Nhạc nềnSteam_Fortress

Bản Khế Ước Đẫm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối lưu huỳnh từ ngõ hẻm Than Đen tràn qua cánh cửa gác xép đổ sập, cuộn tròn lấy ánh sáng đỏ quạch của ngọn đèn gas chao đảo. Mùi gỗ mục, mùi máu tươi rỉ từ tính và mùi đồng nung nóng quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Cánh cửa gỗ sồi đã bị Độc Nhãn đạp tung, vỡ vụn thành những mảnh dăm găm đầy trên sàn nhà.


Nhưng Vũ Kỳ không có thời gian để nhìn kẻ đột nhập. Tai anh, với thính giác nhạy cảm của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy, đang nghe thấy những tiếng rít kim loại chói tai phát ra từ khoang ngực của Vy Vy. Sợi dây đồng bọc tơ tằm dẫn xung bị đứt đột ngột dưới áp lực nhiệt dâng cao đã làm gián đoạn dòng tuần hoàn năng lượng.


*Xìííí!*


Luồng hơi nước nóng bỏng rít lên, kim trên chiếc đồng hồ đo áp suất lò hơi cầm tay nối sau lưng Vy Vy vọt thẳng lên mức quá tải nguy hiểm: 38 atmosphere, rồi 42 atmosphere. Lồng ngực bằng đồng thau của cô bé phập phồng dữ dội như một quả bom hơi nước sắp nổ tung.


"Tránh ra!" Vũ Kỳ hét lên khàn đặc.


Anh bất chấp sự run rẩy dữ dội của đôi bàn tay do hội chứng nhiễm độc chì cấp 1 đang bùng phát. Anh gạt phăng mọi nỗi sợ hãi, tay trái giật phăng chiếc Bình nén khí Heli hạ nhiệt khẩn cấp đeo bên hông. Anh áp sát thân mình vào chiếc bàn mổ dã chiến, dùng cơ thể bọc da thuộc của mình làm lá chắn che chắn cho Vy Vy, rồi hướng vòi phun đồng của bình khí lạnh thẳng vào van nạp khí phụ sau lưng cô bé.


*Phùuuu!*


Một luồng sương lạnh buốt giá màu trắng đục phun ra, bao trùm lấy lồng ngực đang rực đỏ của búp bê cơ khí. Hơi nước nóng gặp khí heli lạnh lập tức ngưng tụ, tạo thành những giọt nước cất chảy ròng ròng trên các khớp đồng thau nén áp. Chiếc kim áp suất giật mạnh, từ từ hạ xuống ngưỡng an toàn: 15 atmosphere. Tiếng rít gầm rú trong khoang ngực Vy Vy dịu đi, chỉ còn tiếng vo vo đều đặn của bộ bánh răng đồng thau cổ khắc ký hiệu 'V.S' đang tự xoay chuyển dưới tác động của dòng máu sắt từ.


Vũ Kỳ thở dốc, bắp tay phải bám đầy những vết bỏng rộp mới do hơi nước nóng sượt qua. Anh chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt một bên đeo kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc lạnh lùng nhìn thẳng vào kẻ vừa bước qua đống đổ nát của cánh cửa.


Độc Nhãn đứng đó, thân hình vạm vỡ như một khối sắt đúc bao phủ bởi chiếc áo gile da bẩn thỉu. Chiếc băng đen che đi mắt trái bị hỏng của gã khẽ giật giật. Tay phải gã cầm chiếc gậy sắt bọc đồng—vũ khí đặc trưng của các cai nợ thuộc Băng đảng Thiết Huyết—đang gõ nhịp điệu *cọc... cọc... cọc* xuống sàn gỗ mục. Đằng sau gã, hai tên tay sai bặm trợn bọc giáp sắt rỉ sét rẻ tiền đứng chặn lối lối xuống cầu thang.


"Một màn biểu diễn kỹ thuật ấn tượng đấy, thằng ranh sửa đồng hồ," Độc Nhãn cười gằn, để lộ hàm răng vàng khè ám khói thuốc. Gã tiến một bước dài vào căn gác xép hẹp, chiếc gậy sắt bọc đồng chỉ thẳng vào lồng ngực mở hở của Vy Vy. "Nhưng tao không đến đây để xem mày diễn xiếc hơi nước. Hôm nay là hạn cuối cùng của khoản nợ hai mươi đồng vàng hoàng gia mua than đá Anthracite. Tiền của tao đâu?"


Vũ Kỳ đứng chắn trước bàn mổ, tay trái vẫn siết chặt chiếc kìm từ tính giấu sau lưng áo da sờn cũ, sẵn sàng liều mạng phóng luồng khí lạnh còn lại vào mắt Độc Nhãn nếu gã dám tiến thêm một bước.


"Tôi chưa có đủ tiền vàng hoàng gia," Vũ Kỳ khàn giọng nói, đôi môi anh nứt nẻ rỉ máu. Anh thò tay vào túi áo da, lôi ra một nắm Đồng xu mạ kẽm Smog-Town nặng trịch, xám xịt và loang lổ vết rỉ sét do sương muối lưu huỳnh. "Đây là mười lăm đồng xu mạ kẽm. Phần còn lại... hãy cho tôi ba ngày. Tôi sẽ sửa chữa đồng hồ bỏ túi cho tiệm phế liệu để gom đủ."


*Chát!*


Độc Nhãn vung chiếc gậy sắt bọc đồng, gạt phăng nắm tiền xu trên tay Vũ Kỳ. Những đồng xu mạ kẽm rơi vãi khắp sàn nhà, lăn lóc vào những góc tối ngập bụi than.


"Mày khinh thường tao đấy à?" Độc Nhãn nhổ một bạt nước trầu đỏ lòm xuống đống tiền xu rỉ sét. "Đống rác kẽm này chỉ đáng để mua bánh mì mốc ở khu ổ chuột! Tao cần tiền vàng hoàng gia Thượng Uyển! Hoặc là..."


Ánh mắt độc nhất của gã co rụt lại khi nhìn thấy những sợi dây đồng bọc tơ tằm dẫn xung lấp lánh kết nối trực tiếp từ bộ bánh răng cổ 'V.S' vào các mạch máu sinh học đang đập nhè nhẹ trong khoang ngực búp bê. Gã ngửi thấy mùi máu tươi pha lẫn mùi dầu bôi trơn hoàng gia loại 3 tỏa ra từ vết thương trên tay Vũ Kỳ.


"Cái này... không phải là automaton thông thường," Độc Nhãn lẩm bẩm, bước chân gã khựng lại, sự tham lam hiện rõ trên khuôn mặt thô kệch. Gã dí sát đầu gậy sắt bọc đồng vào sát lõi lò hơi của Vy Vy, luồng điện từ nhẹ từ đầu gậy làm các bánh răng đồng thau của cô bé khẽ rít lên. "Máu dẫn từ... khâu nối sinh học... Đây là cấm thuật chuyển hồn! Mày dám nhét linh hồn người sống vào một búp bê cơ khí chiến đấu!"


"Tránh xa em ấy ra!" Vũ Kỳ gầm lên, bước lên một bước, mũi kìm từ tính trên tay anh hướng thẳng vào cổ họng Độc Nhãn. Luồng khí heli lạnh còn sót lại trong bình nén khẽ xì ra, tạo thành một lớp sương mỏng quanh mũi kìm.


Độc Nhãn không hề lùi lại, gã nở một nụ cười tàn nhẫn đầy đắc ý. Gã biết mình đã nắm được thóp của con mồi.


"Mày muốn giết tao để bịt đầu mối sao?" Độc Nhãn cười lớn, tiếng cười rè rè như tiếng pít-tông rỉ sét. "Chỉ cần tao không trở về xưởng đúc trước nửa đêm, đàn em của tao sẽ lập tức báo cho Biệt đội Mật thám Hoàng gia. Thám tử Cao Tư sẽ dẫn theo bầy chó máy Nanh Thép đến san phẳng cái xưởng rác này. Mày, em gái mày và cả mụ bác sĩ kia sẽ bị xích sắt bọc đồng lôi ra quảng trường, thiêu sống trên lò hỏa thiêu hơi nước của Giáo hội Sắt thép vì tội dị giáo báng bổ!"


Đứng bên cạnh bàn mổ, nữ bác sĩ Diệp Anh khẽ siết chặt chiếc kẹp mạch máu sinh học. Khuôn mặt cô dưới chiếc khẩu trang lọc khí bằng da thuộc trở nên tái nhợt. Cô biết Độc Nhãn không hề phóng đại. Luật pháp hoàng gia cực kỳ tàn bạo đối với cấm thuật chuyển hồn.


"Mày muốn gì?" Vũ Kỳ nghiến răng hỏi, khớp hàm anh run lên vì giận dữ và bất lực.


"Tao là một thương nhân, Vũ Kỳ. Tao không thích làm việc với cảnh sát mật, bọn họ keo kiệt lắm," Độc Nhãn hạ gậy sắt xuống, lôi từ trong túi áo khoác nhung sờn rách ra một cuộn giấy da cừu bọc viền đồng thau. Gã trải cuộn giấy lên mặt bàn mổ dã chiến, ngay cạnh đôi bàn chân bằng đồng thau nén áp của Vy Vy. "Đây là bản khế ước đẫm máu của Đấu trường Thiết Huyết."


Vũ Kỳ nhìn chằm chằm vào bản khế ước. Trên mặt giấy da cừu, những dòng chữ được viết bằng loại mực tẩm bột từ tính đen óng ánh, khẽ dao động dưới từ trường của căn phòng.


"Hắc Thiết Tát đang cần những búp bê cơ khí chiến đấu mới có khả năng phản xạ vượt trội để phục vụ các trận cá cược của giới quý tộc Thượng Uyển," Độc Nhãn gõ ngón tay thô kệch lên bản khế ước. "Con búp bê này của mày... Khớp đồng thau nén áp (Tier 3) hoàn hảo, lại có linh hồn sống dẫn truyền thần kinh. Nó sẽ là một con quái vật trên võ đài. Ký vào đây. Đưa nó tham gia đấu trường dưới trướng tao. Mỗi trận thắng, tao lấy tám phần tiền thưởng để trừ nợ than đá và tiền bảo kê bí mật. Mày giữ hai phần để mua dầu bảo trì hoàng gia giữ mạng cho nó. Khi nào nợ sạch, tao trả tự do cho hai anh em mày."


"Không được!" Diệp Anh lập tức lên tiếng phản đối, giọng cô run lên vì giận dữ. "Mạch dẫn thần kinh đồng sinh học của cô bé vừa mới được khâu nối dở dang. Khớp đồng chưa qua chạy rà trơn tru, hệ thống lò hơi tuần hoàn khép kín chưa ổn định áp suất. Đưa cô bé lên võ đài lúc này không khác gì ép cô bé tự sát! Áp suất chiến đấu vượt ngưỡng 40 atmosphere của đấu trường sẽ đun sôi linh hồn cô bé, hủy hoại hoàn toàn não bộ sinh học!"


Độc Nhãn liếc nhìn Diệp Anh đầy khinh bỉ. "Tự sát trên võ đài để kiếm tiền mua dầu bảo trì hoàng gia loại 3, hay bị cảnh sát mật mổ phanh thây ngay tại đây và thiêu sống trên lò hơi Giáo hội? Chọn đi, thằng thợ sửa đồng hồ nghèo nàn."


Vũ Kỳ đứng im lặng giữa căn gác xép. Tiếng pít-tông trong lồng ngực Vy Vy vẫn đập đều đặn, nhịp nhàng như một chiếc đồng hồ đếm ngược sinh mệnh của hai anh em. Lời thề rèn thép khắc sâu trong tim anh như bỏng rát. Anh đã hứa trước mộ mẹ rằng sẽ bảo vệ Vy Vy, trả lại cho em một cơ thể bằng xương bằng thịt.


Nếu anh từ chối, Vy Vy sẽ bị tháo dỡ vĩnh viễn vào đêm nay. Nếu anh đồng ý, anh sẽ đẩy đứa em gái mười tuổi ngây thơ của mình vào một hố sâu đẫm máu, biến em thành một cỗ máy giết chóc để phục vụ lòng tham của giới quý tộc. Nhưng đấu trường Thiết Huyết cũng là nơi duy nhất có nguồn dầu bôi trơn hoàng gia lậu—tài nguyên sinh mệnh duy nhất có thể ngăn chặn sự đào thải linh hồn của Vy Vy lúc này.


Anh không còn lựa chọn nào khác. Để sống sót vật lý qua mùa đông khắc nghiệt này, anh phải chấp nhận nhuốm máu đôi bàn tay rèn của mình.


"Tôi ký," Vũ Kỳ khàn giọng nói.


Anh cất chiếc kìm từ tính vào thắt lưng, dùng ngón tay trần bám đầy vết máu từ tính của mình ấn mạnh vào góc dưới của bản khế ước da cừu. Dòng máu sắt từ của anh tiếp xúc với mực bột từ tính, tạo ra một luồng sáng xanh lam nhạt chạy dọc theo các điều khoản của khế ước rồi tắt lịm. Bản khế ước khẽ rung lên, tự động cuộn tròn lại dưới lực hút của khóa đồng.


Độc Nhãn cười lớn, gã giật lấy bản khế ước cất vào ngực áo đầy đắc ý. "Một quyết định khôn ngoan, Vũ Kỳ. Tao biết mày là đứa biết suy nghĩ mà."


Đúng lúc đó, trên bàn mổ dã chiến, cơ thể của Vy Vy khẽ co thắt nhẹ. Bộ bánh răng đồng thau cổ 'V.S' quay nhanh hơn, truyền động xung lực qua hệ thống dây đồng bọc tơ tằm dẫn xung vừa được khâu nối. Đôi mắt thủy tinh xám tro của cô bé khẽ chớp động, rồi từ từ mở ra. Ánh sáng từ đôi mắt thủy tinh phản chiếu ánh đèn gas, trong vắt và vô hồn.


Cô bé khẽ nghiêng đầu nhìn Vũ Kỳ, các khớp cổ bằng đồng thau phát ra tiếng kêu *cọc... cọc* nhỏ nhẹ nhưng thanh thoát nhờ cấu trúc khớp đồng thau nén áp tinh xảo.


"Anh hai..." Giọng nói của Vy Vy phát ra qua bộ lọc âm thanh bằng đồng sau cổ, hơi rè rè nhưng vẫn giữ nguyên vẻ ngây thơ của đứa trẻ mười tuổi. "Em... em ngủ lâu chưa anh? Bộ giáp bảo hộ này nặng quá... Em không cử động được ngón tay."


Trái tim Vũ Kỳ thắt lại đau đớn như bị kìm sắt bóp nghẹt. Vy Vy không biết mình đã chết sinh học. Cô bé vẫn tin vào lời nói dối ấm áp của anh trai rằng đây chỉ là một bộ giáp bảo hộ đặc biệt để chữa trị căn bệnh phổi chì đã hành hạ cô bé suốt nhiều năm qua.


"Vy Vy..." Vũ Kỳ cố nuốt ngược nước mắt vào trong, anh bước tới bên bàn mổ, dùng bàn tay rộp bỏng của mình nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc giả bằng sợi tơ mềm mại của em gái. "Em vừa trải qua một ca phẫu thuật nhỏ. Bộ giáp đang tự hiệu chỉnh áp suất để tương thích với cơ thể em. Đừng lo, bệnh phổi của em... sắp khỏi rồi. Em chỉ cần mặc nó thêm một thời gian nữa thôi."


Vy Vy khẽ mỉm cười—một nụ cười vụng về được tạo nên bởi các khớp cơ mặt bằng sứ trắng vẽ hoa văn đồng nhạt. "Dạ, em tin anh hai. Em sẽ cố gắng chịu nặng... để được cùng anh hai đi nhặt bánh răng ở bãi phế liệu."


Độc Nhãn chứng kiến cảnh tượng đó, gã không hề tỏ ra chút thương cảm nào. Gã lùi lại phía cửa gác xép rách nát, lôi từ trong túi ra một tấm thẻ chì nặng nề, đen kịt và loang lổ vết dầu máy khét. Gã ném mạnh tấm thẻ chì xuống chiếc bàn gỗ mục ngay trước mặt Vũ Kỳ.


*Cạch!*


Tấm thẻ chì nảy lên, để lộ những lỗ đục mật mã thô bạo của Đấu trường Thiết Huyết.


"Tối mai. Trận đấu đầu tiên của búp bê cơ khí của mày," Độc Nhãn cười lạnh lùng, gậy sắt bọc đồng gõ mạnh xuống sàn gỗ để ra hiệu cho đám tay sai rút lui. "Đối thủ của nó là Ba Sâm—gã đồ tể khét tiếng chuyên xé xác các búp bê giác đấu để làm trò tiêu khiển cho giới quý tộc. Liệu mà chuẩn bị lò hơi và nạp than đá cho tốt đi, thằng thợ máy. Nếu nó nổ tung trên võ đài ngay hiệp đầu tiên, tao sẽ tháo dỡ lồng ngực nó để lấy bộ bánh răng cổ kia trừ nợ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!