thoát hiểm.


Đôi tay Vũ Kỳ run rẩy dữ dội do nhiễm độc chì dâng cao, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh phải dùng thính giác nhạy cảm để nghe nhịp đập từ tính của bộ bánh răng cổ 'V.S' trong ngực Vy Vy, dùng nhịp đập đó làm chuẩn mực để căn chỉnh nhịp gõ búa đục lỗ của mình.


Sau hai tiếng đồng hồ căng thẳng tột độ, Vũ Kỳ cuối cùng cũng hoàn thành chuỗi phản xạ né tránh năm bước liên hoàn. Anh thở phào nhẹ nhõm, dùng kìm từ tính gắp tấm thẻ chì thô đã được đục lỗ tinh xảo.


Anh bước đến sau gáy Vy Vy, khẽ gạt chiếc nắp đồng bảo vệ hộp điều khiển cơ học sau cổ cô bé.


"Vy Vy, anh hai nạp chương trình bảo vệ cho em đây. Đừng sợ nhé."


"Dạ, em không sợ..." Vy Vy khẽ đáp, đôi mắt thủy tinh xám tro nhìn thẳng vào khoảng không vô định.


Vũ Kỳ từ từ trượt tấm thẻ chì thô đục lỗ vào khe cắm của hộp điều khiển.


*Cạch!*


Tấm thẻ chì vừa chạm đáy cơ quan giải mã.


Nhưng ngay lập tức, một sự cố kinh hoàng xảy ra.


Thay vì những tiếng click hoạt động trơn tru của các bánh răng giải mã, hệ thống cơ khí bên trong cổ và lồng ngực của Vy Vy đột ngột phát ra một tiếng rít kim loại chói tai, chói óc rợn người: *KÉÉÉT... KÉÉÉT... KÉÉÉT...*


Toàn bộ cơ thể đồng thau của cô bé giật mạnh nảy lên khỏi bàn mổ. Đôi mắt thủy tinh xám tro của Vy Vy đột ngột bùng phát một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, điên cuồng dao động.


*Xìííí!*


Chiếc lò hơi mini đeo lưng của cô bé rung lắc dữ dội, một luồng hơi nước siêu nóng chứa đầy bụi chì độc hại đột ngột phun ra xối xả từ một vết nứt rò rỉ khí nóng mới toác ở khớp vai trái, bao trùm lấy căn gác xép trong một màn sương trắng đục đầy chết chóc!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!